Ngược Văn Tra Công Hoàn Lương

Chương 67




Nội dung chương đang bị khóa. Vui lòng mở lại quảng cáo
để tiếp tục ủng hộ dịch giả và đọc Chương 67 miễn phí!

Lý Cao Luân khinh miệt liếc nhìn Trịnh Tú Tú một cái, không nói gì.

Thái độ làm như không thấy, tai điếc mắt mù ấy, so với lời sỉ nhục còn đau lòng hơn gấp bội.

Trịnh Tú Tú cứng người ngồi đó, cằm ngẩng cao, tỏ ra cứng cỏi.

Trong đại sảnh, không một ai lên tiếng bênh vực cô, ngay cả chồng cô là Lý Trạch Phong cũng cau có mắng: “Câm miệng! Cô đã gả vào Lý gia thì chính là người của Lý gia, nên nghĩ cách giải quyết cùng Lý gia, đừng chỉ lo cho nhà mẹ đẻ!”

Trịnh Tú Tú bị hắn quát đến ngây người, ngơ ngác nhìn Lý Trạch Phong, hốc mắt lập tức đỏ hoe.

Đây là người đàn ông cô yêu sao? Là người từng dịu dàng lễ độ, học thức uyên bác, từng thề nguyện sẽ đối xử tốt với cô cả đời sao?

Bọn họ mới kết hôn chưa bao lâu, lời thề vẫn còn văng vẳng bên tai, thế mà giờ hắn lại mắng cô trước mặt bao người?

Cô đã nói sai điều gì chứ? Vốn dĩ là Lý gia muốn lợi dụng nhà mẹ cô, muốn chiếm lấy hạn ngạch của Ân gia, trở thành ông lớn ngành hàng hải Nam Thành, giờ sự việc thất bại lại giận cá chém thớt lên đầu Trịnh gia?

Càng nghĩ càng ấm ức, nước mắt rơi lã chã. Cô đỏ mắt, nghẹn ngào: “Ngay cả anh cũng bắt nạt em!”

Cô tức giận giậm chân mấy cái, xách túi chạy đi.

Lúc này, Trịnh Hoa Long vẫn chưa biết viễn dương tàu thuyền do mình góp vốn cùng Lý gia đã bị Ân Thương gài bẫy đến mức đối mặt nguy cơ phá sản. Tối nay hắn mới kết thúc một buổi tụ họp, đang cùng đám con ông cháu cha say khướt trong quán bar ngầm.

Trịnh Tú Tú không nói gì nhiều qua điện thoại, chỉ khóc.

Hắn đang cao hứng, chuẩn bị được đưa lên sân khấu chọn người, tất nhiên không muốn rời đi. Hắn miễn cưỡng nhắn địa chỉ cho cô, muốn cô biết khó mà lui, ngoan ngoãn về nhà.

Dù sao trước nay Trịnh Tú Tú rất ghét hắn đến những nơi như vậy, luôn chê bẩn.

Nhưng đêm nay, Trịnh Tú Tú lại thật sự đến.

Khi nhận được tin, Trịnh Hoa Long kinh ngạc đến nhảy dựng. Biểu cảm đang say mê liền cứng đờ. Tay vừa dùng sức quá mạnh, kéo tóc một nhân viên phục vụ khiến người ta suýt té nhào.

Sau khi bình ổn lại sinh lý, hắn mới ra cửa đón Trịnh Tú Tú.

Cô mắt sưng đỏ, tóc mái rối tung, nước mắt còn chưa khô. Vừa thấy anh, liền nhào tới ôm, khóc nức nở: “Anh! Lý gia bắt nạt người ta ~~”

Sắc mặt Trịnh Hoa Long trầm xuống, ánh mắt lạnh lẽo: “Là Lý Trạch Phong không đứng đắn, có người bên ngoài rồi?”

Hắn nhớ đến trò hề trong lễ cưới, mắt lóe lên: “Là con nhỏ họ Ngải kia à?”

Trịnh Tú Tú lắc đầu, khóc không thành tiếng: “Không… không phải…”

Có lẽ cô khóc quá thảm, người ra vào quán bar đều liếc nhìn mấy lần.

Ánh mắt soi mói của đám người ngoài khiến Trịnh Hoa Long giận dữ. Hắn gượng ép kìm nén, dắt cô vào bên trong.

“Rốt cuộc có chuyện gì? Nếu chỉ biết khóc thì về nhà mà khóc.” Trịnh Hoa Long vốn ích kỷ, dù là anh em cũng không mấy tình cảm. Hắn cực ghét ai đó suốt ngày khóc lóc than vãn, nhìn mà chỉ thấy xui xẻo.

Trịnh Tú Tú bị hắn quát đến run rẩy, sụt sùi: “Công ty tàu viễn dương sắp phá sản rồi, người Lý gia nói… nói sẽ không cho nhà họ Trịnh lời giải thích nào cả.”

“Lý Trạch Phong còn mắng em! Nói em chỉ lo cho nhà mẹ đẻ. Anh ơi! Sao anh ta có thể đối xử với em như vậy ~~”

Đám bạn chơi bời bên cạnh tuy không hiểu rõ tình hình công ty, nhưng nghe sơ đã hiểu: hóa ra cô gái đang khóc này là đại tiểu thư nhà họ Trịnh.

Không ai dám đùa giỡn quá đà nữa.

Chỉ nhỏ giọng an ủi: “Lý Trạch Phong đúng là không có tình nghĩa. Trịnh tiểu thư à, chán anh ta thì ly hôn cho rồi.”

“Đúng thế, Trịnh thiếu gia, với diện mạo và gia thế của Trịnh muội muội, có gì mà không tìm được người hơn hắn? Làm rể nhà thư ký, tài nguyên trong tay anh còn không dễ như trở bàn tay à?”

Trịnh Hoa Long châm điếu thuốc, mặt lạnh hỏi: “Em chắc chắn phá sản thật à? Người Lý gia nói để anh gánh tổn thất, ý là vậy?”

Trịnh Tú Tú sụt sịt “ừm” một tiếng.

Ánh mắt Trịnh Hoa Long lập tức trở nên độc ác, hắn nghiến răng, đem điếu thuốc dí mạnh lên cổ tay một tên tay chân bên cạnh, cười lạnh: “Thế à? Để xem ai dám chiếm lợi của tao! Dám nuốt tiền của tao, không sợ ăn không hết gói đem về sao?!”

Những người khác lập tức hùa theo khen hắn quyết đoán, khí phách ngút trời. Không ai nhận ra trong mắt tên “phục vụ rót rượu” bị dí thuốc hiện lên hận thù tột độ.

Trịnh Hoa Long và nhà họ Lý bắt đầu cắn xé nhau như chó cắn chó.

Trịnh thư ký vội vàng thu dọn hậu quả cho con trai, không còn tâm trí để tìm Ân Thương gây chuyện.

Rất nhanh, công ty tàu viễn dương không thể giao đơn hàng, tuyên bố phá sản.

Trịnh Tú Tú cũng bắt đầu náo loạn với Lý Trạch Phong đòi ly hôn.

Khi mọi người tưởng rằng nhà họ Trịnh cảm thấy nhà họ Lý là gánh nặng và chuẩn bị cắt đứt quan hệ, thì Lý Trạch Phong âm thầm tung ra bằng chứng “cỏ xanh mơn mởn” mà Trịnh Tú Tú đội lên đầu mình.

Hóa ra hôm Trịnh Tú Tú buồn bực tìm đến anh trai là hôm diễn ra phiên đấu giá ngầm ở quán bar, và thứ cô “đấu giá” lại chính là một mỹ nhân tuyệt sắc thân hình nóng bỏng.

Trong hơi men và không khí ph*ng đ*ng, Trịnh Tú Tú ngoại tình.

Trịnh Hoa Long cố ý để lại hai bạn tình đắt đỏ cho em gái dùng, để cô nếm thử cảm giác nữ vương.

Từ đó, Trịnh Tú Tú nghiện cuộc sống phóng túng bên ngoài, chơi đến quên cả trời đất. Và thế là Lý Trạch Phong bắt được điểm yếu.

Biết mình bị đội lên hàng tá cái “mũ xanh”, mà còn là do đại cữu tử ban tặng, Lý Trạch Phong – một kẻ tự cao tự đại quen được Ngải Phượng Trà nâng như thần – sao chịu nổi nhục này?

Hắn không chỉ đưa ảnh cho Trịnh Tú Tú tự mình rút lui khỏi nhà họ Lý.

Còn quay sang tung ảnh của Trịnh Hoa Long lên các tài khoản marketing.

Dù Trịnh Hoa Long không phải minh tinh, mặt mũi cũng không quen thuộc, nhưng mấy tiểu thư nhà giàu Nam Thành vẫn biết đến hắn như một Thái tử thổ địa. Ngoài tỉnh thì chẳng ai biết hắn là ai.

Lý Trạch Phong đương nhiên không để lộ danh tính thật, chỉ chọn lọc một phần ảnh, tung lên cảnh Trịnh Hoa Long thân mật với các minh tinh trong giới.

Trong số đó có cả Du Hoành Khoáng và Bạc Dương.

Tài khoản marketing nhận ảnh khi đó còn không biết Trịnh Hoa Long là ai, nên dồn trọng tâm vào Du Hoành Khoáng – người đang nổi đình nổi đám, vừa gặp sự cố trong một show truyền hình khiến fan đau lòng, suốt ngày mắng nhà đài.

Ai ngờ, người mà mọi người tưởng đã bị thương nặng phải dưỡng thương hơn nửa năm, lại có sức “vui vẻ 3P” thế kia?

#Ảnh đế chơi lớn#

#Du Hoành Khoáng – Bạc Dương song phi#

#Sốc: hóa ra mối quan hệ của ảnh đế và hắn là thế này#

……

Giờ vàng của Weibo, top 10 hot search bị hai người này chiếm sạch.

Weibo lập tức sập. Cư dân mạng nhớ lại vụ “ảnh nóng” X năm nào đó.

Ban đầu, tài khoản marketing chỉ định giật tít gây sốc, ai ngờ mở ảnh ra lại là ảnh chụp cận cảnh đầy đủ, chỉ đánh mờ chỗ nhạy cảm.

  • “!!!!! Chắc chắn là ảnh ghép! Du ca là người hiền lành như thế, nhất định là fan Ngô Đôn ghét nên ghép ảnh vu khống! Hắn debut muộn mà lại đoạt giải trước!”
  • “Vô lương truyền thông! Đã quay clip chứng minh đang ở văn phòng!”
  • “Fans chối quanh co nhìn buồn cười thật. Nói thật thì dáng người ảnh đế khá ổn.”
  • “Cút đi! Tài khoản marketing đi chết đi! Ai đang đổ thêm dầu vào lửa, ai là chính chủ thì tự mà tra!”
  • “Không thể là Hoành ca! Anh ấy còn chưa khỏi hẳn, mấy hôm trước còn thấy đi nạng!”

Một số người khác lại tập trung vào Bạc Dương.

  • “Fan Du Hoành Khoáng trước đó chẳng phải cãi nhau với fan Bạc Dương sao? Giờ giống như nhà đánh nhau trong miếu Long Vương ấy! Chính chủ quan hệ tốt thế, còn ‘phục vụ riêng’ nữa, hí hí hí hí~”
  • “Tại sao không ai cảnh báo trước?! Cay mắt quá! Ai đó làm ơn bán tôi thuốc rửa mắt đi!”
  • “Du Hoành Khoáng không thể nào… chẳng lẽ là Bạc Dương? Phải là kim chủ lớn cỡ nào mới được?”
  • “Tôi mù rồi! Giới giải trí đúng là loạn thật sự!”
  • “Nam chính còn lại là ai vậy trời? Có phải là nam phụ trong 《Tôi Chạy Về Phía Anh》 không? Phim trông trong sáng ghê, ai ngờ lưỡi lại dài và dẻo thế chứ!!”
  • “Có khi là đạo diễn casting hay nhà sản xuất?”
  • “Đạo diễn thì không tới lượt ngủ với Du Hoành Khoáng đâu nhỉ? Dù sao cũng là ảnh đế, sao phải low thế.”
  • “Nghe cứ như giờ giới này sạch sẽ lắm vậy.”
  • “Tôi vừa hóng được từ hội bạn bạch phú mỹ, nghe nói người trong ảnh là ‘ô dù đỏ’, mọi người nhớ lưu lại ảnh nhé. Tôi có linh cảm sắp bị xóa rồi.”

Bạn có thể dùng phím mũi tên hoặc WASD để lùi/sang chương.