Alpha Cấp S Cũng Muốn Ở Rể

Chương 206: Vận mệnh trêu đùa đại ngốc xuân




Nội dung chương đang bị khóa. Vui lòng mở lại quảng cáo
để tiếp tục ủng hộ dịch giả và đọc Chương 206 miễn phí!

Lộ Tử Nhiên thấy ba người ồn ào kia làm lơ mình, hắn cũng hừ lạnh một tiếng, làm lơ lại bọn họ, dẫm lên cầu thang chạy lên lầu.

Trong phòng đàn, Bùi Chi Du đang nhàn nhã tự đắc gảy đàn dương cầm. Lúc này Tiêu Gia Nhiễm không có ở đây, hắn thật sự chỉ đang đàn dương cầm, hoàn toàn chưa làm chuyện xấu gì.

Lộ Tử Nhiên tùy tiện gõ cửa hai cái rồi đi vào, dựa bên cạnh dương cầm, lắng nghe mười ngón của Bùi Chi Du gảy ra giai điệu tuyệt đẹp.

Hắn không nghe ra đó là khúc gì, chỉ cảm thấy âm điệu hùng tráng, khí thế rộng rãi, nhưng cố tình lúc này Bùi Chi Du mặc một thân áo trắng, ưu nhã đến giống như thần tiên.

Đúng là một sự tương phản thật lớn.

Kết thúc một khúc, Bùi Chi Du mới ngẩng đầu, vừa mở miệng liền phá tan không khí trang trọng kia: “A, người ở rể.”

Lộ Tử Nhiên: “… Ta thật muốn lấy kim chỉ khâu miệng ngươi lại”

“Rất nhiều người cũng từng nghĩ như vậy, ba ta còn muốn đánh gãy chân ta nữa đó.” Bùi Chi Du chẳng hề sợ hãi, còn hài hước nói, “Nhưng chưa từng có ai thành công.”

Lộ Tử Nhiên chẳng thể nói lại hắn, chỉ ho khan một tiếng rồi dời đề tài: “Vừa rồi ngươi đàn khúc gì vậy?”

“Beethoven ‘Chiến tranh hòa âm’, bất quá cũng coi như đại tài tiểu dụng thôi.” Bùi Chi Du uể oải nói.

Hắn rút tay khỏi phím đàn, đặt sang hai bên người, duỗi thẳng, ánh mắt cũng thẳng tắp nhìn chằm chằm Lộ Tử Nhiên.

Lộ Tử Nhiên nghe chẳng hiểu hắn muốn biểu đạt ý gì: “Vì sao lại nói là đại tài tiểu dụng?”

“À, cái này a.” Bùi Chi Du cười, “Ta nói, ngươi rõ ràng là ông chủ lớn trên thực tế của công ty, sao lại chẳng có chút khả năng hóng tin nóng nào vậy? Ngay cả gió thổi chỗ nào cũng không nghe được.”

“Ai nha, ngươi đừng có úp úp mở mở,” Lộ Tử Nhiên ghét nhất cái điệu bộ này của hắn, “Mau nói đi, phiền ch·ết người.”

Bùi Chi Du lúc này mới chắp tay ra sau đầu, dựa người, thản nhiên tự đắc mà nói: “Lục gia đang trừng phạt Lý gia đó. Lý gia ngươi còn nhớ không? Chính là cái nhà hôm ở buổi tụ hội hiệp hội Alpha cấp S đã ném tạp chí quảng cáo tiệm trà sữa của ngươi xuống đất rồi dẫm đạp mấy lần. Bọn họ giờ gặp tai họa, cũng chẳng rõ chọc giận Lục gia thế nào, mới chỉ mấy tiếng mà đã bị ném mất cả đống hạng mục với thương vụ hợp tác, Lý gia lần này đúng là sắp biến thiên lạc rồi.”

Lộ Tử Nhiên đứng thẳng, nét mặt không buồn không vui, ngược lại bị Bùi Chi Du làm cho cứng họng: “Không phải, ngươi thật sự không nhớ rõ ba người kia sao? Ngươi bị khi dễ đến thế mà vẫn có thể quên? Nếu công ty của ba ta cũng bị người khác chỉnh như vậy một lần, ta thật chẳng tưởng tượng nổi cơm tối ta phải ăn thêm mấy phần mới hả giận.”

“… Lý tưởng của ngươi cũng thật chuyên nhất.” Lộ Tử Nhiên phun tào, “Từ lúc ta quen ngươi tới giờ, ngươi vẫn luôn ước công ty của ba ngươi sụp đổ.”

“Ta đã nói rồi, ta không thích ba ta. Ta thà rằng giống ngươi, không có ba ba.”

“A…” Lộ Tử Nhiên nghe câu này quả thật muốn cười ngất. Nhưng lúc này tình huống lại khác hẳn, hắn kéo dài giọng, vừa vui vẻ vừa đắc ý tuyên bố: “Ta có ba ba, ngượng ngùng nha.”

“Ta biết ngươi có ba ba, bằng không ngươi chẳng lẽ là nhảy ra từ hòn đá nứt à?” Bùi Chi Du căn bản không hiểu Lộ Tử Nhiên đang đắc ý cái gì.

Hắn đã sớm biết Lộ Tử Nhiên là cô nhi, chuyện này trong hệ thống hội học sinh đều viết rõ ràng, chẳng qua không lâu trước Lục Từ đã kêu hắn tra qua.

Khoan đã? Lục Từ kêu hắn hỗ trợ tra Lộ Tử Nhiên?

Trong lòng Bùi Chi Du căng thẳng, như thể có một bàn tay hung hăng túm chặt linh cảm: “Uy, ngươi cùng Lục Từ là quan hệ gì?”

Sau khi Lục Từ nhờ hắn tra Lộ Tử Nhiên, lại không rõ vì sao liền đồng ý hợp tác với hắn. Quan hệ thế này, nhìn kiểu gì cũng giống như Lộ Tử Nhiên là tiểu tam mà Lục Từ bao bên ngoài.

“Má,” Bùi Chi Du nghẹn thở, “Lộ Tử Nhiên, ta nhìn lầm ngươi?”

Trên gương mặt hắn là một mớ ngũ quang thập sắc, ngũ vị tạp trần, hệt như gặp quỷ.

Lộ Tử Nhiên thật sự không hiểu nổi trong đầu Bùi Chi Du đang não bổ ra mấy cái trò hạ lưu gì: “Này, ta nói cho ngươi một tin tức tốt, sao ngươi lại không cao hứng?”

“Tin tức tốt cái gì, ta chẳng biết tin tức tốt nào cả.” Bùi Chi Du vội vàng che tai, nếu tin tức tốt đó chính là cùng Lục Từ ng·oại t·ình, vậy hắn thà rằng không biết.

Lộ Tử Nhiên bước lên kéo tay che tai của hắn xuống: “Ngươi mẹ nó có bệnh à, ta nói ta tìm được ba ta rồi! Còn có mẹ ta! Bác trai, bác gái, còn có anh ta nữa!”

“Ngươi… Anh gươi?” Bùi Chi Du bị ép tiếp nhận cả đống tin tức nhồi thẳng vào não, lập tức lại sản sinh thêm một suy đoán mới, “Cho nên… cho nên Lục gia chèn ép Lý gia là bởi vì… Lục Từ là anb ngươi?”

“Chúc mừng ngươi đáp đúng, đại ngốc xuân.” Khóe miệng Lộ Tử Nhiên nhếch cao đến mức gần sát thái dương, “Ha, ngày thường toàn bị ngươi trêu, lần này cuối cùng cũng có cơ hội trêu ngươi lại, sướng muốn ch·ết.”

Bùi Chi Du: “…”

Má!

Trọng sinh chi bạn trai ven đường nhận dã sư phụ, thế nhưng lại là công tử đỉnh cấp hào môn quý tộc!

Đây là hắn đang đọc tiểu thuyết cà chua sao!

“Khó trách tự dưng Lục Từ bảo ta tra ngươi!” Bùi Chi Du đứng bật dậy, ra sức lắc vai Lộ Tử Nhiên, “Ngươi biết không, ba anh em Lý gia vừa tìm đến ta đó! Bọn họ nói hiệp hội Alpha cấp S đột nhiên xóa tên ba người bọn họ khỏi danh sách hội viên, còn cầu xin ta giúp đỡ để thêm lại tên. Ta mẹ nó, ta đâu rảnh rỗi mà vì ba thằng ngốc đó đi đắc tội Lục gia, may mà ta không đồng ý a!”

Lộ Tử Nhiên bị hắn lắc đến mức dạ dày muốn lộn ngược ra ngoài, vội vàng đè chặt Bùi Chi Du, không cho hắn tiếp tục động đậy lung tung.

Lúc ấn xuống mới phát hiện, mấy ngày nay hình như Bùi Chi Du tập tành nhiều, cơ bắp nở lên không ít? Nhéo vào thấy chắc nịch, có cảm giác bùng nổ.

Không tồi, không tồi, xem ra số tiền mình bỏ ra cho hắn đi tập cũng có tác dụng! Trẻ nhỏ dễ dạy, trẻ nhỏ dễ dạy thật!

Bị đè xuống, Bùi Chi Du vẫn hùng hổ gào: “Này này, Lộ Tử Nhiên, ta nói cho ngươi nghe, chó phú quý chớ có quên bạn xưa! Giờ ngươi giàu rồi, cũng đừng quên thời điểm ngươi còn nghèo rớt mùng tơi là ai đã bồi ngươi trưởng thành a!”

Lộ Tử Nhiên liếc hắn một cái: “Ừm, ta không quên đâu, còn nhớ rõ ngươi từng nói nếu ta muốn tổ chức tụ hội hiệp hội Alpha cấp S, sẽ chẳng có một ai tham gia, kể cả ngươi.”

“Hắc, ngươi còn mang thù ghê.” Bùi Chi Du cười ha ha, khoác chặt cánh tay lên người Lộ Tử Nhiên, không buông: “Tiểu Lục tổng, vung ít vàng, giúp ta phá nát công ty của ba ta đi.”

“Ừm, biết rồi.” Được khen khiến tâm tình không tồi, đặc biệt là người khen lại là nhân vật vạn nhân mê của đại học Kim Bảng như Bùi Chi Du, Lộ Tử Nhiên sướng rơn, trực tiếp công bố thêm một tin tốt khác: “Máy pha trà sữa cà phê hoàn toàn tự động của chúng ta lập tức có thể tung ra thị trường, Lục Từ còn chuẩn bị viết riêng phần mềm đặt đơn online cho chúng ta. Đến lúc đó sẽ đập nát cái tiệm trà sữa hàng giả ‘Tâm động’ kia trước, sau đó ta sẽ giúp ngươi xử luôn lão ba ngươi.”

“Nói giữ lời chứ?”

“Nói giữ lời!”

Lộ Tử Nhiên chưa bao giờ là kẻ vong ân bội nghĩa. Khi mới gây dựng sự nghiệp, Bùi Chi Du đã giúp hắn rất nhiều chuyện, hắn vẫn luôn ghi nhớ trong lòng. Hiện tại có cơ hội báo đáp, hắn đương nhiên phải tham gia vào “kế hoạch đại hiếu tử” này rồi!


Bạn có thể dùng phím mũi tên hoặc WASD để lùi/sang chương.