Ngược Văn Tra Công Hoàn Lương

Chương 54




Nội dung chương đang bị khóa. Vui lòng mở lại quảng cáo
để tiếp tục ủng hộ dịch giả và đọc Chương 54 miễn phí!

Sau khi Trần Tư Viễn nhậm chức, Hám Uyên Trình như hổ thêm cánh.

Ông ta là người quản lý chuyên nghiệp, đã lăn lộn trong giới giải trí gần hai mươi năm. Nếu không phải vì hồi trẻ quá tin tưởng người hợp tác, lại còn bị bạn đời phản bội, dẫn đến toàn bộ công ty bị người ta cướp trắng, thì cũng không đến mức tình cờ rơi vào Viên Quyển Điện Ảnh làm lại từ đầu như bây giờ.

Có Trần Tư Viễn, Hám Uyên Trình hoàn toàn được giải phóng khỏi công việc bận rộn hằng ngày.

Thời gian trôi qua rất nhanh, thoắt cái đã đến cuối năm, cặp song sinh cũng đã mười tháng tuổi. Trước khi mùa đông đến, cả nhà bốn người cuối cùng đã dọn ra khỏi đại viện Ân gia – dù bị Ân Văn Thao cố níu kéo đủ điều – để chuyển đến sống ở một căn biệt thự nhỏ bên Bắc Hồ.

Mẹ của Trần Tư Viễn xung phong nhận nhiệm vụ sang giúp trông trẻ, đi cùng còn có một bảo mẫu nữa và hai vệ sĩ cũng theo đến.

Không còn nhiều người giúp việc như trước nữa, chỉ cần sau khi tan làm là Hám Uyên Trình và Ân Tuyền sẽ chơi đùa với con. Sau một tháng ở chung như vậy, lũ trẻ càng ngày càng quấn quýt với họ.

Mỗi buổi sáng trước khi đi làm đều như một chiến dịch nhỏ.

Chỉ cần tiểu công chúa tỉnh giấc là y như rằng sẽ gào khóc trời long đất lở. Nhiều lúc dỗ thế nào cũng không xong, Hám Uyên Trình đành phải mang theo con gái đến công ty làm việc.

Tiểu công chúa sau nửa năm chăm sóc kỹ càng, tuy trọng lượng vẫn kém hơn anh trai nhưng sức khỏe cũng đã ngang bằng với những đứa trẻ cùng tuổi.

Bé rất thích cười, ai nhìn cũng cười toe toét, nhờ thế mà thu hút một lượng lớn fan nữ trong công ty.

Mọi thứ đều tốt, chỉ có một tật xấu là rất thích nắm tay đấm anh trai. Ân Tinh Trạch bị em gái hành hạ đến mức không thể chịu nổi, nhất là lúc đang ngủ, thường xuyên bị ăn một cú đá bất ngờ.

Đá xong, cô bé còn ngây ngô chồm tới, âu yếm cọ nước miếng lên mặt anh trai như thể lấy lòng.

Cậu nhóc thật sự rất muốn hét lên rằng: “Tôi không cần kiểu lấy lòng như thế này đâu!”

Đúng là vừa giận vừa buồn cười.

“Đánh, đa… đa…” – Tiếng cô bé bi bô vang lên.

Hám Uyên Trình vừa pha xong sữa, vừa bước vào đã thấy cô con gái nhỏ nhào tới người anh trai, vui vẻ vừa đá vừa đánh, trong khi cậu anh trai thì mặt mày như đưa đám, vừa lùi lại né vừa dùng cánh tay mũm mĩm đỡ muội muội.

Coi như dấu răng trên mặt cũng là chuyện bình thường.

Quả nhiên là một màn huynh muội đầy “tình cảm”.

Hám Uyên Trình cười tủm tỉm đi tới, trước tiên xách cô công chúa đang hưng phấn lên, đặt sang một bên, nhẹ giọng mắng: “An An, không được bắt nạt anh trai, biết chưa?”

Cô bé mím môi, ánh mắt vô tội, để lộ sáu chiếc răng sữa trắng tinh, cười đến ngạo nghễ.

Vừa cười vừa vỗ tay: “Diedie đánh, đánh ~”

Hám Uyên Trình mím môi cười, lắc đầu bất lực.

Rồi ôm cậu con trai đang bị em gái bắt nạt đến méo cả mặt lên, cười trêu: “Con làm tốt lắm, biết nhường em gái. Nhưng lần sau nếu em bắt nạt con nữa, cũng đừng nhịn nó quá.”

So với cô em hay khóc nhè và thích làm nũng, lão đại lại rất ít khi khóc lóc. Người ta thường nói con biết khóc thì mới được quan tâm, nhưng Hám Uyên Trình lại muốn cố gắng đối xử công bằng với cả hai đứa.

Anh từng quan sát kỹ rồi, cậu con trai dường như có sự nhạy cảm sớm, thật sự hiểu được người lớn nói gì.

Chẳng hạn như lúc này, gương mặt cậu bé hiện lên biểu cảm kỳ lạ đầy hoang mang.

Trông cũng đáng yêu thật.

Hám Uyên Trình dùng mu bàn tay kiểm tra độ ấm của bình sữa.

Xác định nhiệt độ vừa phải, trước đưa bình màu lam cho Ân Cẩu Đản ôm.

Sau đó mới đưa bình màu hồng cho cô em gái nhỏ.

Nếu để mẹ Trần và bảo mẫu thấy cảnh này, nhất định sẽ hét lên mắng anh “cha ghẻ”.

Mắng xong rồi lại đau lòng mà ôm cặp sinh đôi cho bú.

Nói đến đây, mẹ Trần cũng không ít lần tìm Tiểu Quyển Mao để mách tội, bảo rằng anh ta quá hà khắc với con cái.

Hám Uyên Trình cho rằng, khi bọn trẻ bắt đầu có thể nghe hiểu chút ít thì phải dạy chúng học cách độc lập. Không thể để thời kỳ trẻ con kéo dài quá mức. Cuối cùng chẳng ai thuyết phục được ai. Chờ hai đứa nhỏ uống xong mỗi đứa một bình sữa, hắn cẩn thận đeo khăn quàng cổ và đội mũ cho chúng, bọc chặt kín mít. Một tay ôm một đứa.

“Đi thăm ba nội nhé, có đi không?” Còn chưa chờ cặp song sinh ê a gì, Hám Uyên Trình đã gật đầu thay, “Được rồi, biết các con đồng ý rồi, chắc chắn là muốn đi đúng không!”

Ân Tinh Trạch: “…”

Thôi, cậu chọn im lặng.

Cô em gái thì vẫn cười khanh khách, rõ ràng cách xa anh trai như vậy mà còn cố nhào tới, vươn tay định véo mặt anh mình. Hám Uyên Trình ngẩng mặt nhìn trời đầy bất lực. Hắn nghi ngờ mình hay lén véo mặt con trai chọc cho nó hét lên, khiến cô bé học theo cái thói xấu này.

“An An, con còn nhích tới nhích lui nữa, daddy sẽ giận đấy, không cho con ra ngoài chơi nữa đâu.”

Bọn trẻ mười mấy tháng tuổi đã có thể nghe hiểu những từ đơn giản, nhất là mấy từ “ra ngoài” với “chơi” – hai từ hot nhất. Hiểu được rồi là lập tức tròn mắt long lanh nhìn người lớn, khiến ai nhìn cũng mềm lòng.

Hôm nay Ân Tuyền không đi làm mà được mời tham gia một triển lãm tranh. Trùng hợp là, tại buổi triển lãm, hắn gặp lại Ngải Phượng Trà đã lâu không thấy.

Nghĩ cũng phải, cùng ngành thì gặp nhau cũng bình thường thôi.

Ngải Phượng Trà lúc nhìn thấy hắn thì sững người, sắc mặt lập tức trở nên rất khó coi. “Ân Tuyền, sao ngươi lại ở đây?” Hắn khoanh tay trước ngực, mặt đầy vẻ châm chọc, hừ lạnh nói, “Chậc ~~ chẳng lẽ Văn đại sư cũng mời ngươi à?”

Cảm giác như có con muỗi vo ve bên tai.

Ân Tuyền cau mày, không muốn để ý. Hắn đang chăm chú nhìn một bức tranh treo trên tường có tên là “Nhà”, trong mắt lộ ra vẻ cảm thán.

“Phượng Trà, anh ta là…?” Đứng cạnh Ngải Phượng Trà là một cô gái mặc váy dây thêu hoa, dáng người cao gầy, đôi mắt phượng dài và đôi môi anh đào, khí chất lạnh lùng thoát tục.

Ánh mắt Ngải Phượng Trà thoáng hiện lên vẻ đố kỵ, giọng nói cũng mang thêm chút mỉa mai: “Tú Tú, cậu chắc chắn từng nghe danh, đây chính là công tử nhà giàu số một Nam Thành – Ân Tuyền.”

Hắn cố tình ngừng một chút, đưa tay giả vờ che miệng cười nói: “Ân thiếu là người tốt lắm, rất tích cực hưởng ứng chính sách nhà nước, giúp đỡ người nghèo một cách chuẩn xác đấy nha~”

Cô gái tên “Tú Tú” ngạc nhiên thốt lên một tiếng, giọng ngọt ngào cao vút, rõ ràng khá bất ngờ – thì ra đây chính là người cô từng nghe danh.

Vốn chỉ từng chứng kiến cái gọi là “nghèo khó” trên TV, nên chuyện “giúp đỡ người nghèo” gì đó với cô mà nói không hiểu mấy, cũng chẳng mấy hứng thú.

Nghĩ đến chuyện Lý Trạch Phong từng đề cập đến việc Lý gia và Ân gia suýt nữa kết thông gia, giờ đột nhiên gặp tình địch cũ, trong lòng Trịnh Tú Tú có phần hụt hẫng, ánh mắt mang theo dò xét đánh giá Ân Tuyền.

Cô vốn đã có định kiến với Ân Tuyền nên ngoài miệng nói một đằng, trong lòng nghĩ một nẻo, giả vờ khen: “Vậy cũng tốt, Ân gia là nhà giàu số một mà, đương nhiên phải gánh vác nhiều trách nhiệm xã hội hơn.”

Ngải Phượng Trà “xì” một tiếng cười lạnh, cố tình nâng giọng, nói giọng quái gở: “Đúng vậy, Ân thiếu vì để thể hiện mình ủng hộ chính sách quốc gia, đã ‘hạ giá’ cưới một tên nhà quê đấy, thật sự là quá vĩ đại luôn!”

Cô gái bên cạnh trừng mắt, “Ân Tuyền kết hôn rồi á??” Lại còn cưới một người nông thôn?

Thế giới khác biệt như vậy mà cũng nảy sinh được tình cảm? Không sợ nói chuyện chẳng hiểu nhau, không có tiếng nói chung à?

Cô bỗng nhiên cảm thấy tò mò.

Ân Tuyền nghe Ngải Phượng Trà lại bắt đầu ăn nói linh tinh, lập tức cau mày, đôi mắt trở nên lạnh băng. Hắn xoay người, môi mỏng khẽ nhếch: “Ngải Phượng Trà, ngươi với cái ‘Lý Nhị ca’ kia vẫn tốt chứ? Bản thân thì không lo nổi, lại suốt ngày lo chuyện nhà người khác, ngươi bị não tàn à? Cái gì mà ‘nhà quê’? Ngươi mắng ai đó? Dân quê đắc tội gì với ngươi? Hay ngươi quên mất mình cũng từ nông thôn mà ra?”

Giọng hắn lạnh lẽo, mắt không thèm dừng lại trên người Ngải Phượng Trà, cứ như chỉ tiện miệng nói ra, nhưng lại khiến người nghe không thể không thấy bị châm chọc. Một lời nói ra đã như cái tát thẳng mặt, Ngải Phượng Trà đỏ bừng cả mặt.

Nghe xong, mặt hắn lập tức sầm xuống. Việc hắn không phải người nhà họ Ngải là điều hắn muốn chôn vùi nhất! Nhà họ Ngải cũng không muốn ai nhắc tới. Vậy mà Ân Tuyền lại biết được?

Ngải Phượng Trà nheo mắt đầy oán độc, nhìn chằm chằm Ân Tuyền.

Trịnh Tú Tú thì ngây người, cái gì mà ‘Lý Nhị ca’? Cái gì mà dân quê? Cô đột nhiên quay sang, ánh mắt xinh đẹp sắc như dao, như thể muốn nhìn thấu tất cả.

Ngải Phượng Trà cắn răng, nuốt cơn ghen và tức giận vào trong, lạnh lùng nói với giọng đầy châm chọc: “Tôi không hiểu cậu đang nói gì cả. Ân thiếu, chẳng lẽ là cậu phát hiện ra quạ đen với phượng hoàng khác nhau, hối hận rồi, nên muốn quay đầu tìm lại cỏ cũ à?”

“Để tôi nói cho cậu biết, tôi với Lý Nhị ca rất tốt, tháng sau chúng tôi sẽ kết hôn.” Có lẽ vì quá vội vàng muốn đánh vào mặt Ân Tuyền, hắn lỡ miệng buột ra chuyện riêng.

Đôi mày nhướng lên đầy đắc ý, tay nhẹ vuốt bụng, ưỡn ngực ngẩng đầu như con công khoe đuôi.

Lý Nhị ca không thích thì sao?

Chỉ cần có đứa con trong bụng, hắn vẫn có thể bước chân vào cửa nhà họ Lý.

Nhà họ Ngải sẽ không công khai bí mật này, vì mất mặt. Ân Tuyền biết thì đã sao? Không ai khác sẽ biết đâu.

Dù là Ân Tuyền hay…

Hắn liếc sang Trịnh Tú Tú đang đứng bên cạnh.

Không ai có thể cướp Lý Nhị ca khỏi tay hắn.

Trịnh Tú Tú sững người, nhìn vẻ dữ tợn đầy thất thố của Ngải Phượng Trà, đôi mày đẹp nhíu chặt lại, trái tim như bị đâm một nhát, cơn giận như thiêu đốt cả lục phủ ngũ tạng.

Cô phẫn nộ hét lên: “Lý Trạch Phong khi nào nói sẽ cưới ngươi? Hắn rõ ràng nói với tôi, chỉ xem ngươi là bạn bình thường thôi…”

Ngải Phượng Trà sững người, biết mình nói hớ, liền không giả vờ nữa, cười lạnh đáp: “Chẳng phải cậu biết rõ tôi và Lý Nhị ca đã đính hôn rồi sao?”

Trịnh Tú Tú nhìn hắn đầy tức giận.

“Nếu đã đính hôn thì tất nhiên là sẽ kết hôn.”

“Nói bậy! Lý Trạch Phong đã cầu hôn tôi ba lần, hai bên gia đình đang bàn chuyện hôn sự. Hắn sẽ cưới ngươi? Mơ tưởng đi!”

Trịnh Tú Tú giận đến mức chỉ muốn nhào tới xé tên tiện nhân trước mặt. Cô từng xem hắn là bạn, vậy mà hắn lại sau lưng lén lút với Lý Trạch Phong? Nếu hắn nói thẳng sớm rằng mình là vị hôn phu của Lý Trạch Phong, cô cũng không đến nỗi thế này.

Đằng này lại giả vờ tung hê Lý Trạch Phong trước mặt cô, chờ cô động lòng, đồng ý cho hai nhà kết thông gia rồi mới thốt ra “chúng tôi đính hôn là thật”??

Ai cho hắn cái mặt dày như vậy chứ?

Hai người ngươi một câu, ta một câu, cãi nhau tới mức gà bay chó sủa.

Nhưng dường như vẫn có chút kiêng dè vì đang ở nơi công cộng, nên cả hai đều vô thức hạ giọng, không làm người xung quanh chú ý.

Ân Tuyền đứng nhìn mà ngớ người, chớp chớp mắt.

Cái tình tiết gì đây? Ngải Phượng Trà không phải đến gây sự với hắn sao? Sao tự nhiên quay đầu cãi nhau nội bộ?

“Ba… ba nội… ba nội…” Màn kịch này giòn quá, nước dưa bắn đầy mặt. Lý Trạch Phong cái tên ngụy quân tử trơn tuột đó, sao lại nổi tiếng đến vậy? Sao hắn lại có số chuyên thu hút bệnh nhân thần kinh?

Ân Tuyền bị dòng suy nghĩ này làm cho choáng váng, nghi ngờ cuộc đời mình.

Đúng lúc đó, một giọng con nít non nớt vang lên kéo hắn về hiện thực.

Hám Uyên Trình một tay ôm hai đứa nhỏ, bước tới gần, vừa nhìn thấy hai người bên cạnh Tiểu Quyển Mao đang cãi nhau, nụ cười trên mặt hắn khựng lại một giây, ánh mắt nghi hoặc nhìn sang: “Chuyện gì vậy?”

Ân Tuyền vội vàng bước tới, nhận lấy con trai từ tay hắn, thấp giọng làm nũng: “Hai tên tâm thần đang tranh giành tình cảm, chạy lẹ đi, đừng dính vận xui.”

Hám Uyên Trình chưa từng gặp Ngải Phượng Trà, chỉ tưởng hai người đó là người qua đường, không nói gì mà một tay ôm cả Tiểu Quyển Mao và con trai, quay người rời đi.

Nhưng phía sau lại có người chuyển lửa sang họ.

“Ồ, giả vờ là công tử nhà giàu, ai ngờ cũng chỉ là chim sẻ giả dạng phượng hoàng, còn không biết xấu hổ mà chê bai Ân thiếu? Ngươi còn không bằng tên nhà quê kia của Ân thiếu đâu!”

Ân Tuyền chớp mắt mấy cái, rồi đột nhiên tố cáo: “… Đại bảo bối, có người đang mắng chúng ta!”

Hám Uyên Trình thì không có nhiều kiên nhẫn như vậy. Với người ngoài, đặc biệt là những kẻ không biết điều, hắn xưa nay chưa từng nương tay.

Hắn không thèm hạ mình cãi vã, chỉ trực tiếp liên hệ với ban tổ chức triển lãm tranh, yêu cầu họ mời những kẻ gây rối ra ngoài để tránh ảnh hưởng người xem khác.

Khi bảo vệ mời hai người đó rời khỏi triển lãm, thì Hám Uyên Trình và Ân Tuyền cũng vừa lúc chuẩn bị về.

Vừa bước ra khỏi cửa chính triển lãm, liền bắt gặp ánh mắt điên cuồng đầy ghen tị của Ngải Phượng Trà.

Hám Uyên Trình nhìn thẳng hắn, nhếch môi cười lạnh.


Bạn có thể dùng phím mũi tên hoặc WASD để lùi/sang chương.