Lục Từ cúp điện thoại, gương mặt vốn luôn trấn định lập tức phủ lên một tầng băng sương lạnh lẽo, hoàn toàn khác với bộ dạng ôn hoà khi nói chuyện cùng Lộ Tử Nhiên lúc sáng.
Y gõ vài nhát trên bàn phím, toàn bộ thông tin công khai của Lý gia lập tức hiện ra trước mắt.
Vừa nhìn thấy diện mạo nhà họ Lý, khoé môi Lục Từ không nhịn được giật giật.
Không phải y có thói quen chê ngoại hình người khác, mấy người này nếu giảm cân thì chắc cũng không đến nỗi, nhưng hiện tại —vừa béo vừa đen, giống y như mấy cục than, còn là than vừa được vớt từ trong chảo dầu ra.
Nhìn một cái thôi đã chẳng có thiện cảm.
Lục Từ chú ý thấy ba anh em đó đều học ở Đại học Kim Bảng.
Y tiện tay hack vào hệ thống hội sinh viên.
Việc này bình thường y lười làm, vì dễ bị giáo viên hội sinh viên tìm đến giáo huấn. Nhưng hôm nay y không kịp liên hệ Bùi Chi Du, cũng không muốn phải giải thích dài dòng, cho nên chọn cách hack trực tiếp.
“Xem nào… hạng 2998, 2997, 2996…Ba anh em sinh ba này cũng không cần phải giống nhau đến mức cả thành tích cũng đồng loạt kém cỏi thế chứ.”
Lục Từ mở hồ sơ nhập học của bọn chúng, khinh thường cười vài tiếng.
Đại học Kim Bảng ở thủ đô khó vào hơn hẳn các tỉnh khác, ba người này có thể vào được, chẳng qua là nhờ ăn lợi thế khu vực. Nói thật, còn chẳng bằng điểm tr*n tr** của Lộ Tử Nhiên.
Ngay cả quá trình được hiệp hội Alpha cấp S công nhận cũng mang đầy hơi nước.
Trong lòng Lục Từ tràn ngập khinh bỉ, xen lẫn cả hối hận.
Em trai của y mà lại bị loại hàng rởm này bắt nạt sao?
Đúng là ai cũng dám leo lên đầu Lục gia mà vênh váo.
Cũng thật kỳ quái, Lộ Tử Nhiên bề ngoài quý khí như thế, đám người trong hiệp hội Alpha cấp S đó lại không ai nhìn ra hắn có khả năng là nhân vật tôn quý ư?
Vậy mà còn mặc kệ để người khác ngang nhiên sỉ nhục.
Khó trách Lộ Tử Nhiên lại oán hận cái hiệp hội đó đến thế.
Vốn dĩ y còn tính giới thiệu Lộ Tử Nhiên làm hội trưởng hiệp hội, chuyện này giờ quên luôn đi.
Không sao, chưa vội, trước hết phải đưa người về nhà, chuyện hiệp hội sau này tính.
Lục Từ cầm lấy điện thoại, lâu lắm rồi y mới chủ động gọi cho cha mình.
Lúc này Lục Văn Huyền vừa ăn trưa xong, đang nằm nghỉ trong văn phòng chủ tịch, một cuộc gọi của Lục Từ làm ông giật mình ngồi bật dậy.
“Làm gì đấy, đồ con trai bất hiếu?” Lục Văn Huyền bắt máy, giọng đầy bực bội, “Còn nhớ ngươi có ông già này à!”
“…” Lục Từ mặc kệ ông làm trò, thẳng thắn nói: “Ba, con có chuyện cần ngài làm.”
“Ngươi là cha hay ta là cha hả? Sao lại nói chuyện với lão tử thế này?”
Lục Từ không để tâm đến cái tính trẻ con ấy, tiếp tục: “Ngài có biết Lý gia không?”
Lục Văn Huyền giận dữ phản hỏi: “Ngươi biết cái đất nước này có bao nhiêu người họ Lý không?”
“Thôi, lát nữa con gửi tư liệu cho ngài.” Lục Từ không dây dưa, “Ba anh em nhà bọn họ dám bắt nạt nhị thiếu gia Lục gia chúng ta, cần phải cho họ một bài học.”
“A, chuyện nhỏ thôi… Hả?! Đợi, đợi đã!” Lục Văn Huyền bỗng chộp được một chỗ nghe không hiểu trong lời con trai, “Ngươi vừa nói gì?! Nói lại lần nữa?”
Cái gì mà nhị thiếu gia Lục gia??!!
Lục Từ sớm biết cha mình sẽ phản ứng thế này, đổi lại là ai nghe lần đầu tiên cũng chẳng thể tin nổi.
Y cười, lặp lại một lần: “Ta nói ba anh em nhà họ Lý khi dễ nhị thiếu gia nhà chúng ta.”
“Nhị thiếu gia từ đâu ra?!” Lục Văn Huyền bật dậy khỏi giường, một chân lỡ bước ngã lăn ra đất, nhưng căn bản không thèm để ý, giọng gào lên: “Ngươi nói cái gì? Tiểu Dương tìm được rồi? Còn bị người ta bắt nạt? Ý ngươi là vậy sao?”
“Đúng thế,” Lục Từ nhíu mày, “Ba, ngài ngã rồi à? Không bị dọa chứ? Có sao không?”
“Không quan trọng!” Giờ phút này Lục Văn Huyền nào còn tâm trí quan tâm đến chân cẳng mình, toàn bộ chú ý đều đặt vào Tiểu Dương, “Ngươi tìm ở đâu? Có thể xác nhận chứ? Đừng có nhận nhầm người, chú thím ngươi không chịu nổi cú sốc này đâu!”
“Có thể xác nhận, con đã trộm làm xét nghiệm ADN rồi. Lát nữa con gửi kết quả cho ngài xem.” Lục Từ trả lời chắc chắn, “Con đã qua Y quốc một chuyến, lén lấy tóc của chú, nhờ cơ quan giám định làm suốt đêm. Kết quả cho ra khả năng 99.99% là quan hệ cha con ruột.”
“Ta trời ơi… trời ơi…” Lục Văn Huyền hít một hơi thật sâu, “Ngươi, thằng nhóc ngươi, lần này đúng là làm chuyện lớn! Chú thím ngươi đã biết chưa?”
“Còn chưa đâu, con định để ngài báo cho họ. Dù sao giai đoạn chuẩn bị con đã làm xong, ngài làm bác cũng không thể không biểu hiện gì chứ.”
Lục Văn Huyền: “…”
Thằng nhóc này, còn biết chừa cơ hội tranh công cho ông nữa hả?
Nhưng như vậy cũng tốt, em trai và em dâu ông ở Y quốc nhiều năm rồi không muốn về nước, lại chẳng mặn mà gì với người nhà Lục gia. Giờ con trai đã tìm về, chắc chắn họ sẽ nguôi giận với Lục gia.
Lục Từ gửi toàn bộ thông tin về Lý gia cùng báo cáo xét nghiệm ADN cho Lục Văn Huyền.
Lục Văn Huyền nhanh chóng trả lời: 【 Lý gia ta đã cho người an bài, Tiểu Dương muốn bọn họ phá sản hay thế nào? 】
Lục Từ: “…”
Tiểu Dương có nói gì đâu.
Thôi, không sao, dù sao đã dám bắt nạt em trai y thì phải trả giá thật đắt.
【 Ba cứ tuỳ tiện đoạt vài dự án và hợp đồng của nhà bọn họ đi. 】 Lục Từ đáp.
Lục Văn Huyền tỏ ra khinh thường: 【 Dự án của bọn họ ta còn chưa chắc để mắt tới, nhưng thôi, chắc cũng chỉ có thể làm vậy. 】
【 Đúng rồi, ngài cũng có thể bảo hiệp hội Alpha cấp S đá bay ba tên đó ra ngoài. 】 Lục Từ bổ sung.
Dù sao ba tên phế vật đó chỉ kéo thấp tiêu chuẩn của hiệp hội.
Lục Văn Huyền lập tức đồng ý: 【 Được, ba sẽ làm. Nhưng Tiểu Dương là ai? Nói nãy giờ ngươi còn chưa chịu khai ra! 】
Lục Từ cười gượng. Y biết ba mình cũng quen Trì Mộ Tinh, nếu giờ nói Tiểu Dương chính là bạn trai của Trì Mộ Tinh, chẳng phải ông sẽ khó chịu chết sao?
Có khi ông còn muốn tát cho mình một cái vì cái tội vô tâmnữa.
Rõ ràng trước đó còn cùng Trì Mộ Tinh tham gia tiết mục, thế mà chẳng nhớ ra chuyện bạn trai của người ta!
Thôi, chuyện này không phải nhiệm vụ của y cứ để ba mình khó chịu đi.
Lục Từ nghĩ vậy, rồi thẳng thắn nhắn: 【 Xa tận chân trời, gần ngay trước mắt, là bạn trai của Trì Mộ Tinh mà ngài thích nhất đó. 】
Lục Văn Huyền nhận tin nhắn, mặt đen sì: “………………”
Chết tiệt, trời sập rồi!!!
Ai cứu ông với, ông suýt nữa còn định giới thiệu bạn trai của Tiểu Dương cho con trai mình làm đối tượng nữa cơ!!!
Lục Văn Huyền, ngươi, ngươi… ai da!
Ông tự đập đầu mình, chết tiệt, chết tiệt, toàn những ý tưởng chết tiệt gì thế này!
Cũng may Trì Mộ Tinh không biết chuyện này, tốt nhất là Tiểu Dương cũng đừng bao giờ biết!
Cứ để nó chôn chặt trong bụng ông đi!
Nếu không, thật sự chẳng còn mặt mũi nào nhìn em trai và em dâu ở Y quốc nữa!

