Ngược Văn Tra Công Hoàn Lương

Chương 78




Nội dung chương đang bị khóa. Vui lòng mở lại quảng cáo
để tiếp tục ủng hộ dịch giả và đọc Chương 78 miễn phí!

Từ sau lần trước vì bản thân không chuyên nghiệp, vô tình khiến thân phận của Hám tổng bị nhắc tới nửa chừng, Úc Nam liền ngày ngày để ý siêu thoại “Nửa khuôn mặt”.

Mỗi lần thấy bài viết mới ngày càng ít, cậu lại mừng thầm, cho rằng mình lập công chuộc tội thành công, sắp có thể xoá bỏ siêu thoại này khỏi tầm mắt Hám tổng.

Kết quả, Dư Mai lại chuyển phát bài có đính kèm tên siêu thoại, trực tiếp khiến bài đăng của cô lọt vào mục tìm kiếm nóng trên quảng trường siêu thoại.

Đây chẳng khác nào sét đánh giữa trời quang.

Ban đầu, những người tham gia siêu thoại “Nửa khuôn mặt” đều là một nhóm fan tò mò về Hám Uyên Trình khi xem phim 《Táng Hồn》. Sau một thời gian dài, nhiệt huyết phai nhạt, họ gần như đã chuyển sang “leo tường” các diễn viên khác. Ai cũng đợi dịp siêu thoại không còn ai nhắc đến để lặng lẽ xoá bỏ.

Nhưng giờ thì hay rồi, nhờ Dư Mai, những người đó lại bị kéo ngược trở về.

Suy đoán thân phận “nửa khuôn mặt” của Hám Uyên Trình lại bùng cháy trở lại.

Úc Nam tức đến gan đau, thận cũng đau. Lần này lại bị lôi ra nói tới, chỉ sợ Hám tổng mà nhìn thấy, sẽ một lần nữa thất vọng vì sự “bất lực” của cậu. Tương lai thăng chức tăng lương cũng vì thế mà mịt mờ.

Trong lòng, cậu mắng Dư Mai cả trăm lần, hận không thể đấm chết cô qua mạng.

Đặc biệt là khi có người chạy vào hỏi thăm dưới bài đăng của Dư Mai, cô lại còn đăng cả biểu cảm “thẹn thùng” trả lời: “Chưa được người ấy cho phép nên không tiện tiết lộ, nhưng tôi thề với trái tim mình, người thật sự, thật sự, thật sự rất soái nha~ 🥺🥺🥺”

Vì cô nàng nói chuyện kiểu xấu hổ mà không che giấu được niềm tự hào, không ít fan bắt đầu công khai “chèo thuyền” couple lang tổng – minh tinh. Còn viết đủ loại truyện cười tổng tài bá đạo yêu minh tinh kiều mỵ.

Ngay cả trong group fan lớn tuổi đã dần yên ắng cũng có người bắt đầu bàn luận xem liệu Dư Mai có thật sự có quan hệ với “nửa khuôn mặt soái ca” không. Họ còn thành thật bày tỏ sự ngưỡng mộ với Dư Mai.

Úc Nam nhìn màn hình đầy những câu như “Ai được ở bên Mai Mai chắc kiếp trước cứu cả dải Ngân Hà” mà nghẹn một cục trong họng, chỉ muốn cười lạnh.

Mai Mai cái đầu các người! Sếp của tôi tên là Hám Uyên Trình, chẳng lẽ không nghe oai hơn sao?!

Úc Nam im hơi lặng tiếng hơn nửa năm, cuối cùng nhịn không được mà lên tiếng thanh minh cho Hám tổng: “Hai người họ không quen biết. Chỉ là đến thăm đoàn phim của nghệ sĩ công ty nhà mình thôi. Không có bất kỳ quan hệ riêng tư gì. Cô gái đó không biết đang định làm gì nữa.”

“Ủa? Sao bạn biết? @PhươngNamMùaĐông, bạn là người trong công ty hả?”

“Nói nhanh lên đi, hóng quá!”

“@PhươngNamMùaĐông, có phải là người đầu tư không? Nếu có tham gia tiệc mừng công phim 《Táng Hồn》, chắc chắn là người có địa vị rồi. Lần trước tôi thăm đoàn phim có gặp Phó Tổng Trần, lẽ nào… đây là sếp của Trần tổng???”

“Trên lầu chị gái nói hơi nhiều rồi đó…”

Một đám người bắt đầu điên cuồng tag Úc Nam.

Cậu do dự một hồi, thấy vẫn không thể khoanh tay đứng nhìn.

Từ trước đến nay, fan couple rất dễ lún sâu nếu không có ai can thiệp. Lỡ đâu bị Dư Mai tẩy não lâu quá, để mấy lời đó tới tai Hám tổng…

Lại lỡ mà Ân thiếu hiểu lầm…

Úc Nam lắc đầu, không dám tưởng tượng cảnh bị Hám tổng tức giận đuổi việc.

Cậu gõ tiếp: “Tôi là nhân viên công ty, không thể tiết lộ tin nội bộ. Nhưng tôi có thể nói với mọi người – người đó đã kết hôn, có con, sống rất đàng hoàng, cực kỳ yêu thương vợ con, hoàn toàn không có quen biết nữ minh tinh nào hết.”

Nói xong, mặc kệ group tiếp tục nói gì, Úc Nam cũng không nói thêm lời nào nữa.

Mà lúc này, Hám Uyên Trình – người bị cuốn vào sóng gió, lại đang cùng gia đình nghỉ dưỡng tại một hòn đảo nhỏ ở Nam bán cầu.

Ân Văn Thao đưa hai đứa nhỏ đến khách sạn chơi nước.

Hám Uyên Trình sáng nay đưa Ân Tuyền đi lặn biển, lúc này hai người đang dạo bước trong công viên nhiệt đới, cùng nhau ngắm hoàng hôn.

“May mà ba cũng đi theo.” Nếu không đi đến đâu cũng có hai cái đuôi nhỏ bám theo, bọn họ còn chơi bời gì được nữa. E rằng chỉ có thể theo tiểu bảo bối xúc cát cả ngày.

Ân Tuyền tựa đầu lên vai Hám Uyên Trình, lim dim đôi mắt đầy hạnh phúc.

Hám Uyên Trình nhẹ nhàng cười khẽ.

Trên mặt biển, ánh hoàng hôn rực rỡ dát vàng mặt nước, gió thổi cuộn sóng lăn tăn từ xa về gần, như mang theo lời chúc phúc từ đáy đại dương, chậm rãi tiến đến.

Hắn lẩm bẩm: “Những ngày thư thái thế này, thật tốt.”

“Ừm.”

Hai người cứ thế đi chậm rãi, ánh nắng cuối ngày kéo dài bóng dáng họ trên nền đất. Hai thân hình tựa vào nhau, bình yên và hạnh phúc.

Khi cả gia đình trở lại Nam Thành, đã là một vòng sau.

Hám Uyên Trình đẩy xe đẩy hai đứa nhỏ, Ân Tuyền dìu Ân Văn Thao đi phía sau, vài vệ sĩ đi theo sau cùng. Vừa bước ra khỏi sân bay, bất ngờ có một đám người xông tới.

Vệ sĩ phản ứng nhanh, lập tức chắn phía trước, không cho người lạ tiếp cận.

Đám người ấy phấn khích gọi: “Nửa khuôn mặt! Nửa khuôn mặt!”

Hám Uyên Trình hoàn toàn không hiểu họ đang gọi gì. Chuyện ở buổi tiệc mừng công từ lâu hắn đã quên sạch, nên đối mặt với tình huống này, chỉ thấy mơ hồ khó hiểu, thậm chí là khó chịu.

Hám An An – từ trước đến nay vốn gan lớn – lần này bị dọa đến bặm môi, nhíu mày, mắt rơm rớm nước chuẩn bị khóc òa.

Ân Tinh Trạch thấy em sợ hãi, nhanh tay đưa ra đón lấy cô bé.

Ôm chặt tiểu muội, an ủi: “Không sao đâu, ba ba và daddy đều ở đây rồi, đừng sợ ~”

An An rưng rưng, gật đầu thật mạnh, ôm chặt tay anh: “An An là bé dũng cảm, không sợ đâu.”

Ân Tinh Trạch cũng trừng mắt nhìn những người kia, giận dữ: “Làm ơn nhường đường!”

“Tránh ra giùm.”

Vệ sĩ hộ tống gia đình Hám Uyên Trình ra ngoài từng bước.

Nghe thấy con gái sợ hãi, Hám Uyên Trình siết chặt tay đẩy xe đẩy, sắc mặt lạnh băng, trở nên u ám.

Ánh mắt lạnh lùng quét qua đám người trước mặt, giọng đầy cảnh cáo: “Tránh ra! Các người dọa con gái tôi rồi.”

“Anh Hám! Chúng em là fan của anh mà!” Có người ý thức được Hám Uyên Trình có lẽ không biết chuyện “nửa khuôn mặt”, liền vội vàng sửa cách xưng hô.

“Đúng vậy, đúng vậy!”

Hám Uyên Trình nhếch môi, thái độ không hề dịu lại: “Tôi không phải minh tinh, không cần thứ gọi là fan. Mà các người hiện tại đã làm gia đình tôi hoảng sợ, làm ơn đừng chắn đường nữa.”

Đám người đến đón bất ngờ chết lặng, ngơ ngác không biết nên làm gì tiếp.

Rõ ràng mọi người bảo là anh ấy hiền lắm mà?

Có một cô gái đứng ra xin lỗi: “Anh Hám, bọn em đã theo anh gần một năm rồi, nghe tin anh về nước mừng quá nên mới phấn khích chạy đến. Gây rắc rối cho anh và gia đình, thật sự xin lỗi, nhóm ‘quả cam’ không cố ý đâu.”

“Các chị em, chúng ta nói là phải làm fan có văn minh, tản ra đi, đừng dọa mấy em bé.”

Mọi người bắt đầu tự giác tản ra, liên tục cúi đầu xin lỗi.

Ân Tuyền thấy họ tuổi còn nhỏ, mà cũng không ầm ĩ gì quá đáng, mềm lòng, túm tay Hám Uyên Trình: “Không sao đâu, đừng lạnh lùng quá, như vậy không đẹp trai nữa.”

Hám Uyên Trình hít sâu một hơi, sắc mặt vẫn khó coi, chỉ khẽ gật đầu, giọng vẫn lạnh nhạt: “Học hành và làm việc cho tốt, biển sao trời rộng còn chờ các người khám phá. Đừng mù quáng theo đuổi người nổi tiếng mà làm phiền người khác.”

Tự thấy lời mình không hề nhẹ tay.

Nhưng mà —— đám fan vừa nhìn theo xe họ rời đi liền gào lên:

“Aaaa! Anh Hám mắng người mà vẫn soái quá trời!! Bà xã của ảnh tốt tính thật đó.”

“Anh Hám nói đừng đuổi theo thần tượng nữa…”

“Ờ thì, anh ấy đâu phải minh tinh thật mà. Mình cứ xem ảnh là hình mẫu học tập thôi ha.”

“Ủa gì vậy, nãy bị mắng mà tụi bây còn mê à? Mình tốt bụng ra sân bay đón mà, thôi nghỉ phấn cho rồi.”

“Thì tụi mình sai thiệt mà. Suýt nữa làm mấy đứa nhỏ khóc rồi đó. Với lại, liên nguyệt, chính bà nói có tin nội bộ, bảo tới đón ảnh sẽ vui lắm, nên tụi tui mới tới. Giờ hóa ra người ta chỉ đi du lịch gia đình thôi. Bộ bà cố tình gài tụi tui chơi khăm hả?”

“Đúng đó, tụi tui gây rối rồi. May mà ảnh không nổi giận lớn. Mà bà quay ra bảo thoát fan luôn, tui nghi bà là nằm vùng quá.”

“……”

Liên Nguyệt hừ lạnh: “Mấy người đúng là hèn, thích bị mắng thì cứ ở lại, tôi không thấp hèn như vậy.”

Nói xong, cô ta ném bảng tiếp ứng vào thùng rác, xoay người bỏ đi. Những người khác nhìn nhau không biết nói gì.

Cô ta chạy vòng ra góc khuất, tiến đến gần một người mặc áo khoác bò màu xanh nhạt: “Quay được chưa? Nhất là đoạn ảnh hung dữ kia đó.”

Người kia ra dấu OK: “Yên tâm đi.”

“Vậy thì tốt rồi!”

Chiếc xe đến đón là một chiếc limousine dài.

Ân Tuyền đưa hai bé lên ghế trẻ em xong, lấy từ tủ lạnh trong xe ba chai nước.

“Ba, uống nước ạ.”

“Anh cũng uống đi, đừng tức giận nữa. Anh nhìn đi, An An sợ quá chẳng dám đòi anh bế kìa.” Cậu vặn nắp chai đưa cho hắn, còn tự mình mở một chai khác.

Hám Uyên Trình liếc nhìn tiểu nha đầu một cái.

Cô bé rõ ràng đã quên chuyện ban nãy, đang chơi món đồ chơi mới – một con khủng long phát ra tiếng gầm hài hước.

Mỗi lần nhấn nút nghe thấy tiếng “gừ”, là tự cười khanh khách, rồi lại nhấn tiếp… chơi cực kỳ vui vẻ.

Hám Uyên Trình nhếch môi nhìn Ân Tuyền, như muốn nói: “Vậy mà gọi là bị dọa sợ?”

Ân Tuyền trừng lại hắn một cái, trong đầu hồi tưởng lại vừa rồi như có ai đó chụp ảnh, lo lắng nói: “Vừa nãy hình như có người đang quay lén chúng ta. Không biết có phải em nhìn nhầm không nữa…”

Ân Văn Thao cũng nghiêm mặt: “Con không phải người nổi tiếng, đột nhiên bị fan chặn sân bay ầm ầm thế này, nếu không có bảo vệ theo, chắc chắn sẽ xảy ra sự cố. Đây không đơn giản đâu, đừng coi thường.”

Ông không hiểu vòng xoay giới giải trí, nhưng hiểu rất rõ một điều: Trong kinh doanh, ngoài cạnh tranh sản phẩm và chiến lược, còn có cách tấn công bằng hình ảnh cá nhân. Làm người ta tin rằng người sáng lập là kẻ xấu xa, thì mọi sản phẩm cũng bị nghi ngờ là gian dối.

Đây gọi là: lợi dụng định kiến và sự lan truyền không kiểm soát của con người.

Một khi truyền thông bị thao túng, người ta sẽ nghĩ: “Vì ông chủ công ty là người không ra gì, cho nên sản phẩm chắc chắn cũng có vấn đề.” Dù chẳng có bằng chứng, mọi thứ đều là võ đoán.

Đặc biệt là khi có người cố tình dẫn dắt dư luận.

Bởi vì phần lớn người ta lười suy nghĩ độc lập. Họ chỉ tiếp nhận thông tin được truyền lại, rồi lại truyền đi với biến dạng ngày càng lớn, đến mức người khởi nguồn tin đồn cũng không thể nhận ra.

Hám Uyên Trình hiểu rõ ý ba vợ.

Hắn gật đầu: “Cảm ơn ba đã nhắc, con sẽ cẩn thận.”

Sau khi đưa gia đình về nhà, Hám Uyên Trình một mình đến công ty.

Vừa vào đến nơi, hắn lập tức kể lại sự việc xảy ra ở sân bay cho Trần Tư Viễn, yêu cầu chuẩn bị tinh thần.

Không ngờ, phiền toái đến thật.

“Trần tổng! Tuyết Hoa Mạng đột ngột đẩy bài hot, nói sếp lớn nổi giận lăng mạ fan, mắng fan như mắng con… Phía dưới bình luận thảm lắm ——”

“Lão… lão bản! Anh về rồi sao?!!”


Bạn có thể dùng phím mũi tên hoặc WASD để lùi/sang chương.