Ngược Văn Tra Công Hoàn Lương

Chương 102




Nội dung chương đang bị khóa. Vui lòng mở lại quảng cáo
để tiếp tục ủng hộ dịch giả và đọc Chương 102 miễn phí!

Hôm đó, Khương Quốc Lương im lặng rất lâu, cuối cùng chỉ trầm giọng nói một câu: ông cần suy nghĩ thêm.

Hám Uyên Trình chỉ hơi gật đầu, không ép người quá mức.

Nếu lúc ấy Khương Quốc Lương không cần suy nghĩ mà lập tức đồng ý đưa Khương Vô Hạ ra nước ngoài, thì e rằng Hám Uyên Trình sẽ phải khuyên Quyền Đào nên tìm đối tác khác, bởi vì một người có thể nhẫn tâm với người nhà như vậy, với người ngoài càng có thể tàn độc hơn.

Quyền Đào không chỉ chẳng học được gì từ Khương Quốc Lương, mà còn có thể bị lột một lớp da.

Nếu Quyền Đào thực sự có chút tiến bộ, nhân lúc Khương Quốc Lương hiện giờ đã không còn đủ sức lực như trước, đi thu mua cổ phần từ các cổ đông khác trong Khương Lam Địa Ốc…

Cho dù không thể lay chuyển quyền khống chế của Khương Quốc Lương, thì ít ra cũng có thể trở thành người có tiếng nói thứ hai trong công ty.

Chỉ là, Quyền Đào đã lãng phí quá nhiều thời gian, trong khi điều hắn cần học lại quá nhiều.

Hai ngày sau, Khương Quốc Lương gọi điện, đồng ý.

Hám Uyên Trình làm tất cả những việc này mà không hề kể công với Ân Tuyền.

Thậm chí, Ân Tuyền còn chẳng nhớ mình từng dùng tài khoản Hám Uyên Trình để đăng Weibo. Vốn dĩ hắn không phải người hẹp hòi, cảm xúc khó chịu lúc đó chỉ là nhất thời, phát tiết xong rồi liền bỏ qua.

Cho đến khi ——

Ân Tuyền vô tình chạm mặt Khương Vô Hạ tại trung tâm thương mại.

“Ân Tuyền, chúng ta nói chuyện một chút.” Khương Vô Hạ đeo kính râm, gương mặt từng được fan ca tụng giờ đây u ám, trên cằm còn có một vết sẹo nhỏ.

Phía sau hắn là hai vệ sĩ cao lớn.

Nói là vệ sĩ, chi bằng nói là người giám sát thì đúng hơn — một tấc cũng không rời hắn.

“Khương Vô Hạ?” Vụ Viên Viên xách theo mấy túi giấy, lông mày thanh tú nhướng lên, môi đỏ hơi mím lại, liếc nhìn hai vệ sĩ phía sau hắn, mỉa mai: “Bộ kịch nào thế này?”

Khương Vô Hạ không để ý đến cô ta.

Ánh mắt hắn chỉ dán chặt vào Ân Tuyền, đầy thiêu đốt, cười khẩy: “Chẳng lẽ ngươi đến một câu nói chuyện với ta cũng không dám sao?”

Trước đây hắn còn e ngại Ân Tuyền.

Vì hắn vẫn cần phát triển sự nghiệp trong nước, vẫn cần lăn lộn trong giới thượng lưu Nam Thành. Nhưng bây giờ thì sao? Hắn sắp bị ép ra nước ngoài rồi, còn sợ Ân Tuyền gì nữa? Đối với người thường, xuất ngoại là chuyện vui, vì có thể tiếp xúc với thế giới mới, đầy sự mới lạ.

Nhưng đối với những người như hắn, sống ở nước ngoài sao có thể thoải mái bằng ở nhà?

Khương Vô Hạ nghĩ đến câu nói của cha mình: “Nếu mày dám không nghe lời hắn mà tự ý về nước, tao sẽ đóng băng toàn bộ tài khoản, cắt hết nguồn tài chính của mày.”

Lúc đó hắn giận đến nghiến răng ken két. Cái gì mà cao ngạo, thanh tao, không nhiễm khói bụi trần gian — toàn bộ vứt hết đi cho rồi!

Quan trọng hơn là hắn căn bản chẳng có bao nhiêu tiền tiết kiệm.

Kiếm được bao nhiêu, hắn tiêu hết bấy nhiêu.

Mua thủy quân, mua số liệu, mua từ khóa hot search, rót vốn vào đoàn làm phim, quanh năm bốn mùa tranh đấu với các minh tinh khác, thứ nào cũng ngốn tiền.

Điều khiến hắn không hiểu nhất là: không lâu trước đây công ty còn thuyết phục hắn gia hạn hợp đồng, vậy mà ngày hôm qua lại trực tiếp liên hệ với cha hắn, đề nghị chấm dứt hợp đồng.

Nghe được tin này, hắn chỉ cười lạnh.

Hắn đâu sợ.

Hắn là đỉnh lưu kia mà.

Cát-sê quảng cáo lên tới tám chữ số, đóng một bộ phim cũng kiếm hàng chục triệu, từng tham gia chương trình tạp kỹ hạng nhất. Không có công ty quản lý thì sao? Hắn đã vào nghề mười năm, quan hệ tích lũy không ít, sao có thể không sống nổi trong giới này?

Sao có thể?

Hắn không tin.

Thế là hắn lập tức liên hệ các đạo diễn, biên kịch từng cộng tác.

Chỉ nghe được toàn những câu nói lấp lửng, viện lý do gần đây không có kế hoạch làm phim.

Khương Vô Hạ lại tìm đến các bạn bè trong giới giải trí, phần lớn người thì thận trọng trả lời, nhưng cũng có kẻ không ưa hắn bèn tranh thủ đá đểu, mỉa mai rằng hắn bị chính công ty của mình phong sát rồi.

Hắn lập tức cho trợ lý đi hỏi quản lý cũ. Lúc này mới biết, người đã cắt đứt mọi tài nguyên của hắn, không cho hắn nhận bất kỳ ánh đèn sân khấu nào — chính là cha hắn, và Hám Uyên Trình.

Hắn không ngờ Hám Uyên Trình lại có thể tàn nhẫn đến mức đó.

Dùng Khương Lam Địa Ốc uy h**p cha hắn, khiến cha hắn từ bỏ hắn.

Hắn cố kéo dài mấy ngày, nói dối rằng bản thân luyến tiếc nhà, muốn ở lại thêm để ở bên cạnh cha mẹ và chị gái, thật ra là để tìm cơ hội gặp Ân Tuyền.

Hám Uyên Trình chẳng phải vì hắn sai người k*ch th*ch Ân Tuyền mà nổi giận sao?

Vậy thì hắn nhất định phải để hắn ta nhìn thấy dáng vẻ Ân Tuyền phát bệnh, thoi thóp hơi thở sắp chết.

Ân Tuyền liếc hắn một cái như gió thoảng, đôi mắt mèo mở to, thản nhiên nói: “Nói chuyện với ngươi mà còn cần gan sao? Khương thiếu hình như tự coi mình quan trọng quá rồi đấy.”

Hắn nhớ lại lời Tròn Tròn từng nói, chau mày, nói tiếp: “Giữa ta và ngươi không có gì để nói.”

Dứt lời, Ân Tuyền không thèm để ý tới Khương Vô Hạ nữa, quay sang nói với Vụ Viên Viên: “Ngươi chẳng phải nói muốn chọn quà sinh nhật cho bá mẫu sao? Hình như bộ sưu tập mới của hãng C không tệ, ta cũng tiện qua đó lấy đồ đã đặt.”

Vụ Viên Viên lập tức hứng thú: “Lấy gì vậy?”

Ân Tuyền mỉm cười: “Định lấy một chiếc vương miện nhỏ cho con bé nhà ta, ngươi cũng biết nó thích làm đẹp, chẳng hiểu giống ai nữa.”

“Trẻ con thì đứa nào chả thích mấy thứ lấp lánh. Mà An An thật sự đáng yêu, điệu đà mà không quá kiêu căng. Trước mặt các ngươi thì nghịch ngợm thế thôi, đến nhà ta thì ngoan cực kỳ, mẹ ta thích con bé lắm.”

Hai người mải mê nói chuyện, chẳng ai buồn đoái hoài đến Khương Vô Hạ. Hắn tức giận, vài bước đuổi theo, chắn trước mặt Ân Tuyền: “Nếu ta nói chuyện đàng hoàng, Ân thiếu lại không cho chút mặt mũi nào, vậy có phải là ——”

Hắn liếc mắt ra hiệu với hai vệ sĩ phía sau.

Hai người kia do dự một chút, rồi vẫn đứng dậy.

Ân Tuyền nhướng mày: “Sao? Muốn bắt cóc tôi à?”

Hắn lấy điện thoại ra, tùy tiện bấm mấy nút, lạnh nhạt nói: “Đừng chờ dưới lầu nữa, lên phụ Tròn Tròn lấy đồ đi.”

Dáng vẻ hoàn toàn không xem hắn ra gì khiến Khương Vô Hạ tức đến tái mặt.

Ân Tuyền khinh bỉ liếc hai vệ sĩ bên cạnh hắn: “Tôi không nghĩ hai người này đủ sức đối đầu với người của tôi đâu.”

Phải biết, người nhà Ân gia thuê đều là lính từng ra chiến trường, đã nhìn thấy máu thật.

Vụ Viên Viên phá lên cười, vẻ đẹp sắc sảo như nở rộ.

Cô thầm nghĩ: câu này, đúng là đủ cay độc đấy.

Khương Vô Hạ thấy không làm gì được Ân Tuyền, liền cười lạnh: “Ân thiếu cũng đừng vội đắc ý, hôm nay tôi đến là để báo cho cậu một tin, tôi sắp phải xuất ngoại rồi.”

Ánh mắt Ân Tuyền lóe lên nghi hoặc: ủa… bọn họ có quan hệ gì mà cần báo cái này?

“Biết ai ban cho tôi ‘vinh hạnh’ này không?” Ánh mắt Khương Vô Hạ đầy thù hận, “Hám Uyên Trình đấy.”

Ân Tuyền mặt không đổi sắc. Vụ Viên Viên định nói gì đó nhưng bị hắn ngăn lại.

“Chỉ vì fans của tôi bình luận mấy câu khó nghe dưới bài Weibo của cậu, mà hắn muốn đuổi tôi ra khỏi nước. Cậu không thấy cảm động lắm sao? Cảm thấy mình thật được yêu thương sao?”

Ân Tuyền không nói gì.

Nhưng ánh mắt lại cong cong, đuôi mắt nhướng lên, trong lòng thì gật đầu lia lịa: đúng vậy đó, tôi rất hạnh phúc, thì sao, anh không ưa nổi à?

Khương Vô Hạ cười khẩy, hơi cúi đầu, thấp giọng nói: “Hiện tại cậu hạnh phúc bao nhiêu, sau này sẽ khóc thảm bấy nhiêu. Ân Tuyền, cậu quên rồi sao, bản thân cậu sống không được bao lâu nữa?”

Cả Nam Thành, ai chẳng biết bệnh tình của Ân Tuyền?

Thậm chí còn có mấy hội cá cược mở độ về chuyện này.

Ân Tuyền ngẩn người vài giây. Bên cạnh, Vụ Viên Viên cũng nháy mắt mấy lần, có vẻ chưa hiểu ra.

Khương Vô Hạ tưởng đã đánh trúng tâm lý Ân Tuyền, cười càng độc ác hơn: “Chờ cậu chết rồi, cậu nghĩ hắn còn yêu, còn thương nhớ cậu cả đời à? Bây giờ hắn vì cậu mà ép tôi rời đi. Nhưng chờ cậu chết, hắn còn quan tâm tôi có quay lại hay không nữa không? Cậu cứ yên tâm, nếu một ngày tôi trở thành cha dượng của con cậu, tôi nhất định sẽ —— chăm, sóc, tốt, cho, tụi, nó.”

Hắn nghiến răng nghiến lợi nói, ánh mắt như muốn ăn tươi nuốt sống Ân Tuyền.

Lòng đầy oán hận gào thét: chết đi! Phát bệnh đi! Tốt nhất đêm nay chết luôn! Dù ta thua, thì cậu cũng đừng mong thắng!

Nhưng Ân Tuyền chỉ sững lại vài giây, rồi quay sang nhìn hắn như đang nhìn một tên ngốc.

Vụ Viên Viên cũng thế, nụ cười trên mặt cô đã hoàn toàn bung ra, cô cười đến không hề giữ hình tượng: “Quyển Quyển, hắn nói cái gì đấy? Hình như tôi vừa nghe được tin gì khó tin quá trời, ha ha ha ha ha…”

Ân Tuyền hàng mi cong vút.

Từng chữ từng chữ nhẹ nhàng thốt ra: “…… Ừ, tôi sống tốt lắm. Cho nên, cậu cứ già chết ở nước ngoài đi, được chứ?”

Vụ Viên Viên cười lười biếng.

Liếc mắt khinh bỉ nhìn gương mặt đờ đẫn của Khương Vô Hạ, tiếp tục thêm một đao chí mạng: “Đáng tiếc cho cậu rồi, Quyển Quyển nhà chúng tôi sẽ sống lâu trăm tuổi, cả đời hạnh phúc. Còn cậu… với cái tâm địa độc ác như thế, cứ cô độc mà hưởng cuộc sống ở nước ngoài đi.”

!!!

Khương Vô Hạ đầu óc trống rỗng.

Bọn họ… nói cái gì cơ? “Sống tốt”? Không thể nào! Rõ ràng không ai từng nói vậy mà! Nhất định bọn họ đang bịa chuyện để dọa hắn!

Hắn xông lên, định túm cổ áo Ân Tuyền.

Ân Tuyền lập tức lùi về sau. Chu Nghị vừa vặn xuất hiện, vài bước đã chen vào giữa hai người, mạnh mẽ bẻ lấy cổ tay Khương Vô Hạ.

“—— Buông tay!”

Vệ sĩ phía sau Khương Vô Hạ cũng tiến lên, muốn giải cứu hắn.

Hai bên giằng co dữ dội.

Ân Tuyền thấy hắn thất thần đứng đó, cứ lẩm bẩm “Không thể nào”, liền phất tay bảo Chu Nghị lui lại.

Vụ Viên Viên lập tức đem đống túi đồ giao cho Chu Nghị.

Ân Tuyền để lại một câu: “Tự lo cho bản thân đi. Không bao giờ gặp lại.” Rồi quay người cùng Vụ Viên Viên bước vào cửa hàng hàng hiệu.

Sự xuất hiện của Khương Vô Hạ không làm xáo trộn tâm trạng Ân Tuyền.

Ngược lại, biết Hám Uyên Trình đứng phía sau bảo vệ mình như thế, chặn hết mọi phiền toái bên ngoài, tâm trạng hắn tốt đến mức như muốn bay lên trời.

Chu Nghị ngoan ngoãn đi theo sau hai người.

Vụ Viên Viên đi được vài bước, đột nhiên lên tiếng: “Quyển Quyển, trước đây cậu đã đúng.”

Ân Tuyền ngẩn người vài giây mới hiểu cô đang nói gì.

Hắn ngẩng đầu đầy tự hào: “Tất nhiên rồi. Anh ấy trước giờ vẫn luôn rất tốt. Trong đám hậu bối ở Nam Thành, Uyên Trình là người giỏi nhất. Anh ấy chưa từng dựa vào Ân gia một xu một hào.”

Hiện giờ, cha hắn đúng là có chút hối hận.

Thường xuyên mang chuyện công ty về nhà nhờ Hám Uyên Trình giúp. Nhưng Hám Uyên Trình thì sao? Việc thì giúp thật, nhưng chưa bao giờ nhắc tới chuyện muốn can thiệp vào Ân Thương.

Cha hắn cũng ngại không dám nói thẳng, chỉ đành bóng gió nhờ vả.

Vụ Viên Viên cười hắn không biết ngại.

Nhưng, sau bao nhiêu năm, cô cũng đã nhìn thấu cách hành xử và phẩm cách của Hám Uyên Trình, đúng là đáng tin cậy tuyệt đối.

Chỉ riêng chuyện hắn tìm người chữa khỏi cho Quyển Quyển, Vụ Viên Viên đã đủ phục hắn rồi.

Ngày hôm sau.

Thư ký của Khương Quốc Lương gọi điện cho Hám Uyên Trình, báo rằng Khương Vô Hạ hôm đó đã bị “đóng gói” đưa ra nước ngoài.

Trước khi đi, Khương Vô Hạ còn đăng một dòng Weibo: “Ra nước ngoài bồi dưỡng, ngày về chưa biết.”

Dưới bài viết có hơn mười mấy vạn bình luận, fan khóc lóc than vãn, hỏi vì sao đang đỉnh cao sự nghiệp lại đột ngột đi du học. Fanpage thì gào thét bảo thần tượng “có vấn đề”.

Nhưng không ai trả lời.

Phần lớn fan cứ cuống cuồng xoay quanh chủ đề, nói sẽ mãi chờ đợi Khương Vô Hạ trở về như một vị vua.

Nhưng chưa đầy hai tháng sau.

Số người theo dõi siêu thoại của hắn tụt từ 200.000 xuống còn hơn 10.000.

Trong số đó còn có một phần là số liệu ảo do công ty cũ mua. Sau khi chấm dứt hợp đồng, những hoạt động đó ngừng hẳn. Nhưng fan không biết điều này.

Vừa thấy lượng tương tác tụt thê thảm, phòng làm việc thì im lặng tuyệt đối, chính Khương Vô Hạ cũng không có động tĩnh gì trên Weibo, họ bắt đầu hoảng loạn, cảm thấy có điều gì không ổn.

Một vài fan kỳ cựu từng có liên hệ với phòng làm việc ngầm tìm hiểu, mới biết được: Khương Vô Hạ đã giải nghệ, vĩnh viễn không quay lại.

Nhóm người này ban đầu còn kiên trì, nhưng rồi cũng mất niềm tin vào tương lai, dần dần rút lui khỏi fandom.

Giới giải trí là như vậy đấy, một khi không còn ánh đèn chiếu rọi, fans cũng rút lui như thủy triều, biến mất rất nhanh.

Chưa đầy ba tháng, Khương Vô Hạ – người từng là đỉnh lưu – đã bị công chúng lãng quên.

Còn bộ phim truyền hình chuyển thể từ truyện tranh của Ân Tuyền, cuối cùng cũng được lên sóng.


Bạn có thể dùng phím mũi tên hoặc WASD để lùi/sang chương.