Ở Thượng Hải này, ai cũng khen Thẩm Miểu là đóa hoa nhài thanh khiết, người vợ hiền thục bậc nhất dòng dõi thư hương.
Thành hôn mới ba tháng, chồng cô – Cục trưởng Thường An đã lén nuôi một cô nhân tình lả lướt ngoài ngoại ô.
Mẹ chồng bảo: "Đàn ông năm thê bảy thiếp là thường, con phải biết rộng lượng."
Thường An bảo: "Thanh Thanh đang mang thai, cô ấy yếu đuối, em đừng chấp nhặt."
Thẩm Miểu nghe xong mỉm cười nhẹ nhàng, tự tay dọn hành lý tiễn chồng sang ngủ với nhân tình. Ai cũng bảo cô nhu nhược, nhưng họ đâu biết rằng...
Cứ mỗi đêm khi Thường An hồ hởi rời đi, Thẩm Miểu liền trút bỏ bộ sườn xám gò bó, bước lên chiếc xe mui trần sang trọng chờ sẵn ở cửa sau để đi gặp gã tình lang bí mật đầy "giông bão" của mình – Thiếu tướng quân phiệt Chu Chấp Ngọc.
Càng nực cười hơn, Thường An vì mê mệt nhân tình, lại nghe lời thầy bói phán phải "kiêng cữ 100 ngày để giữ vững quan lộ", nên kết hôn ba tháng vẫn không thèm chạm vào một sợi tóc của Thẩm Miểu. Hắn đắc ý tưởng mình dắt mũi được cô vợ cổ hủ.
Cho đến một đêm, vị Thiếu tướng kiêu ngạo đè Thẩm Miểu lên chiếc giường lớn trong biệt thự riêng, vừa ghen tuông vừa cười tà mị:
"Gã chồng hờ của em thà giữ chức chứ không giữ em? Tốt lắm, vậy thì từ đầu đến chân em, từ trong ra ngoài, đều là của một mình Chu Chấp Ngọc này!"
Bình luận truyện