Ngược Văn Tra Công Hoàn Lương

Chương 106




Nội dung chương đang bị khóa. Vui lòng mở lại quảng cáo
để tiếp tục ủng hộ dịch giả và đọc Chương 106 miễn phí!

Âm thanh “phanh” vang dội khiến cả biệt thự rúng động, đám người hầu hoảng hốt chạy về hướng phát ra tiếng nổ.

Hám An An cũng bị dọa cho mặt trắng bệch.

Tần Tiểu Béo rõ ràng nói đây là món đồ chơi dùng để “bắt người xấu”, chỉ cần ấn vào nút đỏ thì có thể tóm được kẻ xấu, bất kể giấu ở đâu.

Nhưng hắn đâu có nói… món đồ chơi này tạo ra tiếng động lớn như vậy chứ!

Xong đời rồi! Xong đời thật rồi!

Hám An An vội vàng chạy trốn vào trong phòng, hốt hoảng vứt quả “địa lôi” đỏ rực đi thật xa, vừa run rẩy vừa lí nhí nói:
“Ca ca, ta không cố ý…”

Ân Tinh Trạch trợn trắng mắt:
“Sau này Tần Tiểu Béo đưa đồ gì, cấm chơi trong khu vực có người, nghe chưa?”
Nghĩ mà sợ, may mà con bé sợ bị tịch thu nên giấu ngoài bãi cỏ, chứ nếu chơi trong nhà, gây ra tiếng nổ thế kia, lỡ như làm bị thương ai thì sao?

Hám An An gật đầu lia lịa như gà mổ thóc.

Vẫn còn hoảng, giọng run run:
“Daddy có đánh An An không?”

Ân Tinh Trạch nhìn nàng với ánh mắt đầy đồng cảm, nghiêm túc gật đầu:
“Có!”

Không nghi ngờ gì hết, lần này chắc chắn bị đánh rồi.

Daddy của họ là từ thế giới khác tới, không phải kiểu “nuôi con gái như công chúa”, càng không phải loại mềm yếu dễ dãi.

Ai không nghe lời thì trước là giảng đạo lý.

Giảng không thông? Lập tức vỗ tay dạy dỗ ~~

Hám An An là đối tượng “tái phạm” nhiều lần.

Cô bé mếu máo, ôm tay ca ca:
“Vậy ngươi xin giúp ta đi, bảo daddy đánh nhẹ nhẹ thôi nha…”

Ân Tinh Trạch búng trán cô một cái:
“Sau này đừng chơi với Tần Tiểu Béo nữa. Tự đếm xem, làm bạn với hắn xong bị ăn đòn bao nhiêu lần rồi?”

Thật sự không có trí nhớ!

Hám An An có cái tạng rộng như biển, hôm nay bị mắng, ngày mai đã vô tư làm lại. Sai lớn sai nhỏ không ngừng, đến mức gia gia còn không dám xin tha cho nàng nữa, sợ dung túng sẽ làm nàng ương bướng không uốn nổi.

Trước mặt người ngoài thì là tiểu công chúa lanh lợi đáng yêu, nhưng ở nhà… chính là tiểu ác ma, chuyên gia gây họa.

Nghe xong, An An nhíu mày suy nghĩ, đột nhiên bừng tỉnh:
“À há, đúng rồi!”
Tại sao cứ hễ chơi với Tần Tiểu Béo là số lần bị ăn đòn lại tăng vậy?

Cô bé vò đầu bứt tóc, bỗng nói:
“Tần Tiểu Béo chắc chắn là người xui xẻo!”

Sau khi người hầu đến kiểm tra, mới phát hiện thứ được chôn dưới đất tuy phát ra âm thanh lớn nhưng không hề nổ thật. Chỉ là một món đồ chơi hình bọ kim loại màu xanh lục, khiến ai nấy đều thở phào nhẹ nhõm.

Dù vậy, họ vẫn vội gọi điện báo cáo cho Ân Văn Thao và Hám Uyên Trình, nghi ngờ có người lén chôn chất nổ trong khuôn viên nhà họ Ân.

Tin vừa báo đi… không ngoài dự đoán, cả hai đều hốt hoảng.

Ân Văn Thao sợ đến toát mồ hôi lạnh. Trong nhà người đông như vậy, hai đứa nhỏ lại hay chơi ngoài sân vườn, nếu thật có nổ… thì sao?

Trong đầu ông đã chạy qua hàng ngàn viễn cảnh. Là ai to gan như vậy, dám dám dàn xếp cả “địa lôi” trong nhà họ Ân?

Không dám chần chừ, ông lập tức giao lại cuộc họp chiều cho phó tổng rồi phóng xe về nhà.

Còn Hám An An thì hoàn toàn không ý thức được cơn nguy hiểm đang sắp trút xuống đầu mình, vẫn vô tư làm bài tập như chưa hề có chuyện gì xảy ra.

Hám Uyên Trình sau khi nhận tin thì như bay về nhà.

Vừa xuống xe, liền theo quản gia vào sân vườn, nhìn thấy “vật thể nguy hiểm” đã được người hầu đào lên—là một món đồ chơi hình bọ kim loại màu xanh lá.

Hắn: “……”

Mặt đen lại, suy nghĩ vài giây.

Kéo lỏng cà vạt, tháo nút tay áo, nhưng cơn bực vẫn chưa tan. Hắn đưa mắt nhìn quanh, thoáng thấy hai bóng nhỏ lấp ló trên tầng hai.

Lập tức hiểu chuyện.

Người hầu vừa định can ngăn:
“Hám tiên sinh, ngài đừng chạm vào, lỡ đâu trong đó còn gì nguy hiểm…”

Còn chưa dứt câu, đã thấy Hám Uyên Trình trực tiếp xách món đồ chơi bước vào nhà.

Một mạch đi thẳng đến trước phòng Hám An An.

Cốc, cốc, cốc ——

Tiếng gõ cửa vang lên.

Trong phòng, Hám An An run lên một cái.

Cô bé nhìn sang Ân Tinh Trạch, mặt đầy tuyệt vọng:
“Daddy chắc chắn thấy rồi…”

Ân Tinh Trạch mặt nghiêm lại: “Ừ.”

Hai anh em liếc nhau một cái, đồng thanh:
“Ngươi ra mở cửa đi!”

“Ngươi đi!”

“Ngươi là ca ca mà, ngươi đi!”

“Lỗi của ngươi gây ra, đương nhiên ngươi phải đi!”

“……”

“Thôi thì… cùng đi nhé?”

Hai đứa nhanh chóng đạt được thỏa thuận, chậm rãi tiến ra cửa.

Ân Tinh Trạch vặn nắm cửa thật chậm, còn An An thì nhanh như chớp trốn luôn ra phía sau lưng ca ca.

Giờ phút sinh tử đã đến…

Đáng tiếc bím tóc vẫn lộ ở bên ngoài,chỉ một chút thôi cũng bị Hám Uyên Trình bắt được.

“An An, ra đây.”

Giọng nói Hám Uyên Trình hơi lạnh, mang theo sự áp bức tuyệt đối.

Hám An An do dự một chút, mới lộ cái đầu nhỏ ra tới, tròng mắt đen nhánh chớp chớp, nhanh chóng nhận sai: “Daddy, ta sai rồi.”

Hám Uyên Trình đã quá quen với việc cô bé nhận lỗi nhanh như chớp, nên thái độ cũng chẳng còn dao động gì nữa.

Không nổi giận, chỉ bình tĩnh dùng giọng lạnh hỏi tiếp: “Sai ở đâu?”

Hám An An nghẹn họng, không biết trả lời sao.

Cô bé nhăn nhó mặt mày, nghĩ tới nghĩ lui một lúc lâu, cuối cùng lúng túng đáp: “… Đồ chơi làm mọi người sợ.”

“Tiếp tục.”

Gương mặt nhỏ nhắn của An An nhăn thành một cục, sao lại còn phải nói nữa chứ. Cô bé lại cố gắng vắt óc suy nghĩ, cuối cùng mới ấp úng thốt ra: “… Daddy, con không nên nhận quà của Tần Tiểu Béo.”

“Daddy, con sai rồi…”

Thấy cô bé thật sự sắp khóc đến nơi, Ân Tinh Trạch vội mở miệng: “Daddy ——”

Hám Uyên Trình liếc mắt nhìn con trai một cái.

Ra hiệu đem xác giáp trùng đưa cho An An.

An An không dám nhận, Hám Uyên Trình: “Cầm thả đi.”

An An trừng lớn mắt, không thể tin tưởng mà nhìn Hám Uyên Trình, daddy không mắng nàng sao?

Nàng cầm giáp xác trùng, vừa mừng vừa sợ, liền nghe Hám Uyên Trình nói: “Đi thả ra, xong thì đến thư phòng .”

Dứt lời, Hám Uyên Trình xoay người rời đi.

Hám An An trợn tròn mắt, hóa ra là vẫn bị phạt .

Nàng bẹp bẹp miệng, nhìn Ân Tinh Trạch: “Ca ca……”

Ân Tinh Trạch xoa xoa đỉnh nàng, mặt đầy đồng tình, giọng nói cực kì chân thành: “…… Cố lên, Hám An An, ngươi da dày thịt béo, có thể chịu đựng được.”

Khuôn mặt nhỏ của Hám An An cứng đờ, khóe miệng giật giật, “…… Hừ.”

Hám Uyên Trình không định phạt Hám An An.

“Ngồi.”

Tuy rằng Hám An An mới tám tuổi, nhưng Hám Uyên Trình cũng không coi nàng giống như một đứa trẻ mà la mắng dạy bảo, mà đứng ở một bên bạn bè bình đẳng cùng nàng nói chuyện.

“Rất thích những món đồ chơi đó?”

An An do dự gật đầu: “Vâng ạ.”

“Vất đi sao? Sẽ thay thế à?” Hám Uyên Trình hỏi.

An An không hiểu daddy vì sao lại hỏi như vậy, nhưng nàng vẫn là thành thật gật gật đầu: “Sẽ vất đi.”

Hám Uyên Trình gõ gõ cái bàn, suy tư một lát: “Có muốn tự thân vận động tạo ra một món đồ chơi như vậy không?”

Tính tình nghịch ngợm đã có từ khi mới được sáu tháng của Hám An An liền hiển hiện ra.

So với Tinh Trạch, An An tràn đầy tính tò mò, hoạt bát hiếu động, đồng thời cũng rất dễ vì sự tò mò mà gây ra những chuyện dở khóc dở cười. Thế nhưng, cô bé lại có trực giác cực kỳ nhạy bén trong việc tháo lắp các món đồ chơi nhỏ. Ở phương diện này, thậm chí còn giỏi hơn cả Tinh Trạch.

Thay vì bắt ép cô học ngoan, học giống như anh trai mình – ngoan ngoãn, bình tĩnh – thì chi bằng cứ theo sở thích của cô, tìm cho cô một người thầy phù hợp, dẫn dắt cô nhập môn.

An An chớp chớp mắt, có chút bất an, tay xoắn lại: “Có thể được không ạ, daddy?”

Hám Uyên Trình gật đầu: “Đương nhiên, nhưng con nói thật cho daddy biết, con thật sự muốn học chứ? Nếu daddy tìm thầy cho con rồi, có phải hôm nay con thích, mai con lại không thích nữa không?”

An An vội vàng lắc đầu, liên tục đảm bảo: “Tuyệt đối không đâu, con đảm bảo!”

“Ừ, vậy thì thời gian tới phải ngoan một chút.”

An An vốn nghĩ rằng mình sắp bị phạt một trận ra trò, đã chuẩn bị sẵn sàng tinh thần khóc to cầu xin nhẹ tay. Không ngờ chẳng những không bị mắng, mà daddy còn nói sau này cô có thể tự do chơi đùa như vậy.

Đôi mắt to tròn của cô sáng rực, vui vẻ hét to: “Daddy, ngài thật tuyệt! An An thích daddy nhất!” Cô bé nhảy dựng lên, giống như con khỉ, đu người lên cánh tay của Hám Uyên Trình.

Cô quá phấn khích, đến mức quên mất sự e dè thường ngày, để lộ cả chiếc răng sún mới rụng gần đây.

Chưa được bao lâu, cô bé mới sực nhớ ra, nhanh chóng tụt xuống khỏi tay daddy, lấy tay che miệng, lí nhí nói: “Daddy, con đi làm bài tập đây ạ.”

Hám Uyên Trình nhìn bóng dáng hấp tấp chạy đi của cô, lắc đầu bật cười.

Con bé này thật là…

Tối đến, Ân Tuyền cũng biết chuyện xảy ra ban ngày.

Vốn đang định nghiêm khắc dạy dỗ An An, nhưng lại bị Hám Uyên Trình ngăn lại.

Chờ hai đứa nhỏ rửa mặt xong, quay về phòng ngủ rồi, Ân Tuyền mới nói ra điều mình đã nhịn cả tối: “Không phải anh nói sẽ quản chặt nó một chút sao? Sợ nó sau này bị nuông chiều đến mức không biết trời cao đất dày, hôm nay sao lại ngăn cản em?”

Hám Uyên Trình bước lại gần, khoác tay ôm lấy vai Ân Tuyền, vừa đi về phòng ngủ vừa chậm rãi nói: “Là anh suy nghĩ chưa thấu đáo.”

Giọng điệu của anh rất dịu dàng, xen chút áy náy, khiến Ân Tuyền hơi bất ngờ.

Hám Uyên Trình tiếp tục: “Con bé và Tinh Trạch vốn dĩ tính cách đã khác nhau, cũng không giống với những cô bé khác. Không nhất thiết phải giáo dưỡng theo khuôn mẫu của người khác. Dịu dàng, tao nhã thì rất tốt, nhưng phóng khoáng, mạnh mẽ chẳng lẽ không được sao? Con gái nhà mình thật ra rất thông minh.”

Ân Tuyền chợt ngẩng đầu nhìn anh.

“Chỉ là cách con bé thể hiện trí thông minh không giống với người khác thôi. Anh còn nhớ em mua cho nó chiếc mô hình máy bay không? Con bé mất bao lâu để phá hỏng, rồi lại mất bao lâu để lắp lại hoàn chỉnh?”

Ân Tuyền lập tức hiểu ra.

Đúng vậy, An An từ nhỏ đã là một ‘kẻ phá đồ’ chính hiệu, nhưng khi bắt đầu hiểu chuyện, mỗi lần làm hỏng cái gì, con bé sẽ tự âm thầm sửa lại như chưa từng gây rối gì.

“Hai ngày.”

Hám Uyên Trình gật đầu: “Cho nên anh định tìm cho con bé một người thầy dạy những kiến thức chuyên môn. Nếu thật sự có hứng thú, coi như là bắt đầu học cơ bản từ nhỏ. Còn nếu chỉ vài hôm là hết hứng, ít nhất cũng giúp con biết được món nào có thể chơi, món nào thì không.”

So với bây giờ, cái gì cũng tò mò mà lại không hiểu rõ, thì học hành bài bản vẫn hơn.

Đây cũng là cách mà Hám Uyên Trình đưa ra sau khi nhận ra khả năng gây rắc rối của An An đang không ngừng tăng cao.

Về chuyện An An chơi thân với Tần Tùy, đương nhiên Hám Uyên Trình đã điều tra kỹ.

Biết rằng ba của Tần Tùy là một nhà nghiên cứu thuộc một viện nghiên cứu bí mật, cả gia đình họ đều là người nghiêm túc, chính trực nên anh mới yên tâm để An An chơi với cậu bé này.

Ân Tuyền gật đầu: “Cũng được.”

Từ học kỳ đó trở đi, trung bình cứ cách hai tuần, Ân Tuyền lại nhận được điện thoại của giáo viên. Nội dung cuộc gọi rất đơn giản: Hám An An và một bạn học khác luôn lén mang những món đồ chơi hình thù kỳ quái đến lớp.

Khiến các bạn học không thể tập trung vào học hành.

Thậm chí còn tuyên bố sẽ dẫn các bạn đi khám phá bí ẩn vũ trụ. Trong giờ nghỉ, kéo cả đám bạn ra ao sen trong trường để thả tàu ngầm cảnh báo, một đám trẻ con hò hét vui đùa bên bờ nước, làm cho cô giáo chủ nhiệm suýt nữa bị dọa đến phát hoảng.

Ân Tuyền vừa lẩm bẩm than thở, thì đã nghe thấy tiếng cười nhẹ của Hám Uyên Trình.

“Sao thế? Em nói xem con gái mình sao lại có thể nghịch ngợm đến thế, hết trò này lại đến trò khác.”

Hám Uyên Trình cốc nhẹ Ân Tuyền một cái: “Này. Em nhìn xem mỗi lần bị bắt đều là An An, còn đồng bọn của con bé thì sao? Có lần nào bị em bắt được chưa?”

“Con gái chúng ta ấy, trừ việc giỏi phá đồ và làm nũng ra thì đúng là ngốc thật.”

Hám Uyên Trình dám chắc, hơn phân nửa những trò đó đều do cậu bé tên Tần Tùy nghĩ ra.

An An thì sao, vì bản thân ham chơi, lại may mắn tìm được một người bạn cùng chí hướng, cho nên vui vẻ cam chịu gánh tội thay.

Nếu không, dựa vào cái tính vừa kiêu ngạo vừa ngang ngược kia, nếu thật sự gặp phiền phức, chắc chắn đã chạy về nhà méc tội từ sớm rồi.


Bạn có thể dùng phím mũi tên hoặc WASD để lùi/sang chương.