Tới tháng Bảy âm lịch, trời lại lác đác mưa phùn rả rích, hơi nước mù mịt khắp không gian.
Nam Thành chính thức tuyên bố… lần thứ ba nhập hạ thất bại.
“Trời mưa thật phiền phức.” Ân Tuyền ngồi uể oải ở ghế phụ, ngón tay lơ đãng vẽ vẽ trên mặt kính ô tô đọng sương.
Hám Uyên Trình liếc mắt nhìn hắn, thấy y giống hệt một đứa trẻ đang chơi nghịch, nhưng không nói gì.
Bởi vì lúc này chưa phân rõ Tiểu Quyển Mao là thật lòng oán giận, hay chỉ thuận miệng lảm nhảm, hắn học theo bản năng – khởi động kỹ năng “trầm mặc là vàng”.
“Lớp của ta có một nhóc vẽ tranh rất khá. Trong tác phẩm của nó, cảm xúc yêu hội họa rất mãnh liệt. Tiếc là hôm qua mẹ nhóc gọi đến trung tâm, nói sẽ không cho đi học nữa. Lý do là: không thể thi đại học bằng vẽ tranh, dù đậu được học viện mỹ thuật thì ra trường cũng khó xin việc, không đáng tốn thời gian lẫn học phí!!”
“Ngươi nói xem, sao có thể bỏ dở giữa chừng như vậy được chứ?”
Giọng hắn bình thản, nhưng ẩn trong lời nói là sự không đồng tình không che giấu.
Nếu là gia đình thật sự khó khăn, bị hiện thực ép buộc không thể theo đuổi ước mơ, thì thôi đi, ít nhất vẫn có thể giữ chút tiếc nuối đẹp đẽ.
Nhưng đây là Nam Thành, trung tâm huấn luyện nghệ thuật nổi tiếng nhất, học phí không hề rẻ. Có thể theo học ở đây thì hầu hết đều là nhà khá giả. Việc dễ dàng bỏ cuộc như thế, thật khiến Ân Tuyền không thể lý giải.
Hám Uyên Trình nghe ra trong lời hắn mang theo mê man và thất vọng, suy nghĩ chốc lát rồi chậm rãi lên tiếng:
“Người nào rồi cũng sẽ có tiếc nuối của riêng mình. Ngươi là giáo viên, điều ngươi có thể làm chỉ là nghiêm túc dạy dỗ. Miễn sao không thẹn với lương tâm là được.”
“Cuộc đời mỗi người, nên gánh gì thì người đó phải tự gánh.”
Câu nói này của hắn máu lạnh đến cực điểm, khiến Ân Tuyền bực bội liếc mắt một cái.
Hám Uyên Trình nhún vai: “Ta nói sai sao? Không ai có thể là Đấng cứu thế. Nếu trong lòng ngươi vẫn day dứt, có thể lập một quỹ chuyên môn, để bồi dưỡng những đứa trẻ có thiên phú nhưng thiếu nền tảng tài chính.”
Ân Tuyền sững người, trong lòng bất giác nhẹ nhõm hơn.
Cười híp mắt: “Hám bác sĩ, ngươi cũng đâu phải máu lạnh đến thế. Thật ra… cũng rất có lòng.”
Hám Uyên Trình liếc hắn một cái, cười như không cười.
Có lòng?
Chẳng qua là lười nhìn cái bản mặt nhăn nhó như quả quýt khô kia thôi.
Mà tính ra, hắn muốn nghĩ vậy cũng được.
Hám Uyên Trình không trêu ghẹo thêm, chỉ nghiêm túc góp ý: “Ngươi nếu thật sự muốn làm, thì mướn người chuyên môn phụ trách chuyện này. Không cần tự mình ôm hết việc vào người. Làm đúng việc của đúng người, tiết kiệm thời gian cho bản thân, mới là tư cách cơ bản của người quản lý.”
Ân Tuyền gật đầu: “Để về tra tư liệu thêm.”
Chẳng bao lâu sau, xe dừng trước cổng trung tâm nghệ thuật.
Ân Tuyền mở cửa xe chuẩn bị xuống, thì bị một lực kéo nhẹ níu lại, vừa mới đưa một chân ra liền phải rụt về.
“Hả? Làm gì vậy?”
Hắn nghi hoặc nhìn xuống quần áo mình – rất chỉnh tề, đâu có gì không ổn?
Hám Uyên Trình mặt vẫn không đổi sắc, chỉ tay lên mặt mình: “Ta giúp ngươi nghĩ cách, ngươi không có gì tỏ lòng à?”
Ân Tuyền liếc thời gian trên màn hình xe, chỉ còn sáu phút là vào lớp. Hắn chẳng kịp giữ hình tượng, chu chu môi, nhào lại “chụt” một cái lên má hắn, còn cố tình để lại dấu nước miếng rõ ràng.
Xong liền xoay người nhảy xuống xe chạy như bay.
Hám Uyên Trình đưa tay xoa dấu nước miếng, nhếch môi cười khẽ, gửi một tin WeChat:
“Thái độ qua loa, không tính.”
Hám Uyên Trình phát động xe, lái về hướng trường học. Đây là thời điểm mùa tốt nghiệp, hôm nay hắn phải quay lại trường để chụp ảnh tốt nghiệp, lấy bằng và thu dọn những đồ đạc còn sót lại trong ký túc xá.
Sau khi mọi việc xử lý xong xuôi, Văn Khắc Bác đề nghị cả nhóm đi ăn một bữa chia tay. Cũng tiện thể tiễn Hồ Hủ — người đã mua vé máy bay về quê vào ngày mai, chuẩn bị tiếp quản trang trại gia đình và kế nghiệp cha làm chủ trại nuôi.
Văn Khắc Bác thì đã chính thức trở thành nhân viên công ty sau kỳ thực tập, từ vị trí nghiên cứu phát minh luân chuyển sang bộ phận tiêu thụ. Mới nửa tháng, kỹ năng giao tiếp tiến bộ thần tốc, cuối cùng cũng thoát khỏi danh hiệu “thiếu não”.
“Ai, tám năm chớp mắt cái đã qua, cuộc đời có bao nhiêu lần tám năm chứ!”
Hồ Hủ uống hơi nhiều, không còn bộ dáng nội liễm ngày thường, bắt đầu lảm nhảm. Hắn nửa người dựa vào Văn Khắc Bác, ngón tay run rẩy chỉ vào Hám Uyên Trình:
“Ngươi ấy à, ngươi đúng là…”
Giọng cảm khái một hồi, đột nhiên nghiêm túc hẳn, giơ ngón tay cái lên:
“Không phải ta nói, chứ ngươi thật không biết lúc trước bản thân đáng ghét tới cỡ nào! Rõ ràng là xuất thân tỉnh lẻ, mà mắt lúc nào cũng như đặt trên đỉnh đầu, cứ làm như mình thanh cao lắm, không nhiễm bùn lầy. Vậy tụi ta chẳng phải là đám bùn nhão hết à? Ngươi nói thật xem, lúc đó ngươi có hư vinh không?”
“Đừng chấp hắn, uống quá chén rồi!”
Văn Khắc Bác vội véo tay Hồ Hủ, kết quả hai người loạng choạng suýt nữa ôm nhau đổ xuống.
Hám Uyên Trình khẽ lắc đầu, bình tĩnh nói:
“Cậu ấy nói đúng mà.”
Hắn còn để tâm gì nữa?
Mùa tốt nghiệp mà, chẳng phải là lúc nên nói thẳng với nhau sao? Những chuyện tốt, chuyện xấu, rồi cũng sẽ trở thành hồi ức. Lâu ngày, nhớ lại chỉ khiến người ta bật cười.
“Nhưng mà giờ ngươi rất tốt, mấy thói xấu cũng sửa rồi, sự nghiệp lại thành công. Huynh đệ à, nói thật lòng, ngươi may mắn hơn rất nhiều người đấy, phải biết trân trọng.”
Hồ Hủ nói xong lại lảo đảo đứng lên, định vỗ vai Hám Uyên Trình, kết quả nhắm sai — tát thẳng vào đầu Văn Khắc Bác!
Văn Khắc Bác ôm đầu r*n r*:
“Tê ——”
Cái tên nhã nhặn nhất phòng này hóa ra lại là người đánh đau nhất? Rượu đúng là buff sức mạnh luôn rồi à?
… Nhưng vì sao người ăn đòn lúc nào cũng là hắn?
Miệng run rẩy, Văn Khắc Bác tự thấy số mình quá đen, vội đỡ Hồ Hủ qua ghế sô pha trước khi có ai đổ vào nồi lẩu cay đang bốc khói nghi ngút.
Hám Uyên Trình cũng đến giúp, chỉ mấy bước mà trán cả hai đều toát mồ hôi. Ném được người say lên ghế sô pha, cả hai không hẹn mà cùng buông tay, cười nhìn nhau:
“Uống! Hôm nay không say không về!”
Chu Kiểm nghe vậy cũng cười lớn:
“Được! Không say không về! Nhớ đấy, sau này vẫn phải thường xuyên gặp nhau.”
Nói xong, hắn nâng ly cạn sạch một ngụm rượu trắng.
Cười cười, nửa đùa nửa thật nói:
“Hồ Hủ nói đúng, ngươi đâu biết tụi ta ngầm ghen tị ngươi thế nào. Vừa mới tốt nghiệp đã có sự nghiệp, có gia đình, đúng là người chiến thắng trong cuộc đời.”
Hám Uyên Trình chỉ khẽ nhướng mày, mỉm cười mà không đáp.
Đến khi tan tiệc, ba người kia đều say khướt, chỉ có Hám Uyên Trình — tửu lượng đáng sợ, vẫn tỉnh táo.
Hắn bấm gọi cho Ân Tuyền.
Giọng vốn lạnh lùng liền trở nên mềm mại, hơi mang làm nũng:
“Tiểu Quyển Mao, lão công em uống say rồi ~~”
Nửa tiếng sau.
Ân Tuyền dẫn theo hai vệ sĩ tới đón người.
Trực tiếp thuê một phòng gần đó cho ba người kia nghỉ ngơi, nhờ Từ Gia đưa họ qua. Còn mình thì dìu Hám Uyên Trình về nhà.
Nửa người hắn dựa vào người Ân Tuyền.
Mùi quen thuộc quanh quẩn nơi chóp mũi khiến hắn khẽ hít sâu một hơi. Cánh tay siết chặt vòng eo người kia.
Ân Tuyền bị kéo khựng lại, nhẹ vỗ mặt hắn, dỗ dành:
“Ngoan nào, buông tay ra một chút.”
“Ưm ~”
Hám Uyên Trình rên khẽ một tiếng, mùi rượu nồng nặc khiến Ân Tuyền hoa mắt, lảo đảo vài bước.
Hắn nghiến răng, cố lờ đi chuyện vừa rồi suýt ngã vì có ai đó… đột ngột dùng lực kéo hắn.
Hám Uyên Trình nhịn cười, ghé vào vai Ân Tuyền, âm thầm thu lại hơn nửa lực đạo, cố tình dùng miệng dính men rượu hôn lên cổ hắn.
Ân Tuyền vừa đỡ hắn đi vừa né tránh, giận dữ cấu mạnh eo hắn:
“Kêu ngươi uống say! Hừ!”
Hám Uyên Trình lập tức đau tới méo mặt, biểu cảm vặn vẹo:
Tiểu Quyển Mao, ngươi thật độc ác!
Nhưng ngay sau đó, Ân Tuyền như trút được tức giận, lại cảm thấy áy náy, đưa tay xoa xoa nơi vừa cấu:
“Được rồi được rồi, ta xoa xoa là không đau nữa nhé, ngoan!”
Hám Uyên Trình thân thể cứng đờ.
… Eo nam nhân có thể tùy tiện đụng vào như thế sao?
Lỗ tai hắn đỏ bừng, chỗ bị xoa vẫn còn nóng rát. Trò chơi “giả say để được hầu hạ” hoàn toàn phá sản.
Hắn bắt lấy bàn tay đang xoa eo mình, tay kia trượt từ eo lên vai Ân Tuyền, siết chặt. Trong lúc hắn còn ngơ ngác, liền bị lôi đi vội vàng về phía bãi đỗ xe.
Đi được một đoạn, Ân Tuyền mới hoàn hồn — bị lừa rồi!
Tên kia hoàn toàn không hề say! Hắn chỉ cố tình chọc ghẹo mình thôi!
“Ai, chậm chút, đi chậm chút!”
Nhưng Hám Uyên Trình lúc này máu đã dồn lên não, chẳng còn nghe thấy gì ngoài suy nghĩ — phải ép hắn dưới thân ngay lập tức!
Thấy hắn định lên ghế lái, Ân Tuyền hoảng hốt giữ chặt:
“Ngươi uống rượu rồi, không được lái xe! Quên rồi sao? Xe cẩu không theo quy phạm, người nhà hai hàng nước mắt đấy!”
Nói rồi giành trước mở cửa ghế lái:
“Hôm nay ta lái!”
Thấy Hám Uyên Trình còn đứng bất động, Ân Tuyền thúc giục:
“Còn ngẩn ra làm gì? Lên xe đi!”
Hám Uyên Trình nhìn hắn, sau nửa phút mới khàn giọng nói:
“Ngươi đã nói… thì đừng có giữa đường lại bảo không lái.”
Ân Tuyền mơ màng gật đầu:
“Được rồi, mau lên xe đi!”
Hắn tuy không chắc Hám Uyên Trình đã say thật chưa, nhưng cũng không dám để hắn lái xe.
Vừa vào xe, Hám Uyên Trình ánh mắt âm trầm, chậm rãi cong môi cười, l**m môi dưới theo bản năng.
Ân Tuyền bất giác rùng mình, nổi da gà khắp người.
Hắn nhìn bảng điều chỉnh nhiệt độ trong xe, lại điều cao thêm hai độ, phát động xe.
Trên suốt đường đi, trong lòng hắn cứ cảm thấy có gì đó đang nhìn mình từ trong bóng tối, khiến lưng lạnh toát.
Để giải tỏa cảm giác đó, hắn không ngừng tìm chuyện nói với Hám Uyên Trình.
Nhưng kỳ lạ là, người kia chỉ trả lời mỗi lần một từ, giọng khàn đặc như vừa bị cảm.
Cho đến khi xe vào gara, Ân Tuyền vừa tắt máy liền lo lắng sờ trán hắn.
Tay vừa chạm đến thì —— ghế ngã ngửa ra sau!
Ân Tuyền mất đà, ngửa cả người xuống, đầu óc quay cuồng.
Hám Uyên Trình cười như hồ ly, ghé sát thì thầm:
“Ngươi đã nói rồi, không được nhảy xe mà ~”
Dứt lời, hắn mạnh mẽ bịt lấy miệng người kia, thân hình cao lớn từ từ ép xuống…
Ân Tuyền: ………

