Kỳ Vọng: “……”
Không phải chứ anh em, đều là sinh viên đại học Kim Bảng, ngữ ngôn Y quốc mà cũng xem không hiểu?
Lộ Tử Nhiên dường như cảm nhận được ánh mắt Kỳ Vọng đang gắt gao nhìn mình, liền ngẩng đầu lên, ngang ngược nói: “Nhìn cái gì? Ta xếp hạng 2999 thì ta kiêu ngạo à?”
Thấy chưa, cái ánh mắt học tra kia! Thật đáng giận!
Rõ ràng thành tích Kỳ Vọng cũng chẳng khá, nhưng mà xuất thân tốt, từ nhỏ đã đi du lịch không ít quốc gia, ngoại ngữ cũng chẳng tệ, thật đúng là so người với người tức muốn chết!
Lục Từ khẽ ho một tiếng, chân dưới đất dẫm lên Kỳ Vọng một cái.
“Không có gì, vừa hay thử nghiệm công năng mới của AI nhà ta, quét văn kiện rồi dịch ngay.”
Kỳ Vọng bị dẫm đến tức mà không dám nói, ngoan ngoãn như vợ nhỏ, đưa di động cho hắn: “Đây, dùng đi.”
“Ta nói rồi, vẫn là nên tìm ta hợp tác đi, cuối cùng cũng phải dùng thử AI…” Lộ Tử Nhiên nhận lấy di động của Kỳ Vọng, vừa lầm bầm vừa mở công năng quét, “Để ta xem rốt cuộc ngươi muốn làm cái gì…”
Đồ của Lục Từ khai phá hiệu suất cao đến mức khủng khiếp, từ quét đến dịch xong chỉ trong vòng một giây.
Lục Từ vì khẩn trương nên quên nhấc chân khỏi Kỳ Vọng, lại còn lơ đãng dẫm thêm mấy cái.
Lộ Tử Nhiên sờ mũi: “Giấy xét nghiệm ADN? Cho ta xem cái này làm gì?”
Hắn dịch một mạch đến cuối, thấy dòng chữ kết luận “Quan hệ huyết thống xác suất lớn hơn hoặc bằng 99.99%”, vẫn là mơ mơ hồ hồ, như hòa thượng sờ không thấy đầu.
“Học trưởng, cái này của ai vậy? Chẳng lẽ là ta?”
Lộ Tử Nhiên hỏi xong, chính mình cũng cảm thấy lố bịch. Tuy rằng hắn không có cha mẹ, nhưng cũng đâu nhớ Lục Từ từng lấy tóc hắn đi xét nghiệm ADN.
Nhưng nếu không phải hắn, thì Lục Từ tìm hắn làm gì? Chẳng lẽ thật sự chỉ để thử AI, thì tùy tiện tìm một tài liệu chuyên nghiệp không phải dễ dàng phân biệt tốt xấu hơn sao?
Hắn đặt văn kiện trở lại bàn của Lục Từ, đưa điện thoại lại cho Kỳ Vọng, rồi ngơ ngẩn nhìn chằm chằm Lục Từ.
“Trước tiên ta phải xin lỗi ngươi..” Lục Từ chậm rãi cởi xuống kính gọng vàng trên mặt, “Chưa được ngươi cho phép, ta đã tự ý lấy tóc của ngươi đi làm xét nghiệm ADN.”
Khi kính được tháo xuống, cặp mắt kim cương cao quý kia hiện rõ trước mắt Lộ Tử Nhiên, một cảm giác quen thuộc không tên chợt đâm thẳng vào đáy lòng hắn, làm trái tim hắn đập loạn lên.
Lộ Tử Nhiên không giống Lục Từ, hắn chẳng cận thị, cũng không có tóc mái dài, mỗi ngày rửa mặt tắm rửa đều soi gương, khuôn mặt này hắn đã thấy vô số lần… cho nên, đôi mắt ấy, vô cùng giống đôi mắt của chính hắn.
“Học trưởng, ngươi…” Giọng nói Lộ Tử Nhiên run rẩy, “Ta…”
Hắn vẫn không thể tin nổi.
“Hửm?” Lục Từ hơi nghiêng đầu, “Thấy quen mắt sao?”
Quen, quen, quen, quen…Quá mẹ nó quen mắt rồi!!! Đây quả thực chính là đôi mắt phiên bản khác của hắn a!!! Bệnh viện thẩm mỹ cũng không chỉnh ra được cái mức độ giống nhau này!!!
“Chính là… Các ngươi lấy hàng mẫu từ đâu? Như thế nào xác định là ta?”
“Lão tử phải lật tung ba thước đất cả xe mới moi ra được đó!” Kỳ Vọng bị Lục Từ dẫm đến chịu không nổi, nhảy dựng lên cướp lời, “Ngươi không biết tìm được một sợi tóc của ngươi khó đến mức nào đâu! So với chó cứu hộ tìm người còn khó hơn!”
“Trên xe Kỳ Vọng chỉ có ngươi, ta, Trì Mộ Tinh, và người nhà Kỳ Vọng từng ngồi.” Lục Từ tiếp lời, “Sau khi loại bỏ hết thảy điều không thể, thứ còn lại, cho dù có hoang đường đến mấy, cũng chính là sự thật.”
“Cho nên, ta…” Lộ Tử Nhiên giơ ngón tay chỉ vào mũi mình.
Nửa câu còn lại, hắn để Lục Từ nói.
Cuối cùng Lục Từ không kìm nổi nữa, từ trên ghế đứng lên, mở rộng vòng tay ôm lấy Lộ Tử Nhiên: “Ngươi chính là em họ mà ta tìm suốt mười mấy năm nay.”
“Em, em, em…em họ…” Lộ Tử Nhiên bị ôm trong ngực, rõ ràng Lục Từ còn thấp hơn hắn một chút, nhưng hắn lại cảm giác được đối phương mang khí thế cao lớn, bàn tay như trưởng bối nhẹ vỗ phía sau lưng hắn, xúc cảm ấm áp vô cùng.
Hắn… hắn cư nhiên là em họ của Lục Từ?!
“Vậy, hàng mẫu còn lại…” Lộ Tử Nhiên thử đưa ra nghi vấn cuối cùng.
“Là cha ngươi.” Lục Từ trả lời, “Chính là chú ta, Lục Quan Diệp.”
“Xác định không nhầm? Sẽ không có chuyện ngoài ý muốn chứ? Ví dụ như lúc xe Kỳ Vọng đi bảo dưỡng hay rửa xe, nhân viên làm rơi tóc dính vào…”
“Đại gia ngươi!” Kỳ Vọng tát một cái vào đầu hắn, “Cho anh em mượn xe đều là xe mới, căn bản còn chưa tới mức phải đi bảo dưỡng, ta đối với ngươi tốt như vậy, ngươi còn nghi ngờ ta!”
Bàn tay hắn vừa vung xuống, ngay sau đó một bàn tay khác đã giáng thẳng lên mặt hắn.
Lục Từ buông Lộ Tử Nhiên ra, trừng mắt: “Ngươi dám đánh em ta?”
“Má,” Kỳ Vọng ôm mặt, “Con mẹ nó, địa vị của ta trong nhà lại tụt nữa rồi hả?”
Bị câu nói chen ngang này chọc cười, Lộ Tử Nhiên mới hơi bình tĩnh lại, cầm tờ báo cáo kia lên. Tuy vẫn là một đống chữ Y quốc nhìn không hiểu, nhưng phía dưới trang giấy có con dấu đỏ, con dấu đó không thể làm giả được, xác thực là kết quả giám định từ cơ quan chuyên nghiệp, không phải Lục Từ nhàm chán lừa hắn chơi. Hôm nay cũng không phải ngày cá tháng Tư.
Cho nên, hắn thật sự, từ trên trời rơi xuống một người thân.
Lộ Tử Nhiên nắm chặt bản báo cáo, thoạt nhìn có vẻ trấn định, nhưng ngón út đang run rẩy kịch liệt sau tờ giấy, giống như rút gân.
Người ta thường nói, khi một người trải qua biến cố trọng đại thay đổi cả đời mình, ngược lại sẽ thoạt nhìn càng bình tĩnh tự nhiên. Đây là cơ chế bảo hộ của thân thể, để ngừa kích động quá độ mang đến hậu quả không thể vãn hồi.
Lộ Tử Nhiên lúc này hẳn chính là trạng thái đó, hắn nhìn như bình tĩnh, cười với Lục Từ và Kỳ Vọng: “A, ta có nhà?”
Kỳ Vọng sững người, ngay cả bàn tay đang xoa mặt cũng dừng lại.
Không phải chứ anh em, cứ vậy mà bình tĩnh tiếp nhận sự thật này?
Đây là Lục gia đó, Lục gia a!!!
Giàu có nhất cả nước chính là Lục gia!!!
Bình thường ai có thể kéo ra một chút quan hệ bà con xa, nghèo hèn cũng đủ hạnh phúc cả đời, mà Lộ Tử Nhiên này, liền như vậy???
Lục Từ lại rất bình tĩnh, nắm bắt nhịp điệu của Lộ Tử Nhiên: “Ừ, đúng vậy, ngươi có nhà, ngươi có muốn không?”
Trong lòng y cũng thấp thỏm, chỉ là không để lộ ra.
Y lo, Lộ Tử Nhiên có thể sẽ trách người nhà bỏ lỡ hắn mười mấy năm. Tuy sự thật không phải như vậy, nhưng chuyện Lộ Tử Nhiên nhiều năm qua phải một mình chịu khổ, lại là thật sự tồn tại.
Nếu Lộ Tử Nhiên trách móc người nhà, Lục Từ cảm thấy bản thân hoàn toàn có thể chấp nhận.
Quả thật y làm không tốt, em họ ở ngay trước mắt, qua nhiều học kỳ như vậy, thậm chí còn là bạn trai của đồ đệ, lại là bạn thân kiêm bà chủ của bạn trai mình, vậy mà y chẳng hề biết gì.
Trong lòng Lộ Tử Nhiên sớm đã giống như có tiếng chuông vang từng hồi, từng tiếng, khiến hắn không yên. Trong tim hắn, câu nói “Ngươi có muốn không” liên tục vọng lại vô số lần.
Ngươi có muốn không.
Ngươi có muốn không?
Ngươi có muốn không…

