Ngược Văn Tra Công Hoàn Lương

Chương 82




Nội dung chương đang bị khóa. Vui lòng mở lại quảng cáo
để tiếp tục ủng hộ dịch giả và đọc Chương 82 miễn phí!

Hám Uyên Trình nhìn hắn như nhìn quái vật, khóe miệng mang theo sự giễu cợt: “Gãi đúng chỗ ngứa, biết người biết ta trăm trận trăm thắng. Tổ tiên đã dạy vậy, ta thấy ngươi nên học lấy một chút.”

Hắn chắc chắn đối phương sẽ nhượng bộ là dựa vào ba điểm: thứ nhất, năm nay mấy đài truyền hình lớn cạnh tranh mua kịch bản rất gay gắt, mà kịch bản chất lượng cao thì không nhiều; thứ hai, 《Viễn Cổ》 vừa mới quay xong, đợt đầu gọi vốn đã đạt kết quả rất tốt; thứ ba, hắn đã sớm nhận được tin nội bộ là đài Long Nhãn đã mở cuộc họp, ban đầu định mua một bộ phim trong giới.

Việc do dự lần này chẳng qua là muốn mượn cớ ép giá mà thôi.

Nhưng muốn ép giá với hắn thì lại không nỡ ra giá cao mua phim của công ty khác? Loại hành vi làm tổn hại mình, béo người khác này, Hám Uyên Trình không thể chấp nhận.

Quyền Đào nghe vậy lập tức không vui: “Tôi cũng là thạc sĩ chính quy đấy! Cậu nói chuyện như thể tôi là đứa vô học vậy.”

Hám Uyên Trình cười mà như không cười, trong ánh mắt không che giấu chút nào sự khinh thường: “Chẳng lẽ không phải?”

Quyền Đào nghẹn lời, hắn cũng cảm thấy bản thân vừa nãy có phần mất mặt. Vội vàng chuyển chủ đề, bắt đầu than thở: “Huynh đệ à, gần đây tôi thảm lắm!!”

Vừa nói vừa giả vờ k** r*n vài tiếng, đặc biệt có hiệu ứng hài.

Hám Uyên Trình mặt không biểu cảm, lặng lẽ nhìn hắn diễn.

“Tôi mới công khai với Vụ Viên Viên chưa bao lâu, bên kia đã nóng lòng chuẩn bị hôn lễ, đến cả bước đính hôn cũng nhảy qua luôn. Người ta mất mấy năm mới xây dựng được một mối quan hệ, còn tôi chỉ cần hai tháng là xong hết. Haizz, đời người không thể kiểm soát nổi, tôi thật sự quá khổ mà.”

Hám Uyên Trình vẫn không để tâm đến hắn.

Quyền Đào cũng không quan tâm hắn có nghe hay không, chỉ là muốn tìm người xả bớt bức bối trong lòng.

“Tuy nói tôi và đại tiểu thư Vụ gia đúng là phối hợp khá ăn ý khi làm cặp đôi trước công chúng, nhưng thật sự phải kết hôn sao? Tôi thấy không ổn, thật sự không ổn.”

Hám Uyên Trình đáp: “Cậu tự biết rõ mình là tốt rồi.”

Quyền Đào trợn trắng mắt, vẫn tiếp tục: “Kết hôn thì có gì hay? Cả một khu rừng rậm không muốn, lại cứ phải giữ chặt một thân cây? Loại hành vi này đúng là ngu không tả nổi…”

Ý thức được mình lỡ lời, biểu cảm Quyền Đào cứng đờ trong chốc lát, rồi cười gượng chữa cháy: “… Ờ, không phải nói cậu, tôi đang chửi chính mình ngu ấy!”

Chờ Hám Uyên Trình dời ánh mắt lạnh buốt đi, Quyền Đào mới nhẹ nhõm thở ra, nói tiếp: “Tôi là tên cặn bã cũng không đến nỗi mất trí. Giờ bị thúc ép kết hôn, kết hôn rồi chẳng phải sẽ bị giục đẻ con sao? Tôi đạp mẹ nó chứ biết đi đâu tìm ra đứa con cho họ giờ?”

Kết hôn xong mà còn sinh con riêng à??

Quyền Đào cảm thấy đây đúng là ý tưởng tệ hại.

Đến lúc đó giải thích thế nào với hai bên gia đình? Kết thông gia không thành, lại còn biến thành thù địch.

Tuy Vụ Viên Viên cũng chẳng phải người con gái có trách nhiệm mấy, nhưng Quyền Đào theo bản năng vẫn đặt dấu bằng giữa “hôn nhân” và “trách nhiệm”.

Hám Uyên Trình nghĩ đến chuyện Ân Tuyền từng nhắc đến việc nhớ Vụ Viên Viên.

Nhàn nhạt nói: “Dùng lý do tính cách không hợp, nói với hai bên gia đình là chia tay đi.”

Quyền Đào nhíu mày: “Chia tay rồi lại phải tiếp tục đi xem mắt à?”

Giờ nhà họ Quyền đã bắt đầu tưởng tượng đời thứ tư của mình rồi, tên con cái đều đặt xong hết cả rồi.

Hám Uyên Trình đáp: “Vậy thì tìm một người cậu có thể chấp nhận đưa về nhà, thu bớt tâm tư lại, ổn định cuộc sống đi.”

Quyền Đào cau mày càng chặt, suy nghĩ một hồi rồi lắc đầu: “… Cách này của cậu thật khó chịu nổi.”

Hắn không muốn trói buộc bản thân với bất kỳ ai suốt đời, cũng không thích tự đặt gông xiềng trách nhiệm lên người mình.

Hám Uyên Trình nhún vai: “Bác gái hy vọng cậu kết hôn, cũng không phải vì muốn kiểm soát cuộc sống của cậu. Chỉ cần cậu bớt chơi bời một chút, đừng quá buông thả, tôi tin bà sẽ không ép cậu phải kết hôn bằng được.”

Cha mẹ của Quyền Đào chẳng qua chỉ hy vọng con trai mình có được hạnh phúc mà thôi.

Việc họ trở nên áp đặt như bây giờ cũng là vì Quyền Đào không chịu mở lòng giao tiếp với họ, lại không có dũng khí phản kháng triệt để.

Quyền Đào kêu lên quái dị: “Tôi có đi chơi bời gì đâu, từ từ… tôi bị cậu dắt mũi rồi phải không… Sao lại gọi là chơi bời chứ? Tôi từ đầu đến cuối chưa từng đùa giỡn tình cảm của ai, mỗi người đến với tôi, tôi đều nói rõ là không bàn chuyện tình cảm, chỉ có tiền.”

Quyền Đào cảm thấy bản thân thật sự quá oan uổng.

Hắn đâu có cùng lúc qua lại với nhiều người, cho dù có bao dưỡng ai thì cũng là một chọi một, thế chẳng phải còn tốt hơn khối người lăng nhăng ngoài kia? Là tình nguyện cả đôi bên, tại sao lại bị nói cứ như hắn là người có nhân phẩm thấp kém, đạo đức suy đồi vậy?

Hám Uyên Trình liếc hắn bằng ánh mắt lạnh như băng, khẽ hừ một tiếng từ trong mũi: “Thật vậy sao?”

“Chẳng lẽ không phải? Ai, cậu là vì kết hôn sớm quá, chưa từng trải qua cái cảm giác vui vẻ này, nếu không—”

Hám Uyên Trình: “Ha hả!”

Trong mắt hắn, Vụ Viên Viên và Quyền Đào ở một số phương diện thật ra đều là loại người sợ hãi.

Việc họ thường xuyên thay đổi đối tượng cho thấy họ rất mong được ai đó thật lòng đối xử với mình bằng trái tim, mong tận hưởng phần cảm xúc ngọt ngào của tình yêu. Nhưng họ lại cố tình dùng tiền bạc để dựng lên nhà tù giới hạn mỗi mối quan hệ, là vì họ sợ sự thay đổi chóng vánh của tình cảm, không muốn gánh chịu hậu quả khi sự ngọt ngào ấy biến chất.

Chính vì không dám đối diện, nên ngay từ đầu họ đã cắt đứt mọi khả năng phát triển sâu hơn.

Cứ như thể chỉ cần có tiền, họ sẽ có được sự tự tin vô hạn.

Nhưng loại hành vi ấy chỉ giúp họ thoả mãn nhất thời. Một khi trong lòng lại cảm thấy trống rỗng, họ lại muốn thay người khác.

Nếu không ai bóc trần được suy nghĩ thật trong lòng họ, họ có thể mãi mãi co đầu rút cổ trong cái vỏ bọc giả tạo ấy, sống cả đời tê dại, tưởng rằng vui vẻ.

Nhưng hiện thực là, cha mẹ họ đang cố gắng phá vỡ lớp phòng ngự đó.

Hám Uyên Trình không biết liệu một ngày nào đó họ có thức tỉnh, lựa chọn một lối sống khác không.

Nhưng hiển nhiên, hắn sẽ không xen vào.

Hám Uyên Trình lái xe quay về công ty, Quyền Đào lải nhải theo sát phía sau.

“Ài, đây là lần đầu tiên tôi đến công ty cậu đấy. Tuy địa điểm hơi xa xôi, nhưng không khí lại rất tốt.”

“Chờ khu biệt thự trong rừng của chúng ta xây xong, tôi cũng sẽ chuyển công ty về đây luôn. Nghe nói bây giờ còn có chính sách ưu đãi gì đó nữa đúng không?”

“Ừ.”

“Vừa rồi đi ngang qua ai đấy? Mặt mũi thanh tú ghê.”

“Không biết.”

“Là nhân viên trong công ty cậu mà, làm sao cậu lại không biết?” Quyền Đào nghi ngờ hắn đang không muốn trả lời thật.

Hám Uyên Trình bấm mở cửa thang máy, dẫn đầu bước vào: “Tôi là bảo mẫu công ty chắc? Vì sao phải biết ai với ai! Chỉ cần họ biết tôi là ai là được rồi.”

Quyền Đào: “……”

Thôi xong, xét về độ ra vẻ thì hắn đúng là đàn em còn lâu mới đuổi kịp.

“Lão bản, Ân thiếu đến rồi.” Úc Nam vừa đẩy đẩy gọng kính trên sống mũi, ánh mắt vô tình chạm phải Quyền Đào đứng bên cạnh.

Chỉ thấy đối phương đang dùng ánh mắt kiểu “chờ thịt ba chỉ lên bàn” nhìn hắn, Úc Nam lập tức nổi da gà, giật nảy mình.

Quyền Đào đánh giá hắn từ trên xuống dưới, thản nhiên hỏi: “Lão Hám, đây là trợ lý của cậu à? Giới thiệu chút đi?”

Hám Uyên Trình nhìn hắn đầy nghi ngờ.

Quyền Đào giơ tay cười cợt: “Tôi quyết định rồi, sẽ chuyển công ty đến đây ngay. Sau này thường xuyên lượn lờ ở đây, cậu phải giới thiệu tôi cho trợ lý của cậu biết chứ, kẻo đến lúc đó hắn chặn tôi ngoài cổng thì sao? Dù sao tôi cũng là một tổng tài, mất mặt lắm đấy?”

Hám Uyên Trình liếc nhìn hắn đầy hàm ý.

Quyền Đào ho nhẹ, xoay người đi, thổi một tiếng huýt sáo.

“Úc Nam, đây là Quyền tổng của Đỉnh Tinh.”

Đầu óc Úc Nam trống rỗng mất một giây. Đỉnh Tinh??? Là công ty có tiếng nào à? Sao hắn chưa từng nghe qua.

Nhưng trên mặt vẫn nở nụ cười chuyên nghiệp: “Chào Quyền tổng.”

Quyền Đào nhếch môi, đôi mắt dài hơi nheo lại: “Chào cậu, trợ lý Úc, sau này phiền cậu tiếp đãi tôi nha.”

Úc Nam vẫn giữ nụ cười, nhưng trong lòng thầm nhủ.

Nếu vị Quyền tổng Đỉnh Tinh này mỗi ngày đều nhàn rỗi đến mức chạy đến đây nói chuyện phiếm, thì Đỉnh Tinh có khi phá sản cũng không xa.

Nhìn sang lão bản khí thế lạnh lùng bên cạnh, Úc Nam càng thêm đồng cảm với nhân viên của Đỉnh Tinh.

Hám Uyên Trình đi thẳng vào văn phòng.

Ánh mắt lướt qua một lượt trong phòng, không thấy bóng dáng Ân Tuyền. Hắn đi vào phòng nghỉ phía trong, liền thấy Ân Tuyền khoác áo khoác của hắn, đang nằm trên giường sô pha ngủ ngon lành.

Khi ngủ, khuôn mặt Ân Tuyền mang theo nét trẻ con rõ rệt.

Hàng mi dài rủ xuống che đi đôi mắt xinh đẹp kia, không biết đang mơ giấc mơ ngọt ngào gì mà khóe miệng hơi cong lên, đầu lưỡi mềm hồng khẽ chạm mép môi.

Có thể là vừa lật người, mái tóc xoăn mềm mại của hắn khẽ rối lên, trông chẳng khác gì thiếu niên bước ra từ truyện tranh.

Hám Uyên Trình khép cửa lại.

Chỉ nhìn thôi cũng cảm thấy khô môi lưỡi khô, hắn cúi người chậm rãi, môi mỏng nhẹ nhàng chạm vào môi Ân Tuyền.

Đúng lúc hắn định rời đi, đầu lưỡi mềm mại kia bỗng l**m nhẹ môi hắn, như đang chạm vào viên kẹo ngọt, sợ sệt mà thử thăm dò.

“Khụ——”

Sợi dây lý trí trong đầu Hám Uyên Trình lập tức đứt phựt, hắn hôn ngấu nghiến, không hề kiềm chế, môi răng dây dưa, nhiệt tình c*n m*t…

“Lão Hám, cậu đi nhanh vậy là để ——” Làm gì cơ?

Quyền Đào lập tức lấy tay che mắt: “…… Aiz, tôi chẳng thấy gì cả!!”

Thật ra thì cũng không thấy gì quá mức, hắn thật sự chẳng thấy rõ gì. Chỉ là trong mắt hắn, cái gã đại lão Hám luôn sống đời thanh tâm quả dục giờ đang say đắm hôn người yêu đầy nồng nhiệt.

Vạt áo sơ mi còn chẳng cẩn thận bị kéo lòi ra khỏi quần…

Hám Uyên Trình tuy nổi giận vì Quyền Đào xông vào không báo trước, nhưng cũng may là hắn xông vào lúc này, chưa kịp thấy cảnh càng mất kiểm soát hơn!

Hắn từ từ rời khỏi môi Ân Tuyền, bàn tay đặt trên eo cậu cũng thu lại.

Giọng nói trầm thấp mang theo chút tiếc nuối và tức giận: “Vừa đi gặp người của đài truyền hình với Quyền Đào, hắn cứ như chó đi hoang, lẽo đẽo chạy theo đến công ty.”

Ân Tuyền hai mắt mơ màng, đầu óc vẫn còn chưa tỉnh hẳn, một lúc sau mới “ừm” một tiếng.

Hám Uyên Trình giúp cậu kéo áo khoác lên, điều chỉnh nhiệt độ trong phòng nghỉ tăng thêm hai độ: “Ngủ thêm một lát đi, tan tầm rồi anh gọi dậy.”

Ân Tuyền theo bản năng sờ sờ đôi môi bị cắn sưng đỏ, l**m nhẹ: “Ừ.”

Cậu chậm rãi nhắm mắt lại.

Chỉ một giây sau, đầu óc tỉnh táo hoàn toàn. Cậu lập tức mở mắt, giọng cao vút: “Anh nói —— Quyền Đào tới???”

Vậy tức là… hắn đã thấy rồi?

Thấy cảnh bọn họ vừa rồi???

Trời đất ơi, để cậu chết luôn cho xong!!

Ân Tuyền mặt mày đau khổ, cảm thấy đời người thật trớ trêu, cậu chỉ đang ngoan ngoãn ngủ một giấc, sao lại thành ra thế này???

Hám Uyên Trình điềm tĩnh gật đầu: “Ừ, hắn ở ngoài kia.”

Ân Tuyền ôm mặt, biểu cảm u sầu: “Hám đại tổng tài, sao anh có thể đánh lén người ta được chứ? Đã vậy còn không khóa cửa để người khác thấy, em biết sống sao đây?”

Hám Uyên Trình nhướng mày, không tranh cãi ai là người duỗi lưỡi ra “đánh lén” trước, chỉ điềm nhiên nói: “Chúng ta là phu phu hợp pháp, có giấy chứng nhận. Quang minh chính đại hôn một cái thì sao? Hắn không gõ cửa xông vào là hắn không lễ phép, chẳng liên quan gì đến chúng ta.”

Cái nồi này ném quá hợp lý, không chê vào đâu được.

Ân Tuyền rất muốn vỗ tay tán thưởng cho hắn, nhưng trong đầu toàn là cảm giác xấu hổ, chỉ muốn lập tức giết người diệt khẩu, xóa luôn Quyền Đào khỏi thế gian!

Cậu nằm nghiêng ra sau, kéo áo khoác lên đầu.

Gương mặt đỏ bừng giấu dưới lớp áo khoác, hít một hơi mùi hương quen thuộc của Hám Uyên Trình, nhỏ giọng rầu rĩ nói: “Đừng để ý đến em, em muốn ngủ!”

Tốt nhất lúc tỉnh dậy, Quyền Đào đã rời đi.

Hám Uyên Trình bật cười.

Vỗ nhẹ lên mông cậu một cái, trêu chọc: “Giả vờ làm đà điểu là lựa chọn rất tệ.”

Một lúc sau, giọng nói buồn bã vang lên, “Vì sao?”

“Vì đà điểu chôn đầu xuống cát, mông thì vẫn cứ vểnh lên cao.”

Ân Tuyền: “……”

Ôi trời, vừa rồi cậu hỏi cái gì thế?

Ảo giác, tất cả đều là ảo giác!


Bạn có thể dùng phím mũi tên hoặc WASD để lùi/sang chương.