Ngược Văn Tra Công Hoàn Lương

Chương 110




Nội dung chương đang bị khóa. Vui lòng mở lại quảng cáo
để tiếp tục ủng hộ dịch giả và đọc Chương 110 miễn phí!

Quyền Đào cúp máy, trong đầu vẫn còn đang suy đi nghĩ lại về thái độ của Hám Uyên Trình, mờ mịt vô cùng. Lão Hám rốt cuộc có ý gì? Nhưng ít ra cũng nên cho hắn một câu chứ?

Nghe hắn lải nhải cả đêm, cuối cùng cư nhiên chỉ nói có hai câu… Mà hai câu đều là mắng người!

Bất ngờ, Quyền Đào linh quang chợt lóe, rốt cuộc cũng hiểu ra chuyện ngu xuẩn mà mình vừa làm.

!!!

Thôi xong rồi, hắn phá hỏng chuyện tốt của huynh đệ mình rồi.

Là hắn sai. Là hắn có tội!

Nghĩ đến đây, Quyền Đào như bừng tỉnh đại ngộ, thoát khỏi rối rắm, đầu óc lập tức nhẹ nhõm hơn nhiều, thậm chí trong lòng còn hơi… khoái chí.

Khó có dịp khiến Hám Uyên Trình nghẹn lời a.

Hắc hắc, Hám Uyên Trình dù có tức cũng không thể chui qua dây điện thoại mà đánh hắn!

Sảng! Một chữ thôi: sảng!

Quyền Đào bắt đầu tưởng tượng ra gương mặt đen sì của Hám Uyên Trình, cười cười kỳ dị, rồi ngủ thẳng cẳng.

Sáng hôm sau.

Quyền Đào đến công ty. Công ty hắn mới chuyển tới khu văn hóa sáng tạo không bao lâu, bên trong vẫn còn nhiều vấn đề chưa xử lý xong, đặc biệt là mảng nam đoàn, nữ đoàn thì rối loạn tứ tung, chuyện lớn chuyện nhỏ nối tiếp nhau.

“Quyền tổng, gần đây có một đoàn thể lớn muốn hợp tác với IKEN…”

“Hứa Chi Duy có thứ hạng khá ổn trong một chương trình giải trí, có tạp chí nội trang tìm đến, nhưng mới chỉ là tuyến hai.”

“Còn nữa, giám đốc bên Lam Tảo livestream muốn hẹn gặp ngài…”

Trợ lý đặc biệt bưng một đống tư liệu, miệng nói không ngừng, đổ cả đống công việc lên đầu Quyền Đào khiến hắn choáng váng. Hắn chỉ cảm thấy đời mình u ám, chẳng có ánh sáng gì cả.

Hắn vò trán, nhăn nhó.

Bận như vậy, rốt cuộc mình cố gắng vì cái gì chứ?

Dù sao hắn có tiền, không làm gì cũng đủ tiêu cả đời.

Nói trắng ra, hắn căn bản đâu cần phải nỗ lực như vậy…

Trong lòng Quyền Đào bắt đầu trống đánh liên hồi.

Sau đó lại như nhớ ra gì đó, vội vàng gạt hết suy nghĩ bỏ cuộc ra khỏi đầu.

Ngô Sâm báo cáo gần xong thì thấy lão tổng bắt đầu mơ mộng hão huyền, biểu cảm căng thẳng, liền thử hỏi: “Quyền tổng, ngài thấy sắp xếp như vậy được chứ?”

Quyền Đào ngẩn người, rồi bừng tỉnh: “A? Ừ, làm theo lời cậu nói đi.”

Ngô Sâm thấy hắn rõ ràng chẳng nghe gì, nhưng cũng chẳng nói gì thêm. Theo hắn lâu rồi, đã quá quen với tính khí ông chủ. Không làm việc mới là bình thường, lần trước hăng hái như tiêm máu gà mới là bất thường.

Dù sao, hiện tại ông chủ cũng không còn xem thường nhân viên như trước, vậy là có tiến bộ rồi. Ngô Sâm chỉ mong lão bản này đơn giản là chưa phục hồi tinh thần, chứ nếu chăm chỉ lâu dài, hắn sợ mình không quen nổi với cái phong cách làm biếng kiểu cũ mất.

Hắn chần chừ một lát, nhắc nhở: “Quyền tổng, bên Lam Tảo livestream… giám đốc của họ muốn hẹn ngài gặp mặt vào hai giờ chiều mai, ngài thấy thời gian này được không?”

Lần này Quyền Đào phản ứng nhanh như chớp.

Lập tức gật đầu: “Được, cứ hẹn ở cái nhà hàng tôi hay đến ấy.”

Khóe miệng Ngô Sâm giật giật, bất đắc dĩ nói: “… Quyền tổng, e là không tiện lắm.”

“Sao mà không tiện?” Quyền Đào nhướng mày, đầy vẻ bất mãn.

Nơi hắn hay lui tới đều là những nhà hàng cao cấp nổi tiếng, lẽ nào lại làm mất mặt người ta? Trong lĩnh vực ăn chơi, hắn tự nhận là đẳng cấp, không ai sánh kịp. Vậy mà đối phương còn dám chê?

Mặt hắn liền sầm xuống, cười cười đầy nguy hiểm.

Ngô Sâm suýt nữa trợn trắng mắt.

Tự nhủ phải nhịn! Đây là ông chủ, ông chủ không đáng tin cũng không phải lần đầu!

“Đó là một nhà hàng tình nhân.”

“……”

Quyền Đào chớp chớp mắt, gương mặt vẫn thản nhiên: “Vậy à?”

Ngô Sâm gật đầu.

Quyền Đào trưng ra vẻ mặt “Sao không nói sớm”, nói: “Ngô đặc trợ, sự chuyên nghiệp của cậu cần nâng cao đấy. Thôi, cậu sắp xếp lại đi.”

Ngô Sâm chỉ có thể câm nín gật đầu, trong lòng như nuốt phải hoàng liên, đắng không nói nổi.

Hắn thề, nhất định sẽ từ chức!

Rảnh một chút, Quyền Đào lại bắt đầu suy nghĩ về mục tiêu nhân sinh của mình.

Nghĩ tới nghĩ lui, vẫn không thể hiểu vì sao mình lại rối rắm như vậy. Trước kia bạn bè anh em cũng không hiểu nổi hắn.

Còn cha mẹ? Hắn nghĩ nếu chủ động nói chuyện với họ, không những không ra được kết quả, ngược lại còn bị gông xiềng thêm.

Còn Từ Tinh…

Hắn sao có thể để Từ Tinh thấy bộ dạng vô dụng của mình?

Nghĩ tới nghĩ lui, người duy nhất hắn có thể tìm lời khuyên chỉ còn lại Hám Uyên Trình.

Nhìn quanh văn phòng khí phái của mình, Quyền Đào chỉ cảm thấy những ngày tháng ăn chơi trác táng ở đây như giấc mộng đêm qua. Mấy người từng dây dưa thân thiết với hắn, giờ nghĩ lại cũng chẳng nhớ nổi là ai.

Ai…

Quyền Đào lắc đầu, trên người bao trùm một tầng phiền muộn khó tả.

Viên Quyển Điện Ảnh đã quá quen với việc hắn đến chơi, trực tiếp cho hắn lên tầng mà không cần thông báo.

Quyền Đào đi đến bàn làm việc của Úc Nam, trêu ghẹo nói: “Tiểu Nam Nam, có nhớ ta không đó~?”

Úc Nam mặt không đổi sắc: “Quyền tổng, Hám tổng đang ở văn phòng, ngài cứ vào thẳng.”

Quyền Đào “chậc” một tiếng: “Sao cậu nhẫn tâm thế, mấy hôm nay tôi còn rất nhớ cậu đấy ~~”

Úc Nam mỉm cười: “Quyền tổng, tôi đang ghi âm.”

Quyền Đào nhướng mày.

Úc Nam lại nói: “Dù tôi biết Quyền tổng chỉ nói đùa, nhưng… Ân, không biết người yêu ngài có để bụng không nha~”

Quyền Đào lập tức trợn tròn mắt, bị câu này làm nghẹn họng.

Hắn sờ sờ mũi, nói: “Biết tôi đùa còn ghi âm? Tôi phải đi hỏi Hám tổng xem đây là kỹ năng bí thư hay gián điệp nữa.”

Úc Nam: “Yên tâm, tôi cũng chỉ đùa thôi.”

Quyền Đào liếc hắn một cái, vẻ đùa cợt biến mất, nghiêm túc gật đầu: “Đừng nói nhảm trước mặt Từ Tinh.”

Hắn vất vả lắm mới dỗ được người ta, lỡ đâu lại bay mất thì sao?

Vì dỗ người yêu mà hắn thậm chí còn sẵn sàng vác đầu đến nộp. Nhưng… Từ Tinh dường như không dễ rung động, chắc ngày hắn “phản công” cũng sắp đến rồi.

Quyền Đào càng nghĩ càng vui, hớn hở bước vào văn phòng Hám Uyên Trình.

Hám Uyên Trình vừa từ Đức trở về, còn tồn một đống công việc chưa xử lý. Thấy Quyền Đào bước vào, hắn chỉ liếc một cái rồi cúi đầu đọc văn kiện tiếp.

“Ngươi lại tới làm gì?”

Nghĩ đến việc tối qua bị phá đám, Hám Uyên Trình liếc hắn đầy chán ghét, ngữ khí lạnh lùng không chút nể tình.

Quyền Đào nhướng mày, lém lỉnh nói: “Đừng mà. Tối qua ta cũng đâu phải cố ý, mới có hơn 9 giờ thôi, ta nào biết ngươi với tẩu tử đã không nhịn được mà lao ngay lên giường?”

“Các ngươi yêu nhau kết hôn cũng hơn bảy năm rồi đi, còn dính như keo, thật là… tấm tắc.”

Hám Uyên Trình hừ lạnh một tiếng, không ngẩng đầu.

“Có chuyện thì nói, không có thì cút.”

Quyền Đào thuận tay rút từ giá sách một quyển 《Bác sĩ tâm lý》, lật lật vài trang rồi ngồi phịch xuống ghế sofa, chân bắt chéo, vẻ mặt rầu rĩ: “Dạo này ta chán tới mốc meo.”

“Rồi sao?”

“Nhìn Trần Triết Tân với đám bạn chơi chung cũng thấy không ưa nổi.”

Trần Triết Tân là một trong đám bạn nhậu thân thiết với hắn.

“Rồi thì?”

“Không phải ta mắc bệnh tâm lý chứ? Giờ mấy thứ trước đây thích thú ta đều chẳng còn cảm giác gì, thậm chí có xu hướng thấy phản cảm.”

Hám Uyên Trình buông công việc trong tay, ngẩng đầu nhìn hắn. Hai tay đan lại, thân thể tựa về sau, nghiêm túc hỏi: “Thế giờ ngươi hứng thú với cái gì?”

Quyền Đào không biết nghĩ tới gì, mặt đỏ lên.

Hám Uyên Trình cau mày. Phản ứng gì đây?

Quyền Đào ném ánh mắt buồn nôn qua, chậm rãi nói: “Tối qua ta với Vụ Viên Viên đi quán bar Phẩm Cầm.”

Gân xanh trên trán Hám Uyên Trình nhảy lên.

Đổ rác mà có thể không đổ hết một lượt không? Loại nói chuyện nửa vời thế này, đúng là đang thử thách sức chịu đựng của hắn.

Quyền Đào vừa ngẫm nghĩ vừa nói, giọng hạ thấp như sợ có ai nghe thấy: “Giờ ta không thể cứng nổi với người khác.”

Hám Uyên Trình vừa cầm ly lên, tay khựng lại, suýt nữa làm đổ.

Cũng may chưa kịp uống, nếu không chắc phun hết.

Hắn cố nín cười, vẻ mặt kinh ngạc: “…… Ngươi tiếp tục.”

Nói rồi chợt nhớ ra gì đó, hỏi thêm: “Không phải ngươi đang quen Từ Tinh sao? Chẳng phải ngươi từng nói vì yêu mà dâng hiến? Chẳng lẽ… chân tướng là ngươi phát hiện mình không được, nên mới chịu nằm dưới?”

Hám Uyên Trình cũng thật sự tò mò.

Từ Tinh là nghệ sĩ mới do Trần Tư Viễn ký hợp đồng. Trước đây vốn là võ sinh, được người đại diện phát hiện rồi lăng xê. Đúng lúc đó hắn đưa Tiểu Quyển Mao xuất ngoại chữa bệnh, về lại thì đã thấy hai người kia dính lấy nhau.

Chuyện diễn ra thế nào, đến giờ vẫn chưa ai rõ.

Dù sao giới giải trí cũng không cấm nghệ sĩ yêu đương, miễn là yêu lâu dài ổn định, không dính scandal thì công ty cũng không can thiệp.

Trần Tư Viễn chỉ cảm thán mấy câu, nói kiểu gì thỏ cũng không ăn cỏ gần hang, còn vị Quyền tổng này thì ai cũng không từ.

Hám Uyên Trình thầm nghĩ, Quyền Đào vốn dĩ chuyên ăn cỏ gần hang mà, chẳng phải trong công ty ăn gần hết rồi sao. Từ Tinh cũng đâu phải ngoại lệ.

Quyền Đào nhún vai: “Không liên quan tới Từ Tinh. Ở cạnh hắn thì vẫn rất ổn, chỉ là với người khác thì không có cảm giác.”

Giống như ai đó tiêm thuốc ức chế vào hắn vậy.

Tối qua có một nam sinh trẻ đẹp, ngồi sát bên hắn, ánh mắt tình tứ đưa tình. Người trưởng thành nhìn là hiểu ý.

Quyền Đào vốn là tay chơi lão luyện.

Hắn biết chỉ cần mình gật đầu là có thể có một đêm hoan lạc.

Nhưng hắn hoàn toàn không có hứng.

Không phải vì muốn giữ thân như ngọc cho Từ Tinh. Mà là cơ thể hắn phản ứng kiểu… bài xích người khác.

Hắn cũng không rõ, rốt cuộc là bài xích tất cả, hay chỉ bài xích người ngoài Từ Tinh. Dù sao cũng nửa tháng rồi chưa gặp nhau.

Vừa rồi còn cố tình trêu Úc Nam để kiểm chứng thử.

Kết quả phát hiện: hắn thật sự… dửng dưng như nước.

Quyền Đào nhăn mặt, nghĩ không lẽ mình nên đi bệnh viện nam khoa khám?

Hám Uyên Trình lặng lẽ nhìn hắn như nhìn đồ ngốc: “Vậy chắc là… chân ái rồi.”

“Chúc mừng.”

Quyền Đào nhíu mày: “…… Không thể nào. Ta thích thì có, nhưng mà yêu á?”

“Yêu là cái gì chứ?”

Tuy ngoài miệng hay nói vì yêu mà dâng hiến, thật ra Quyền Đào chẳng hiểu yêu là gì.

Hám Uyên Trình nhún vai, không ngại dẫn dắt thêm: “Yêu là gì, chính ngươi tự cảm nhận mới biết được. Nếu không phải do cơ thể có vấn đề, thì là vấn đề tâm lý. Mà nếu ở cạnh Từ Tinh thì lại không sao, vậy còn lý do gì để phủ nhận? Ngươi là vì hắn mà tự giới hạn mình?”

Quyền Đào nghĩ nghĩ, thần sắc sáng ra.

Hắn vẫn cảm thấy khó tin, cố tìm lý do để chứng minh mình không bị người khác “thuần hóa”. Rằng tất cả chỉ là trùng hợp.

Hắn thử hỏi: “Ngươi nói… có khi nào là do ta ‘làm’ hắn nhiều quá, nên đánh mất tính chủ động nam nhân không?”

Hám Uyên Trình: “…… Vậy thì làm ngược lại thử xem?”

Nếu hắn sống chết không tin, thì để chính hắn đi kiểm chứng.

Con người khác động vật ở chỗ biết kiềm chế d*c v*ng. Có người không nghiêm túc với tình cảm, nhưng cũng có người thủy chung một lòng, từ thân đến tâm đều trung thành.

Phần lớn người chọn trung thành không hẳn vì đạo đức cao cả.

Chỉ đơn giản là vì họ may mắn gặp đúng người khiến mình muốn trung thành cả đời.

Nếu không gặp Tiểu Quyển Mao, Hám Uyên Trình cũng không dám chắc nửa đời sau của mình sẽ sống thế nào. Có khi sẽ giống bố hắn, cưới người mình không yêu, về sau lại giăng đầy cờ ngoài.

Thậm chí, có khi hắn còn chẳng nghĩ tới chuyện kết hôn.

Trước khi xuyên thư, hắn từng cho rằng tình cảm và hôn nhân chỉ là nhà giam, là xiềng xích trói buộc sự nghiệp.

Lời này vốn chỉ thuận miệng nói, ai ngờ lại khiến Quyền Đào – tên khờ ngốc này – lập tức vỗ đùi: “Đúng! Nhưng mà dạo này hắn đi quay phim ở vùng núi Kiềm Châu……”

Hắn lẩm bẩm một hồi, bỗng cười rộ lên: “Sơn không đến thì ta tới! Hắn chưa về, chẳng lẽ ta không vượt qua nổi à?”

“Lão Hám, ngươi đúng là một câu nói thức tỉnh người trong mộng!”

Quyền Đào cảm thấy nút thắt lớn nhất trong lòng mình đã có cách giải, lập tức phấn chấn, ngực không nặng nữa, eo cũng cứng cáp lại. Bò vài ngọn núi ở Kiềm Châu ư? Chuyện nhỏ!

Hám Uyên Trình phất tay, chán ghét nói: “Biến nhanh lên, đừng đến phá công việc của ta.”

Quyền Đào búng tay hôn gió: “Đi đây! Sau này có việc gì, ta vì bạn bè không tiếc thân này!”

Nói đi là đi.

Hắn lập tức sai trợ lý đặt vé máy bay tới Kiềm Châu.

Từ Tinh hiện đang quay một bộ phim võ hiệp truyền thống tên 《Yển Nguyệt Song Đao》, là kịch bản gốc do Viên Quyển Điện Ảnh đầu tư.

Đoàn phim quy tụ nhiều diễn viên có nền tảng võ thuật, lấy ân oán giang hồ làm chính, tình cảm làm phụ. Phim không theo lối kiếm hiệp sến súa đang thịnh hành, mà là kiểu võ hiệp chân chính – đánh thật, yêu thật, truy đuổi, tranh đấu đậm chất giang hồ.

Có thể nói, vì muốn đẩy Từ Tinh lên thành hình tượng nghệ sĩ hành động, công ty đã đặc biệt viết kịch bản riêng cho hắn.

Đến sân bay rồi, Quyền Đào mới nhớ ra một việc:

Chiều mai hắn có lịch gặp mặt với giám đốc Lam Tảo livestream để bàn chuyện hợp tác.

Lập tức rơi vào thế khó xử.

Rốt cuộc là đi Kiềm Châu tìm Từ Tinh để hóa giải tâm ma? Hay là hoãn lại, gặp đối tác xong rồi hẵng đi?

Ngô Sâm thì khổ tâm khỏi nói.

Nhắc tới hai lần rồi mà lão bản vẫn làm theo ý mình, cứ khăng khăng phải đi Kiềm Châu. Nghĩ tới cảnh Quyền tổng lỡ hẹn, hắn chỉ thấy đắng chát tận tim gan.

Trong lòng thầm hét lên lần thứ 101: Tôi muốn từ chức!

Ai khiến kinh tế đình trệ? Ai khiến hắn phải kiếm cơm từng bữa? Ai khiến Đỉnh Tinh phải trả lương cao chứ? Nghĩ đi nghĩ lại, hắn – một trợ lý đặc biệt – phải kiêm luôn cả việc của sếp lẫn phòng nhân sự, Quyền tổng không thấy xấu hổ mà không trả lương cao à?

Ngô Sâm thở dài, cuối cùng lại cúi đầu tiếp tục công việc.

Lúc hắn vừa tính xong phương án trong đầu, chuẩn bị liên hệ người phụ trách bên Lam Tảo, thì nhận được cuộc gọi của Quyền Đào.

Hiện tại, mỗi lần nghe máy của Quyền Đào cũng như đang bắt lấy quả bom, hắn thấp thỏm đến không dám động đậy một chút, chỉ sợ vị kia lại bất thình lình tung ra chiêu gì động trời.

Kết quả nghe thấy Quyền Đào phân phó: “Giúp ta đặt lại chuyến bay sau 10 giờ tối mai.”

Ngô Sâm suýt chút nữa cảm động đến phát khóc.

Chỉ kịp đáp hai tiếng “Được rồi, tôi biết rồi”, liền nghe Quyền Đào bắt đầu càm ràm về năng lực nghiệp vụ của mình: “Hẹn gặp người ta, sao ngươi không nhắc ta một tiếng. Ngô đặc trợ, nói như vậy rồi, cuối năm ta muốn trừ 10% thưởng của ngươi.”

Ngô Sâm: “……”

MMP*, đây là tiếng người sao? Đây là tiếng người à?…… @%! ¥%@! ¥@! #@%! #@…… Phi!

(*MMP: tiếng lóng chửi thề)

Ngô Sâm cố nặn ra nụ cười: “Vâng, Quyền tổng.”

Hôm sau, Quyền Đào đến đúng giờ gặp tổng giám đốc Lam Tảo.

Cả hai trò chuyện rất hợp, không khí thoải mái.

Phải nói rằng, khi Quyền Đào nghiêm túc, cũng đủ khiến người ta nể sợ. Hiệu quả phát sóng trực tiếp của Lam Tảo gần đây không khả quan, lại thiếu vốn. Mà thứ Quyền Đào không thiếu nhất, chính là tiền. Đỉnh Tinh lại đang thiếu những vị trí cao. Thế là đôi bên vừa vặn hợp nhau.

Quyền Đào đầu tư tiền, nhưng không mua đứt hoàn toàn.

Mà là mua lại 51% cổ phần. Hắn không can thiệp vào hoạt động của Lam Tảo, cũng không thay đổi ban điều hành cũ.

Nhưng đội ngũ quản lý phải chịu trách nhiệm trước hắn, mỗi quý đều phải đạt được chỉ tiêu lợi nhuận.

Sau khi ký kết xong thỏa thuận,

Quyền Đào lập tức đến sân bay.

Tới Kiềm Châu – núi Gia Linh.

“Sư phụ, còn bao lâu nữa tới?” Quyền Đào ngồi trong taxi, liên tục nhìn đồng hồ và bản đồ Gaode (tương đương Google Maps), “Sao vòng vo thế này?”

Hắn nghi ngờ tài xế đang xem mình là dê béo để “xẻ thịt”.

Lộ trình lúc thì nhắc định tuyến lại, lúc thì báo đi sai đường, chẳng phải cố ý đi đường vòng sao?

Lòng người hiểm ác thật mà.

Quyền Đào lần đầu xuất hành không chuẩn bị gì, không đem theo trợ lý, chỉ vì một phút bốc đồng mà lao ra ngoài.

Thế nên giờ hắn hơi hoang mang.

Tài xế liếc hắn qua gương chiếu hậu, dùng giọng pha tiếng địa phương nói tiếng phổ thông lơ lớ: “Cậu em, tôi sống ở đây mấy chục năm, đường nào sửa, đường nào gần, tôi nắm rõ hết. Cậu yên tâm, tôi tuyệt đối không thu thêm của cậu đâu.”

Quyền Đào bán tin bán nghi.

Nhưng không tin cũng chẳng làm gì được.

Bởi vì giờ đã ra khỏi thành phố, ngoài mấy cửa hàng chuyên bán ngọc thạch du lịch mọc cách vài trăm mét, khung cảnh toàn một màu xanh mướt.

Không người, không xe, chỉ có con đường càng lúc càng hẹp, càng xóc nảy.

Quyền Đào gọi cho Từ Tinh.

Không ai bắt máy.

Hắn khẽ nhíu mày, sắc mặt anh tuấn hơi trầm xuống, khoé mắt như có lệ khí.

Lúc này hắn và bộ dáng đần đần ngày thường như hai người khác hẳn.

“Sư phụ, còn bao lâu nữa?”

“Qua thôn Hồ Quang là tới.” Tài xế liếc bản chỉ dẫn, chậm rãi nói: “Cậu đến đó làm gì? Cũng đi đóng phim à?”

Hắn nhìn Quyền Đào với vẻ mặt suy nghĩ, trông cũng giống minh tinh thật.

Vừa nhìn là thấy khác người thường.

Vừa nghe “đóng phim”, Quyền Đào biết mình tìm đúng chỗ, tâm trạng thoáng nhẹ nhõm, thuận miệng đáp: “Đi tìm người.”

Tài xế đổi sắc mặt, tỏ rõ vẻ không đồng tình.

Bị nhìn chằm chằm như thế, Quyền Đào lạnh sống lưng, da gà nổi lên từng trận.

Chỉ nghe ông ta thở dài: “Mấy người trẻ tuổi như các cậu, có công sức đó sao không làm chuyện đàng hoàng? Mấy minh tinh kia đến núi lớn quay phim, các cậu cũng chạy theo, vừa tốn thời gian, lại chưa chắc đã gặp được người.”

Núi Gia Linh là địa điểm quay phim cổ trang nổi tiếng.

Hiển nhiên, tài xế từng thấy rất nhiều fan đuổi theo thần tượng tới tận đây.

“Tôi nghe con trai tôi nói, mấy người như cậu theo đuổi thần tượng gọi là gì nhỉ…… À, ‘tư sinh’! Không tốt cho các cậu, mà với minh tinh cũng chẳng hay ho gì.”

Quyền Đào ngớ người trong chớp mắt.

Hắn? Tư sinh??

Hắn vội vàng giải thích: “Ông hiểu nhầm rồi, tôi không phải loại ‘tư sinh’ mà ông nói đâu. Bạn tôi đang quay phim ở đây, tôi chỉ đến thăm đoàn một chút thôi. Ông nhìn tôi thế này, giống mấy đứa fan cuồng đuổi thần tượng lắm à?”

Tài xế lại liếc hắn lần nữa.

Như thể đang làm một nghiên cứu lớn. Sau một lúc lâu mới gật đầu: “Ừ, đúng là không giống.” Cái kính râm thời thượng, sơ mi vải xịn, đồng hồ trên tay nữa, vừa nhìn đã không rẻ. Không giống bọn trẻ mê idol mặc giản dị đuổi theo khắp nơi.

Quyền Đào cười, khoe hàm răng trắng bóng: “Thấy chưa.”

Cả hai vừa đi vừa trò chuyện vài câu.

Tới cửa thôn Hồ Quang, Giả Tuấn Đức đã chờ sẵn.

Lúc này đã hơn 1 giờ sáng.

Giả Tuấn Đức khoác áo bông to sụ, vai rụt cổ co, đi qua đi lại, thi thoảng dậm chân giữ ấm, nhìn hệt như ông cụ gác thôn.

Chẳng còn chút phong thái của một trong mười người đại diện nổi tiếng nhất.

Tài xế dừng xe, hỏi: “Tiền mặt hay quét mã?”

Vừa hỏi vừa mở sẵn giao diện thanh toán, đưa tới trước mặt Quyền Đào. Hắn nhanh chóng trả tiền rồi xuống xe.

“Ơ, sao lại là cậu, Tiểu Nghĩa?” Tiểu Nghĩa là trợ lý của Từ Tinh.

Chưa kịp để Giả Tuấn Đức nói gì, Quyền Đào đã liếc ra sau lưng hắn, làm như vô tình hỏi: “Cậu ấy đâu?”

Giả Tuấn Đức chắc bị gió lạnh làm đơ đầu óc.

Ngẩn ra vài giây: “Hả, ai cơ, Tiểu Nghĩa?”

Quyền Đào cau mày, tức giận nói: “Tôi đương nhiên hỏi Từ Tinh.”

“À à, Từ Tinh à.” Giả Tuấn Đức cười gượng, dẫn đường phía trước, “Úc Nam bảo, cậu muốn tạo bất ngờ cho Từ Tinh, nên tôi không báo cho cậu ấy và Tiểu Nghĩa.”

Quyền Đào: “……”

Bất ngờ cái đầu ấy.

Hắn cố ép xuống nỗi thất vọng tràn lan trong lòng, cắn răng mắng thầm Úc Nam. Nhưng nghĩ kỹ lại, Từ Tinh không ra đón là vì không biết hắn đến, tâm trạng hắn lại nhẹ nhõm hơn một chút.

Trời đêm đen kịt.

Cách chừng 50 mét mới có một cột đèn đường, ánh sáng lờ mờ, mông lung màu vàng u ám.

“Sao không ở khách sạn?” Đi càng xa, Quyền Đào càng cau mày, “Công ty mấy người hết tiền rồi à?”

Giả Tuấn Đức cười: “Quay phim đều vậy cả, quen là được.”

Núi Gia Linh vì có nhiều cảnh hợp với phim cổ trang, nên hàng tháng đều có mấy đoàn phim tới đây. Thôn Hồ Quang tuy là thôn nhưng nằm ngay chân núi Gia Linh, cơ sở hạ tầng cũng khá ổn.

Tuy không có khách sạn hạng sang.

Nhưng homestay nhiều, điều kiện tạm ổn.

Tất nhiên, với người sinh ra ngậm thìa vàng như Quyền Đào thì chỉ có thể đánh giá là: tệ hết biết.

Những lần trước đi thăm đoàn, hắn đều đến phim trường điện ảnh.

Xung quanh đầy đủ tiện nghi, khách sạn cao cấp đủ cả, muốn gì có nấy.

Hắn cứ tưởng môi trường quay phim đều như vậy.

“Tới rồi.”

Lối đi nhỏ phía sau homestay. Giả Tuấn Đức dẫn Quyền Đào vào, đến quầy tiếp tân mở phòng.

“…… Không phải có phòng rồi sao? Sao còn phải mở thêm?” Quyền Đào đút tay trong túi áo khoác, cau mày tỏ rõ không hài lòng.

Giả Tuấn Đức bất đắc dĩ: “…… Quyền tổng, như vậy không hay.” Dù Quyền Đào là bạn của Hám tổng, nhưng với tư cách người đại diện, hắn phải bảo vệ danh tiếng cho nghệ sĩ. Nhỡ truyền ra chuyện gì, thiệt hại là Từ Tinh.

Quyền Đào trừng mắt nhìn hắn, thái độ cứng rắn: “…… Có gì mà không hay, tôi thấy rất hay, cứ theo tôi.”

Hắn yêu đương đường đường chính chính, ngại gì ai?

Chẳng lẽ hắn nhìn nhầm người sao?

Giả Tuấn Đức bó tay, đành lặng lẽ dẫn hắn tới trước phòng Từ Tinh.

Gõ cửa.

“Ai vậy??”

Vừa nghe giọng này, sắc mặt Giả Tuấn Đức lập tức biến đổi. Mắt Quyền Đào tối sầm lại, tia sắc bén lấp lánh trong mắt, gắt gao nhìn chằm chằm cánh cửa, như muốn đục ra một lỗ.

Tiếp theo là giọng Từ Tinh quen thuộc vang lên: “…… Muộn thế này rồi, ai lại đến nữa?”

“Là tôi.” Giả Tuấn Đức chỉnh giọng đáp.

Trời ạ, đêm khuya thế này, mà Phùng Giác lại ở trong phòng Từ Tinh?

Giả Tuấn Đức lập tức cảm nhận được khí tức giận dữ từ bên cạnh, như ngọn lửa hừng hực bốc thẳng về phía mình.

Quyền Đào cắn chặt răng, hàm dưới căng cứng, toàn thân siết lại. Từ lòng ngực buốt lên tới đỉnh đầu, lửa giận như thiêu đốt tạng phủ.

Hắn vừa rồi đã nghe ra, người nói chuyện không phải Tiểu Nghĩa.

Còn thêm câu nói kia của Từ Tinh.

Chẳng lẽ đến giờ còn không hiểu?

Không gọi cho hắn là vì đang nuôi chó khác bên ngoài?

Nếu không phải bất ngờ kiểm tra, nếu không phải Giả Tuấn Đức giấu chuyện hắn đến, chẳng phải hắn sẽ bị cắm sừng mà không hay?

Giờ lòng tự trọng Quyền Đào bị tổn thương nặng nề.

Mà còn không rõ rốt cuộc là tổn thương cái gì, chỉ thấy đau tận ruột gan.

“Kẽo kẹt ——”

Cửa mở ra từ bên trong, một người đàn ông xa lạ ló đầu ra. Mặc sơmi xanh đen, cúc áo trên mở hai nút, tay áo xắn lên, nửa vạt áo nhét trong quần, nửa còn lại lòi ra.

Khuỷu tay và cằm có chút đỏ hồng……

Sắc mặt Quyền Đào tối sầm như mưa bão, khoé mắt hằn vệt đỏ quỷ dị. Hắn đẩy cửa xông vào, bước nhanh vào trong.

Phùng Giác mắt mơ màng, chỉ tay vào Quyền Đào, mặt ngơ ngác nhìn Giả Tuấn Đức. Người kia chỉ biết trợn mắt với Phùng Giác, mặt đầy lo lắng, vội vã đuổi theo vào phòng.

Ngàn vạn lần đừng đánh nhau a.

Giả Tuấn Đức đã tự tưởng tượng ra tiêu đề ngày mai trên báo: 《Một phú nhị đại đột nhiên xông vào đoàn phim bắt gian, hóa ra là……》

Quyền Đào dùng lực đẩy cửa quá mạnh, phát ra một tiếng “Phanh” vang dội.

Mấy người bên trong giật mình ngẩng đầu, liền thấy một người khí thế hừng hực bước vào, cứ như chuẩn bị liều mạng với ai đó.

Quyền Đào tiến vào nhà, rẽ một góc, lập tức ngẩn người.

Bốn người đang ngồi tản ra bốn phía, hành động đều dừng lại, vẻ mặt đều ngạc nhiên.

Từ Tinh đang dùng rượu thuốc xoa cánh tay cho mình, ngẩng đầu lên cũng sững sờ: “……Quyền Đào? Sao ngươi lại đến đây?”

Vừa hỏi xong, đã thấy nét mặt hắn không đúng. Liếc nhìn phía sau hắn, liền thấy Phùng Giác và Giả Tuấn Đức lẽo đẽo theo sau. Giả Tuấn Đức dùng tay chỉ Phùng Giác, lặng lẽ mấp máy môi: “Hiểu lầm.”

Từ Tinh suy nghĩ một chút liền hiểu ra.

Hắn nhíu mày, giọng khó chịu: “……Ngươi tới để bắt gian sao?”

Câu này vừa nói ra, những người còn lại đều nhìn nhau, trời ơi, hóa ra là cãi nhau vì tình cảm. Lập tức ai nấy đều tìm lý do rút lui.

Có người vừa chạy ra cửa lại vòng về, vơ lấy chai rượu thuốc trên bàn trà ôm vào ngực, cười gượng: “Tôi quên lấy rượu thuốc… ha ha…”

Trong phòng chỉ còn lại Từ Tinh và Quyền Đào.

Hai người không nói gì, không khí lập tức trở nên xấu hổ.

Từ Tinh mặt không biểu cảm, tiếp tục xoa thuốc cho mình.

Quyền Đào không nói, hắn cũng chẳng buồn mở lời. Dù sao chuyện này hắn cũng lười để tâm.

Quyền Đào đứng đó thật lâu mới chậm rãi đi tới, giật lấy chai rượu thuốc trong tay hắn, ngồi xổm xuống trước mặt, nâng tay hắn lên, giúp hắn bôi thuốc.

Hắn cân nhắc cách nói, giọng hơi chột dạ: “……Ta chỉ là lo lắng cho ngươi thôi.”

Từ Tinh cười lạnh.

Lo lắng? Lo cho cái đầu xanh của bản thân thì có. Quyền Đào rõ ràng chẳng có chút tin tưởng nào đối với hắn. Mới chỉ nghe thấy giọng một người lạ đã vội vàng chạy đến bắt gian. Trên mặt Từ Tinh không biểu hiện gì, nhưng trong lòng thì cực kỳ tệ.

Hắn rút cánh tay về.

Lại bị Quyền Đào nắm lại. Biết rõ mình sai, Quyền Đào hạ mình hết cỡ, giọng rất thấp: “Đừng giận nữa, để ta bôi thuốc đã. Một lát muốn phạt ta sao cũng được, ta chịu hết.”

Từ Tinh vẫn không nói gì.

Quyền Đào nhìn vết thương trên tay và đùi hắn, ánh mắt hiện rõ vẻ đau lòng. Sắc mặt hắn càng thêm lạnh lẽo, nhịn không được nói: “Đóng phim kiểu gì mà đoàn không chuẩn bị người đóng thế cho ngươi?”

Những lời này chạm đúng chỗ đau của Từ Tinh.

Hắn lập tức mỉa mai: “Ta trước đây chính là người đóng thế. Sao, diễn viên thì mạng quý, còn đóng thế thì không phải người à?” Hắn từng làm nghề đóng thế, đương nhiên hiểu rõ những khổ cực và nguy hiểm trong nghề.

Cho nên, dù bây giờ đã chuyển thành diễn viên chính, hắn chưa từng nghĩ sẽ để người khác thay mình làm những cảnh nguy hiểm.

Quyền Đào vội vàng giải thích: “Ta không có ý đó, ta là đau lòng ngươi.”

Từ Tinh không phải không hiểu. Nhưng hành động tối nay của Quyền Đào thực sự khiến hắn tổn thương, cảm xúc nhất thời không kìm được, có phần trút giận lung tung.

Hắn vốn không phải người hay than vãn khi ấm ức.

Chỉ có đôi mắt ửng đỏ là nói rõ, lúc này hắn thật sự rất giận.

Quyền Đào cũng bối rối, muốn dỗ hắn mà không biết phải nói gì.

Đừng nhìn hắn từng có không ít mối quan hệ, thật ra chẳng cái nào gọi là yêu đương. Hắn bỏ tiền, đối phương giả vờ yêu, hai bên diễn cảnh tình tứ một thời gian là xong. Trong thế giới tiền bạc, cần gì phải hạ mình lấy lòng ai? Chỉ sợ hắn vừa đổi mặt, người ta đã hoảng sợ rồi.

Lời ngon tiếng ngọt hắn chưa từng nói quá mấy câu.

Bây giờ mà bắt hắn nói mấy câu kiểu “Bảo bối à, ta là ghen, ta lo cho ngươi lắm, đừng giận nữa nhé”… thật sự khó mở miệng.

Quyền Đào nắm lấy chân hắn, từ từ bôi rượu thuốc, lại khẽ xoa chỗ bầm tím.

“Ta chỉ là……”

Từ Tinh liếc hắn, khóe miệng ẩn ẩn ý giễu cợt.

Quyền Đào ngẩng đầu, bắt gặp ánh mắt bướng bỉnh đầy tổn thương của hắn, trong lòng bỗng mềm nhũn.

Tự trọng gì đó, vẻ ngầu gì đó, đều tan biến, cuối cùng buột miệng nói: “Ta chỉ là… ghen thôi.”

Từ Tinh ngẩn người, gương mặt sáng sủa đầy bất ngờ.

Lời đã nói ra, Quyền Đào cũng không giấu nữa. Hắn vẫn ngồi xổm, ngẩng đầu nhìn Từ Tinh: “Ta chưa từng đối xử thế này với ai khác, ngày đêm nhớ đến ngươi, bay xa mấy cũng muốn đến gặp ngươi.”

Khóe miệng Từ Tinh theo bản năng cong lên, nhưng lập tức nhận ra, cố ép xuống. Miệng thì phản bác: “Gạt ai vậy? Trước khi theo đuổi ta, chẳng phải ngươi phong lưu vô độ sao? Ai không biết Quyền Đào, quyền thiếu nổi tiếng khắp nơi.”

Mắt Quyền Đào lộ ra vẻ xấu hổ và bất đắc dĩ.

Hắn cũng đâu ngờ đời này mình lại thật sự thích ai đó.

Theo kế hoạch ban đầu, hắn nghĩ mình có thể chơi cả đời.

Dù sao Quyền gia đời ba cũng không phải chỉ có mình hắn, lùi một vạn bước mà nói, cha mẹ dù gì cũng muốn hắn cưới vợ sinh con, hắn có thể chọn người phù hợp dựng gia đình.

Từ Tinh là một bất ngờ.

“Ta đã lâu không đi ra ngoài chơi bời gì cả.” Quyền Đào giơ tay thề, “Ta thừa nhận, trước kia ta lăng nhăng. Nhưng với ngươi là thật lòng, nếu không đã chẳng đồng ý làm người bên dưới kia, mà vẫn cố ở bên ngươi.”

Quyền Đào cũng chẳng quan tâm yêu hay không yêu nữa.

Tóm lại, hiện tại hắn thật sự thấy quý trọng Từ Tinh.

Mặt Từ Tinh đỏ bừng.

Biểu cảm có vẻ như hơi dịu đi.

Câu nói lúc đó chỉ là cái cớ để từ chối.

Hắn đã nghe nhiều lời đồn xấu về Quyền Đào, nên khi bị theo đuổi, chỉ thấy đó là một màn săn tình mới của tên phú nhị đại này.

Phú nhị đại thì sao? Chơi xe, chơi du thuyền, chơi biểu tượng, chơi cảm xúc.

Từ Tinh từng nghe không ít chuyện xấu về hắn.

Đặc biệt là người thường xuyên xuất hiện ở Viên Quyển Điện Ảnh như Quyền Đào, là nghệ sĩ của công ty, đương nhiên càng biết rõ thói quen của hắn.

Trước khi theo đuổi hắn, Quyền Đào còn trêu chọc cả thư ký Úc.

Vậy sao hắn có thể tin rằng mình không phải là một món đồ chơi mới?

Nên hắn buột miệng nói một câu, rằng mình chỉ làm top thôi.

Không ngờ da mặt Quyền Đào dày thật, lập tức đồng ý mà chẳng cần suy nghĩ.

Từ Tinh tự đào hố chôn mình, còn tự buộc mình vào thế. Hôm đó hắn sợ đến mức bỏ chạy, vội vàng bảo quản lý chọn đoàn phim. Nghĩ rằng, dù sao Quyền Đào cũng chỉ hứng thú nhất thời, chờ hắn quay xong phim là sẽ biến mất.

Không ngờ Quyền Đào lại rầm rộ gửi đồ ăn, gửi hoa đến tận đoàn.

Từ Tinh vừa giận vừa thấy mình đang bị cảm xúc chiếm hữu lấn át.

Bọn họ ở bên nhau, là vì hắn uống say trong một buổi tiệc. Quyền Đào bụng đen, cố ý chuốc say hắn rồi làm chuyện đó……

Hôm sau còn bắt hắn chịu trách nhiệm. Từ Tinh cũng không biết lúc đó mình nghĩ gì, chắc là có chút hảo cảm nên mới nửa đẩy nửa nhận.

“Đừng giận nữa? Giận hại thân, nếu ngươi không vui thì đánh ta đi.” Quyền Đào nắm tay hắn, hôn nhẹ một cái, chẳng ngại mất mặt mà cười: “Dù sao da ta dày, thịt cũng béo, từ nhỏ bị đánh quen rồi, rất chịu đòn.”

Từ Tinh bị câu này chọc đến không nhịn được, mặt nén cười muốn căng ra.

“……Vậy ngươi nói xem, rốt cuộc đến đây làm gì?”

Quyền Đào: “Nhớ ngươi, nên đến thăm ngươi.”

“Ngươi bị thương cũng không nói cho ta, còn xem ta là bạn trai sao?” Nói xong lại nhớ đến lời Giả Tuấn Đức nói, khí thế bá đạo của Quyền Đào lập tức chuyển thành hờn dỗi, “Ta vượt ngàn dặm tới gặp ngươi, Giả Tuấn Đức lại làm như chúng ta là kẻ lạ chia rẽ vợ chồng. Thế là sao, là ta nhận nhầm người, hay là ngươi vốn không muốn cho ta danh phận?”

Từ Tinh thầm nghĩ: Hắn thật sự không muốn.

Ai biết hắn với Quyền Đào có thể yêu nhau được bao lâu?

Lỡ hôm nay công khai yêu đương, mai lại chia tay. Dù hắn rộng lượng, cũng không chịu nổi đám tin đồn nhảm kia.

Từ Tinh hiện tại chỉ muốn yên ổn quay phim. Hắn chưa từng nghĩ đến tương lai với Quyền Đào, cũng không dám nghĩ. Quyền Đào là loại người bất chấp tất cả, có thể vì nhất thời thích mà dựng cả ván cờ bắt hắn chịu trách nhiệm.

Cũng có thể vì hết thích, mà nhẫn tâm quay lưng rời đi.

Quyền Đào không hề biết trong lòng Từ Tinh đang nghĩ như vậy về hắn. Thấy Từ Tinh mãi không nói lời nào, hắn tưởng rằng mình đã nói trúng tim đen của đối phương. Giọng đùa cợt ban đầu liền chuyển thành đầy vẻ nguy hiểm: “Thật sự là ăn sạch sẽ rồi không định chịu trách nhiệm?”

Lần đầu trong đời, hắn đánh cược bằng sự kiêu ngạo của bản thân, nhưng lại bị từ chối lạnh lùng.

Quyền Đào không chịu nổi đòn giáng ấy.

Ánh mắt hắn dần trở nên nguy hiểm, lực nắm tay Từ Tinh cũng từ từ siết chặt hơn. Hắn nhìn ánh mắt kinh ngạc của Từ Tinh, chậm rãi đứng lên. Một chút lực nơi tay đang nắm cánh tay Từ Tinh liền khiến đối phương bị kéo đứng dậy, cả người ngã vào lòng hắn.

Từ Tinh không hề thấp, chiều cao cũng không kém Quyền Đào là bao.

Lúc đổ vào người đối phương, sống mũi hắn đụng trúng sống mũi của Quyền Đào.

Hai người nhìn nhau, đều có chút sửng sốt. Từ Tinh muốn giơ tay lên sờ mũi xem có phải bị chảy máu không, liền nghe thấy Quyền Đào lên tiếng: “Yên tâm, vẫn tốt.”

Nói xong, khóe miệng hắn hơi cong lên, nhưng trong mắt lại chẳng có chút ý cười nào.

Hắn nói: “Xem ra là do số lần ngủ cùng nhau còn quá ít, chưa nuôi thành thói quen tốt, cho nên ngươi mới thiếu ý thức trách nhiệm.”

Từ Tinh trừng to mắt: “……Quyền Đào, ngươi chán sống rồi.”

Quyền Đào nhướng mày, mặt đầy khiêu khích như đang nói “Có giỏi thì đến đây”: “Đánh đi, đánh xong rồi thì lên giường hòa hợp lại.” Hắn vốn dĩ có rèn luyện thân thể, chỉ một động tác đã ôm bổng Từ Tinh lên, chậm rãi bước về phía giường.

Từ t*nh h**n toàn không kịp phản ứng.

Bởi vì trong mắt hắn, Quyền Đào ngày thường luôn quá mềm mỏng. Hắn nói gì, Quyền Đào cũng đều ngoan ngoãn “được thôi”; hắn từng gây khó dễ đủ kiểu, Quyền Đào chỉ biết cười cười, sau đó lại mặt dày tiếp tục theo đuổi hắn.

Điều đó khiến sự đề phòng trong lòng Từ Tinh dần dần buông lỏng, đến mức quên mất tính cách thật sự của Quyền Đào ban đầu là như thế nào.

Sắc mặt Từ Tinh lạnh xuống, bàn tay lập tức túm chặt lấy cánh tay đang ôm hắn của Quyền Đào.

Hồi nhỏ hắn và thiếu niên đều học tại võ đường,công phu đối kháng cũng không tệ lắm, “Buông ra.”

Từ Tinh vừa tung ra chiêu đầu tiên, khiến Quyền Đào đau đến mức suýt nữa mất kiểm soát nét mặt. Cả người hắn cứng đờ trong một thoáng, sau đó nghiến răng nghiến lợi nói: “Không buông, hôm nay ta nhất định phải khiến ngươi thuộc về ta. Từ Tinh, ta là người của ngươi, nhưng đồng thời, ngươi cũng là của ta.”

Khóe mắt hắn lại nổi lên từng tia máu đỏ.

Mạch máu ở huyệt thái dương cũng nổi lên rõ rệt. Từ Tinh nghe thấy giọng hắn kiên quyết như chém đinh chặt sắt, bỗng chốc không thể chống đỡ nổi nữa, thua trận hoàn toàn.

Giây tiếp theo, Hắn liền bị ném tới trên giường.


Bạn có thể dùng phím mũi tên hoặc WASD để lùi/sang chương.