Lại đến một mùa hạ chí, trên phố tràn ngập tiếng ve kêu râm ran, thời tiết bắt đầu trở nên oi ả.
“Daddy, nhanh lên, nhanh lên nào!” Ân Tinh Trạch và Hám An An đã được một tuổi năm tháng, đã biết chạy nhảy linh hoạt, đôi khi quá phấn khích còn té nhào xuống đất như chú cún con gặm bùn.
Hám Uyên Trình đang lái xe, hai đứa nhỏ ngồi ở ghế trẻ con phía sau. Cô bé con không ngừng léo nhéo thúc giục, miệng nhỏ líu lo không dứt, giục bố mau mau lên.
Cậu anh thì cầm quyển tập tô ngồi yên lặng lật từng trang.
“Hám An An, con lại ngứa mông rồi phải không!” Từ khi An An biết nói trôi chảy và chạy nhảy nhanh nhẹn, khả năng gây rối của cô bé tăng vọt. Những ngày ngoan ngoãn trước kia đúng là giả vờ.
Mỗi lần gây chuyện, cô bé lại kéo anh trai theo chịu tội cùng. Lâu dần, ngay cả Ân Văn Thao bận rộn đến mức chân không chạm đất cũng biết đứa cháu gái mềm mại ngoan ngoãn kia thật ra là một tiểu yêu tinh.
Tất nhiên ông không nỡ mắng Hám An An, mà An An thì cũng chẳng hiểu ông mắng gì.
Vì thế ông chuyển sang mắng Ân Tuyền và Hám Uyên Trình.
Dù sao trẻ con sinh ra như tờ giấy trắng, lớn lên thành hình thế nào thì đều là trách nhiệm của cha mẹ. Rõ ràng lúc nhỏ ngoan như vậy, giờ lại thành quậy phá, đương nhiên là do hai người kia không biết dạy con.
Còn cậu bé ngoan ngoãn, lễ phép, điển hình là Ân Tinh Trạch?
Ân Văn Thao tin chắc không phải công lao dạy dỗ của đôi vợ chồng này, mà là thừa hưởng sự thông minh trời sinh, ưu tú vượt trội từ ông.
Hám Uyên Trình không biết phải đáp lại thế nào với cái logic thiên vị đến mức vô lý của cha vợ, chỉ có thể lựa chọn im lặng.
Hám An An chớp chớp đôi mắt to, nghiêng đầu, vẻ mặt vô tội, không biết là có hiểu lời mắng không, chỉ dịu dàng nũng nịu: “Daddy, daddy…”
Ân Tinh Trạch khẽ hừ một tiếng, khinh thường liếc em gái một cái đầy chán ghét.
“Yên tĩnh nào.” Hám Uyên Trình nhìn qua kính chiếu hậu, thấy khuôn mặt đáng yêu của con gái, lòng liền mềm nhũn, dịu dàng dỗ dành.
Tới nơi rồi, là viện mỹ thuật. Hám Uyên Trình vòng vèo mãi mới tìm được chỗ đậu xe.
Dừng xe xong, anh mở cốp xe lấy xe nôi đôi ra, rồi từ từ đến cửa sau, lần lượt bế từng đứa ra đặt vào xe nôi.
Khi cả hai đứa nhỏ đã ngồi yên ổn, anh cẩn thận điều chỉnh lại mái che nắng, chậm rãi đẩy xe đi tìm Ân Tuyền.
Hôm nay là ngày tốt nghiệp của Ân Tuyền.
Trùng hợp, cũng có một cặp đôi chọn tổ chức lễ cưới bằng xe đạp vào đúng ngày này.
Khi đẩy xe đôi ngang qua con đường dành cho học viên cao học, Hám Uyên Trình nhìn thấy đoàn xe đạp của đôi tân hôn đi qua. Nam sinh nữ sinh đều mặc áo thun trắng đồng phục, phía sau in dòng chữ chúc mừng đám cưới.
Không khí trong trẻo, lãng mạn và tràn đầy sức sống thanh xuân khiến ai nhìn cũng mỉm cười theo.
An An nhìn chằm chằm, mắt mở to, đen láy như hai quả nho, tò mò dõi theo đội xe đạp.
Chờ chiếc xe đạp cuối cùng đi qua, cô bé ngẩng đầu lên, bặm môi, đầy mong đợi nhìn về phía Ân Tinh Trạch, tay nhỏ chỉ về hướng đoàn xe vừa rời đi.
“Không được, chúng ta phải đi tìm ba cơ mà!” Tiểu Tinh Trạch nhắc nhở bằng giọng non nớt.
“…”
Hám Uyên Trình đứng sau xe nôi, vừa nghe con trai mở miệng, suy nghĩ một chút liền hiểu ra tiểu công chúa lại đang bày trò.
Anh một tay đẩy xe, tay còn lại gọi cho Ân Tuyền.
Ân Tuyền vừa mới chụp xong ảnh tốt nghiệp cùng cả lớp.
Nghe điện thoại Hám Uyên Trình gọi đến, nói đang dẫn bọn trẻ đến đón mình, mặt liền tươi cười rạng rỡ.
Nghe nói ba cha con đang ở khu đường dành cho học viên cao học — nơi này cách tòa nhà chụp ảnh chính khoảng hơn mười phút đi bộ, lúc này trời lại nắng gắt, anh bắt đầu lo lắng bọn nhỏ có thể bị say nắng.
Để họ đứng ở chỗ râm mát đợi, bản thân Ân Tuyền đi đến tìm.
“Ân Tuyền, lớp trưởng nói lát nữa cả lớp sẽ ăn cơm ở Vân Đình Các, mỗi người tự trả phần mình nha.”
“Chắc tớ không đi được, con tớ với daddy của nó đến đón rồi.” Ân Tuyền cong cong hàng mi, khóe miệng tươi cười rạng rỡ.
Bạn nữ kia sững sờ một chút, rồi bật cười: “Không sao mà, tự trả phần mình mà. Với lại lớp mình cũng có không ít người dẫn theo người thân đến.”
Bị sự nhiệt tình của bạn học bao vây, Ân Tuyền không từ chối được, đành bất đắc dĩ gật đầu: “Ừ, vậy tớ đi đến khu đường cao học đón họ trước, lát nữa sẽ đến nhập hội với mọi người.”
“Ừ, được, bọn mình tập trung ở cổng trường nhé.”
Trên đường dành cho học viên cao học có bóng râm, Hám An An đang cong người bé xíu, ghé vào dưới một gốc đa lớn quan sát đàn kiến đang chuyển tổ.
“Daddy, ba so đâu rồi?”
“Ừm, ba so đang bận, lát nữa sẽ đến.”
Một phút sau, cô bé như bị mất trí nhớ, lại hỏi: “Daddy, sao ba so vẫn chưa đến?”
Hám Uyên Trình nhẹ nhàng dỗ dành: “Ba so sắp đến rồi, con chơi với mấy chú kiến trước được không?”
“Dạ ~~~”
Hám Uyên Trình không hiểu rõ lắm đầu óc của trẻ nhỏ tầm một tuổi mấy, nhưng lại vô cùng thấu hiểu cái kiểu trí nhớ ngắn hạn đến mức “cá vàng” của chúng. Mỗi lần như vậy, anh đều phải nhắc đi nhắc lại bản thân: phải kiên nhẫn, thật nhiều kiên nhẫn. Kiểm soát tốt cảm xúc rồi kiên nhẫn lặp lại câu trả lời tương tự lần nữa.
Đến lần thứ chín cô bé hỏi “Ba so đâu rồi?”, thì Ân Tuyền rốt cuộc cũng tới.
Anh mặc áo tốt nghiệp rộng thùng thình, tay ôm mũ học sĩ, tóc mềm xõa bên má, khuôn mặt trắng hồng bị nắng làm đỏ rực, mồ hôi chảy thành giọt.
Hám Uyên Trình đứng dậy, ôm An An đang phấn khích múa tay múa chân trở lại xe nôi, sau đó từ ngăn đựng đồ bên cạnh lấy ra bình nước khoáng, đưa sang, giọng trầm hỏi: “Xe của em đâu?”
Trời nắng thế này mà còn đội nắng chạy đến, chẳng phải muốn chết sớm sao.
Ân Tuyền ngẩn ra rồi chợt nhận ra: “A, quên mất!” Vừa nãy vì sốt ruột quá, nhất thời quên mất mình có thể lái xe tới đón họ.
Hám Uyên Trình đã vặn sẵn nắp bình nước, Ân Tuyền uống hai ngụm, cổ họng khô rát lập tức được làm dịu.
Cậu đổ phần nước còn lại vào lòng bàn tay, áp lên mặt. Một lúc sau, khuôn mặt đỏ bừng cũng dần dịu xuống, Ân Tuyền nhẹ giọng hỏi: “Lớp em có tổ chức liên hoan, anh có muốn đi không?”
Hám Uyên Trình đang cầm khăn ướt định lau mặt cho cậu, động tác hơi dừng lại, nhướng mày hỏi: “Anh đi được sao?”
Ân Tuyền ngẩng cổ, ghé sát mặt vào anh, nhẹ nhàng chạm một cái, cười nói: “Đi được chứ, mọi người đều dắt người nhà theo mà.”
Hám Uyên Trình khẽ ừ một tiếng: “Ừ, tình nghĩa bạn học cùng trường không dễ có được, sau này cũng chẳng có nhiều cơ hội gặp lại, nếu tụ được thì tụ.”
Anh tiếp tục giúp Ân Tuyền lau mồ hôi.
Cô bé Hám An An không chịu ngồi yên đã bắt đầu làm ầm trong xe: “Ba so, ba so, An An nhớ ba so nhiều lắm, nhớ muốn chết luôn…”
Ân Tuyền bật cười thành tiếng.
Anh cúi xuống hôn nhẹ lên mặt cô bé, “Ba so cũng nhớ con, hôm nay có ngoan không nè, có nghe daddy nói không? Không có bắt nạt ca ca đúng không?”
Tiểu An An nở nụ cười rực rỡ, lắc đầu: “An An ngoan nhất, ca ca mới không ngoan!”
Ân Tinh Trạch trợn mắt, bình thản phản bác: “Con không có.”
Ân Tuyền cười tủm tỉm, cũng cúi xuống hôn vào má con trai, “Tinh Trạch là ngoan nhất.”
Ân Tinh Trạch thoáng lộ vẻ ngượng ngùng, nhưng không né tránh.
Hám An An chu môi, dường như rất để ý đến chữ “nhất”, nghiêm túc làm mặt bánh bao phản đối: “Con mới là ngoan nhất!”
Ân Tuyền định an ủi cô bé như thường lệ, nhưng lại nghe Hám Uyên Trình lạnh nhạt mà uy nghiêm hỏi: “Hám An An, thật không? Con thật sự là ngoan nhất?”
Đối mặt với ánh mắt lạnh lẽo của daddy, An An ấm ức đến phát khóc, nước mắt lưng tròng nhào vào lòng anh trai, đáng thương lắm: “Ca ca, An An ngoan nhất đúng không?”
Ân Tinh Trạch:…
Trời ơi, tại sao mình lại từ con một trở thành một nửa của cặp song sinh chứ, tại sao em gái mình lại phiền phức thế này, chẳng đáng yêu chút nào?
Cái đứa này rốt cuộc ở đâu ra vậy?
Cậu bé nhìn em gái nước mắt lưng tròng, mím môi nhỏ, an ủi: “An An ngoan nhất, An An xinh đẹp nhất, nếu khóc nữa là không đáng yêu đâu.”
An An nghe vậy, nước mắt liền rút sạch: “An An… không khóc.”
Ân Tinh Trạch đưa bàn tay nhỏ mũm mĩm lên lau nước mắt cho em gái. Động tác thuần thục y như đã làm không biết bao nhiêu lần.
Hám Uyên Trình bất lực nhìn con trai — hảo tiểu tử, ở nhà ông ngoại thì luôn bị lôi ra chịu tội thay con bé, rõ ràng không phải anh và Tiểu Quyển Mao không biết dạy con gái, mà là đằng trước thì dạy quy tắc, sau lưng lại là anh trai chiều em quá đà, làm hư hết rồi.
Tuy rằng… hắn cũng nghi ngờ, một đứa nhóc hơn một tuổi có thực sự hiểu cái gì gọi là “cưng chiều em gái” không nữa.
Hám Uyên Trình bảo bọn nhỏ chờ, còn mình thì đi lái xe.
Khi cả nhà bốn người đến cổng trường, phần lớn bạn học đã đến. Hám Uyên Trình vừa xuống xe, không khác gì minh tinh lên sân khấu.
“… Chồng của Ân Tuyền đẹp trai thật đó, khí chất quá đỉnh, nhìn qua chắc lớn hơn tụi mình vài tuổi, đúng kiểu người trưởng thành, khác hẳn với sinh viên.”
“Đẹp trai thì cũng đừng mơ, người ta có con rồi.”
“… Ai thèm mơ chứ, đây là người đẹp nhất mà còn tôn trọng người khác nhất đấy. Mà Ân Tuyền cũng đẹp, hai người đẹp sinh con chắc chắn đáng yêu lắm.”
Mọi người xì xào bàn tán, giọng nói đều cố hạ thấp. Dù ai cũng biết nhà Ân Tuyền có điều kiện, nhưng không phải ai cũng thích tò mò chuyện gia thế người khác. Tiền hay không cũng chỉ là nhãn phụ, có cũng được, không cũng chẳng sao.
Tự nhiên, mọi người cũng không biết rõ chuyện giữa Ân Tuyền và Hám Uyên Trình.
Ở mức độ nào đó, trước khi bước ra xã hội, người trẻ vẫn giữ được sự thuần khiết và đơn giản nhất định, chưa bị toan tính đời thường ăn mòn. Cũng vì vậy mà Bạc Dương càng lộ rõ tâm cơ thâm sâu.
Khi Hám Uyên Trình bế hai đứa nhỏ ra khỏi xe và đặt vào xe nôi, có người không nhịn được khẽ lên tiếng: “… Ân Tuyền, ảnh xách con như vậy không ổn lắm đâu.”
Ân Tuyền liếc qua rồi quay đầu cười: “Không sao đâu, tụi nhỏ thích được bế như thế.”
Lúc mấy tháng tuổi, Hám Uyên Trình còn một tay ôm một đứa.
Sau khi bọn nhỏ tròn một tuổi, anh bắt đầu bế kiểu “xách”.
Ân Tuyền đã quá quen nên chẳng hề lo lắng. Anh tin Hám Uyên Trình rất có chừng mực, không bao giờ làm con bị thương.
Nghe xong câu này, các bạn học đều trố mắt ngạc nhiên.
“Anh Hám hiện giờ làm ở ngành nào thế?” Trên bàn ăn, có người thuận miệng hỏi.
“Giải trí.” Hám Uyên Trình khẽ lắc đầu, từ chối lịch sự khi mọi người rót rượu: “Tôi phải lái xe nên không uống được.”
“Đúng rồi, anh ấy còn phải lái xe đấy, mọi người đừng cố chuốc rượu nha.” Ân Tuyền cười tiếp lời.
“Không phải còn có cậu ở đây sao?”
Ân Tuyền xua tay: “Khó lắm đó, mình mà một mình chăm được ba người chắc thành siêu nhân mất.”
Lúc này mọi người mới chú ý bên cạnh còn có hai đứa nhóc nhỏ xíu chưa hiểu chuyện.
“Hám tiên sinh, giới giải trí thật sự loạn vậy sao?” Một bạn nữ tò mò hỏi.
Hám Uyên Trình ngẫm nghĩ một chút rồi đáp: “Ngành nào cũng có mặt tối, không thể chỉ dùng một chữ ‘loạn’ hay ‘không loạn’ để phán định.”
“Chỉ có thể nói, góc khuất của nó bị phóng đại quá mức.”
Mọi người lộ vẻ bối rối, không hiểu rõ. Hám Uyên Trình mỉm cười, giọng chuyển sang hỏi ngược lại: “Lần trước, trong giới học thuật có một sự việc đấy — một nữ nghiên cứu viên cặp kè nhiều người cùng lúc, không chỉ khiến người ta viết luận án hộ mà còn khiến nhiều người ly hôn vì cô ta. Mọi người thấy vậy có loạn không?”
Mấy người nhìn nhau rồi gật đầu.
Hám Uyên Trình nhẹ nhàng nói: “Đấy, hễ có lợi ích thì nơi nào cũng có chuyện như vậy thôi. Chẳng qua vì mọi người không để ý nên không biết. Còn giới giải trí thì sống dưới ánh đèn, trước hàng triệu con mắt, chỉ cần có chút động tĩnh liền bị phóng đại ra khắp thiên hạ, nên mới tạo cảm giác như nó loạn hơn hẳn.”
Người vì danh lợi bất chấp thủ đoạn thì ở đâu cũng có, nhưng cũng có những người thật thà, kiên định, từng bước đi lên.
Hám Uyên Trình không cho rằng vấn đề nằm ở giới giải trí.
Anh cho rằng, kẻ thích đi đường tắt thì ở đâu cũng sẽ vậy thôi.
Chỉ khác là, ở ngành khác, dù có sai lầm cũng chỉ truyền tai nhau trong phạm vi nhỏ.
“… À, em rất thích xem Du Hoành Khoáng đóng phim truyền hình.” Một cô gái buộc tóc đuôi ngựa rụt rè hỏi: “Giờ anh ấy thật sự đang yêu đương với tiểu idol kia à?”
Hám Uyên Trình ánh mắt lóe lên: “Không rõ nữa.”
Cô gái đó hơi thất vọng, nhưng đồng thời cũng có chút hy vọng.
Nếu ngay cả người trong ngành như Hám Uyên Trình cũng không rõ lời đồn là thật hay giả, thì phải chăng có thể hy vọng rằng mấy tin đồn đó đều là bịa đặt?
Niềm hy vọng ấy kéo dài chưa được hai giây, thì nghe Hám Uyên Trình thản nhiên buông một câu:
“Nhưng mà, cậu ta đang định bỏ ra hàng chục triệu để trả phí giải trừ hợp đồng cho Bạc Dương đấy.”

