Ngược Văn Tra Công Hoàn Lương

Chương 95




Nội dung chương đang bị khóa. Vui lòng mở lại quảng cáo
để tiếp tục ủng hộ dịch giả và đọc Chương 95 miễn phí!

Phần kỹ xảo điện ảnh của 《Táng Hồn》 đã được thực hiện suốt gần một năm rưỡi.

Hám An An và Ân Tinh Trạch năm nay đã bốn tuổi rưỡi, từ lớp nhà trẻ bé lên lớp chồi, không còn là những đứa trẻ ba tuổi non nớt nữa.

“Ba so, hai người định đi đâu thế?” Hám An An buông iPad xuống, “đùng đùng đùng” chạy tới như một chú bê con, nhào vào lòng Ân Tuyền, ôm lấy chân hắn làm nũng.

Hám Uyên Trình đưa tay chắn trán cô bé lại: “Hám An An, đã nói bao nhiêu lần, không được lao đầu vào người khác như thế.”

Tiểu nha đầu trông thì yếu ớt mong manh, tay chân nhỏ nhắn.

Chẳng có vẻ gì giống một nhân vật siêu sức mạnh trong phim khoa học viễn tưởng. Nhưng từ năm ngoái trở đi, sức của con bé ngày càng lớn, đặc biệt là sau khi trong nhà mời thầy dạy võ cho con bé, mấy tay chân nhỏ kia đùa giỡn cũng có thể rất “oai phong”.

Rất giỏi phá đồ.

Búp bê, đồ chơi xếp hình, bát đĩa trong nhà chẳng biết đã bị con bé đập vỡ bao nhiêu lần.

Thế nên Hám Uyên Trình buộc phải nghiêm mặt, ra lệnh cấm tuyệt đối: con bé không được bất ngờ tăng tốc lao vào lòng người khác nữa.

Đặc biệt là với người lớn tuổi nhất trong nhà – Ân Văn Thao.

Anh thật sự sợ An An một ngày nào đó sẽ “húc” cho ông ngoại bị thương.

An An vẫn ôm chặt lấy chân Ân Tuyền, ngửa đầu nhìn ra từ sau người ba so, lè lưỡi với Hám Uyên Trình: “Daddy, con đâu có cố ý đâu, con tới rất nhẹ nhàng mà.”

“Vẫn chưa nói cho con biết, có phải hai người định lén lút ra ngoài chơi mà không dắt con và ca ca theo đúng không?” Mặt bánh bao nhăn nhó, tràn ngập oán khí.

Từ khi đi nhà trẻ, daddy với ba so đã thường xuyên trốn đi chơi với nhau, về tới nhà lại chẳng dẫn theo hai đứa, đã vậy còn ăn những món ngon…

Nghĩ đến đồ ăn, An An l**m môi, nuốt nước miếng. Càng nghĩ càng tủi thân.

Cô bé mím môi, đôi mắt to long lanh rưng rưng, đáng thương vô cùng làm nũng: “Cho con đi chung nha, được không?”

Hám Uyên Trình lắc đầu, kiên quyết: “Không được. Daddy và ba so đi công tác.”

Vừa dứt lời, tiểu nha đầu lập tức rơi nước mắt như mưa.

Miệng mếu máo: “Nói dối! Không mang cặp, quần áo cũng khác nữa, daddy là đồ đại lừa đảo!”

Hám Uyên Trình và Ân Tuyền nhìn nhau.

Từ trong mắt đối phương, cả hai thấy được sự bất đắc dĩ giống nhau – và cả chút tự hào nhè nhẹ.

Nhìn xem khuê nữ của họ thông minh biết bao, khả năng quan sát rất nhạy, đã thoát khỏi giai đoạn chỉ biết khóc nháo để đòi thứ mình muốn, biết cách đưa ra lý lẽ, lập luận để phản bác.

Hám Uyên Trình bật cười, từ tốn ngồi xổm xuống.

Ôm lấy cô bé An An đang khóc như mèo con vào lòng, nhẹ nhàng lau nước mắt trên mặt con bé, giọng dịu dàng dỗ dành: “Ừm, cảnh sát chú cũng đâu phải lúc nào làm việc cũng mặc đồng phục, đúng không? Daddy với ba so cũng thế đấy, vì không phải dịp chính thức nên mới mặc đồ này thôi.”

Tiểu nha đầu nghe mà mơ mơ hồ hồ.

Cũng thấy có lý, nhưng vẫn cảm giác daddy đang dỗ dành mình.

Lúc không hiểu, cô bé sẽ theo bản năng tìm tới ca ca.

Trong lòng An An, ca ca là siêu cấp lợi hại, thông minh vô địch. Cô bé hít mũi một cái, chui ra khỏi lòng Hám Uyên Trình: “Daddy hai người chờ đã ~~”

Sau đó nhấc đôi chân nhỏ xíu chạy băng qua phòng khác, vừa chạy vừa hét lớn: “Ca ca, ca ca, mau ra đây giúp vịt……”

Ân Tinh Trạch nghe tiếng gọi của An An, âm thầm chửi một câu: Cái đồ l* m*ng em gái.

Cậu thở dài.

Cất quyển sách gốc đang đọc dưới gầm giường, rồi vội vàng lấy một mô hình tàu để bên cạnh, giả vờ như đang chơi.

Tiểu nha đầu vừa thấy cậu, đôi mắt lập tức sáng rỡ.

Lao thẳng về phía trước, Ân Tinh Trạch đã theo bản năng lùi về sau để làm “giảm chấn”, hy vọng con bé xông đến không đau lắm.

An An nhớ lại lời daddy dặn, nhanh chóng phanh lại.

Nhưng do đà mạnh, vẫn va phải.

“Ái da!” cô bé kêu lên.

“…… Trời má.” Gương mặt nhỏ nhắn của Ân Tinh Trạch rốt cuộc không nhịn được buột miệng mắng. Đời này cậu đúng là thiếu nợ Hám An An.

Tại sao em gái cậu không có chút nào dịu dàng dễ thương, mà càng ngày càng giống… Kim Cương Barbie thế này?

Nhức đầu thật.

An An loạng choạng đứng vững lại, nhẹ nhàng bước tới thổi lên trán anh trai: “Không đau, thổi một cái là hết đau liền.” Cô bé cọ cọ đầu ngón tay, chột dạ nói: “Ca ca, em không cố ý đâu.”

Ân Tinh Trạch xoa cái trán đỏ, rầu rĩ “ừ” một tiếng.

Tính ra thì, bị em gái hại bao nhiêu năm rồi, chẳng lẽ còn chưa quen?

“Daddy nói hai người đi làm, nhưng em muốn đi chơi nữa cơ.” Đôi mắt to giống hệt Ân Tuyền chớp chớp, đầy mong chờ nhìn anh trai: “Ca ca, có thể không??”

Chỉ cần ca ca gật đầu, là chắc chắn được!

An An hoàn toàn tin tưởng anh trai.

Ân Tinh Trạch liếc nhìn gầm giường, lại nhìn đôi mắt đỏ hoe của em gái – rõ ràng đã dùng tuyệt chiêu nước mắt nhưng vẫn không thành công.

Cậu ném mô hình tàu đi, nhíu mày, giọng non nớt: “Đi thôi, mình lại đi năn nỉ ba so một lần nữa.”

An An vui mừng nhảy dựng lên: “Oh yeah! Ca ca, nhanh nhanh lên……” Cô bé túm lấy tay Ân Tinh Trạch kéo đi.

Ân Tinh Trạch chủ động dẫn đầu đánh lạc hướng Hám Uyên Trình.

An An thì phát huy sở trường bám dính lấy người, trèo lên người Ân Tuyền, bắt đầu dùng đủ kiểu làm nũng, lời ngon tiếng ngọt nói liên hồi không dứt.

“Ba so, An An nhớ ba lắm luôn á, muốn chơi với ba, ba cho An An đi theo đi mà?”

“An An đi học mệt quá mệt quá mệt quá ~~~”

“An An yêu nhất là ba với daddy, cho con đi nha, nha nha……”

Khi Hám Uyên Trình quay trở lại, mọi chuyện đã rồi.

Ân Tuyền nhún vai, đôi mắt cười cong cong: “Khuê nữ quá biết làm nũng ~~” Không phải tôi không kiên định, mà là hỏa lực phe địch quá mạnh.

An An trốn trong lòng Ân Tuyền, hai tay che mặt, nhưng vẫn cố hé ngón tay ra nhìn trộm sắc mặt của Hám Uyên Trình.

Hám Uyên Trình trừng mắt nhìn con bé.

Bế An An ra khỏi lòng Ân Tuyền.

Mặt cô bé trắng bệch, giơ tay ra kiểu Nhĩ Khang: “Ca ca, cứu em ~~” Nhưng mông nhỏ thì ngay lập tức “hưởng” một cái vỗ đau điếng.

“Lần sau không được giở trò nữa.” Nói rồi, Hám Uyên Trình liếc xéo sang Ân Tuyền, “Về sau em cũng không được nuông chiều nó nữa.”

Ân Tuyền trừng mắt với anh, cười lạnh một tiếng.

Nói cứ như thể hắn không bao giờ nuông chiều con cái vậy. Không nuông chiều sao lại cùng con trai bàn chuyện, thật lòng tin con trai có thắc mắc cần được hắn giải đáp?

Phi!

Đúng là làm ra vẻ.

Hám Uyên Trình ho khan hai tiếng, ánh mắt lóe lên: “Đi thôi, đặt vé 3 giờ 20 rồi, giờ ra cửa là vừa kịp.”

Hôm nay là ngày công chiếu bộ điện ảnh 《Táng Hồn》.

Hám Uyên Trình đặc biệt kéo Ân Tuyền đi rạp chiếu phim, muốn trải nghiệm cảm giác giữa đám đông. Dù sao với phim bom tấn kỹ xảo, cảm giác trong rạp chiếu gia đình sẽ kém đi rất nhiều.

Ngoan ngoãn nằm trong lòng hắn, An An lập tức quay đầu nhìn ca ca, bày ra biểu cảm đắc ý: Em biết ngay họ gạt mình mà.

Nói đúng ra, loại phim này không phù hợp cho trẻ con xem.

Chẳng qua trong nước không có phân loại phim theo độ tuổi, tới rạp mới phát hiện, mang theo trẻ nhỏ đi xem bộ này cũng không ít, khiến Hám Uyên Trình cau mày. Lại nhìn hai “viên kẹo mạch nha” bên mình, càng thêm bất đắc dĩ.

《Táng Hồn》dù thuộc thể loại linh dị ma quái, nhưng hình ảnh được quay rất mỹ lệ, ít cảnh máu me rùng rợn.

Câu chuyện phim điện ảnh tiếp nối mạch phim truyền hình, có thể xem như phần mở đầu về Thịnh An và An Tiểu Hà.

Nếu nói An Tiểu Hà trong phim truyền hình là bạch nguyệt quang của mọi người, rực rỡ như hoa hồng nở rộ, xinh đẹp động lòng người, thì ở điện ảnh, cô vẫn đẹp nhưng thiếu đi nét mơ hồ và quyến rũ như trong hồi ức phim truyền hình, thay vào đó là chút ngây thơ e lệ.

Vỏn vẹn hai tiếng đồng hồ, kể lại những điều ẩn giấu trong bóng tối từng bước dụ dỗ An Tiểu Hà, lấy vẻ đẹp của cô làm mồi nhử, cướp đoạt linh hồn những kẻ mê mệt, nuôi dưỡng các sinh vật quỷ dị trong bóng tối.

Kết phim dừng lại ở khoảnh khắc ngay trước khi An Tiểu Hà chết.

Thuận lợi nối tiếp phần mở đầu của phim truyền hình: Nam chính điều tra cái chết của An Tiểu Hà, sau đó phát hiện mọi thứ xung quanh đều bất thường.

Cô bé vừa vào rạp chưa đầy mười phút đã ngủ khò trong lòng Hám Uyên Trình, còn để lại vệt nước miếng bạc trắng trên tay áo hắn.

Tinh Trạch thì lại chăm chú theo dõi.

Không thể không nói, biên kịch thật lợi hại.

Mỗi một nút thắt, mỗi một chuyển biến cảm xúc đều được sắp đặt đúng lúc, đúng chỗ.

Đây là một bộ phim được gọi là huyền nghi, nhưng thật ra là phim kinh dị.

Nhiều cảnh rõ ràng sáng trưng trống trải, nhưng chỉ cần phối nhạc nền phù hợp là lập tức mang lại cảm giác rợn người, như thể chỉ một giây sau bầu trời sẽ tối sầm, bóng đêm ập đến, người điều khiển quỷ, quỷ điều khiển người, một cuộc đi săn đẫm máu sắp bắt đầu.

So với phim truyền hình nghiêng về phá án, điện ảnh rõ ràng tăng cường yếu tố thần quái để bù đắp các lỗ hổng. Ví dụ như: tại sao mỗi người lại có ấn tượng khác nhau về An Tiểu Hà, vì sao họ không thể không yêu cô, vì sao không có hung thủ thật sự…

Nhưng hình như lại để lại thêm nhiều nghi vấn hơn.

Ân Tinh Trạch nghiêng đầu, nhìn người “cha” hiện tại không giống chút nào với ký ức của mình, hơi ngẩn người.

Trong đầu hiện lên vô số suy nghĩ.

“Daddy ——”

Hám Uyên Trình nghe thấy tiếng gọi, cúi đầu nhìn xuống: “Ừ? Muốn đi vệ sinh à?”

Ân Tinh Trạch 囧 囧.

May mà hắn có gương mặt “mặt than” từ nhỏ, dù trong lòng xấu hổ cỡ nào cũng không lộ ra ngoài. Hắn nhìn người đàn ông đầy yêu thương kia hồi lâu, rồi bỗng nhẹ nhàng thở ra.

“Không có gì.”

Rối rắm hắn rốt cuộc là ai cũng chẳng còn ý nghĩa gì.

Tính cách có khác biệt thì sao? Dù hắn là người hay là quỷ, hắn vẫn là daddy của hắn và muội muội, mấy năm nay đối xử với gia đình đều là thật lòng, không hề giả tạo.

Hắn rất tốt với ba so và ông ngoại.

Với hắn và em gái lại càng thương yêu hết mực. Thỉnh thoảng nghiêm khắc, cũng chỉ là giả vờ nghiêm túc, thực ra giống ba so, thương con đến mức không nỡ phạt, chỉ là “hổ giấy” mà thôi.

Không còn vướng bận, nét mặt căng thẳng giữa hai lông mày Ân Tinh Trạch lập tức giãn ra.

Hám Uyên Trình nhìn hắn hai giây.

Xác định không phải ngại nói muốn đi vệ sinh, mới từ từ quay đầu lại.

Chờ phim kết thúc.

Cả nhà bốn người theo dòng người đi ra, vừa bước khỏi cổng soát vé, liền nghe có người hô to đầy phấn khích: “Hám tổng!”

Hám Uyên Trình quay đầu theo tiếng gọi.

Chỉ thấy mấy cô gái trẻ đang dậm chân phấn khích, do dự không dám lại gần. Các cô ấy che miệng thì thầm: “Oa, thấy Hám tổng bằng xương bằng thịt rồi.”

“Kia là Ân thiếu đúng không? Đẹp trai quá. Hai nhóc con cũng xinh xắn nữa. Muốn xin chụp ảnh chung quá.”

“Không dám đâu.”

“……”

Hám Uyên Trình chỉ liếc một cái, rồi thu ánh mắt về.

Mấy cô gái do dự một lúc, cuối cùng lòng muốn chụp ảnh chung chiến thắng cả sự ngại ngùng.

Họ không làm ầm ĩ.

Mà lặng lẽ đi theo, đến chỗ rẽ xuống lầu, mới nhanh nhẹn chạy đến cạnh Ân Tuyền, nhỏ nhẹ nói: “Ân thiếu, có thể chụp ảnh chung với ngài và Hám tổng không? Bọn em rất thích hai người…”

“Đúng vậy, Ân thiếu, em siêu thích tranh ngài vẽ.”

“Ân ân ân.”

An An mở to mắt nhìn mấy chị gái xinh đẹp, đôi mắt lấp lánh tò mò.

Hám Uyên Trình không thích bị làm phiền khi sinh hoạt riêng tư. Nhưng thấy mấy fans này không có hành động gì thái quá, hắn chỉ giữ thái độ lạnh nhạt, hờ hững nói: “Cảm ơn các bạn đã yêu thích, nhưng chụp ảnh thì ——” thôi vậy.

Liếc thấy ánh mắt hai cô gái chợt ảm đạm đi.

Hám Uyên Trình ngừng lại, không nói tiếp.

Ân Tuyền nhận ra sự thay đổi trong thái độ của hắn, cười nói thêm: “Có thể chụp hai tấm thôi, nhưng chúng tôi sắp về rồi, cô bé này sắp ngủ gật mất.”

Nghe nói được chụp, mấy cô gái suýt nữa nhảy cẫng lên vì vui mừng.

Mỗi người đều nở nụ cười rạng rỡ.

Các cô hành động rất nhanh, cũng không làm ồn hay gây chú ý, tự hỗ trợ nhau, nhanh chóng hoàn thành chụp ảnh.

Chờ Hám Uyên Trình và gia đình vào thang máy rời đi, mấy cô gái vẫn ngơ ngác nhìn theo bóng lưng bốn người, lẩm bẩm như mộng: “Đẹp trai quá, dịu dàng quá, hạnh phúc quá! Em cũng cảm thấy mình hạnh phúc chết mất.”

Những cô bạn đồng hành cũng gật đầu đồng loạt.

Thật sự quá ngọt ngào.

Vì có thời điểm công chiếu thuận lợi, chiến lược truyền thông đúng đắn, 《Táng Hồn》thu về 800 triệu ngay dịp Quốc khánh, tới cuối đợt công chiếu đã gần 2,1 tỷ.

Trừ phần chia cho rạp, công ty vẫn lãi gần 500 triệu.

Sự thành công của 《Táng Hồn》khiến cả giới bắt đầu chú ý đến công ty điện ảnh non trẻ mới thành lập vài năm này.

Doanh thu phòng vé quá khủng, kéo theo lượng lớn khán giả quay lại xem phim truyền hình. Những bài phân tích chi tiết phim lại lên hot search lần nữa.

Hơn nữa, từ khi thành lập, Hám Uyên Trình chưa bao giờ keo kiệt trong việc đầu tư, các dự án hắn từng tham gia vượt xa tưởng tượng của mọi người.

Chu kỳ sản xuất phim truyền hình hay điện ảnh thường là 1–2 năm.

Đúng lúc các phim hắn từng góp phần sản xuất đồng loạt lên sóng. Trong chớp mắt, danh tiếng của Viên Quyển Điện Ảnh bùng nổ, trở thành biểu tượng của chất lượng.

Khán giả chỉ cần nghe kịch bản do Viên Quyển sản xuất, liền có cảm giác yên tâm về nội dung, ít nhất sẽ không ngu xuẩn đến mức gây phản cảm.

Các dự án mới có dính dáng đến Viên Quyển không chỉ dễ hút đầu tư mà còn thu hút diễn viên xếp hàng xin casting.

Tên Lệnh Nạp dần trở thành bảo chứng chất lượng.

Người ta thường nói, điều quan trọng nhất của phim truyền hình là kể được một câu chuyện hay. Rõ ràng, Lệnh Nạp là người biết kể chuyện.

Anh ta không giới hạn trong thể loại huyền nghi kỳ lạ, mà còn viết cả phim tình cảm nhẹ nhàng. Điều khiến khán giả thích nhất là, trong kịch bản của Lệnh Nạp, rất hiếm thấy kiểu tình yêu đầy hứa hẹn sáo rỗng hay ngược đến phi lý.

Nhân vật chính, bất kể nam hay nữ, đều có lòng tự trọng, đều có quỹ đạo trưởng thành riêng. Tình yêu dưới ngòi bút của anh tinh tế, luôn là sự trao đổi công bằng, cảm động theo cách rất riêng.

Không cần tình tay ba, tay bốn, anh vẫn có thể viết ra mối tình khắc cốt ghi tâm.

Nếu vai chính làm sai, thường sẽ nhận hậu quả ở đoạn kết.

So với nhiều biên kịch chỉ đứng tên nhưng không viết thực sự, để người khác chấp bút, khiến kịch bản đầy bug và logic sai, thì sản phẩm của Lệnh Nạp luôn là tinh phẩm.

Sau khi công ty nổi tiếng, tên tuổi Hám Uyên Trình cũng nổi như cồn.

Dù rất ít lộ diện, mỗi lần xuất hiện đều khiến người ta hò hét.

Những người đó không nhất thiết là fan của hắn.

Chỉ đơn giản là ngưỡng mộ tài năng, lại thêm ngoại hình tuấn tú đầy khí chất, thực sự rất có sức hút cá nhân.

Khen nhiều thì dần dần có người bắt đầu công kích Ân Tuyền, cho rằng hắn chỉ nhờ “đầu thai giỏi”, có cha giàu, bản thân không xứng với Hám Uyên Trình.

Ban đầu những tiếng nói này chỉ là một dòng nước nhỏ.

Nhưng khi danh tiếng Viên Quyển càng lúc càng lớn, dòng nước nhỏ cũng dần trở thành dòng chảy lớn.

“Tuy Ân thiếu rất đẹp trai, nhưng… chỉ đẹp thôi không thể đánh giá tất cả, đúng không? Tôi thấy anh ấy không xứng với Hám ca.”

“Anh ấy vẽ cũng giỏi.”

“Người trong nghề thì nhìn ra nghề. Dù vẽ có hay, nhưng không quá xuất sắc đúng không?”

“Đừng nói linh tinh. Lúc Hám tổng chưa có gì trong tay, Ân thiếu đã ở bên. Các người đang nghĩ cái gì vậy? Hám tổng còn nói bản thân không phải minh tinh, không cần fan. Chúng ta chỉ đơn giản thích anh ấy mà tụ tập ở đây thôi, đừng kích động cảm xúc fan để thao túng gì cả.”

“Tôi cũng đâu nói gì nặng, chỉ than vãn vài câu cũng không được sao?”

“Than để làm gì? Muốn Hám tổng chia tay Ân thiếu sao? Ngươi nghĩ Hám tổng nghe lời ngươi à?”

“1, Hám tổng giận lên còn rất đẹp trai.”

“Soái quá 1”

Cứ cách một thời gian, mấy cuộc đối thoại kiểu vậy lại xuất hiện.

Dù fan “Phật hệ” (hiền hòa, không drama) là nhiều, nhưng cũng không tránh khỏi có vài người đầu óc kỳ quặc, cứ tưởng mình có quyền can thiệp vào đời tư thần tượng.

Dù thần tượng ấy chưa bao giờ coi mình là thần tượng của ai cả.

Cuối cùng, sau nửa năm bị fan lý trí kiềm chế, có người đã bắt đầu lên chính Weibo công ty Viên Quyển và cá nhân Ân Tuyền để chỉ trích.

“Hám tổng giờ đâu thiếu tiền, không cần sợ Ân thiếu nữa.”

“Hơn nữa trừ lễ trao giải kia một lần lộ diện, sau đó Hám tổng chưa từng xuất hiện chung khung với anh ta, tôi thấy tình cảm cũng không thật như vậy.”

“Mọi người còn nhớ tấm ảnh ba người lễ trao giải không? Tự nhiên cảm thấy Hám tổng với Khương đỉnh lưu rất có cảm giác couple nha?”

“Khương Vô Hạ hoạt động đã nhiều năm, gia thế tốt, chưa từng có scandal, diễn xuất giỏi, lưu lượng cao, nếu anh ta với Hám tổng thành một đôi, chẳng phải là mạnh-mạnh kết hợp sao?”

“…… Khi nào thì công ty điện ảnh với minh tinh gộp lại là ‘mạnh-mạnh’ vậy? Học sinh tiểu học à? Hay ‘mạnh-mạnh’ có nghĩa khác?”

“@Mẫu Đơn Mụ Mụ Tiểu Bình An, không thể vì là vợ từ thời hàn vi mà cứ buộc Hám tổng lại như thế, nếu không còn yêu thì buông tay đi.”

“@Mẫu Đơn Mụ Mụ Tiểu Bình An, có một thứ tình yêu gọi là buông tay.”

Phần bình luận bỗng nhiên đầy các fan ghép CP Hám Uyên Trình và Khương Vô Hạ.

Không rõ từ đâu kéo đến một đám yêu ma quỷ quái.

Còn bình thường, phản ứng của người qua đường hoặc fan thật lòng thì đại khái như thế này:

“Không hề có quan hệ gì mà tự nhiên bị ghép cặp, cứ như trời sinh một đôi?”

“Là Khương Vô Hạ có phim mới nên muốn tạo nhiệt bằng cách kéo người khác vào quảng bá, hay là Viên Quyển Điện Ảnh đang muốn ra mắt nhân vật mới? Hắn có thèm vào đâu?”

“Từng gặp Hám ca ở rạp chiếu phim, cả nhà người ta hạnh phúc thật sự, không hiểu mấy người có bị ngộ độc thông tin không mà đi gieo rắc cái trò tẩy não khắp nơi.”

“Vòng tròn và Gia Tâm đã từng có va chạm hai lần, Khương Vô Hạ còn từng chia sẻ lại bài của công ty. Như vậy cũng có thể ghép đôi à? Mấy người đúng là chẳng có lòng dạ gì.”

“Cút đi, Hám tổng không hề ly hôn, Hám tổng rất ân ái!”

“……”

Khi Hám Uyên Trình nghe được tin tức này, sắc mặt lập tức tối sầm.

Cái gì vớ vẩn vậy?

Khương Vô Hạ lại là ai chứ?

Vẫn là do Úc Nam ở bên nhắc nhở, Hám Uyên Trình mới nhớ ra có một người như thế.

Hắn cười khẩy: “Lần sau lại xảy ra mấy chuyện như thế này, bảo phòng xã giao làm sáng tỏ ngay. Đừng lấy danh dự đàn ông ra làm trò cười.”

Úc Nam nghe được câu cuối cùng, suýt nữa không giữ nổi biểu cảm nghiêm túc.

Hám Uyên Trình đã lên tiếng.

Phía phòng xã giao lập tức dùng giọng điệu rất cứng rắn, không chút nể nang.

Trực tiếp đăng bác tuyên bố: Không quen biết, không quan tâm, gia đình chúng tôi rất hạnh phúc, không mong nghe thấy tên người thứ 5.

Người bình thường đọc được tuyên bố như thế là hiểu rõ giới hạn.

Nhưng đám “fan ghép cặp trời sinh” kia không những không lùi, mà còn đổ thêm dầu vào lửa.

“Cái giọng điệu này nghe rất công thức hóa, vừa nhìn là biết đang vội vàng đối phó dư luận. Có khi nào… CP này là thật?”

“Xem kỹ chi tiết đi, hôm lễ trao giải hôm đó, Hám tổng luôn mỉm cười, ánh mắt lại hướng về phía Khương đỉnh lưu. Ân thiếu thì mặt đen sì, chẳng phải là phát hiện ra điều gì đó rồi sao… Mọi người hiểu rồi đấy.”

“Còn nữa, đồng hồ lần trước Khương đỉnh lưu đeo, Hám tổng cũng từng đeo.”

“Cái áo thun kẻ sọc kia nữa, là kiểu thiết kế ít người chú ý tới, vậy mà hai người họ lại mặc cùng loại. Dám bảo không liên quan?”

“……”

Tới mức này, Trần Tư Viễn liền cảm thấy chuyện này không phải do fan bình thường gây ra.

Mà là có người lợi dụng thời cơ để giở trò.

Vì fan thật, nếu không có tổ chức quản lý, thì khả năng tập hợp cao, chi tiết rõ ràng như vậy là điều không thể.

Dù nói rằng fan CP khi muốn ghép cặp thì sẵn sàng hóa thân thành kính hiển vi, thậm chí biết rằng giới giải trí mặc đồ trùng nhau là bình thường, hàng hiệu cùng loại cũng chẳng chứng minh được gì, họ vẫn cứ vui vẻ sống trong thế giới giả tưởng do mình tạo ra.

Nhưng tiền đề là: Hai người đó từng có tương tác, hoặc tương lai có thể liên quan.

Mà trường hợp Hám Uyên Trình lại hoàn toàn không giống.

Trong đầu Trần Tư Viễn lập tức vang lên hồi chuông cảnh báo, nói: “Đi tra xem, gần đây những nội dung liên quan đến Hám tổng, có ai đang đẩy tin, có thủy quân nào nhúng tay vào không.”


Bạn có thể dùng phím mũi tên hoặc WASD để lùi/sang chương.