Alpha Cấp S Cũng Muốn Ở Rể

Chương 219: tới yêu đương vụng trộm




Nội dung chương đang bị khóa. Vui lòng mở lại quảng cáo
để tiếp tục ủng hộ dịch giả và đọc Chương 219 miễn phí!

“Mệt chết ta.”

Lục Từ khóa cửa xong liền nằm phịch lên giường, duỗi thẳng chân, sai khiến Kỳ Vọng: “Cởi giày giúp ta.”

“Được ngay, vợ yêu.”

Kỳ Vọng hớn hở nhào tới, giúp y cởi giày, tiện tay lôi luôn cả quần jean xuống.

“Vợ không tắm rửa à, ta còn có thể hầu hạ vợ tắm nữa đó.”

“… Không cần phiền thế.” Lục Từ trở mình, “Đừng làm ba ta tức chết thật.”

“Vậy em còn kéo ta vào đây ngủ cùng.” Kỳ Vọng hừ khẽ, khó hiểu.

“Ngươi tưởng Lộ Tử Nhiên sẽ thành thật sao.” Lục Từ hừ lạnh, “Ta thấy, nói không chừng nửa đêm hắn cũng mò sang phòng Trì Mộ Tinh.”

“Hắn sao có thể, vừa mới bị thím giáo huấn một trận, hơn nữa ta vừa nghe hắn nói ngày mai Trì Mộ Tinh có tiết tám giờ.”

“Thế hắn càng muốn đi, bằng không Trì Mộ Tinh làm sao ngủ được.”

“… Vậy sao. Vậy vợ có thể học học Trì Mộ Tinh, không có ta ở cạnh thì cũng không ngủ được?” Kỳ Vọng thuận thế ôm tới, hôn Lục Từ một cái.

Khỉ thật, hắn có hơi ghen tị với Lộ Tử Nhiên, bạn trai Omega thật tốt, trời sinh đã có sức hấp dẫn khiến đôi bên dựa dẫm lẫn nhau. Đâu như Lục Từ, cứ chạy loạn, chẳng chịu mang hắn theo. Khó khăn lắm mới ngủ cùng một đêm, còn phải lo cha Lục Từ phá cửa nửa đêm.

Lục Từ đạp hắn một cước: “Đừng quấy ta, để ta ngủ.”

Hai người họ ngủ ở phòng tầng hai, bốn vị trưởng bối ở tầng bốn, để lại hai phòng tốt nhất ở tầng ba cho Lộ Tử Nhiên và Trì Mộ Tinh.

Thích Vân Huyền đích thân đưa Lộ Tử Nhiên và Trì Mộ Tinh vào phòng riêng, còn đứng ngoài cửa dặn dò một lúc mới chịu lên lầu.

Chẳng mấy chốc, Trì Mộ Tinh nhận được tin nhắn của Thích Vân Huyền: 【Trong tủ quần áo có áo ngủ, kích cỡ nào cũng có, đều mới cả, con có thể chọn cái vừa ý. Nếu không thích, nói cho mẹ nuôi, mẹ nuôi sẽ bảo người tìm cái khác cho con.】

【Không cần đâu mẹ nuôi, ở đây đủ dùng rồi.】 Trì Mộ Tinh trả lời.

Dù sao chỉ là cái áo ngủ, đâu cần cầu kỳ, hơn nữa cậu thật sự đã hơi mệt. Nghĩ đến tiết tám giờ sáng mai, việc quan trọng nhất hiện tại là tắm rửa xong rồi đi ngủ.

Trì Mộ Tinh gửi tin xong, tùy tiện lấy một bộ áo ngủ, thêm cái q**n l*t sạch, bước vào phòng tắm. Sau khi tắm nhanh, mang theo làn da mát lạnh, cậu leo lên giường.

Nhắm mắt, chuẩn bị nghỉ ngơi.

… Mười phút sau.

Trì Mộ Tinh đột nhiên mở bừng mắt.

Vì sao vừa nằm xuống lại hoàn toàn không buồn ngủ???

Phòng ngủ Lục gia, từ giường đến từng món đồ, đều là hàng tối cao, qua kiểm nghiệm của cả đội ngũ thử nghiệm chuyên nghiệp mới hoàn thiện.

Làm sao có chuyện ngủ không được, một chút cũng không khoa học.

Tuy cậu cũng từng theo Lộ Tử Nhiên đi bái Phật, nhưng bản chất vẫn là người tin khoa học.

Mà chuyện này, khoa học giải thích không nổi.

Trì Mộ Tinh lăn qua lăn lại, kéo chăn mấy lần.

Chăn thơm thơm, tựa như đã xịt nước hoa hỗ trợ giấc ngủ.

Nhưng so với mùi tin tức tố của Lộ Tử Nhiên thì vẫn kém xa…

Sống cùng Lộ Tử Nhiên mấy tháng, quen ngủ chung một giường, giờ trở lại ngủ một mình, ngược lại thành mất ngủ.

Cậu trở mình thêm mấy lần, bỗng nghe tường bên cạnh vang lên tiếng gõ.

… Bên kia đang gõ tường?

Trì Mộ Tinh ngẩn ra, nhớ ra phòng bên cạnh chính là phòng Lộ Tử Nhiên. Cậu do dự một lúc, rồi cũng gõ hai tiếng đáp lại.

Điện thoại lập tức vang lên.

“Tiểu tổ tông, không ngủ được?”

“Ừ…” Trì Mộ Tinh hơi ngượng ngùng, “Nhà ngươi cái gì cũng tốt như vậy, ta cư nhiên lại mất ngủ.”

“Bình thường thôi, chắc là em chưa quen giường mới.”

“Thế còn ngươi? Vì sao ngươi cũng chưa ngủ?”

“Ta đoán em không ngủ được, nên chờ động tĩnh của em” Lộ Tử Nhiên cười nói, “Dù sao mỗi ngày đều có người nào đó cứ liều mạng rúc vào ngực ta ngủ.”

Trì Mộ Tinh: “…”

Cái loại chuyện này thật sự không cần phải nhấn mạnh lại một lần!

“Nói sao đây, muốn ca ca qua bồi em ngủ không?” Lộ Tử Nhiên cười hắc hắc.

“Không được…” Trì Mộ Tinh nhớ lại cuộc trò chuyện với mẹ nuôi, mặt liền đỏ bừng, xấu hổ đến không dám, “Ngươi ngoan một chút, đừng để mẹ nuôi có ấn tượng không tốt với ngươi.”

“Ai nha, không sao đâu. Hôm nay không có Hà Manh với Cẩm Thư Hoa quấy rối, nãy ta còn nói thẳng cho mẹ biết hai tên kia hố hại ta.” Lộ Tử Nhiên nói.

“A?” Trì Mộ Tinh tỉnh hẳn, “Ngươi… ngươi nói gì?”

“Dù sao ta đổ hết cho Hà Manh và Cẩm Thư Hoa, giống như ngươi hay nói ‘ta có một người bạn’ thôi. Không sao đâu, mẹ ta không quen bọn họ, cho dù có quen thì lời ta nói cũng là sự thật.”

Trì Mộ Tinh: “…”

Cũng… thật đúng là có đạo lý.

“Quyết định vậy đi, ta tới cửa phòng em rồi, em mở cho ta vào ha.” Lộ Tử Nhiên dứt lời liền cúp máy.

Trì Mộ Tinh cất điện thoại, rón rén xuống giường, đi tới cửa kéo ra một khe nhỏ.

Lộ Tử Nhiên lập tức chui vào, tiện tay đóng cửa lại — động tác cực nhẹ, cực nhanh.

Ngay sau đó, ánh mắt hắn dán chặt vào Trì Mộ Tinh trong bộ áo ngủ lụa màu trầm, yết hầu trượt lên xuống.

“Bảo bảo, em mặc cái này đẹp lắm, chỉ là hơi câu dẫn người.” Lộ Tử Nhiên nhìn một lúc lâu, kết luận, “Giai đoạn này của em vẫn hợp mặc đồ ấu trĩ hơn.”

Trì Mộ Tinh: “…”

Áo ngủ in hình người máy nhỏ thì ấu trĩ chỗ nào! Ai lại ghét bỏ người máy đậu phộng nhỏ chứ?!

“Ngươi ra khỏi phòng có gây động tĩnh không?” Trì Mộ Tinh lo lắng, “Đừng để mẹ nuôi nghe thấy.”

“Yên tâm,” Lộ Tử Nhiên cúi xuống hôn cậu một cái, cười, “Ta còn chưa mang giày, đi chân đất qua đó.”

“Ngươi…” Trì Mộ Tinh cúi đầu, quả nhiên thấy hắn đi chân đất, trong lòng bỗng ấm áp, “Ngươi vất vả.”

“Không vất vả,” Lộ Tử Nhiên cười ha hả, “Bảo bảo, em biết hành vi bây giờ của ta giống cái gì không?”

“Giống cái gì?” Trì Mộ Tinh nghĩ mãi không ra, chẳng phải chỉ đi mấy bước qua phòng kế bên thôi sao?

Lộ Tử Nhiên ghé sát tai cậu, thổi hơi, gằn từng chữ: “Giống — trộm — tình.”

Trì Mộ Tinh: !!!

Cậu giật mình nhảy lùi lại, suýt nữa đập vào cửa.

Lộ Tử Nhiên nhanh tay đỡ lấy, bất đắc dĩ cười: “Nói ngây thơ, em ngây thơ thật. Nói nhiệt tình, em cũng thật nhiệt tình. Ta thật không hiểu nổi em.”

“…” Trì Mộ Tinh xấu hổ sờ mũi, lí nhí: “Ngươi đừng nói mấy câu k*ch th*ch vậy.”

Giữa đêm khuya, muốn hù chết ai sao.

“Ta nhiều nhất chỉ nói ngoài miệng, em mới là người làm thật,” Lộ Tử Nhiên kéo Trì Mộ Tinh lên giường, “Được rồi, ngủ thôi. Ta ôm em ngủ, sáng mai ta dậy sớm về lại phòng bên kia, không để mẹ ta phát hiện. Như vậy em vừa lòng không?”

Hắn còn nghĩ chu đáo đến thế, Trì Mộ Tinh cảm động.

“Ừm.”

Cậu thoải mái rúc vào lòng Lộ Tử Nhiên, chẳng mấy chốc đã an tâm chìm vào giấc ngủ.


Bạn có thể dùng phím mũi tên hoặc WASD để lùi/sang chương.