Hà Manh đẩy cửa bước vào phòng ngủ, quả nhiên, là bạn thân từ nhỏ đáng thương yếu ớt đang nằm trên giường mình .
Cậu ta xách váy, bước nhanh nhảy đến trước mặt Trì Mộ Tinh. Cậu vẫn mặc bộ váy hầu gái kia, còn quần áo của cậu thì hẳn là để lại trong phòng thay đồ chưa mang về.
Hà Manh gọi điện phân phó cấp dưới, sai người đến cửa hàng thanh toán tiền và mang quần áo Trì Mộ Tinh về.
Làm xong, cậu ta quỳ một chân trên giường, cúi xuống dò hơi thở Trì Mộ Tinh.
Hơi thở đều đặn, nhưng lông mày cậu nhíu chặt, dường như vẫn còn đang trải qua thống khổ nào đó.
Làm Omega thật sự không dễ. Là nhóm yếu thế trong xã hội, một khi gặp phải Alpha không giữ võ đức, liền chịu ảnh hưởng sâu sắc. Vì vậy, các quốc gia đều có pháp luật nghiêm ngặt, cấm Alpha tùy tiện phát tán tin tức tố nơi công cộng.
Nhưng hôm nay Trì Mộ Tinh quá xui xẻo, đầu tiên là tiếp nhận trực diện tin tức tố có độ xứng đôi 100%, sau lại bị ngộ thương bởi Cẩm Thư Hoa dùng tin tức tố công kích Trần Tử Kiện , các chỉ số cơ thể đều rối loạn.
Hà Manh đưa mắt nhìn sang bên kia giường, nơi đó có vị bác sĩ chuyên dụng của bang phái ngồi chờ.
“Thiếu gia.” Bác sĩ thấy ánh mắt cậu ta liền đứng lên, “Ta đã tiêm thuốc ngăn cách, nhưng cách xử lý tốt nhất vẫn là tìm một Alpha có độ xứng đôi cao để tiến hành trấn an.”
“Điện thoại tên kia gọi không thông.” Hà Manh cũng bất đắc dĩ, “Hắn đang ở tiết mục trực tiếp, di động chắc ném ở hậu trường, có reo cũng chẳng nghe.”
Nói xong, cậu đưa tay khẽ nắn gương mặt mềm mại của Trì Mộ Tinh. Làn da trắng nõn mịn màng khiến cậu mê mẩn không buông tay.
Cậu xoa nhẹ vài cái, khuôn mặt Trì Mộ Tinh liền đỏ bừng, cau lại như đang tỏ vẻ bất mãn.
“Mẹ nó, đáng yêu muốn chết.” Hà Manh lẩm bẩm, “Lộ Tử Nhiên có giữ nổi không? Sợ là cái bộ phận nào đó của hắn lâu rồi không hoạt động cần tu sửa ấy chứ?”
“Ách…” Lời nói quá trắng trợn này khiến bác sĩ ước gì biến mất tại chỗ, không muốn tiếp tục nghe, “Cái kia… thiếu gia, ta xin phép đi trước?”
“Được,nhưng đừng đi xa quá, có việc ta sẽ gọi ngươi đến.”
Bác sĩ đi rồi còn thuận tay khép cửa lại. Hà Manh đặt tay lên trán Trì Mộ Tinh, cảm thấy có chút nóng, nhưng chưa tới mức sốt.
Cậu lặng lẽ chỉnh điều hòa trong phòng, ôm Trì Mộ Tinh quấn chăn kỹ lại.
…
Trì Mộ Tinh tỉnh lại, vừa mở mắt liền thấy trên trần dán đầy hình ảnh nam nhân l** th*, dọa cậu giật mình, tưởng mình đã chết rồi xuống địa ngục.
Cậu còn đang do dự không biết có nên trợn mắt tiếp hay không, bên tai vang lên giọng Hà Manh đầy kinh hỉ: “Tiểu Tinh, ngươi tỉnh rồi!”
“Ưm…” Trì Mộ Tinh há miệng, phát hiện giọng mình khàn khàn yếu ớt, nghe thật tiều tụy, “Hà Manh, ta…”
“Ngươi không sao rồi bảo bối.” Hà Manh bất chấp trên người cậu còn dơ ướt, lập tức ôm lấy cổ Trì Mộ Tinh, “Ngươi chưa gặp chuyện gì cả, là Cẩm Thư Hoa cứu ngươi về.”
Trì Mộ Tinh chấn động run rẩy, thế nhưng lại là Cẩm Thư Hoa!
Người nhìn qua yếu đuối thư sinh, nguyên lai lợi hại đến vậy sao?
Khó trách Hà Manh thích hắn, hóa ra không thể chỉ nhìn bề ngoài mà đánh giá.
“Ngươi không cần dậy.” Hà Manh đứng lên, “Ta đi rót nước cho ngươi.”
Đợi Trì Mộ Tinh uống xong một chén, giọng nói mới miễn cưỡng hồi phục, cậu đảo mắt nhìn quanh phòng ngủ của Hà Manh, hỏi: “Cẩm Thư Hoa đâu?”
“Ở phòng dạy dỗ của ta.” Hà Manh đáp.
“…”
Một cách gọi mới, nghe lên chẳng phải chuyện gì tốt đẹp.
Trì Mộ Tinh ho khan: “Vậy Trần Tử Kiện đâu?”
“Ai?”
“Chính là người hại ta.”
“À…” Hà Manh khoa trương há miệng, “Nguyên lai tên gã là vậy a. Ngươi hỏi gã làm gì? Đừng hỏi, coi như trên đời này chưa từng có người này.”
“…” Trì Mộ Tinh hơi muốn phản bác, nhưng lại không biết nên diễn đạt thế nào cho hợp, rốt cuộc bản thân cậu là người gặp chuyện, mà bạn bè lại còn lo lắng hơn cậu.
Chính vì vậy, cậu càng không thể tha thứ cho hành vi của Trần Tử Kiện, nhất là đến giờ cậu vẫn không hiểu tại sao gã ta phải bắt cóc mình.
“Hà Manh.” Trì Mộ Tinh nắm tay cậu ta, kéo vào trong chăn, “Ta… ta không biết, ta vì sao lại chọc tới gã.”
“Hả?” Hà Manh nghiêng đầu, “Hai người không quen sao?”
“Có quen, nhưng không thân.” Trì Mộ Tinh đáp, “Gã là anh trai mà Lộ Tử Nhiên quen ở viện phúc lợi, ta và gã nói chưa tới năm câu, trong đó cũng không hề thất lễ.”
“Hả? Vậy mới lạ.” Ngay cả Hà Manh cũng thấy khó hiểu, “Thế thì gã một hai phải vượt đường xa tới F quốc để bắt ngươi làm gì? Ăn no rỗi việc chắc?”
“Ta nghi ngờ gã nhận nhầm người, nhưng ta không có chứng cứ.”
“Cái gì!” Hà Manh khoa trương lắc vai cậu, “Có khi nào gã thầm mến Lộ Tử Nhiên nhiều năm, coi Lộ Tử Nhiên là đối tượng không thể chạm tới. Rồi nhìn thấy ngươi giành mất Lộ Tử Nhiên, gã oán hận không nguôi, nên quyết định xử lý ngươi để được ở bên Lộ Tử Nhiên!”
“…” Trì Mộ Tinh giật giật khóe miệng, nhớ đến thái độ của Trần Tử Kiện đối với Tử Nhiên, “Cũng… cũng không giống lắm.”
Thái độ gã đối với Lộ Tử Nhiên rất bình thường, giống như bạn bè lâu năm giữ khoảng cách vừa vặn.
Càng nghĩ, đầu càng đau.
Trì Mộ Tinh ôm đầu, nhăn mặt khó chịu.
Hà Manh hoảng sợ, vội vàng vừa xoa đầu cậu, vừa lấy di động gọi cho Cẩm Thư Hoa.
“Hỏi cho ta, nhất định phải hỏi rõ! Vì sao gã lại muốn ra tay với Trì Mộ Tinh!”
Đầu dây bên kia, Cẩm Thư Hoa trầm mặc một lát rồi hỏi: “Có thể dùng đạo cụ của ngươi để thẩm vấn không?”
“Tê…” Đây đúng là câu hỏi khó trả lời.
Trong đầu Hà Manh giằng co, cuối cùng vẫn để tình hữu nghị với Trì Mộ Tinh thắng sự tiếc rẻ đống đạo cụ quý, gật đầu: “Dùng đi… nhưng không được làm hư! Làm hỏng thì ngươi chết chắc!”
“Nếu vậy chi bằng ngươi tự qua đây?” Cẩm Thư Hoa thật sự bất đắc dĩ, “Dù sao ngươi cũng ở đây.”
So với để mình dùng khiến Hà Manh lo hỏng đồ, chi bằng để Hà Manh tự tay dùng, ít nhất sau này hai người khỏi tranh cãi vô ích.
Hà Manh nghiêng đầu nghĩ ngợi, thấy quả thật có lý.
“Vậy chờ chút, ta qua ngay!”
Cúp máy, Hà Manh cúi xuống hôn chụt một cái lên má Trì Mộ Tinh còn mơ màng: “Tiểu Tinh, ta đi thẩm vấn gã cho ngươi, ngươi ngủ tiếp đi. Có việc thì gọi điện cho ta.”
Trì Mộ Tinh che tuyến thể sau cổ, ngẩn ngơ khẽ “Ừm” một tiếng.
Mấy luồng tin tức tố va chạm trong cơ thể, cho dù bác sĩ đã xử lý, cậu vẫn cảm giác toàn thân như có vô số kiến bò qua, vừa ngứa vừa khó chịu.
Nhớ Lộ Tử Nhiên quá, thật sự rất nhớ.

