Ngược Văn Tra Công Hoàn Lương

Chương 104




Nội dung chương đang bị khóa. Vui lòng mở lại quảng cáo
để tiếp tục ủng hộ dịch giả và đọc Chương 104 miễn phí!

Hám Uyên Trình bỏ lại một vị khách quý là Võ An Hoa trên sân khấu, người này vốn cũng có chút danh tiếng, lượng fan không ít.

Khi fan của Võ An Hoa thấy anh ngây ngốc đứng đó, mặt đầy không thể tin, muốn gọi anh quay lại mà lại chẳng biết nói gì. Cuối cùng chỉ có thể lắp bắp đọc nốt lời kết, trông như một tên ngốc thứ thiệt.

Làn đạn bay đầy màn hình toàn là tiếng cười: “Ha ha ha ha ha…”

Còn có người đem biểu cảm của anh làm thành ảnh gif, thêm dòng chữ: “Lão thiết, đừng chạy, còn chưa đọc xong lời mà!”

Trước phản ứng trêu đùa của fan, Võ An Hoa cũng tự giễu:
“Đột nhiên không kịp đề phòng bị nhồi đầy cẩu lương, não khôn khéo của tôi bị tổn thương nghiêm trọng, thành ra biểu hiện không tốt!! (Thật sự, không thể so với vàng ròng.)”

Kết quả là lại bị fan “xả đạn” đâm cho tơi tả.

Võ An Hoa có thể làm gì? Chỉ còn cách tự an ủi: mấy fan này đều là người nhà cả, cười rồi sống tiếp thôi.

“Ha ha ha ha ha…”

“Chúng tôi cũng bị cẩu lương nghẹn chết, nhưng vẫn không ngốc bằng anh!”

“Cảm nhận được oán khí từ Võ đại ca xuyên qua màn hình…”

“Nói thật lòng, tuy Võ đại trong lòng tôi rất soái, nhưng Hám tổng còn soái hơn! Tiếc là người ta là ông chủ, không phải minh tinh, không hay xuất hiện công khai.”

“Nghĩ đến vài diễn viên bên công ty nọ bị lạm dụng truyền thông, xuất hiện đến phát ngán, tôi cảm thấy Hám tổng giữ sự thần bí là đúng lắm rồi.”

“Hiện giờ làng giải trí hỗn loạn đủ kiểu, từ đầu đến giờ chưa từng nghe Hám tổng dính tai tiếng gì. Cảm giác cả công ty đều giữ tác phong rất chính trực, nghệ sĩ cũng rất ít dính vào những trận ‘xé áo’ cãi vã, nếu như Võ đại cũng được… gì đó… đổi công ty là ổn rồi.”

“Võ đại còn hai năm hợp đồng. Hơn nữa muốn gia nhập công ty đó đâu phải chuyện dễ, thật sự quá ghen tị với nghệ sĩ bên họ, không cần lo không có phim quay. Cảm giác mỗi năm đều có vài bộ lên sóng, kỹ năng diễn của Võ đại thì khỏi nói!!”

“Mới vừa tiêu hóa xong phần cẩu lương hôm nay, suýt nữa nghẹn chết tôi.”

“Ban đầu tôi không ăn nổi CP trong giới giải trí, nhưng CP này thì… miễn cưỡng chấp nhận được, thật sự rất đáng yêu, cười không dừng được.”

“Tôi vào xem thử siêu thoại của Hám Uyên Trình, đánh dấu mà có tận gần một vạn người, 66666. Anh ấy chắc là ông chủ có lượng fan đông nhất trong giới giải trí nhỉ?”

Bình luận càng lúc càng “chói sáng”, cuối cùng chuyển thẳng sang “đường tình” của hai người.

“Hám tổng vừa đẹp trai vừa thâm tình, tôi cũng muốn cưới một người như vậy, huhu ~~~”

“Phốc, bà xã nhận giải xong, anh liền tự giác bước theo xuống sân khấu. Tôi nghi ngờ việc anh làm khách quý trao giải chỉ là cái cớ, thật ra là muốn được đứng cùng Ân thiếu trên sân khấu, phát một đợt cẩu lương cho thiên hạ!”

“Cảm giác này rất đúng. Mọi người đều mặc vest, không phải minh tinh thì mặc lễ phục. Vậy mà anh lại bước nhanh mấy bước đi nghênh tiếp, kiểu không chờ được, hai người như có kết giới riêng vậy, xung quanh đều là màu hồng bay lượn…”

“Không phải nửa năm trước còn đồn anh với Khương Vô Hạ có quan hệ mờ ám sao? Nói anh với vợ không có tình cảm, Ân thiếu còn đen mặt tại chỗ.”

“Nghe tào lao thôi. Tôi đã tìm thấy hai tấm ảnh trong siêu thoại, một tấm chụp mấy năm trước, một tấm hiện tại, tương tác rất ngọt. Không thể vì họ không lên hot search, không đăng Weibo, không tham gia show, thì nghi ngờ tình cảm người ta.”

“Hai người họ không phải là người của công chúng, gần như không lộ mặt, lấy gì mà ‘xào’ tình cảm? Hai lần xuất hiện công khai thì lần nào chẳng rải đầy cẩu lương? Nhìn cách họ cười nói tự nhiên kia, chẳng giống đang diễn tí nào.”

“Trời ơi, vừa rồi bạn nhắc tới Khương Vô Hạ, tôi mới nhớ ra hắn luôn ấy. Thì ra hắn mới biến mất vài tháng?”

“Phốc, fan đúng là mau quên thật. Nói thật chứ, Khương Vô Hạ với Hám tổng đến một tấm ảnh chung còn không có. CP kia đột nhiên rầm rộ quá, rõ ràng là bên Khương kia tự lăng xê, kết quả bị chính chủ vả mặt.”

“Câu trên nhắc tôi mới thấy, càng nghĩ càng thấy ghê…”

“Khương Vô Hạ xào CP xong, bị Hám tổng đăng Weibo phủ nhận ngay sau đó, rồi liền biến mất, chẳng phải là bị ‘thanh lý môn hộ’ rồi à?”

“……emmm”

“Không đến mức vậy đâu, công ty Khương Lam vẫn đang ổn mà.”

“Nhưng các bạn nhìn xem dáng vẻ kiêu căng trước kia của hắn trong giới, ai cũng biết tài nguyên hắn không thiếu. Muốn nhận vai gì chỉ cần bỏ tiền là xong, nếu không đắc tội Hám tổng, sao tự nhiên lại biến mất không dấu vết?”

Xuân đi thu đến, lại qua một năm.

An An và Tinh Trạch sắp tốt nghiệp lớp lớn ở mẫu giáo.

Hám An An rất phấn khích, bởi vì ba ba đã hứa sẽ dẫn hai đứa đi Nam Cực xem chim cánh cụt.

Hai nhóc lớn rất nhanh.

Chưa đến 6 tuổi đã cao xấp xỉ 1m3, đặc biệt là thừa hưởng dáng người từ ba ba, từ ngực xuống đều là chân.

Chân dài nhỏ thẳng tắp như hai cây trúc, vừa mảnh vừa thẳng.

Trong vườn hoa lại có thêm hai mảnh đất nhỏ.

Là dành cho An An và Tinh Trạch trồng những loài cây mình thích.

Mỗi cuối tuần, Ân Tuyền và Hám Uyên Trình đều dẫn hai đứa nhỏ chăm sóc cây và hoa do chính tay mình trồng, giống như cha mẹ từng chăm sóc hắn khi còn nhỏ.

“Ba so ơi, sao mỗi người tụi con đều có hoa của mình, mà daddy lại không có vậy?” An An cầm cái xẻng nhỏ, ngồi xổm trong vườn hoa, xung quanh chân toàn là đất bùn.

Nghe vậy, Tinh Trạch trong lòng chột dạ.

Hắn len lén liếc Hám Uyên Trình một cái…

Thấy Hám Uyên Trình không có phản ứng gì, Ân Tinh Trạch mới âm thầm thở phào một hơi, sau đó lại không nhịn được cảm thấy hối hận. Daddy của bọn họ đâu phải là “tra ba” đời trước, tất nhiên sẽ không dễ dàng bị đụng trúng lòng tự trọng như vậy.

Nếu không, sao có thể cùng cả nhà họ sống yên ổn tại đại viện nhà Ân gia.

Hám Uyên Trình lúc đó đang mang găng tay, cúi người thêm đất vào chậu lan của Ân Tuyền, nghe thấy An An với giọng trẻ con đáng yêu hỏi, khựng lại một chút, rồi ngẩng đầu cười nhẹ:
“Bởi vì ba so của con, là của daddy.”
Nói rồi hắn nhìn Ân Tuyền, ánh mắt tràn đầy ý cười.

Ân Tuyền cầm lọ dưỡng chất, chủ động tiến tới, hôn hắn một cái thật mạnh.
“Nói đúng quá còn gì!”
Cậu phất tay, dõng dạc tuyên bố:
“Ta chăm sóc suốt hai mươi năm hoa, tất cả là của ngươi!”

An An “Oa!” một tiếng, liền thấy Ân Tuyền đem dưỡng chất nhét vào tay Hám Uyên Trình, chống nạnh, ra vẻ uy nghiêm:
“Nếu là của ngươi, thì từ nay về sau chăm hoa chính là trách nhiệm của ngươi!”

Cậu làm bộ vỗ vai hắn, bên môi vẫn còn nét nghịch ngợm mang hơi hướng thiếu niên.
“Vất vả ngươi lắm rồi~”

Hám Uyên Trình nghiêng đầu nhìn vết bùn dính trên vai, nhướng mày:
“……Mông ngứa?”

Ân Tuyền vội quay đầu nhìn hai đứa nhỏ, xác định giọng của hắn đủ thấp, bọn nhỏ không nghe thấy, lúc này mới bĩu môi hừ một tiếng:
“Ngươi có thể chừa cho ta chút mặt mũi trước mặt con cái không…… Đừng luôn nói mấy câu không đứng đắn vậy chứ.”
Lỡ như An An học vẹt thì hắn khỏi cần gặp ai nữa.

Hám Uyên Trình khẽ cười, hào phóng gật đầu:
“Được, không nói nữa.”

Ân Tuyền nghe hắn đồng ý, lập tức vui vẻ tươi cười, nhỏ giọng dụ dỗ:
“Vậy ta…… trốn việc một chút nha?”

Hám Uyên Trình trừng cậu.

Ân Tuyền lại tranh thủ hôn hắn cái nữa rồi chạy ra ngồi trên ghế mây ngoài vườn, thoải mái uống trà sữa do bếp tự nấu:
“Cố lên nhé ông xã~ Tinh Trạch và An An cũng phải cố lên đó~”

Hai gương mặt của Hám Uyên Trình và Tinh Trạch đều đầy vẻ bất đắc dĩ.

An An tinh nghịch lén nhìn ba so mình “trốn việc” được cho phép, cũng muốn bắt chước làm nũng một phen.

Cô bé vốc bùn dưới chân, đôi mắt to đen nhánh đảo quanh một vòng, lập tức nghĩ ra kế.

Quay trái quay phải thấy không ai chú ý, An An tung chiêu “té giả” vô cùng khoa trương.

“Ai da ——”
Tay nhỏ cố tình làm dính bùn lên váy, còn quẹt mấy vệt lên mặt, rồi ngẩng đầu khóc thút thít:
“Daddy ơi, váy An An bẩn hết rồi, tay cũng mỏi, chân cũng mỏi, đứng không vững nữa, hu hu hu hu…”

Cô nhóc khóc rất thảm thiết.

Trừ vài vệt bùn cọ lên mặt, thì nước mắt chẳng có giọt nào. Ân Tuyền cười đến mức không đứng dậy nổi, suýt chút nữa làm đổ trà sữa.

“Trời ạ, con gái con đứa gì đâu mà ngốc dễ sợ.”
Màn té ngã giả vừa rồi quả thực lộ liễu vô cùng, giả đến không thể giả hơn.

An An nghe ba so chê mình ngốc, lập tức nín khóc, vừa tủi thân vừa tò mò, mắt đảo tròn long lanh.
Cô bé nghẹn một lúc, rồi lí nhí:
“……Con không ngốc mà, ba so đừng mắng người ta.”

Đáp lại là tiếng cười càng vang hơn.

“Ca ca, huynh nói với ba so đi, An An không ngốc, đúng không?”
An An không thèm nhìn Hám Uyên Trình nữa, chuyển hướng về phía ca ca tìm viện trợ. Trong lòng cô, người che chở cô nhất – ngoài ông ngoại, chính là ca ca.

Còn ba so với daddy?
Không! Họ chỉ là đồng minh “cha nhựa” bắt nạt cô bé đáng thương này!

An An chớp chớp đôi mắt to, phát sáng long lanh.

Ân Tinh Trạch nhìn cô em gái một hồi, thở dài, rút khăn tay trong túi ra, giúp cô lau bùn trên mặt, rồi lừ đừ nói:
“Muội đúng là rất ngốc.”
“Lười biếng cũng chẳng ra hồn.”
Áo thì không dính bùn, chỉ mỗi mặt dơ, không phải cố tình thì là gì?

An An đơ mặt.

Bị vạch trần kế hoạch lười biếng, cô bé chột dạ móc móc ngón tay, nhưng vẫn cố hỏi nhỏ:
“Vậy… ca ca có thể giúp muội chăm hoa không?”

Cô nhìn đống bùn lem nhem, mày nhíu chặt, khuôn mặt nhỏ đầy rối rắm.

Ân Tinh Trạch liếc qua, lạnh nhạt buông từng chữ:
“Không được.”

“Ừ, ca ca nói đúng, việc của mình phải tự làm.”
Hám Uyên Trình vừa rải rêu xanh quanh gốc lan, để nếu quên tưới nước thì cây vẫn giữ được độ ẩm.

Ân Tuyền thỏa mãn uống trà sữa, cũng phụ họa theo:
“An An không được tùy hứng nha.”

An An bĩu môi:
“Vậy sao ba so được giúp daddy chăm hoa?”

“Vì daddy không có hoa, nên ba so tặng chính mình cho daddy, như vậy daddy sẽ cảm nhận được tình yêu của ba.”
Ân Tuyền vừa nói vừa liếc lén Hám Uyên Trình, bắt gặp hắn cũng đang cười, khóe môi nhếch lên theo bản năng.

An An trầm ngâm một hồi, đôi mắt bỗng sáng rỡ.

Cô bé hô to:
“Daddy! Vậy con cũng tặng tình yêu của mình cho daddy được không?!”

……

“Phụt!!”

Ân Tuyền phun luôn ngụm trà sữa trong miệng, bắn thành đường cong trong không khí.

“Ha ha ha ha… khụ khụ…”
Cười quá mạnh, bị sặc.

“Con gái ơi, sao con lại cố chấp vậy chứ?!”

Hám Uyên Trình đứng thẳng người, xoay lại nhìn bé con đang chờ mong ánh mắt khen thưởng:
“Ừm, tình yêu của con, daddy nhận. Nhưng hoa của con, vẫn phải tự con chăm nhé, oK?”

An An há hốc mồm.

Sao lại không giống lời đã nói trước?!

Cô bé mặt mày rối rắm nhìn về phía ba so, thấy Ân Tuyền lại cười đến không thể ngừng được.

Cuối cùng, cô nàng đành bĩu môi, ngoan ngoãn tự mình làm hết mọi việc.

Tối hôm đó, Hám tổng hiếm khi đăng một bài chín tấm hình lên Weibo.

Trong ảnh, có hắn, có Ân Tuyền, có cả một vườn hoa rực rỡ đang vào độ nở rộ.

Còn có hai bé con cầm xẻng chạy tới chạy lui, bùn đất dính đầy người, chỉ nhìn thấy bóng lưng và góc nghiêng.

Trên ảnh đề dòng chữ:
Đây chính là dáng vẻ của hạnh phúc.


Bạn có thể dùng phím mũi tên hoặc WASD để lùi/sang chương.