Ngược Văn Tra Công Hoàn Lương

Chương 58




Nội dung chương đang bị khóa. Vui lòng mở lại quảng cáo
để tiếp tục ủng hộ dịch giả và đọc Chương 58 miễn phí!

Quyền Đào hành động vô cùng hiệu quả.

Tuy trong đám tinh anh hào môn, hắn bị xem là một kẻ ăn chơi trác táng vô tích sự, suốt ngày chỉ biết ăn chơi hưởng lạc. Nhưng bao nhiêu năm sống kiểu đó, hắn cũng thật sự kết giao không ít bạn bè kiểu “hồ bằng cẩu hữu”.

Những người này bình thường là khách quen của các hội sở, chuyên trách ăn chơi đàn đúm, nhưng đồng thời cũng rất không ưa mấy kẻ đối đầu.

Nhưng đến thời điểm then chốt, những mối quan hệ bị người khác xem thường này lại thật sự có tác dụng.

Việc xác nhận dự án lần này diễn ra cực kỳ nhanh và chuẩn xác.

Bên này hắn vừa mới lấy được đất trong tay, thì bên kia Nam Thành liền ban hành chính sách mới.

Yêu cầu kiểm soát nghiêm ngặt đấu giá đất, toàn diện nâng giá đất lên, hạn chế tình trạng gom đất giá rẻ, mục đích là để làm giảm bong bóng bất động sản và kiềm chế giá nhà leo thang.

Hơn nữa, để hưởng ứng lời kêu gọi bảo vệ môi trường, phía quy hoạch đô thị quyết định biến khu đất này thành danh thiếp sinh thái mới của Nam Thành.

Điều đó không chỉ khiến giá đất tăng gần gấp rưỡi, mà đất ở khu vực công viên đầm lầy Trầm Thủy cũng bị rút khỏi danh sách đấu giá công khai.

Thay vào đó, nó được đưa vào quy hoạch lại trong khu công viên, mục tiêu là xây dựng nơi này thành không gian “lá phổi” lớn nhất Nam Thành, thậm chí là lớn nhất cả vùng Tây Nam.

Điều này có ý nghĩa gì?

Nghĩa là miếng đất còn chưa khởi công kia đã trở thành “bánh trái thơm” trong mắt các nhà đầu tư lớn.

Quyền Đào vừa nghe tin liền reo hò vì may mắn, suýt chút nữa nâng Hám Uyên Trình lên tận trời xanh mà khen ngợi.

Lần này hắn thật sự tin tưởng vào con mắt của người lớn trong nhà — Hám Uyên Trình đúng là thiên tài đầu tư, vận khí cũng tốt đến nổ tung.

Quyền Đào lập tức chạy khắp nơi khoe khoang với mấy người anh em có liên quan.

“Tao kêu tụi mày đầu tư mà tụi mày cứ sợ rủi ro, thấy chưa, bổn thiếu ta vừa ra tay là biết ngay có ăn hay không rồi!” Hắn nheo mắt, hơi ngẩng đầu lên, vẻ mặt kiêu ngạo không thể tả.

Đám bạn chơi cùng với hắn liếc nhìn nhau, mặt mày buồn bực.

Kết quả như vậy, ai mà đoán trước được chứ?

Tên nhãi Quyền Đào này lập công ty giải trí cũng chỉ để nếm thử cảm giác được người ta đuổi theo nịnh bợ, công khai chơi “quy tắc ngầm”, miệng thì nói là hai bên tự nguyện, nhưng trên thực tế, mấy em trai em gái trẻ người non dạ nào ngăn nổi sức hút của tiền bạc? Mấy người đó đều tự nguyện lao vào giới giải trí xa hoa, sau cùng chẳng phải cũng cam tâm tình nguyện nằm trong tay Quyền Đào?

Nhưng công ty đó mỗi năm tiêu tốn không ít, phu nhân nhà họ Quyền cả ngày phải theo sau dọn dẹp hậu quả.

Ông chủ nhà họ Quyền thì không ngớt mắng hắn là đứa con bất hiếu.

Hắn vốn chẳng phải hạng người làm được chuyện đàng hoàng.

Giờ thì lại nói muốn mua đất, học người ta làm bất động sản, mở miệng là tám chín con số. Không phải nói giỡn sao? Bọn họ bình thường tiêu tiền không cần suy nghĩ, nhưng có ai móc được mấy trăm triệu ra xài như chơi?

Nếu thật sự có năng lực xoay được vài trăm triệu tiền vốn, thì còn xứng gọi là bị gia đình vứt bỏ mà ăn chơi trác táng sao?

Đã làm “ăn chơi trác táng” thì đâu cần tiêu chuẩn cao đến thế?

Nhưng nói đi cũng phải nói lại. Dù có móc ra được hàng chục triệu, hàng trăm triệu, cũng chẳng ai dám đưa cho Quyền Đào.

Ai nấy đều là con cháu phá gia chi tử, chẳng lẽ lại không biết nhau có bao nhiêu nước trong bồn?

Mua xe mua du thuyền thì còn có giá trị tiêu dùng.

Đưa cho Quyền Đào đầu tư, chẳng khác nào ném đá xuống sông, đến cả tiếng vọng cũng không có, chìm nghỉm ngay lập tức.

Ai nấy đều nghĩ như thế.

Ai ngờ, tên này thật sự làm nên chuyện.

Điều càng kỳ quái hơn là, Quyền Đào lại thật sự… đạp cứt chó trúng vận!

Vừa mới nắm được miếng đất, chính sách liền ban hành. Mảnh đất trong tay hắn lập tức trở thành khu vực có giá trị nhất Nam Thành hiện tại.

Chỉ cần công viên Đầm Lầy Trầm Thủy tạo được tiếng vang, miếng đất kia của hắn cũng sẽ thuận nước đẩy thuyền, không lo không bán được.

Nhóm bạn phá gia chi tử liền đồng loạt hóa thân thành “chanh chua” vì hối hận.

“Mấy lần trước trong túi không tiện, nhưng mà…” Một người trong số đó vỗ ngực, làm ra dáng vẻ nghĩa khí huynh đệ, thề sống chết cũng không tiếc: “Nếu Đào Tử mày thiếu tiền, tao móc ra 50 triệu cũng được.”

“Ê, tao bên này cũng có thể đưa ra một hai chục triệu…”

“Tao cũng có…”

Quyền Đào nhìn mấy người đó thi nhau đầu tư, vẻ mặt đắc ý không ít, nhưng trong lòng lại hơi “lộp bộp” một cái.

Giống như bọn họ biết hắn chẳng giỏi buôn bán thật sự, hắn cũng rõ bọn họ là hạng người nào.

Cho bọn họ nhúng tay vào, chẳng biết sẽ kéo chân sau ra sao.

Hắn mím môi, lập tức đổi thái độ. Trình diễn hoàn hảo dáng vẻ ngượng ngùng và chột dạ khi khoác lác bị lật tẩy: “Thôi đi các ông, tôi có đối tác rồi, người ta không thiếu tiền, thật đấy. Còn tôi ấy hả, các ông cũng biết tôi nghèo thế nào, để nuôi công ty, tôi sắp phải bán thân rồi. Tiền mua miếng đất này đều là do bên kia bỏ ra. Hiện tại tôi chỉ là chân sai vặt thôi!”

Nói xong, thấy mọi người vẫn chưa tin.

Quyền Đào cũng không dám trêu chọc thêm nữa, làm bộ giận dỗi: “Các ông nói thử xem có quá đáng không, có tiền thì không đưa tôi, hại tôi phải chạy đi van xin từng người, vay không được, còn bị ông già nhà tôi đánh cho một trận. Cuối cùng chỉ có thể đi làm thuê cho người ta. Nếu thật sự là tôi giành được miếng đất kia, chẳng phải đã kiếm bộn tiền rồi sao?”

Mọi người nhìn nhau, trên mặt ai nấy đều hiện ra vài phần áy náy.

Quyền Đào thấy ánh mắt bọn họ né tránh, quyết định bồi thêm một đòn.

Hắn nhìn đám bạn hồ bằng cẩu hữu đầy trách móc, không giấu được sự đau lòng: “Ai, tình nghĩa anh em to lớn, nói trở mặt là trở mặt! Chúng ta chơi chung bao nhiêu năm rồi, các ông lại không tin tôi, xem ra là do tôi làm người quá thất bại!”

“Quyền thiếu, hiểu lầm thôi mà, đều là anh em cả, làm gì có chuyện không tin ông. Chẳng qua là vẫn đang chìa tay xin tiền nhà thôi.”

“Đúng đấy, ông còn không biết quản gia nhà tôi à, keo kiệt thật sự. Một tháng cho đúng 1 triệu tiền tiêu vặt, làm được gì đâu? Tháng này tôi mua hai cái đồng hồ là hết sạch rồi. Một xu cũng không thêm.”

“Ừ ừ.”

Mọi người nhao nhao giải thích, chứng minh bản thân với Quyền Đào tuyệt đối là “bạn bè thật sự”, không phải bạn bè nhựa.

Cuối cùng cũng có người tò mò hỏi: “Vậy đối tác kia của ông là ai vậy? Sao không kéo tụi tôi cùng đi kiếm chút tiền tiêu riêng.”

Quyền Đào nhận lon bia từ người bên cạnh, ngửa cổ uống nửa lon.

Suy nghĩ một lát rồi vẫn lắc đầu: “Bên kia không muốn lộ thông tin lúc này, tôi phải giữ bí mật giúp người ta.”

Dù Hám Uyên Trình không cấm hắn nói ra, nhưng Quyền Đào cảm thấy nếu hắn dám để Hám Uyên Trình chịu phiền phức vì mấy người này, với tính cách ghi thù báo thù của Hám Uyên Trình, thể nào cũng xử lý hắn đến tơi tả, khiến hắn khóc gió khóc mưa như Bạc Dương.

Ách…

Không đụng vào thì hơn.

Không cần thiết, thật sự không cần thiết!

“Nếu có dịp tụ tập, tôi sẽ giới thiệu mọi người làm quen, gần đây chắc sẽ có chuyện vui mới.”

Quyền Đào khịt mũi, phất tay, “Đừng mơ, người ta không lai vãng mấy nơi này đâu.”

Hám Uyên Trình trượng nghĩa, thẳng thắn, cực kỳ hợp gu ăn nhậu của hắn. Quyền Đào tìm đủ cách mời mấy lần, lần nào cũng bị từ chối khéo với lý do “phải ở bên người nhà”.

So với việc tin Hám Uyên Trình là người chính trực của gia tộc chính thống, Quyền Đào càng tin chắc là hôn nhân đã cướp đi tự do của hắn, bắt ép hắn sống mất vui.

Ai biểu hắn có ông bố vợ lợi hại như thế.

Nghĩ tới sau khi kết hôn, ngoài đi làm là về nhà, Quyền Đào không nhịn được mà rùng mình, kiểu sống đó thật đáng sợ.

Mọi người thấy hắn thật sự không hé miệng ra được gì, cũng dần dần chuyển đề tài. Trong lúc cười nói rôm rả, không biết ai mở lời: “Mấy ông nghe chuyện nhà họ Lý chưa?”

“Nhà họ Lý của Lý Trạch Càn ấy hả?” Ở Nam Thành, Lý gia có vị thế cũng ngang ngửa đám người bọn họ.

“Đúng! Nhị thiếu nhà họ Lý trước kia đính hôn với nhà Ngải mà, mấy ngày trước tự nhiên rộ lên tin hủy hôn. Kết quả các ông đoán xem, hôm sau liền công bố kết hôn với nhà họ Trịnh, Lý Nhị và Trịnh Tú Tú làm giấy đăng ký kết hôn tốc độ ánh sáng!” Người kia vừa nói vừa lắc đầu, “Cái kiểu làm việc này… Không còn thể diện nữa rồi.”

Quyền Đào cười ha hả: “Mấy ông y như mấy bà bác ở tổ dân phố, cả ngày rình nhà người ta có biến.”

Một gã cao gầy liền cãi lại: “Chỗ này đúng là có chuyện thật mà.”

“Chuyện gì vậy?” Quyền Đào vừa bóc một múi quýt, vừa chậm rãi bỏ vào miệng.

“Ông nghĩ coi tại sao Trịnh – Lý liên hôn gấp như vậy? Hoàn toàn không để Ngải gia có chút mặt mũi nào. Chẳng phải là để sánh ngang với Ân gia sao? Hôm sau sau liên hôn liền chặt đứt đơn hàng lớn của Ân Thương!”

Quyền Đào nghe vậy, chậm rãi nuốt quýt xuống.

Sắc mặt khẽ thay đổi, thái độ lười biếng lập tức trở nên nghiêm túc: “Ân Thương ở trong nước nếu nói mình là nhì ngành vận tải thủy, thì không ai dám nhận nhất. Lý gia lấy đâu ra bản lĩnh mà cắt đơn? Với lại, quan hệ giữa Lý và Ân xưa nay vẫn tốt mà.”

Huống chi, Ân Văn Thao đâu phải người dễ chọc.

Hai bàn tay trắng dựng nghiệp, hai mươi năm nay đứng vững vị trí số một giới tài phiệt Nam Thành. Ngay cả ông nội hắn khi nhắc tới Ân Văn Thao cũng không tiếc lời khen ngợi, hối tiếc vì nhà mình không có người như thế.

Nghe Quyền Đào nghi ngờ, người tám chuyện liền không phục, vội vàng kể lại tin đồn mình nghe được một cách đầy đủ.

“Cắt đơn hàng ký tên không phải là Lý gia, dù sao tin hay không tùy các ông, tôi chỉ nghe lén được thôi, các ông nhớ giữ kín đấy.”

“Với lại, kỹ thuật là chuyện khác, không chịu nổi biến động chính trị.” Hắn giơ tay chỉ lên trên, vẻ mặt thần bí, “Trịnh Tú Tú không phải người trong vòng tròn Nam Thành, mà là người Bắc An. Cậu của cô ấy vừa mới được điều về Nam Thành hồi tháng trước.”

Nói đến mức này, người hiểu thì đã hiểu.

Người không hiểu thì cũng không còn hứng thú với đề tài này nữa.

Quyền Đào cân nhắc một lúc, kiếm cớ rút lui trước. Vừa ra khỏi cửa bar, liền gọi điện cho Hám Uyên Trình.

Ân Tuyền đang nằm trên giường, song thai đè lên ngực khiến hắn khó thở, bé Hám An An thì cứ “ca ca, ca ca” nũng nịu mãi…

Bỗng nhiên chuông điện thoại vang lên.

Ân Tuyền nghiêng tai nghe vài giây, xác định là điện thoại của Hám Uyên Trình.

“Tinh Trạch, An An, các con chơi chút nhé, ba đi nghe điện thoại.”

Ân Tuyền ôm hai bé, dời khỏi người mình.

Xốc tấm chăn lên, tìm thấy điện thoại dưới gối Hám Uyên Trình, nhìn thấy trên màn hình hiện “Quyền nhị ngốc”.

Hắn do dự một chút.

Cầm điện thoại đi ra ngoài phòng tắm, gõ cửa: “Uyên Trình, điện thoại anh reo.”

“Em nghe giúp anh đi.” Từ phòng tắm vọng ra giọng nói mơ hồ.

Ân Tuyền vừa định bấm nhận, thì điện thoại đột ngột ngắt.

Hắn cau mày, lo đối phương có chuyện gấp. Đang do dự có nên gọi lại hay không, thì tiếng chuông quen thuộc lại vang lên.

Ân Tuyền lập tức bấm nhận.

“Lão Hám à, nhà cậu có chuyện gì không vậy?”

Giọng nam lạ hoắc vang lên, Ân Tuyền sửng sốt, “Tôi là Ân Tuyền, Uyên Trình đang tắm, anh là…?”

Quyền Đào hoảng hốt tới mức mắt muốn rớt ra.

Giọng nói của “ma ốm Ân gia” này… lại là kiểu như vậy?

Mềm mại, dễ nghe, ngập tràn ấm áp. Hắn rất khó miêu tả rõ ràng là loại giọng gì, chỉ là không lý do, cảm thấy rất gần gũi.

Hắn ho khan hai tiếng: “À, Ân thiếu à, tôi là Quyền Đào, bạn thân của lão Hám. Chuyện là thế này… Tôi vừa mới nghe nói một chuyện, hình như Ân Thương gần đây bị hủy đơn hàng đúng không?”

Ân Tuyền ngẩn người, ánh mắt khẽ dao động, đơn hàng bị hủy?

Từ này, đã lâu rồi không thấy xuất hiện cùng Ân Thương nữa.

“Có thật không? Tôi chưa nghe ba tôi nhắc tới chuyện này, nhưng cảm ơn anh đã gọi báo cho chúng tôi.”

Quyền Đào với hắn không thân thiết, nghe vậy cũng chỉ nói: “Không cần đâu, ai bảo tôi và Hám Uyên Trình quan hệ tốt chứ. Nhưng mà, tôi nghe nói chuyện này có liên quan đến nhà họ Lý, Ân thiếu tốt nhất nên điều tra thử xem.”


Bạn có thể dùng phím mũi tên hoặc WASD để lùi/sang chương.