Ngược Văn Tra Công Hoàn Lương

Chương 59




Nội dung chương đang bị khóa. Vui lòng mở lại quảng cáo
để tiếp tục ủng hộ dịch giả và đọc Chương 59 miễn phí!

“Lý gia?”

Hai chữ ấy cứ quanh quẩn bên môi, Ân Tuyền cầm điện thoại, thần trí như lạc đi đâu.

“Ai gọi vậy?” Cửa phòng tắm đột ngột bị đẩy ra, Hám Uyên Trình bước ra, người còn vương hơi nước, dáng vẻ thư thái.

Chiếc áo choàng dài mặc lỏng lẻo trên người hắn, ngực trần bóng loáng lộ rõ, mái tóc đen ướt dính vào khuôn mặt sắc nét, từng giọt nước không ngừng chảy từ ngọn tóc xuống cổ, len vào áo choàng, trông quyến rũ vô cùng.

Hắn thong thả tiến lại gần, sắc mặt tươi tắn, thảnh thơi.

Thấy Ân Tuyền thất thần, chẳng để ý đến mình, Hám Uyên Trình lộ vẻ nghi hoặc trong đáy mắt, lại hỏi: “Lúc nãy ai gọi đến vậy?”

Ân Tuyền giật mình một cái, bừng tỉnh.

Đồng tử co lại theo phản xạ, sau đó nở nụ cười, trêu chọc nói: “Một người tự xưng là ‘Quyền nhị ngốc’, nói tên là Quyền Đào.”

Hám Uyên Trình ném cái khăn lông đang cầm trong tay cho Ân Tuyền, tự nhiên đi đến ghế ngồi xuống, vừa đi vừa hỏi: “Hắn nói gì?”

Ân Tuyền liếc nhìn khăn lông trong tay.

Lại nhìn dáng vẻ hắn rõ ràng đang chờ người hầu hạ, khẽ “à” một tiếng, tuy không nói thẳng là không giúp hắn lau tóc, nhưng động tác ra tay khó tránh khỏi có phần thô bạo.

“Hắn nói, Lý gia giở trò sau lưng, cướp đơn hàng của công ty.”

Giọng Ân Tuyền trầm thấp, không rõ cảm xúc.

Hắn cảm thấy thông tin này rất có khả năng là đánh lạc hướng.

Không phải nghi ngờ Quyền Đào cố tình nói dối, mà là trong lĩnh vực đóng tàu, hai chữ “Ân Thương” gần như là bảo chứng cho chất lượng.

Phải biết rằng, nếu tàu gặp sự cố về chất lượng, hậu quả là tính mạng con người. Chỉ cần xảy ra sự cố, không chỉ công ty sở hữu tàu bị điều tra, công ty đóng tàu cũng có thể bị kiện, thậm chí các quan chức liên quan cũng phải chịu trách nhiệm.

Bất kỳ công ty vận tải hay tập đoàn du lịch nào, đều sẽ không dễ dàng thay đổi đối tác sản xuất tàu. Quá mạo hiểm.

Lý gia…

Căn bản không có bản lĩnh đó.

“Quyền Đào, là Quyền gia? Khi nào anh quen hắn vậy? Em nghe ngữ khí của hắn, hình như rất thân với anh đó ~~”

Ân Tuyền nhớ lại đánh giá về Quyền Đào trong giới, dù biết lời đồn chưa chắc đúng, nhưng vẫn không nhịn được cau mày.

Hám Uyên Trình chỉ nghe rõ được câu đầu tiên.

Không rảnh để ý Tiểu Quyển Mao đang ra sức kéo tóc hắn đến mức sắp trọc cả đầu, ánh mắt trở nên sắc lạnh.

“Lý gia? Là nhà Lý nào vậy?”

Trong nguyên tác, có từng nhắc đến Lý gia chèn ép Ân Thương không?

Hám Uyên Trình nhíu mày, lật lại toàn bộ cốt truyện trong đầu. Xác định Ân Thương chưa từng gặp biến động lớn, chỉ là sau khi Ân Văn Thao qua đời thì có hỗn loạn một thời gian, nhưng nhanh chóng bị nguyên chủ mượn danh con rể mà danh chính ngôn thuận chiếm đoạt.

“Lý thị thuyền nghiệp.”

“Nam Thành dựa vào sông, vận tải đường thủy thuận tiện, công ty đóng tàu không ít. Lý gia và Ân gia ít tiếp xúc, vì Ân gia kinh doanh quá đa dạng, hai nhà vốn dĩ không tồn tại cạnh tranh trực tiếp. Dưới Ân Thương có năm công ty con, không chỉ đóng tàu du lịch, mà còn liên quan đến nhiều mảng khác, đặc biệt là trong thị trường nội địa, chiếm vị trí trọng yếu trong việc thiết kế tàu cẩu cỡ lớn, tàu tuần tra, tàu công trình… mới là nguồn thu chủ yếu.”

“Mà những mảng này, Lý thị hiện tại căn bản chưa tiếp cận tới.”

Ân Tuyền biết Hám Uyên Trình không nắm rõ những lĩnh vực này, liền cẩn thận giải thích kỹ càng, nói xong cũng không quên nhắc đến Quyền Đào.

“Quyền Đào… quá mức phóng túng, danh tiếng cũng không hay ho gì.”

Hám Uyên Trình cười cười: “Sợ anh bị hắn dạy hư à? Nhưng mà, anh cũng đâu có danh tiếng gì tốt đẹp đâu?”

Ân Tuyền tức giận liếc hắn một cái, quăng khăn lông vào mặt hắn, hờn dỗi nói: “Trong lòng anh hiểu rõ là được rồi.”

Hám Uyên Trình chậm rãi lau tóc bằng khăn lông, gương mặt đang đùa cợt bỗng trở nên nghiêm túc: “Ý em là, bất kể Lý gia hành động thương nghiệp kiểu gì, cũng không thể tạo thành đả kích thực sự với Ân Thương sao?”

Ân Tuyền chớp mắt vài cái.

Do dự một lát rồi mới gật đầu.

“… Về lý mà nói, đúng là vậy.”

Hám Uyên Trình cúi đầu, trầm ngâm một lúc, đột nhiên nói: “Ngày mai về Ân gia một chuyến.”

Ân Tuyền gật đầu, không hiểu sao trong đầu lại thoáng hiện lên cảnh năm xưa Lý Trạch Phong vội vã tỏ tình với hắn. Đáy lòng cũng bất giác dâng lên cảm giác bất an, mơ hồ.

“Cũng nên về xem một chút.”

Sáng sớm hôm sau.

Hai người ăn sáng xong, đợi dì Trần và bảo mẫu cho hai bé song sinh ăn phụ xong thì cùng nhau đưa các con về nhà họ Ân.

Vừa hay lại không đúng lúc – Ân Văn Thao vừa ra ngoài.

Nghe quản gia Ngô nói, là Tổng Giám đốc Trương của công ty mang một phần tài liệu đến tận nhà tìm ông, hai người nói gì đó mà sắc mặt Ân Văn Thao rất khó coi, bước đi cũng vô cùng vội vàng.

Tim Ân Tuyền thắt lại, hoàn toàn không kiểm soát được dòng suy nghĩ rối loạn trong đầu. Hắn không ngừng suy đoán đã xảy ra chuyện gì mới khiến ba mình thất thố đến mức ấy.

Ánh mắt thoáng hoảng loạn, theo phản xạ nhìn về phía Hám Uyên Trình.

Hám Uyên Trình hiểu hắn đang lo lắng.

Anh vỗ nhẹ lên vai hắn trấn an, rồi đặt hai bé vào xe đồ chơi, để bọn trẻ tự chơi với nhau.

“Tinh Trạch, trông em gái nhé. Daddy tin con làm được, cố lên.”

Ân Tinh Trạch trợn trắng mắt.

Trên mặt là vẻ bất đắc dĩ tột cùng.

Có nhầm không vậy! Con chỉ sinh trước đứa bé mập này một tiếng đồng hồ thôi đấy!

Tự nhiên có cảm giác tương lai sẽ sống trong cảnh nước sôi lửa bỏng.

Hám Uyên Trình thì thấy con trai quá yên tĩnh, có phần kỳ quặc, nên mỗi lần thấy cô em gái ăn h**p con trai, mà con trai vẫn lặng lẽ dỗ em gái chơi, anh liền mặc kệ.

Anh nghĩ, có cô em gái nghịch ngợm bên cạnh, ít nhất con trai sẽ không quá cô đơn.

Trước mắt thì hiệu quả khá rõ.

Ít nhất là đứa con trai từng lạnh lùng từ chối mọi trò đùa gần đây đã quen với cảnh bố mẹ ôm ấp nhau, đôi khi còn cùng em gái cười khúc khích nữa là.

Ân Tuyền vỗ nhẹ lên đầu cô bé con: “An An, nhớ nghe lời nhé ~~”

Bảo mẫu đứng bên cạnh, tận tâm quan sát.

Hám Uyên Trình và Ân Tuyền trao nhau ánh mắt, thấy hai đứa trẻ chơi rất vui vẻ, không có biểu hiện khó chịu, liền lặng lẽ rời đi.

Hai người hẹn gặp Vụ Viên Viên dùng bữa.

Vì Lý Trạch Phong và Vụ Chi Hoa có quan hệ không tồi, Ân Tuyền nôn nóng muốn hỏi Viên Viên xem có biết chuyện gì xảy ra gần đây với nhà họ Lý không.

Dù hắn không ngừng an ủi bản thân rằng Lý gia muốn động vào Ân Thương chẳng khác nào kiến càng lay cây, nhưng trong lòng vẫn có một chút lo âu khó gọi tên.

Cảm giác bất an ấy khiến hắn không thể nào bình tâm lại được.

Khi Vụ Viên Viên bước vào phòng, liền chạm phải ánh mắt sâu thẳm lạnh lẽo của Hám Uyên Trình, khiến cô khựng lại trong một thoáng, thậm chí còn muốn quay đầu kiểm tra xem mình có vào nhầm phòng không.

Hám Uyên Trình khẽ gật đầu một cái.

Cô sửng sốt một lúc rồi cũng đáp lại bằng thái độ lạnh nhạt.

“Quyển Quyển, hôm nay sao tự nhiên lại rủ tớ đi ăn cơm vậy?” Cô liếc nhìn vẻ mặt xị xuống của Hám Uyên Trình, trong lòng gào thét dữ dội:

— A a a a a! Sao Hám Uyên Trình lại ở đây! Nhìn cái mặt lạnh như quan tài của anh ta là thấy ăn không vô rồi!

Ân Tuyền mỉm cười, kéo ghế mời cô ngồi: “Ừm, đúng là có chuyện muốn hỏi.”

Với quan hệ giữa hai người, Ân Tuyền cũng không vòng vo, đi thẳng vào vấn đề: “Dạo gần đây Lý gia có động tĩnh gì lớn không?”

Vụ Viên Viên đang cúi đầu gắp đồ ăn, nghe vậy ngẩn ra một giây, rồi ngẩng lên đáp: “Từ hôn rồi kết hôn lại, chuyện đó tính không?”

Ân Tuyền trợn mắt: “Kết hôn? Với ai vậy?”

Vụ Viên Viên cũng nhìn hắn.

Đột nhiên nghĩ ra điều gì, thở dài một tiếng: “Tớ nhớ là Lý gia có gửi thiệp cưới cho cậu, chắc là gửi thẳng về nhà cũ Ân gia. Hôm đó bác Ân cũng đi mà.”

Cô liếc qua Hám Uyên Trình, giọng điệu nhàn nhạt: “Chẳng phải là có ai đó lòng dạ hẹp hòi, biết Lý Nhị từng tỏ tình với cậu nên cố tình giấu đi không cho cậu biết?”

Hám · lòng dạ hẹp hòi bị trúng tên không rõ lý do, lập tức sững người.

Tỏ tình? Ai? Lý Nhị là ai?

Anh nghi ngờ nhìn về phía Ân Tuyền.

Ân Tuyền bị bóc chuyện Lý Trạch Phong từng tỏ tình, liền chọn cách tử vong giả chết tại chỗ.

Hắn cười gượng gạo, vội vàng nói: “Không thể nào, Lý Trạch Phong đâu có thích tớ, hắn chỉ thích Ân Thương thôi mà.” Vừa dỗ Hám Uyên Trình, vừa len lén lườm Vụ Viên Viên một cái: “Nói chuyện chính đi.”

Vụ Viên Viên cắn đũa, vẻ mặt mơ hồ: “Hả? Tớ chẳng phải đã nói rồi sao?”

Chuyện gây chấn động nhất của Lý gia gần đây chính là hủy hôn giữa Lý Trạch Phong và Ngải Phượng Trà, rồi ngay sau đó cưới tiểu thư nhà họ Trịnh.

Giờ ai trong giới mà không lén cười nhà họ Lý.

Ai cũng đoán rằng, có khi nào Trịnh Tú Tú đã mang thai quá tháng, không giấu nổi nữa nên mới vội vã tổ chức đám cưới.

Ân Tuyền cuối cùng cũng hiểu ý Viên Viên, thở dài: “Cậu không thể… nói kỹ càng rõ ràng hơn chút à?”

“Người kết hôn với hắn là Trịnh Tú Tú. Cậu chắc không biết cô ta đâu, nhà họ Trịnh là gia đình mới chuyển tới Nam Thành. Hôm đám cưới, phu nhân Lý gia cười không khép được miệng, gặp ai cũng khen Trịnh Tú Tú đoan trang, hiền dịu, chu đáo.”

Vụ Viên Viên “chậc chậc” hai tiếng, ánh mắt như thể “cậu tự hiểu đi”: “Tớ đoán gia thế nhà cô ta không tệ, nếu không với tính kén chọn như bà Lý, sao có thể nâng cô ta lên tận mây xanh như thế.”

“Ngải Phượng Trà không ý kiến gì sao?” Ân Tuyền nhớ đến biểu hiện của Ngải Phượng Trà ở buổi triển lãm, suýt nữa thì muốn khắc chữ “điên cuồng” lên trán người kia.

Hám Uyên Trình lặng lẽ lắng nghe, thỉnh thoảng gắp thức ăn cho Ân Tuyền, không chen vào.

Vụ Viên Viên nhăn mũi, mặt đầy rối rắm, như thể không muốn nhớ lại.

“Sao mà không có?!” Cô dừng lại, trong mắt thoáng hiện vẻ thương hại, “Ngày hôm đó loạn đến thảm luôn, cậu ta ngay giữa tiệc cưới đã rút dao nhỏ đâm vào bụng mình…”

Khuôn mặt xinh đẹp sắc sảo của Vụ Viên Viên nhăn tít lại.

Chỉ mới kể thôi mà cô đã thấy rợn người. Cảnh tượng ấy nhớ lại mà còn thấy nổi da gà.

Ngải Phượng Trà dùng dao cứa lên bụng mình, sau đó trông như ác quỷ bò lên từ địa ngục báo thù. Hắn nói với toàn bộ quan khách rằng trong bụng mình có con của Lý Trạch Phong, nếu Lý Trạch Phong không chịu cưới hắn, đứa bé cũng không cần sống nữa.

Hắn còn điên loạn kể ra nguyên nhân mình biến đổi giới tính.

Lý do là vì biết Lý Trạch Phong thích Ân Tuyền, nên hắn mới từ một cô gái biến thành con trai, khổ cực tìm cách tiếp cận Lý Trạch Phong. Không ngờ cuối cùng, Lý Trạch Phong vẫn cưới người khác.

Đám quan khách có ai từng chứng kiến loại tình yêu điên cuồng như thế đâu, sợ hắn dùng dao cứa mình rồi quay sang làm bị thương người khác, chẳng ai dám bước lên can ngăn.

Cuối cùng vẫn là người nhà họ Ngải đến đưa hắn đi bệnh viện.

Dù vậy, hôn lễ cũng đã hoàn toàn sụp đổ.

Danh tiếng của Lý Trạch Phong trong giới thượng lưu cũng bị phá tan tành, ngay cả những người khác trong Lý gia cũng bị ảnh hưởng lây.

Nghĩ đến chuyện này, Vụ Viên Viên lại thấy toàn thân khó chịu.

Tiếng than oán, giọng nói u ám điên cuồng ấy như vẫn còn văng vẳng bên tai.

Cô không khỏi thấy may mắn vì hôm đó Quyển Quyển không đi. Nếu không, rơi vào vòng oán hận của Ngải Phượng Trà, ai biết sẽ xảy ra chuyện kinh khủng gì.

Hai người Ân Tuyền nghe xong, nhìn nhau. Không hẹn mà cùng rùng mình.

Mẹ nó chứ, người này là trốn từ bệnh viện tâm thần nào ra vậy, điên đến đáng sợ!

Nếu Lý Trạch Phong khiến hắn tổn thương, thì đâm hắn cũng được, đâm mình làm gì? Tưởng làm vậy là Lý Trạch Phong sẽ đau lòng, sẽ quay lại với hắn sao?

Ân Tuyền vỗ ngực, khó khăn nuốt nước bọt: “Đáng sợ thật.”

Vụ Viên Viên cũng mặt mày hoảng hốt: “Ừ ừ.”

“Anh trai tớ vì chuyện này mà tuyệt giao với Lý Trạch Phong luôn rồi.” Vụ Viên Viên nhếch mép đầy khinh thường: “Ngải Phượng Trà đúng là có chút b**n th** thật, nhưng dù gì cũng đang mang thai con hắn đúng không? Vậy mà Lý Trạch Phong chẳng buồn đoái hoài, đám cưới xong thì coi như chưa từng quen biết. Quá vô tình, quá lạnh lùng. Anh tớ nói, xuất ngoại mấy năm mà con người hắn chẳng học được cái gì. Kiểu người này, không thích hợp làm bạn.”

Ân Tuyền gật đầu đồng tình.

Ai mà ngờ, một thiếu niên từng được khen là rạng rỡ như ánh mặt trời, sau vài năm du học lại biến thành kẻ cặn bã nhân cách thế này?


Bạn có thể dùng phím mũi tên hoặc WASD để lùi/sang chương.