Ngược Văn Tra Công Hoàn Lương

Chương 53




Nội dung chương đang bị khóa. Vui lòng mở lại quảng cáo
để tiếp tục ủng hộ dịch giả và đọc Chương 53 miễn phí!

Úc Nam và Ngu Sầm đều có năng lực làm việc, nhưng vẫn chưa đạt đến kỳ vọng của Hám Uyên Trình, cần tiếp tục học hỏi thêm kinh nghiệm. Tuy nhiên, tìm được nhân tài thực sự phù hợp với mình thì đâu dễ như vậy.

Khi phòng nhân sự thông báo tuyển dụng, họ chỉ biết triển khai các kênh tuyển dụng thông thường. Trong thị trường lao động, phần lớn là nhân sự đang trong giai đoạn chuyển việc. Nếu muốn tuyển dụng được quản lý cấp cao phù hợp, thì các kênh thông thường gần như không thể đáp ứng.

Vì muốn đạt được mục tiêu “kiếm tiền nhẹ nhàng”, Hám Uyên Trình đành phải đích thân bỏ thời gian ra sắp xếp, chỉ đạo phòng nhân sự liên hệ trực tiếp với công ty săn đầu người.

Lần này hiệu quả cực cao, chưa đến nửa tháng đã tìm được tổng giám đốc điều hành và phó tổng phụ trách mảng nghệ sĩ.

Hơn nữa, họ còn đào được một người từ cách đó mấy trăm dặm – chính là Giả Tuấn Đức, một trong mười người đại diện hàng đầu trong ngành, hiện đang làm việc tại công ty giải trí nổi tiếng Giang thị – “Tinh Quang Lộng Lẫy”.

Sau khi Giả Tuấn Đức từ chức, toàn bộ nghệ sĩ tuyến đầu dưới trướng đều được chuyển giao cho người đại diện khác trong công ty. Điều khiến mọi người kinh ngạc là, anh ấy lại đưa theo một người từng bị “đóng băng” – Diêu Sùng.

Năm 2018, Diêu Sùng từng đoạt giải “Diễn viên điện ảnh mới xuất sắc nhất”. Khi đó anh ta cực kỳ nổi bật, được mời làm người phát ngôn, liên tục có các đoàn phim gửi lời mời, giống như một ngôi sao mới sinh ra từ bầu trời điện ảnh, ai cũng nghĩ anh ta sẽ tỏa sáng.

Không ai ngờ, chỉ sau một đêm, anh ấy lại biến mất không dấu vết, âm thầm rút lui khỏi ánh đèn sân khấu.

Nếu không phải bây giờ anh đã không còn “đẻ ra lợi nhuận” cho công ty nữa, thì Tinh Quang Lộng Lẫy cũng sẽ không dễ dàng thả người đi như vậy.

Weibo của Viên Quyển Điện Ảnh đăng bài: “@Diêu Sùng, sau này là người một nhà.” [rải hoa][rải hoa]

Ngay sau đó, các diễn viên như Nghiêm Viên, Vi Triệu cũng lần lượt chia sẻ lại bài viết.

Vì nhiệt độ của bộ phim 《Táng Hồn》 còn chưa hạ, không ít fan phim bắt đầu chú ý đến Diêu Sùng, càng tìm hiểu lại càng thấy bất ngờ.

Thì ra “tiểu ca ca” từng bị đóng băng ngay thời điểm đỉnh cao!

Tất cả mọi thông tin liên quan đều biến mất khỏi mạng, như thể anh ta bị giới giải trí “xóa sổ”.

Ba năm sau, Diêu Sùng mới một lần nữa xuất hiện trước công chúng.

Trong ba năm im lặng đó, fan của anh từ vài triệu người gần như trở thành “acc chết”, có thể vẫn còn theo dõi, nhưng chắc chắn cũng đang dõi theo người khác rồi.

Anh chỉ chia sẻ lại bài viết của công ty trên Weibo hai tiếng, mà phần bình luận bên dưới cũng chỉ vỏn vẹn hơn trăm, thảm đến mức khiến người đọc cũng phải rơi nước mắt vì thương xót.

— Ba năm rồi, cuối cùng Diêu Sùng cũng trở lại. Gió bão khóc thút thít.jpg

— Ca ca đổi công ty rồi à? Tinh Quang thật chẳng ra gì, đóng băng không lý do, mong công ty mới sẽ tốt với ca ca hơn. @Viên Quyển Điện Ảnh

— Lướt fan club thấy tin này, oa lên một tiếng rồi bị mẹ đánh một cái, nhưng vẫn vui lắm!

— Hậu viện hội đã giải tán rồi. Những chị em còn bám trụ, mau xây dựng lại hội đi, Sùng oa đã có công ty mới, chắc chắn sẽ cần chúng ta. Cố lên, đã nói sẽ cùng nhau đi trên con đường trải đầy hoa cơ mà!!

Ba năm bị đóng băng, Weibo không đăng bài, tên anh cũng chẳng thấy trong danh sách diễn viên cuối năm của công ty, fan gần như đã rời đi gần hết.

Ngay cả fan lớn, chủ các trạm dữ liệu cũng bỏ sang tường nhà khác.

Chỉ còn lại vài fan trung thành bị câu chuyện của anh làm xúc động, đáng thương mà vẫn còn ở lại trong group Weibo.

Vừa nghe tin Diêu Sùng trở lại, mấy người đó lập tức khóc òa trong group, cảm thấy ngày này đến quá gian nan, chờ đợi quá lâu.

Sau khi ký hợp đồng với Diêu Sùng dưới sự chủ trì của Trần Tư Viễn, Hám Uyên Trình mới tìm hiểu thêm một số chuyện liên quan đến anh ấy.

Nhân dịp cuối tuần, anh và Ân Tuyền trốn trong phòng chiếu phim ở nhà, bật lại bộ điện ảnh mà Diêu Sùng đóng vai chính để xem một lần.

Kỹ thuật diễn thực sự không tồi.

Xét về lý, nếu ngay trong bộ đầu tiên đã thể hiện như vậy thì rõ ràng tiềm năng rất lớn, hoàn toàn có thể trở thành “cây hái tiền” của công ty. Vậy mà vì sao Tinh Quang lúc đó lại chọn cách phớt lờ lợi ích để đóng băng anh?

Nghĩ tới đây — chắc chắn là còn có lợi ích lớn hơn nữa!

Anh trầm ngâm suy nghĩ, Ân Tuyền thì ngồi xếp bằng bên cạnh, nửa người tựa lên vai anh.

Khóc đến rối bời cả mặt mũi, mắt đỏ hoe như con thỏ, một hộp khăn giấy đã dùng hết sạch, đống giấy vò nát chất đầy phía trước.

“Cạch ~”

“Chỉ là điện ảnh thôi, đều là giả cả.” Hám Uyên Trình duỗi cánh tay dài, lấy một hộp khăn giấy khác, rút hai tờ, trực tiếp ấn lên mũi Ân Tuyền, ghét bỏ nói: “Nước mũi cũng chảy ra rồi, xấu chết đi được! Tiểu Quyển Mao, ngươi có thể ghê tởm thêm chút nữa không?”

Ân Tuyền hít mũi một cái thật mạnh.

Ngẩng đầu “ha ha” một tiếng, hắn xấu á?

Hắn thô bạo giật lấy khăn giấy trong tay Hám Uyên Trình, tự mình lau nước mũi, khinh bỉ lườm một cái: “Trang Nam thật sự quá thảm đi. Mẹ hắn có tư cách gì mắng hắn chứ? Nếu không phải bà ta lúc nào cũng cam chịu để Trang Định Quốc bạo hành, bị hắn đánh gãy chân cũng không báo cảnh sát, lại nhẫn nhịn không biết bao nhiêu tủi nhục, khóc lóc trước mặt Trang Nam, thì Trang Nam đã không đi giết người vì mẹ mình.”

Một người mẹ vô trách nhiệm, dựa vào đâu lại có thể đứng ở vị trí đạo đức cao nhất, cùng người ngoài lên án một đứa con trai vì bảo vệ mẹ mà phạm tội chứ?

Thật sự là đang đạp nát trái tim Trang Nam.

Diễn viên diễn cảm xúc quá tốt rồi.

Sự phẫn nộ đối với cha, sự thất vọng với người mẹ nhu nhược, còn cả sự đau đớn khi buộc phải cắt đứt tình thân… đặc biệt là khi bị mẹ chỉ trích, ánh mắt hắn dần dần mất đi ánh sáng, cuối cùng trở nên lạnh lẽo… Ân Tuyền hoàn toàn bị cuốn vào diễn xuất của anh ta.

Nói xong, thấy Hám Uyên Trình mặt vẫn thản nhiên, Ân Tuyền bực mình, trực tiếp ném cục khăn giấy đầy nước mắt và nước mũi lên người đối phương như để xả giận.

“Hừ, không thể an ủi ta một câu sao?”

Hám Uyên Trình mím môi, lộ ra một nụ cười… ừm… khó tả.

Nhìn đôi mắt đỏ au, sưng sỉa kia của hắn, đành chấp nhận số phận.

“Bởi vì làm cha mẹ không cần thi cử mà. Không ai sinh ra đã biết làm ba mẹ tốt, hay con cái tốt cả. Cuộc đời là một quá trình học hỏi không ngừng, giống như…” Hám Uyên Trình dừng lại một chút, biểu cảm có chút kỳ lạ nói tiếp: “Ngươi xem lão đại và lão nhị, tính cách hai đứa hoàn toàn khác nhau! Cách chúng ta đối xử với chúng cũng không giống nhau. Nếu làm cha mẹ mà vô trách nhiệm, thì lão đại vừa mở mắt ra đã có biểu cảm như nhìn thấy cái gì cay mắt vậy, chắc chắn bị đánh sấp mặt rồi!”

Hám Uyên Trình nghiến răng.

Quyết định đưa giáo trình “Đòn đau nhớ lâu” lên lịch dạy dỗ.

Nhắc đến lão đại trong nhà, Ân Tuyền cũng không nhịn được mà bật cười.

Cặp song sinh, lão đại đúng là một “lão cụ non”, ai ôm cũng được trừ Hám Uyên Trình. Mỗi lần Hám Uyên Trình ôm là gào lên như cháy nhà.

Vậy mà lúc thấy Hám Uyên Trình ôm tiểu công chúa không thèm để ý mình, cậu nhóc lại lén dùng đôi chân nhỏ xíu đá đá để gây sự chú ý.

Ân Tuyền nghiêng đầu nghĩ lại, cười ra nước mắt.

Bản lĩnh mưu mẹo như vậy chắc chắn không di truyền từ hắn, mà là từ bác sĩ Hám rồi.

Dù sao chính bác sĩ Hám từng nói hồi nhỏ anh ta cũng rất ít nói, ghét người khác coi mình như trẻ con mà dỗ.

Tuy rằng —

Lão đại nhà họ xuất hiện “triệu chứng” này sớm hơn mấy năm so với trẻ bình thường.

Nhưng ai nói không thể chứ?

Thiên tài mà!

“Ngươi nói xem, có phải con trai chúng ta là thiên tài truyền thuyết không?” Ân Tuyền giơ một ngón tay, chọc chọc vai Hám Uyên Trình, mong đợi hỏi: “Không phải người ta bảo, thiên tài lúc còn chưa biết nói đã bắt đầu có ký ức sao?”

Hám Uyên Trình cười lạnh, “Nó á?”

Anh cảm thấy, đứa nhỏ đó là đến để đòi nợ!

“Sao ngươi nói chuyện chua chua vậy?” Ân Tuyền mím môi, đẩy hắn một cái.

Nhắc đến con trai, hai người đột nhiên đồng loạt liếc nhìn nhau, trong mắt đều thấy cùng một vẻ chột dạ.

“Chẳng phải đã hứa, mỗi ngày đều chơi với con, cho tụi nhỏ một tuổi thơ hạnh phúc sao?”

Ân Tuyền bẻ bẻ ngón tay, càng nghĩ càng thấy áy náy.

Thứ Sáu chơi quá đà, Thứ Bảy hai người ngủ thẳng đến chiều. Tối hôm đó đi dạo một vòng về thì hai đứa nhỏ đã ngủ.

Còn Chủ Nhật…

Khụ khụ, buổi sáng cũng bị… làm tiêu tan rồi.

Bây giờ lại sắp tới tối nữa.

“Ờ thì… dù sao tụi nhỏ còn chưa nhớ gì, đã quên thì coi như chưa từng xảy ra.” Hám tổng mặt mũi nghiêm trọng nói.

Sau khi xem xong phim, hai người lại thảnh thơi chạy ra phòng nắng, vừa uống trà chiều vừa kết thúc “chương trình vô trách nhiệm”.

Chỉ sai bảo bảo mẫu ôm hai anh em ra phơi nắng.

Hai đứa bé đột ngột bị ôm ra, đặt xuống thảm, đều sững sờ một chút.

Cậu anh lập tức híp mắt, mắt từ từ khép lại, còn chưa kịp ngủ thì đã bị Hám Uyên Trình véo cho tỉnh.

“Ngủ ngủ ngủ, cả ngày ngủ, ngươi là heo đầu thai à?”

“%@……¥&!”

“Ha, còn hung dữ! Ta xem ngươi tỉnh thật rồi đấy, nhóc con, ngủ nhiều sẽ biến ngốc đấy!”

Nói rồi, Hám Uyên Trình quay đầu hỏi Ân Tuyền: “Ba ba đặt tên cho tụi nhỏ xong chưa?”

Ân Tuyền sửng sốt, đột nhiên tức giận, “Hừ, mấy tháng rồi mới nhớ ra chuyện này, ngươi và ba ta đều như nhau, không đáng tin!”

Hám Uyên Trình bị dỗi đến nghẹn họng không nói được lời nào.

Anh có thể làm gì bây giờ?

Anh cũng vô tội mà, chẳng lẽ ngày nào cũng phải đi giục nhạc phụ à?

“Vẫn chưa đặt tên sao?” Ánh hoàng hôn xuyên qua cửa sổ sát đất, chiếu lên gia đình bốn người, khung cảnh ấm áp khiến người ta không nỡ phá vỡ.

Ân Tuyền vừa định trả lời, thì đã thấy ba mình trở về. Hắn nhìn Ân Văn Thao một cách sâu xa: “Ba, tên của tụi nhỏ đâu?”

Ân Văn Thao khụ khụ, suýt bị câu hỏi đột ngột này làm sặc.

Ông cười gượng: “Đặt rồi, đặt lâu rồi.”

“Lão đại tên là Ân Tinh Trạch.”

“Còn tiểu công chúa của nhà ta, gọi là Hám An An. Rất đơn giản, bình an vô sự.”

Nói xong, Ân Văn Thao đầy tự hào: “Ba phải suy nghĩ suốt ba tháng mới nghĩ ra được cái tên thích hợp như vậy đấy, các con thấy sao?”

Khóe mắt Ân Tuyền giật giật, nghẹn cười, quay đầu nhìn Hám Uyên Trình.

Ta cảm thấy… ừm, rất bình thường…

“Hơi bị được đấy, ba đặt là được rồi.” Hám Uyên Trình không hiểu được ẩn ý chế giễu của hắn. Anh vốn không chấp nhặt chuyện tên tuổi, đã không cố chấp với thân phận “Hám gia” cũ thì càng không quan trọng với hiện tại.

Trong mắt anh, tên gọi chỉ là ký hiệu, anh có thể gọi cặp song sinh là lão đại lão nhị, trêu đùa thì gọi là Thúy Hoa hay Cẩu Đản đều được.

Vì vậy, sau khi con chào đời, Ân Văn Thao chưa mở miệng, anh đã nói thẳng để lão đại mang họ Ân.

Hám Uyên Trình bóp má lão đại béo tròn, nhìn gương mặt tròn như bánh bao, trêu: “Lão đại thật là dễ thương, may mà ba đặt cho tên hay, nếu không chắc bị gọi là Cẩu Đản mất rồi, đúng không, Ân Cẩu Đản?”

Ân · Cẩu Đản trợn tròn mắt: “%@……&……@¥#……%@! ¥”

Vị cha này sao lại lạ thế này?

Hay là mấy năm qua, mình đã biến cha trong ký ức thành con quái vật?

Ân Tuyền liếc hắn một cái đầy tức giận.

Gọi con là Cẩu Đản, không thấy khó nghe à?

Hắn cúi đầu nhìn tiểu công chúa cười rạng rỡ: “Ân, An An, Hám An An, con thật ngoan nha.”

Bé gái nhỏ tên Hám An An cười toe toét, hai tay múa may.

Bên cạnh Cẩu Đản nhìn muội muội ngốc nghếch thì tỏ vẻ khinh thường, sau đó thở dài u sầu.

Làm sao bây giờ?

Không chỉ cha trở nên kỳ quái, mà tự dưng lại có thêm một cô muội muội ngốc ngốc! Nhỡ muội muội sau này cũng bị bắt nạt thì sao?

Buồn quá đi.

Hám Uyên Trình thấy vẻ mặt u sầu cứu quốc cứu dân của con, “phụt” bật cười, “Nhóc con mà còn không biết điều, cho ngươi thử ‘giáo dục sóng dữ’, đánh gãy cái chân nhỏ của ngươi!”

Ân Tinh Trạch tròn mắt, không thể tin nhìn anh.

Hám Uyên Trình thấy biểu cảm biến đổi thú vị của nhóc, định đùa thêm vài câu nữa thì bị ánh mắt như dao của nhạc phụ nhìn thẳng khiến lạnh cả sống lưng.

Hám Uyên Trình:…

Thôi xong, Cẩu Đản có người chống lưng rồi!

“Ba, ba muốn ôm một cái không?” Hám Uyên Trình cười hiền lành, “Nó bây giờ ngoan lắm, dễ chơi cực.”

Ân Văn Thao nghe vậy, trừng mắt.

Nói cái gì vậy, con nít mà dùng từ “chơi” là sao?

Ông nhìn cặp song sinh đầy yêu thương, vươn tay đón lấy đứa cháu đích tôn từ lòng Hám Uyên Trình, điều chỉnh tư thế xong thì thấy nhóc con lim dim mắt, bắt đầu lim dim buồn ngủ.

Ân Văn Thao dở khóc dở cười, “Sao con lại ngủ hoài vậy?”

Hám Uyên Trình bĩu môi.

Quay sang cùng Ân Tuyền chơi với con gái.

Nghe tiếng bé gái mềm mại “ê a quang quác”, cảm nhận lực nắm nhẹ nhàng của bé khi bắt lấy ngón tay mình, Hám Uyên Trình thấy lòng mình như được sưởi ấm.

Đây là bảo bối có huyết thống với anh, ngây thơ đáng yêu, càng lớn càng giống Tiểu Quyển Mao, ngay cả nụ cười nhếch môi tạo thành mắt trăng lưỡi liềm cũng giống.

So với đứa con trai suốt ngày nhăn nhó mặt mày giống mình, Hám Uyên Trình thừa nhận, anh thiên vị đứa con gái giống Tiểu Quyển Mao hơn.

Ai mà chẳng thích một đứa bé ngoan ngoãn mềm mại?

Ngay cả Ân Văn Thao – người nghiêm khắc nhất – mỗi lần nhìn tiểu công chúa cười toe toét, cũng cười đến mức khoe cả hàm răng, uy nghiêm gì cũng bay sạch.


Bạn có thể dùng phím mũi tên hoặc WASD để lùi/sang chương.