Ngược Văn Tra Công Hoàn Lương

Chương 107




Nội dung chương đang bị khóa. Vui lòng mở lại quảng cáo
để tiếp tục ủng hộ dịch giả và đọc Chương 107 miễn phí!

Sau khi Hám An An có thầy giáo mới, cô nàng hoàn toàn quên mất người bạn thân là Tiểu Béo.

Bây giờ trong đầu An An chỉ toàn là ý tưởng làm sao để chế ra những món đồ chơi thú vị hơn nữa. Những món đồ Tiểu Béo mang đến chẳng còn lọt vào mắt cô, thậm chí cô còn chê bai vài câu, kiểu như “cái này chán òm”, “cái kia không có tí sáng tạo nào”.

Điều này làm Tần Tiểu Béo tức đến mức nghiến răng.

Hận không thể đưa tay nhéo mặt An An một cái, nhưng khổ nỗi bên cạnh cô bé còn có ông anh trai luôn kè kè như cái bóng. Tiểu Béo nghĩ đi nghĩ lại, thôi bỏ đi, không thể mất mặt trước bạn bè.

Tiếp theo là màn khoe đồ chơi trình độ cao của các bạn học và thầy giáo, ai cũng có món độc lạ.

Ồ, đúng là toàn hàng chất lượng cao.

“Nhà tớ có robot biết bay đấy nha, An An có muốn đến nhà tớ chơi không ~”

“Robot của cậu á? Tớ có thể đánh bại nó dễ như chơi!”

“Thấy cái này chưa? Đây là thiết bị theo dõi bằng điện thoại, trong phạm vi 50 mét có thể truyền hình ảnh kẻ xấu về lập tức…”

“Tớ có cái này, chỉ cần ấn nút, người xấu sẽ ngã lăn ra luôn.”

“…”

Ân Tinh Trạch lướt mắt nhìn hai đứa nhỏ nói qua nói lại, chẳng ai nhường ai, nhìn nhau đầy khinh thường, như thể đang thi đấu.

Cậu bắt đầu hoài nghi quyết định của daddy có hiệu quả hay không.

Không sai, một thời gian ngắn Hám An An đúng là ngoan ngoãn hơn. Nhưng cứ để thế này, khi cô bé giỏi lên thì rắc rối có khi còn lớn hơn nữa, nhất là bên cạnh lại có một Tần Tiểu Béo liều mạng cùng cô nàng thi đua chế tạo “vũ khí đồ chơi”.

Chính điều này khiến cho Hám An An vẫn duy trì niềm đam mê cực độ với những món “đồ chơi nhỏ” của mình.

“An An, về nhà thôi.”

Ân Tinh Trạch xách cặp sách của mình, tiện tay ném luôn cặp của An An cho cô bé tự đeo.

Sau đó còn gỡ xuống con ong mật biết truyền tin mà cô giấu trên lá cây.

“Daddy nói hôm nay phải họp, không đón chúng ta được, kêu hai đứa tự đi đến công ty chờ.”

Hai anh em học ở trường nằm gần khu văn hóa, từ trường đến Viên Quyển Điện Ảnh chỉ khoảng mười lăm phút đi bộ.

Vừa nghe thế, An An liền nhanh chóng đeo cặp sách vào, gật đầu lia lịa: “À à, đi thôi ca ca, nhanh nhanh lên!” Cô nắm tay Ân Tinh Trạch, quay đầu vẫy tay với Tần Tùy: “Tiểu Béo, tụi mình đi trước nhé!”

Tần Tùy do dự một chút.

Sau đó vội vàng chạy theo: “Tài xế nhà tớ chưa tới, tớ đi cùng hai cậu có được không?”

Ân Tinh Trạch nhướng mày: “Vậy cậu gọi điện báo cho ba mẹ trước đi.”

Tần Tùy cụp mắt xuống, mặt bánh bao đỏ hồng chẳng có biểu cảm gì, nhưng không hiểu sao lại khiến người ta cảm thấy cậu rất đáng thương. Hám An An nhìn thấy thế liền động lòng thương, đôi mắt to ánh lên vẻ xót xa.

Lập tức vỗ ngực: “Được mà, tớ và ca ca đang định đến công ty của daddy, cậu đi chung với tụi tớ luôn đi. Bảo chú Úc gọi cho ba cậu một tiếng là được rồi.”

Tần Tùy lập tức ngẩng đầu, cười vui vẻ: “Hay quá! An An, cậu đúng là bạn tốt nhất của tớ!”

Hám An An được khen đến phấn chấn cả người, ngẩng đầu ưỡn ngực tự hào: “Tất nhiên rồi, tớ là người rất trọng nghĩa khí!”

Ân Tinh Trạch: “…”

Rốt cuộc thì em kiêu ngạo cái gì vậy hả?

Rất nhiều lúc, cậu thực sự không thể hiểu nổi não bộ của Hám An An. Không, phải nói là cậu không hiểu nổi đám con nít này đang nghĩ gì nữa.

Ân Tinh Trạch khẽ ho hai tiếng, giọng nghiêm lại: “Đi nhanh lên, đừng lề mề.”

Hám An An ngoan ngoãn “Dạ” một tiếng, vừa cười vừa vẫy tay, “Tần Tiểu Béo, nhanh lên nha, để tớ kể cho cậu nghe nè, văn phòng của daddy tớ có siêu nhiều đồ ăn ngon luôn, còn có…”

Ba đứa nhỏ hí hửng đi mất, chẳng ai chú ý đến thầy cô và tài xế nhà Tần đang lo lắng chạy tới trường, mồ hôi nhễ nhại như vừa mới đánh trận về.

Hai anh em Ân Tinh Trạch thường xuyên đến công ty chơi.

Vừa bước vào cửa chính Viên Quyển Điện Ảnh, mấy chị lễ tân ở quầy đã tươi cười chào hỏi, còn đưa cho mỗi đứa mấy miếng bánh quy nhỏ.

Từ tầng một lên tầng ba cách nhau cũng không xa lắm.

Hám An An ôm đầy ngực đồ ăn vặt, xếp thành một ngọn núi nhỏ.

So với Ân Tinh Trạch — người có vẻ ngoài và tính cách y như ông chủ, cả người toát ra khí chất cao quý lạnh lùng khó gần — các nhân viên lại thích nói chuyện với Hám An An hơn. Cô bé dễ gần, thấy ai cũng gọi ca ca, tỷ tỷ, ngọt ngào vô cùng.

“Chú Úc, chú có thể giúp con gọi điện thoại không ạ?” An An hỏi.

Úc Nam ngẩng đầu lên, tuy hơi khó hiểu cô bé đang nói gì, nhưng vẫn dịu giọng trả lời: “Được chứ.”

Kết quả, Tần Tiểu Béo vẫy vẫy bàn tay mũm mĩm: “An An, không cần đâu, tớ đã báo với người nhà rồi.”

Hám An An nhìn chằm chằm chiếc đồng hồ điện tử trên cổ tay cậu bạn một lúc lâu, rõ ràng khác với mấy cái ngoài thị trường.

Cô nhíu mày, vẻ mặt rối rắm: “… Vậy sao cậu còn đứng chờ ở trường? Không phải người nhà tới đón sao?”

Ân Tinh Trạch liếc cô một cái, thầm phun một câu: Lý do củ chuối.

Rõ ràng tên mập này chỉ muốn đi theo chơi thôi.

“Tớ đi tìm daddy.” Cậu muốn tránh xa con ngốc này, khỏi bị lây ngu.

“Ờ.” Hám An An chớp mắt, thắc mắc sao anh hai còn chưa đi?

Ân Tinh Trạch tức đến phát điên. Con nhỏ này không đi?

“Em không đi à?”

Hám An An cười tít mắt: “Tiểu Béo lần đầu đến đây, em là chủ nhà nhỏ, có nghĩa vụ tiếp đón bạn ấy.” Nói xong còn giơ nắm tay làm động tác “đấm đấm”, “Anh yên tâm, em nhất định sẽ dẫn bạn ấy tham quan kỹ càng.”

Ân Tinh Trạch: “…”

Ai quan tâm cái đó chứ?

Cậu rõ ràng đang lo là, tên mập này có phải thích con em gái ngốc của mình không.

Cậu định nói gì thêm, nhưng nhìn thấy ánh mắt vô tội của hai đứa nhỏ, Ân Tinh Trạch đành nuốt lời xuống.

Chắc không yêu sớm đâu, vẫn còn là mấy đứa con nít chưa hiểu gì.

Ân Tinh Trạch cảm thấy bản thân suy nghĩ kiểu người lớn quá, như vậy là không tốt.

“Ừ, vậy em dẫn Tần Tùy đi chơi, nhưng không được làm loạn đấy.”

“Biết rồi mà ~~~~”

Ân Tinh Trạch nhìn em gái một cái thật sâu, rồi mới quay người đi đến phòng làm việc của tổng giám đốc.

Cậu gõ cửa trước rồi mới đẩy ra.

“Daddy.” Cậu gọi Hám Uyên Trình trước, sau đó thấy Quyền Đào cũng ở đó, liền mỉm cười lễ phép chào hỏi: “Cha nuôi, hai người đang bàn chuyện công việc ạ?”

Quyền Đào nhìn Hám Uyên Trình bằng ánh mắt đầy tán thưởng.

Thằng bé này quả thật có tiền đồ, giống Hám Uyên Trình như đúc, nhưng còn tinh tế hơn một chút, gặp ai cũng biết cư xử lễ phép, luôn mang theo nụ cười trên mặt.

Quyền Đào thầm nghĩ, nếu con mình được như vậy, chắc ông đã vui tới phát khóc giữa đêm.

“Không phải công việc gì đâu, chú tiện đường mang thiệp cưới đến cho các cháu.”

Ân Tinh Trạch thành thạo mở tủ lạnh nhỏ trong phòng nghỉ lấy một chai nước trái cây, tò mò hỏi: “Cha nuôi sắp kết hôn sao?”

Thấy daddy gật đầu, cậu liền cười chúc mừng: “Chúc mừng cha nuôi nha!”

Hám Uyên Trình đợi một lúc, vẫn chưa thấy cô công chúa nhỏ sốt ruột chạy lên, liền hỏi: “An An đâu? Bảo con bé ăn ít đường thôi, đang thay răng đấy. Coi chừng mọc ra cả hàm răng đen sì rồi khóc thì khổ.”

Ân Tinh Trạch vừa uống nước vừa phun tào: “Con bé đang dẫn Tần Tiểu Béo tham quan rồi. Mới nãy nhận được một bao lớn đồ ăn vặt, daddy nên nói chuyện nghiêm túc với em ấy đi. An An cứ muốn lợi dụng thời kỳ rụng răng để ăn thỏa thích đường đấy.”

Hám An An biện minh một đống lý do.

Cô bé còn nói rất có lý: sau này không được ăn nhiều nữa, nên tranh thủ lúc chưa mọc răng vĩnh viễn thì ăn đã đời cái đã.

Lũ con nít đôi khi có mưu đồ rất xấu xa mà còn cực kỳ bướng bỉnh. Ân Tinh Trạch tỏ vẻ: anh đã ngăn cản nhiều lần, nhưng giờ thì bất lực rồi.

“Tần Tiểu Béo???” Hám Uyên Trình nhướng mày, “Sao nó cũng đến đây?”

Quyền Đào ở bên cạnh thấy hứng thú, liền cười trêu: “Tần Tiểu Béo là con nhà ai thế? Lão Hám, con gái cậu còn nhỏ vậy mà đã tính tìm ‘đồng dưỡng phu’ rồi à?”

Hám Uyên Trình lạnh lùng liếc hắn một cái: “Miệng chó không phun được ngà voi. Chỉ là bạn học của Tinh Trạch thôi.”

Cái gì mà đồng dưỡng phu chứ?

Con gái Hám Uyên Trình cần phải tìm đồng dưỡng phu sao?

Nhà họ Hám chẳng lẽ không nuôi nổi con gái mình? Kể cả nếu con gái không lấy chồng cả đời cũng không sao. Hắn chắc chắn sẽ không như nhà họ Vụ, cứ phải ép con gái gả ra ngoài cho bằng được.

Tuy nói Hám tổng thường đau đầu vì cô con gái nghịch ngợm của mình, nhưng trong lòng, hắn vẫn cho rằng không có thằng nhóc nào xứng với bảo bối của hắn cả.

Nghịch ngợm thì sao?

Nghịch đại diện cho việc con bé thông minh, hoạt bát và nhiệt huyết. Sau này lớn lên nhất định sẽ là nhân tài của xã hội.

“Thông báo với người nhà nó chưa? Kẻo ba mẹ nó lo.”

Ân Tinh Trạch gật đầu: “Tần Tùy đã nói với gia đình rồi.”

Nghe vậy, Hám Uyên Trình không nói thêm nữa. Hắn rất tôn trọng việc tụ họp bạn bè của con. Dù bao nhiêu tuổi đi nữa, ai cũng không thích việc bạn bè của mình bị người khác can thiệp.

Huống chi, Tinh Trạch là anh trai có trách nhiệm.

Nếu thằng bé không phản cảm với Tần Tùy, tức là đứa trẻ đó cũng không tệ. Làm bạn với An An không thành vấn đề.

“Đám cưới công ty tổ chức xong chưa?” Hắn quay lại chủ đề chính là hôn sự của Quyền Đào.

“Cậu còn không biết tình hình nhà tôi sao, mới nói cưới ngày hôm trước, hôm sau mẹ tôi đã liên hệ xong hết mọi thứ. Tốc độ đó… làm tôi há hốc mồm.”

Hám Uyên Trình bật cười.

Nhắc đến Quyền Đào và Vụ Viên Viên — hai người chuyên chơi bời — thì đúng là Quyền Đào cưới trước.

“Bà Quyền chờ cậu cưới cũng nhiều năm rồi, sao có thể không sốt ruột được?”

Hám Uyên Trình từng nghĩ, tên này có khi sẽ cặp với Úc Nam. Nhìn thấy Úc Nam một lần rồi liền chuyển công ty tới sát bên người ta.

Ai ngờ Úc Nam cứng rắn, thà chết không cong.

Tất nhiên, Quyền Đào cũng chỉ hơi có hứng thú thôi, chứ chưa đến mức mê mẩn hay yêu tha thiết.

Còn chưa kịp bắt đầu theo đuổi, trong một lần ghé đoàn phim, hắn lại bị một võ sinh mê hoặc.

Đúng là số đỏ nhà cũ bốc cháy.

Người ta vừa lộ mặt, hắn đã vội vã theo đuổi: chạy đến đoàn phim mang đồ ăn thức uống, không giấu giếm gì, công khai theo đuổi người ta.

Hám Uyên Trình từng gặp Từ Tinh vài lần, dù sao cũng là nghệ sĩ của công ty.

Phong cách hoàn toàn trái ngược với kiểu người Quyền Đào từng thích. Trước đây, người yêu của hắn đều là kiểu yếu đuối ngoan ngoãn, luôn dựa dẫm vào hắn. Nhưng Từ Tinh là kiểu mạnh mẽ, cứng rắn như cây dương lớn nơi Tây Bắc.

Có lẽ vì là võ sinh nên toàn thân toát ra vẻ sắc bén như kiếm, ánh mắt luôn trong trẻo mà sâu sắc, là kiểu người rất cứng cỏi.

Hoàn toàn không hợp với kiểu cà lơ phất phơ như Quyền Đào.

Nhưng tình yêu thì khó mà nói trước.

Hai người yêu nhau vài năm, Quyền Đào thực sự thay đổi, từ hoa hoa công tử biến thành người đàn ông 24 hiếu hạng nhất.

Ngược lại, Từ Tinh rất hưởng thụ sự tự do không ràng buộc của tình yêu không hôn nhân. Quyền Đào thì chạy theo suốt ngày, xin danh phận.

Hám Uyên Trình lắc đầu.

Con người mà, trước thuận buồm xuôi gió thì sau này cũng phải trả giá lại.

Nhắc đến đây, Quyền Đào ai oán: “Chỉ là Từ Tinh không biết tụi tôi đã đăng ký kết hôn rồi. Giờ bà già tôi chỉ mong sớm có cháu bế, Từ Tinh mới là con trai cưng của bà ấy.” Nói thêm, mấy năm trước họ từng định làm đám cưới vì tưởng mang thai, ai ngờ là hiểu nhầm. Sau khi Từ Tinh biết không có thai thì liền quay về đoàn phim tiếp tục công việc.

Quyền Đào đến giờ vẫn nhớ cảm giác từ đỉnh cao hạnh phúc rơi thẳng xuống đáy.

Hám Uyên Trình cười.

Vì Ân Tinh Trạch có mặt, hai người không tiện nói nhiều chuyện người lớn, chỉ trò chuyện vài câu thì Quyền Đào bắt đầu ngứa miệng: “Ai ya, Từ Tinh mang thai rồi lại càng dính người, rời một chút cũng không được. Tôi phải đi đón người, đến lúc đó hai người nhớ tới dự nha.”

Hám Uyên Trình liếc hắn một cái đầy khinh thường.

Miệng lải nhải như thế, sắp đến mang tận sau tai rồi, ai tin tên này không mê vợ mình chứ? Chắc chắn trong lòng hắn đang vui sướng muốn chết.

Hám Uyên Trình cong khóe môi, lạnh nhạt nói: “Những lời này cậu đi nói với Từ Tinh đi. Tôi muốn xem cậu có bị đánh cho một trận không.”

Vị kia sức mạnh không nhỏ đâu nhé.

Quyền Đào chớp chớp mắt, lấy tay chặn miệng làm động tác “khóa miệng”: “Đừng mà! Lỡ tôi mạnh miệng sau lưng thế thôi, cậu đừng đi mách lẻo với Từ Tinh đấy.”

“Tinh Trạch, đừng nghe daddy con nói xấu. Từ thúc thúc của con là người thương chú nhất.” Hắn ngừng lại một chút, rồi còn thêm: “Với lại, cha nuôi con toàn cơ bắp thế này, chẳng lẽ lại đánh không lại người ta?”

Ân Tinh Trạch: “…”


Bạn có thể dùng phím mũi tên hoặc WASD để lùi/sang chương.