“A?”
Lúc đang ở dưới lầu, Lục Từ nhận được điện thoại của Lục Văn Huyền.
Nghe được yêu cầu của đối phương, y thoáng chốc sửng sốt.
Y thấp giọng xác nhận: “Ba, ngươi nói là muốn đưa cả Trì Mộ Tinh cùng đi, không sai chứ?”
“Đúng vậy.” Lục Văn Huyền gật chắc, “Ý ta là dẫn cả bạn trai hắn cùng đi.”
Lục Từ: “…6.”
Đây là định cho chú và thím một gói quà đại lễ tân thủ cha mẹ toàn siêu cấp đây mà?
Mở màn liền vọt thẳng mãn cấp, còn kèm đạo cụ truyền kì.
Y vừa cúp máy, Kỳ Vọng bên cạnh đã nhướng mày: “Sao thế, vợ?”
“A,” Lục Từ cười nhạo, “Ba ta bảo ta dẫn cả em trai với em dâu cùng đi gặp mặt.”
“Má nó…” Kỳ Vọng hít một hơi, rồi nét mặt lập tức nở nụ cười gian, “Như vậy mới có ý tứ!”
Hắn đã gấp không chờ nổi muốn xem vở kịch hay này!
“Đi thôi, lên lầu,” Lục Từ khẽ kéo góc áo hắn, “Đi xem em ta chuẩn bị thế nào.”
Kỳ Vọng thuận thế đan mười ngón tay vào tay y, cảm nhận rõ sự run rẩy khẽ khàng nơi ngón tay Lục Từ.
“Đến lúc này rồi mà còn khẩn trương à, vợ yêu.”
“Vô nghĩa.”
Hai người cùng ngồi thang máy lên lầu. Cửa mở ra, đập vào mắt là cảnh cửa lớn đã mở, Trì Mộ Tinh đang giúp Lộ Tử Nhiên chỉnh cà vạt.
Một bên chỉnh, một bên vừa hối hận nói: “Ta thật sự không nhất định phải đi khám bệnh hôm nay…”
“Nha, bro,” Kỳ Vọng phất tay, ngắt ngang đối thoại của hai người, “Buổi tối vui vẻ nha, chuẩn bị xong cuộc sống phú nhị đại rồi chứ?”
“Nói thật,” Lộ Tử Nhiên dùng ngón tay gãi mặt ngượng ngùng, “Ta còn chưa chuẩn bị xong, đột ngột quá.”
“Đừng lo,” Lục Từ bước tới giúp hắn kéo phẳng áo khoác, “Ba mẹ ngươi đều rất dễ tính, huống chi ngươi lại là con duy nhất của bọn họ, ngươi chỉ cần cố mà đừng khóc to quá là được.”
“Xì!” Lộ Tử Nhiên ấp úng, “Ta mới không khóc đâu!”
“À…” Lục Từ làm như không tin, rồi đưa mắt nhìn sang Trì Mộ Tinh, “Chú thím mời ngươi cùng đi, ngươi chịu không?”
Trì Mộ Tinh vốn đang ngồi nghỉ, bị câu này gọi dậy, tim suýt ngừng một nhịp, luống cuống chỉ vào mình: “Ta… Ta?”
“Sao? Ngươi không muốn gặp?” Lục Từ đút tay vào túi, lười biếng dựa vào Kỳ Vọng, “Ngươi chẳng phải đã nhận…”
“Đi, đi, ta đi.” Trì Mộ Tinh vội vàng gật đầu.
Lộ Tử Nhiên còn chưa biết cha nuôi mẹ nuôi của Trì Mộ Tinh chính là Lục Quan Diệp và Thích Vân Huyên, mà đến giờ Trì Mộ Tinh cũng chẳng dám nói.
Cứ để tất cả cùng loạn đi, vai chính là Lộ Tử Nhiên, cậu vẫn còn có thể giả làm tiểu trong suốt né một bên.
Lục Từ cũng không biết Trì Mộ Tinh vẫn chưa thẳng thắn với Lộ Tử Nhiên chuyện “cha nuôi mẹ nuôi của ta chính là ba mẹ ruột của ngươi”. Dù sao Trì Mộ Tinh đã đồng ý, y có thể báo cáo công việc trọn vẹn rồi.
Y vừa lòng để Kỳ Vọng giúp Trì Mộ Tinh phối một bộ quần áo có thể sánh đôi với Lộ Tử Nhiên, lúc này mới thỏa mãn vỗ tay, quyết định xuất phát.
Quả thật “người nhờ trang phục” nói không sai, cho dù bản thân có hơi mù mặt, nhưng Lục Từ vẫn luôn cảm thấy từ trước tới nay Lộ Tử Nhiên và Trì Mộ Tinh đều rất đẹp.
Ngày thường ăn mặc đơn giản đã như vậy, giờ cả hai khoác lên trang phục được cắt may chỉnh tề, tuy không phải đồ độc bản của nhà thiết kế nổi tiếng, chỉ là mua vội ở trung tâm thương mại gần đó, nhưng cũng đủ dùng.
Chủ yếu là dáng người hai người đều đẹp, phối hợp với quần áo hợp phong cách càng thêm hoàn hảo, cứ như hai ngôi sao toả sáng trong đêm.
Không đúng, cách nói này không chuẩn, Lộ Tử Nhiên chính là một mặt trời nhỏ mới đúng.
Mặt trời nhỏ sáng chói và ngôi sao lấp lánh, quả thực xứng đôi!
Trong lòng Lục Từ dâng lên cảm giác tự hào cực độ: đây chính là em trai và em dâu ta!
Quá hoàn mỹ!
Kỳ Vọng nhìn bộ dạng đắc ý kia liền đoán được trong đầu vợ mình đang nghĩ gì, lén bước đến bên cạnh Trì Mộ Tinh hỏi nhỏ: “Đúng rồi, ban đầu chẳng phải ngươi không định đi theo sao? Sao lại mua thêm cả bộ quần áo mới?”
Trì Mộ Tinh: “…”
Người này hỏi tường tận quá, thật đáng ghét.
“Hai bộ mua cùng nhau, tích điểm có thể được nhân đôi.” Cậu lạnh lùng đáp.
“À à, thì ra là vậy!” Kỳ Vọng thật sự bị câu trả lời này thuyết phục, tiện tay rút chìa khóa xe ra xoay xoay, “Được rồi, đi thôi.”
Trì Mộ Tinh nhìn bóng lưng hắn, thở phào nhẹ nhõm. Thật ra cái gì tích điểm chẳng quan trọng, quan trọng là… được cùng Lộ Tử Nhiên mặc đồ tình nhân.
Tuy không phải lần đầu tiên, nhưng đây là lần đầu chính thức ăn vận chỉnh tề như vậy, quả thật giống như…sắp đi kết hôn.
“Chờ một chút,” cậu mở miệng gọi Kỳ Vọng, người đã một chân bước ra cửa, “Ta còn muốn lấy một thứ.”
“Hả?” Kỳ Vọng nghiêng đầu, “Lấy cái gì?”
Trì Mộ Tinh mang giày da nhỏ lộc cộc chạy vào phòng nhỏ, loay hoay tìm kiếm.
Kỳ Vọng tò mò hỏi Lộ Tử Nhiên: “Cậu ấy tìm gì thế?”
“Ách…” Lộ Tử Nhiên cũng chợt hiểu, bèn lớn tiếng gọi vào trong: “Bảo bối, không cần cố tìm lễ vật đâu, vốn dĩ là đột ngột thông báo, chưa chuẩn bị lễ vật cũng bình thường mà!”
“Không được.” Giọng Trì Mộ Tinh rất kiên định.
“Ai nha, thật sự không cần, ngươi cũng đâu biết ba mẹ ta thích gì, sau này chọn đúng ý cũng được, không cần vội lúc này.” Lộ Tử Nhiên nói xong cũng bước vào phòng nhỏ.
Lưu lại Lục Từ và Kỳ Vọng bên ngoài nhìn nhau.
Kỳ Vọng gãi đầu: “Vợ, ngươi có thấy hai người bọn họ hình như có cái gì không thống nhất không?”
Lục Từ cũng thuận tay xoa đầu hắn: “Ta biết.”
“Có nên nhắc nhở không?”
“Không cần, bọn họ đã làm vậy nhất định có lý do.”
“…Cũng đúng,vợ.”
Chẳng bao lâu, Lộ Tử Nhiên đi ra cùng Trì Mộ Tinh, mà trong tay Trì Mộ Tinh ôm một con thú bông tự chế.
Kỳ Vọng nhìn con thú bông bình thường kia: “Cái gì đây, mèo chiêu tài sao?”
Nhà Lục gia đâu thiếu tiền, đưa mèo chiêu tài làm gì?
“Không phải.” Trì Mộ Tinh lắc đầu, “Trên đó khắc không phải chữ ‘tài’, mà là chữ ‘yêu’. Hy vọng bọn họ có thể nhận được thật nhiều thật nhiều tình yêu.”
Đây không phải thú bông, mà là một tay cầm xay hạt cà phê, con mèo nhỏ giơ một tay lên chính là cánh tay máy móc.
Đây là linh cảm nảy ra khi cậu thiết kế máy trà sữa tự động, chỉ là vì mọi người đều lười xay hạt cà phê thủ công nên chưa dùng đến.
Nhưng Thích Vân Huyên lại khác, bà là người rất có hứng thú với việc bếp núc, nghiên cứu đồ ăn, tặng bà thứ này là thích hợp nhất.
Nghe Trì Mộ Tinh giải thích, cả Lục Từ và Kỳ Vọng đều sững sờ. Không ngờ nhóc con trông giống người máy này lại lãng mạn như vậy.
“Còn Lộ Tử Nhiên thì sao? Lễ vật của ngươi đâu?”

