Alpha Cấp S Cũng Muốn Ở Rể

Chương 212: càng thương ba ba hay là càng thương mụ mụ




Nội dung chương đang bị khóa. Vui lòng mở lại quảng cáo
để tiếp tục ủng hộ dịch giả và đọc Chương 212 miễn phí!

Lộ Tử Nhiên quả thực bị một quỳ của cha hắn làm sợ tới mức mông ngồi phịch trở lại trong xe.

Này, này, này… Đây là muốn làm gì a?!

Hắn đúng là từng oán trách cha mình, nhưng cũng không đến mức muốn cha quỳ xuống xin lỗi hắn a!!!

“Ai da uy!” Lục Quan Diệp trước hết là kêu đau một tiếng, ngay sau đó chính mình lại xấu hổ nở nụ cười: “Xin lỗi xin lỗi, đây là ngoài ý muốn, ta dùng quá nhiều sức kìm nén tình cảm, không chú ý khống chế thân thể…”

“Không sao không sao, ba làm ta sợ muốn chết.” Lộ Tử Nhiên nhanh chóng đưa tay kéo Lục Quan Diệp dậy, “Ta còn tưởng ba muốn hành đại lễ với ta chứ, vậy chẳng phải dọa ta chết sớm à.”

Lục Từ: “…”

Đứa nhỏ này từ nhỏ đã biết nói chuyện như vậy.

Thân thể Lộ Tử Nhiên khoẻ mạnh, kéo Lục Quan Diệp đứng dậy dễ như trở bàn tay, chỉ là khi nhìn thấy cha mình mái tóc bạc trắng, trong lòng hắn khó chịu đến muốn chết.

So với dáng vẻ gọn gàng sáng sủa, ưu tú trẻ trung tinh anh của Lục Văn Huyền, thì cha hắn lại trông già hơn Lục Văn Huyền rất nhiều.

Nhất định là do tìm hắn quá vất vả, mệt nhọc mà bạc tóc…

“A?” Lục Quan Diệp cảm giác bản thân bị nhi tử nhẹ nhàng nâng dậy liền đứng lên, cảm động vô cùng, “Con trai giỏi, sức lực thật lớn, ba ba thật không bằng…”

“Không bằng thì sang một bên, mất mặt.” Thích Vân Huyên trừng mắt liếc ông một cái, kéo lấy cánh tay Lộ Tử Nhiên, “Ngoan nào, mau để mẹ nhìn kỹ xem, giờ ngươi thế nào rồi?”

Cao quá, lúc sinh ra còn bé tí, bây giờ bà lại phải ngẩng đầu nhìn con trai mình.

“Mấy năm nay có chịu khổ không?” Thích Vân Huyên vuốt mặt Lộ Tử Nhiên, rõ ràng đã tự nói với mình không khóc, nhưng vẫn không nhịn được nước mắt đầy mặt.

Nghĩ đến con trai ruột thịt lưu lạc bên ngoài chịu khổ 18 năm, bà liền chịu không nổi.

Cũng may, cũng may, hiện tại tiểu Dương hoàn hảo trở về, không mất đi bất kỳ bộ phận nào, lớn lên còn cao lớn soái khí, đúng là trong bất hạnh có may mắn.

“À ta khá tốt, mẹ…” Lộ Tử Nhiên bị nhéo mặt xoa tới xoa lui, nói chuyện giọng đều biến dạng, “Ta… ta có cô nhi viện nuôi dưỡng.”

Cha mẹ hắn đều tóc bạc cả, nhìn vào làm lòng hắn giống như bị kim châm, vẫn cứ đau nhói.

“Cô nhi viện tên gì? Mẹ sẽ quyên tiền, quyên thật nhiều thật nhiều tiền cho bọn họ.” Thích Vân Huyên vội hỏi.

Thật sự phải cảm ơn cô nhi viện này, là bọn họ đã nuôi dưỡng con trai bà lớn khôn!

Bao nhiêu tiền cũng không đủ để bày tỏ lòng cảm tạ trong tim bà!

“Chuyện này để sau hẵng nói có được không, mẹ.” Lộ Tử Nhiên dùng tay còn tự do lau đi nước mắt trên mặt Thích Vân Huyên, “Mẹ, đừng khóc, mẹ xem ba còn chẳng khóc kìa.”

Thích Vân Huyên: “… Ta thấy quỳ xuống càng mất mặt hơn, con thấy sao?”

Lục Quan Diệp: “…”

Lộ Tử Nhiên: “… Ha ha, không biết đâu.”

Nói đùa cái gì vậy, hắn vừa mới trở về, ngày đầu tiên đã bị hỏi kiểu vấn đề “Ngươi thương ba hơn hay là càng thương mẹ hơn”này, đừng hòng hắn trả lời, hắn thà giả ngu còn hơn!

“Ai nha, đừng nói cái này.”

Lộ Tử Nhiên vươn hai tay, một hơi ôm cả Lục Quan Diệp và Thích Vân Huyên vào lòng.

“Ba, mẹ, ta đã trở về.”

“Ô ô ô ô…”

Bên cạnh, vang lên thêm một tràng khóc khác.

Tiếp theo là giọng điệu ghét bỏ của Lục Từ: “Ba, mẹ, các ngươi khóc cái gì? Ta có bắt cóc đâu.”

Lục Văn Huyền thật muốn mắng con trai, nhưng lúc này nghẹn ngào không thốt nên lời, trừng mắt với Lục Từ cũng trừng không nổi, bởi trong mắt toàn là nước mắt.

Vì thế ông hung hăng giẫm lên xe thể thao ánh huỳnh quang Babi hồng nhạt của Kỳ Vọng một cước, để lại dấu ấn bàn chân to cỡ 43 trên xe.

Lục Từ: “…”

Cái này gọi là gì? Nam nhân đến chết vẫn là thiếu niên sao?

Lộ Tử Nhiên ôm cha mẹ thật chặt, ba người giống như vào một kênh trò chuyện được mã hóa, ôm nhau thì thầm những lời không ai nghe rõ.

Trong xe, Kỳ Vọng bị một đá kia của Lục Văn Huyền làm cho sững sờ không rõ đầu cua tai nheo.

Hắn quay đầu hỏi: “Ông chủ, ngài giúp ta phân tích một chút đi, cha vợ ta vì sao lại đá xe ta?”

Ngay sau đó, hắn nghe thấy Trì Mộ Tinh lẩm bẩm, giống như đang đọc thuộc bài, nhưng đọc rất không trôi chảy, luôn bị nghẹn lại.

Kỳ Vọng dựng tai nghe được vài câu, hình như là: “Ta là bạn trai hắn”, “Lễ vật này là tặng cho các ngài” vân vân.

à, thì ra ông chủ còn đang khẩn trương, luyện tập sẵn những lời muốn nói sau này.

Kỳ Vọng búng tay một cái: “Ông chủ, nghe ta này, lát nữa ngài cứ nói ngài là ông chủ tiệm trà sữa Tinh Động, tiệm chúng ta bây giờ nổi lắm nhất định chú thím sẽ biết.”

“Không được.” Trì Mộ Tinh dứt khoát từ chối.

“Vì sao?” Kỳ Vọng khó hiểu, rõ ràng đây là con bài chắc ăn nhất.

“Bởi vì ta chỉ có hư danh, thành quả kia không phải ta kinh doanh mà ra.” Trì Mộ Tinh trả lời, “Ta không thể cướp đi tâm huyết của người khác, đặc biệt là của Lộ Tử Nhiên.”

Thành quả công việc này hiện tại là thích hợp nhất để Lộ Tử Nhiên thể hiện trước mặt cha mẹ năng lực và tài hoa của hắn, cậu tuyệt đối không thể cướp mất.

“Thôi được,” Kỳ Vọng thở dài, “Ngài đã có nguyên tắc như vậy, ta không khuyên nữa. Dù sao bọn họ cũng nhất định sẽ thích ngài, không sao cả.”

Nói thì là thế, nhưng trong lòng Trì Mộ Tinh lại chẳng yên chút nào.

Cậu đột nhiên nhớ lại vở kịch 《Cô bé Lọ Lem》 lúc nhập học.

Khi đó, Lộ Tử Nhiên nhìn thấy Cinderella mất giày cao gót, xám xịt quay về nhà, buồn bực tự ti mà dựa vào người Trì Mộ Tinh, cầu cậu đừng ném bỏ hắn.

Khi ấy, Lộ Tử Nhiên nhất định rất tự ti, bởi thân phận của hắn và Trì Mộ Tinh khác biệt quá lớn.

Ai ngờ, giờ kịch bản lại hoàn toàn đảo ngược.

Cinderella biến thành con gái nhà giàu số một toàn cầu, còn hoàng tử trở thành kẻ không có bao nhiêu thực lực.

Trì Mộ Tinh vốn có thể đồng cảm với Lộ Tử Nhiên, giờ lại bắt đầu tự ti.

Lục gia, thật sự so với Trì gia… Giàu có gấp bao nhiêu lần!

Chỉ riêng mảnh trang viên rộng lớn trập trùng vô tận trước mắt này, cùng vô số biệt thự trong núi, cũng là thứ Trì gia vĩnh viễn không đạt tới.

Huống chi, đây là đất thủ đô! Một tấc đất một tấc vàng!

Trì Mộ Tinh bỗng thấy bản thân giống như một con kiến, ngước nhìn một con voi xa xa.

“Kỳ Vọng,” hồi lâu sau cậu mới mở miệng, “Ngươi có từng thấy mình không xứng với Lục Từ không?”

“Ha?” Kỳ Vọng lập tức hỏi ngược lại, “Ngươi không nhìn ra sao?”

Trì Mộ Tinh: “?”

Cậu phải nhìn ra cái gì?

Kỳ Vọng tiếp: “Chính là không xứng a! Ta tưởng ai cũng thấy được chứ.”

Trì Mộ Tinh: “…”

Cái giọng điệu này còn rất đắc ý nữa chứ…

“Thì đã sao? Dù sao người cũng là của ta!” Kỳ Vọng hừ hừ kiêu ngạo, “Ta dùng bản lĩnh mới theo đuổi được vợ, không cướp không giật, ta sợ ai? Bọn họ không phục thì tại sao không theo đuổi được? Còn không phải bởi vì bọn họ không được!”

“Thật tự tin…” Trì Mộ Tinh quả thực bội phục Kỳ Vọng sát đất.

“Người sống chính là phải có chút tự tin chứ!”

Nói xong, Kỳ Vọng đắc ý hạ cửa kính xe, muốn nhìn ra ngoài xem tình hình hiện tại, không cẩn thận lại chạm ánh mắt vừa lau nước mắt xong của Lục Văn Huyền.

Kỳ Vọng lập tức túng quẫn: “Lục… chú Lục, buổi tối vui vẻ.”

Lục Văn Huyền: “… Ha hả, buổi tối vui vẻ.”

Trì Mộ Tinh: “…”

Đúng là một gia đình hài hòa.


Bạn có thể dùng phím mũi tên hoặc WASD để lùi/sang chương.