Alpha Cấp S Cũng Muốn Ở Rể

Chương 226: phụ tử di truyền




Nội dung chương đang bị khóa. Vui lòng mở lại quảng cáo
để tiếp tục ủng hộ dịch giả và đọc Chương 226 miễn phí!

Chạng vạng, Lộ Tử Nhiên lái xe điện chở Trì Mộ Tinh trở về nhà một chuyến, đầu tiên lấy sách giáo khoa cần dùng cho ngày mai, sau đó lại xuống lầu.

Tài xế nhà họ Lục đã chờ sẵn dưới lầu.

Vừa lên xe, tài xế liền chào hỏi: “Tiểu thiếu gia, thiếu gia, hôm nay chúng ta đi đến căn hộ của Lục gia trong nội thành.”

“Ok.” Lộ Tử Nhiên vừa giúp Trì Mộ Tinh thắt xong dây an toàn, vừa hỏi: “Lục gia ở nội thành rốt cuộc có bao nhiêu bất động sản a?”

“Cái này ta cũng không rõ lắm, thật ngại.” Tài xế cười nhạt: “Dù sao rất nhiều, không đếm xuể.”

Lộ Tử Nhiên nghe vậy mà chỉ muốn nằm xuống mặc kệ.

Trước kia lúc khổ cực nhất, hắn từng hâm mộ những phú nhị đại kia. Khi hắn đứng trên sàn đánh quyền, những kẻ đó chỉ trỏ dưới khán đài, cược hắn thắng thì sẽ hò reo cổ vũ, nhưng một khi hắn thua, bọn họ lại mắng chửi còn tệ hơn rác rưởi.

Hiện tại rốt cuộc chính mình cũng thành phú nhị đại, Lộ Tử Nhiên có cảm giác cả đời này cho dù không nỗ lực thì cũng có thể sống sung sướng đến cuối đời.

Nhưng đó cũng chỉ là nghĩ thôi, công ty và các hạng mục đều đặt ở kia, Trì Mộ Tinh cũng sẽ không đi tiếp quản, cuối cùng vẫn là hắn phải gánh.

Trì Mộ Tinh vẫn chưa quen với cách gọi “thiếu gia”, đặc biệt còn bị gọi thêm “tiểu thiếu gia”, càng khiến cậu cảm thấy kỳ quái khó nói…

Ai, cậu hình như quên chưa nói với ông nội Trì, mình mới là con nuôi của vợ chồng Lục gia.

Không biết nếu nói ra có bị ông nội mắng thêm một trận nữa không.

Trì Mộ Tinh nghe Lộ Tử Nhiên và tài xế nói chuyện vu vơ, phát hiện tài xế này đối với sản nghiệp của Lục gia cũng không mấy rõ ràng, thậm chí đến cả địa chỉ một số bất động sản cũng không nắm chắc.

Điều này đủ để chứng minh Lục gia thực sự phong phú, giàu có đến mức dọa người, là cái tồn tại mà Trì gia có tích góp mười đời cũng không thể đuổi kịp.

Xe chở hai người đi thẳng đến khu phố cổ, rẽ vào một ngõ nhỏ của khu tứ hợp viện.

Lúc này bọn họ mới phát hiện, trong ngõ nhỏ ấy lại có một thế giới khác.

Nhìn bên ngoài chỉ là con hẻm bình thường, không ngờ bên trong lại ẩn giấu cả một khu biệt thự cao cấp.

“Tiểu thiếu gia, thiếu gia, hôm nay ta đưa các ngươi đến đây thôi.” Tài xế nói, “Mời xuống xe.”

Lộ Tử Nhiên cùng Trì Mộ Tinh xuống xe, trợn mắt há hốc nhìn cánh cổng lớn của biệt thự.

Trên đó… không nhìn lầm chứ, là vàng! Vàng ròng thật sự!

“Nhìn cái gì đó?” Thích Vân Huyên đứng trên ban công lầu hai, cao giọng gọi: “Nhanh vào đi! Mẹ đã chuẩn bị đồ ăn ngon cho các con rồi!”

“Mẹ?” Lộ Tử Nhiên thấy mẹ mình thì rất vui, giơ túi đồ trong tay lên: “Mẹ, con mua thuốc nhuộm tóc cao cấp cho mẹ nè!”

Tuy khu trung tâm thương mại kia đều thuộc Lục gia, nhưng những cửa hàng mặt tiền bên trong vẫn cho người khác thuê. Ông chủ Trần nói muốn miễn phí cho Lộ Tử Nhiên, nhưng hắn kiên quyết không chịu.

Đó là tiền mồ hôi công sức người ta kiếm, hắn không thể vì thân phận của mình mà lấy không.

Thích Vân Huyên cười cong khóe miệng, xoay người xuống lầu, tự mình ra cửa đón hai người.

Bà lần lượt ôm từng đứa một, kích động nói: “Ai da bảo bối của mẹ, mẹ nhớ các con muốn ch·ết!”

“Không phải chỉ mới nửa ngày thôi sao, sao mẹ nhớ chúng con dữ vậy.” Lộ Tử Nhiên vừa bước vào cửa đã ngửi thấy mùi thức ăn thơm nức, “Wow, mẹ, đều là mẹ nấu sao? Thơm quá!”

“Bây giờ ngửi được đều là của mẹ làm, nhưng lát nữa thì chưa chắc.” Thích Vân Huyên trả lời.

Lộ Tử Nhiên không hiểu: “Sao cơ mẹ, còn có ai nấu nữa?”

“Ba con.” Thích Vân Huyên trợn mắt: “Ông ấy nhất quyết phải từ công ty chạy về để tự tay nấu cho con ăn, nhưng ông ấy là sát thủ phòng bếp đó, lát nữa con sẽ biết thôi, dù sao cũng đừng kỳ vọng gì ở ông ấy cả.”

Lộ Tử Nhiên: “…”

Trì Mộ Tinh: “…”

Thì ra cái khả năng nấu ăn tệ hại của Lộ Tử Nhiên là do di truyền từ cha.

Cậu lập tức tha thứ cho Lộ Tử Nhiên, bởi vì di truyền loại chuyện này đâu phải Lộ Tử Nhiên có thể quyết định.

Lục Quan Diệp quả đúng như Thích Vân Huyên nói, đang bận rộn trong phòng bếp.

Bảy tám đầu bếp đứng quanh ông, mỗi người một câu chỉ đạo.

Thế nhưng vẫn chẳng nên trò trống gì, món ăn Lục Quan Diệp làm ra vừa xấu vừa dở, các đầu bếp sau lưng đều lắc đầu ngán ngẩm.

Nhưng ngoài mặt vẫn phải cổ vũ: “Không sao, Lục tổng, đã rất tuyệt rồi, so với lần trước tiến bộ hơn nhiều.”

Thích Vân Huyên thật sự không muốn nhìn nữa.

Bà dẫn Lộ Tử Nhiên và Trì Mộ Tinh đến bàn ăn, hô: “Các con cứ ăn trước đi, không cần đợi ông ấy, dù sao đồ ông ấy nấu, nhiều lắm các con ăn một miếng là chịu không nổi rồi.”

“Có đến mức đó không?” Lộ Tử Nhiên không tin, “Để con qua xem thử!”

Hắn hứng thú hừng hực chạy vào phòng bếp, trên bàn ăn chỉ còn Thích Vân Huyên và Trì Mộ Tinh.

Không hiểu sao, cả hai cùng lúc thở dài một hơi.

Thở xong, lại rất ăn ý liếc mắt nhìn nhau.

Thích Vân Huyên hỏi: “Chẳng lẽ nó cũng…”

Trì Mộ Tinh bất đắc dĩ gật đầu: “Đúng vậy…”

Quả nhiên, chẳng bao lâu sau, trong phòng bếp lại có thêm một bóng người bận rộn. Lộ Tử Nhiên quyết tâm hợp tác với Lục Quan Diệp, cùng nhau nấu ra một bữa “món ăn phụ tử”.

Phòng bếp khói đen cuồn cuộn, đến cả máy hút khói cũng hút không kịp, một ít còn bay cả sang bàn ăn. Thích Vân Huyên nhịn không nổi nữa, đứng dậy, cũng đi vào phòng bếp.

Trì Mộ Tinh ngồi một mình bên bàn ăn, chung quanh có mấy hầu gái đứng hầu, so với mấy cô hầu gái cosplay mà bọn họ thấy trong công viên trò chơi, thì những người này đều mặc đồng phục kiểu Trung Quốc chỉnh tề, trông chính thống hơn nhiều.

Trong số đó còn có Lâm Chiến Hổ, nhưng hắn chỉ nửa ngồi dựa vào tường, rõ ràng đãi ngộ không cùng cấp bậc với các cô hầu kia.

Trì Mộ Tinh quay sang hỏi Lâm Chiến Hổ: “Chỉ có mấy người chúng ta ăn cơm thôi sao? Hội Lục Từ học trưởng đâu?”

“Lục Từ thiếu gia đi đón Kỳ Vọng, sẽ về ngay thôi.” Lâm Chiến Hổ đáp.

“Thế còn nhà thầy Lục?”

“Họ đi đón ông nội Lục.” Lâm Chiến Hổ cười: “Lão nhân ấy quá khó liên lạc, ông chủ đã phải phái người đi tìm rất lâu trong núi mới tìm ra nơi ông ấy bế quan tu luyện.”

“Bế quan tu luyện?” Trì Mộ Tinh nghi hoặc, “Vì sao lại phải bế quan tu luyện? Ông nội Lục không cùng bọn họ quản lý công ty sao?”

“Chuyện này thì phức tạp lắm.” Lâm Chiến Hổ buông tay: “Ta cũng không biết rõ, chỉ nghe nói có liên quan đến bà nội của tiểu thiếu gia ở F quốc.”

Bà nội của Lộ Tử Nhiên vốn là tiểu công chúa hoàng thất F quốc, bởi vì cháu trai bảo bối bị thất lạc, bà nhất quyết đòi ly hôn với ông nội Lục ở độ tuổi này, còn nói nếu không tìm được đứa trẻ thì cả đời này cũng sẽ không gặp lại ông ấy nữa.

Ông nội Lục lúc đó gấp đến phát điên, cháu trai mất, vợ cũng không còn, thân thể lại ngày càng suy sụp, liền vội vàng tìm một vị đại sư trên núi để học tu luyện, từ đó mặc kệ chuyện đời.

Mấy năm nay, ông nội Lục sống như một ông già lang bạt giang hồ, nhiều người trong giang hồ cũng giúp ông đi tìm đứa bé, đáng tiếc chỉ dựa vào một tấm ảnh trẻ sơ sinh thì thật sự quá khó nhận ra.

Người ta thường nói trẻ con nhìn qua ai cũng giống nhau, lấy ảnh lúc mới sinh ra mà đem so với khi đã trưởng thành, nếu không phải chuyên gia thì rất khó xác định được có phải là cùng một người hay không.

Cho nên, dù có từng vô tình gặp qua Lộ Tử Nhiên trên đường, bọn họ cũng khó lòng nhận ra.


Bạn có thể dùng phím mũi tên hoặc WASD để lùi/sang chương.