“A?!”
Lộ Tử Nhiên bị năm chữ kinh thiên động địa kia dọa đến giật mình.
Hôm nay nay Trì Mộ Tinh rốt cuộc đã chịu k*ch th*ch gì, mà ngay cả lời “ đánh dấu vĩnh viễn” cũng có thể nói ra miệng!
Đây là loại cám dỗ mà chiến sĩ yêu đương thuần khiết nào có thể ngăn cản được?
Thật sự có người nào có thể nhìn người mình thích nằm trong lòng, nghe xong những lời khiến tim run rẩy kia, mà vẫn ngồi yên trong lòng không loạn, hoàn toàn không động tâm sao?
Nếu thật có loại người này, vậy nhất định là… bị đau dạ dày!
Hiển nhiên, Lộ Tử Nhiên không bị đau dạ dày.
Cho nên, sau cơn khiếp sợ ngắn ngủi, hắn lập tức cảm nhận được Trì Mộ Tinh chủ động phóng thích tin tức tố chứa đựng tình cảm dành cho mình, đồng thời thân thể hắn cũng bắt đầu âm thầm thay đổi.
Lộ Tử Nhiên siết eo Trì Mộ Tinh, quay đầu hôn cậu thật sâu.
Hôm nay Trì Mộ Tinh chủ động khiến người kinh hãi, trên thực tế cậu cũng sợ hãi không kém.
Nếu như hôm nay Cẩm Thư Hoa không kịp thời cứu mình ra khỏi tay Trần Tử Kiện, chỉ dựa vào độ xứng đôi tin tức tố 100% kia, bản thân có thể chống cự được bao lâu? Có khi nào sẽ bị Trần Tử Kiện đánh dấu xong rồi lại vứt bỏ giống rác rưởi? Vậy thì tương lai giữa mình và Lộ Tử Nhiên sẽ thành ra cái dạng gì?
Vừa nghĩ đến đây, toàn thân Trì Mộ Tinh liền ướt đẫm mồ hôi lạnh.
Những chuyện thân mật như thế này, cậu hoàn toàn chưa từng nghĩ sẽ cùng với người thứ hai làm.
Hiện tại không có, về sau cũng sẽ không có.
Bọn họ thật vất vả mới đi đến được hôm nay, có được hạnh phúc thế này, sao có thể chịu mất đi?
Bộ tây trang xa xỉ trên người Lộ Tử Nhiên bị Trì Mộ Tinh vò đến nhăn nhúm khắp nơi, hắn nghĩ đến giá trị bộ đồ liền đau lòng, cuối cùng đành cởi áo khoác ném sang một bên.
Bên trong là sơ mi trắng cũng đắt đỏ không kém, nút áo phía trên đã bị Trì Mộ Tinh tháo mất một cái.
Lộ Tử Nhiên chỉ biết bất lực thở dài, nhưng nghĩ lại, mình là con trai của nhà giàu số một, một cái nút áo có đáng gì chứ.
Tiểu tổ tông vui vẻ mới là quan trọng nhất.
Cuối cùng, tay Trì Mộ Tinh đặt trên cơ bụng rắn chắc của Lộ Tử Nhiên, còn tay hắn thì men theo sống lưng cậu trượt vào bên trong q**n l*t nhỏ.
“Tiểu Tinh!!!”
Cửa phòng ngủ đột nhiên bị đẩy mạnh ra, giọng nói kia vừa vang lên liền biết ngay là ai.
Lộ Tử Nhiên bị Hà Manh dọa suýt nữa hỏng mất.
Hắn vội vàng nhét Trì Mộ Tinh còn đang hoảng hốt vào trong chăn, lập tức đứng dậy, từ dưới đất nhặt áo khoác lên mặc lại, giận dữ trừng mắt nhìn Hà Manh vừa bước vào.
“Này này này, sao lại trừng ta a.” Hà Manh vẻ mặt vô tội, “Đây là phòng ngủ của ta, lẽ nào ta không có quyền vào sao?”
“… Ngươi có.” Lộ Tử Nhiên nghiến răng, “Ngươi có, ngươi quá là có, cả nhà ngươi đều có.”
“Đúng vậy a, vốn dĩ cả nhà ta đều có.” Mắt Hà Manh tinh tường, vừa liếc đã thấy bộ váy hầu gái bị vứt trên đất, “Ai da, ngươi giúp cậu ấy cởi ra à? Không tệ đâu.”
Cậu ta lại bước thêm vài bước, mới phát hiện Cẩm Thư Hoa hình như không đi theo vào.
Thế là cậu ta quay lại, kéo mạnh Cẩm Thư Hoa từ ngoài cửa vào: “Ngươi bị tâm lý gì vậy, bị thao tác của ta dọa đến mức không dám bước vào luôn sao?”
“…” Cẩm Thư Hoa á khẩu, “Hà Manh, ngươi có thể nào… bớt ngốc một chút không?”
“Cái gì a, ta có nhan sắc là đủ rồi.”
“…”
Thừa lúc Hà Manh và Cẩm Thư Hoa còn đang nói chuyện ở cửa, Lộ Tử Nhiên nhanh chóng cài lại hết nút áo, kéo căng chỗ nhăn, làm cho bản thân nhìn không còn quá lộn xộn, cũng không đến mức giống cầm thú.
Đúng là phục thật, Hà Manh nói đúng — đây rõ ràng là phòng của cậu ta, mà bọn họ thế nhưng… lại suýt nữa làm chuyện đó trong phòng người khác!!!
Xấu hổ quá, xấu hổ đến mức ngón chân có thể đào ra ba phòng một sảnh.
Trì Mộ Tinh co người trong chăn, nửa bên má lộ ra đỏ hơn cả ráng chiều.
Lúc này cậu mới hậu tri hậu giác nhớ ra, địa điểm này thật sự quá mức không thích hợp. Nếu vừa rồi thật sự làm gì đó trên giường của Hà Manh, vậy sau này Hà Manh còn ngủ nổi trên cái giường này nữa sao?
Hà Manh và Cẩm Thư Hoa giằng co một trận, cuối cùng Cẩm Thư Hoa sống chết cũng không chịu bước vào, Hà Manh đành từ bỏ giãy giụa, tự mình đi tới.
“Ngươi lấy cho em ấy bộ quần áo sạch sẽ mặc đi.” Lộ Tử Nhiên liếc thấy váy dài màu lam trên người Hà Manh, khóe miệng giật giật, “Không cần váy, cảm ơn.”
“Không khách khí, chiếu cố bạn bè là việc ta nên làm, không cần ngươi nhắc.”
Hà Manh mở tủ quần áo, trong ánh mắt kinh ngạc của Lộ Tử Nhiên, kéo ra cả một tầng toàn là các loại đồ ngủ tình thú, rồi từ bên trong rút ra một bộ đồ thể thao bình thường.
“Tiểu Tinh, bộ này được chứ?”
“Được…” Trì Mộ Tinh nhanh chóng liếc một cái, rồi gật đầu.
Hà Manh đưa quần áo cho cậu, dưới ánh mắt nóng bỏng của Lộ Tử Nhiên bèn hỏi: “Lại làm sao nữa?”
“Em ấy thay quần áo, ngươi không định ra ngoài à?” Lộ Tử Nhiên hỏi.
Hà Manh: “…”
Mẹ nó, có người dám đảo ngược Thiên Cương!
“Ngươi ra ngoài đi.” Trì Mộ Tinh đột nhiên lên tiếng.
“Ngươi nghe thấy chưa!” Lộ Tử Nhiên lập tức phấn khích, định đuổi người.
Nhưng Trì Mộ Tinh lại bổ sung: “Không phải nói Hà Manh… là nói ngươi.”
Lộ Tử Nhiên: “…”
Hắn hoàn toàn không hiểu tình huống, nhưng vẫn nghe lời, lủi thủi bước ra ngoài cửa.
Hà Manh xoa eo, chỉ vào bóng lưng tức giận bỏ đi của Lộ Tử Nhiên mà cười nhạo: “Đóng cửa lại, vị khách này.”
“Biết rồi! Ngươi con mẹ nó!”
Lộ Tử Nhiên nghẹn khuất đóng cửa, rồi ở ngoài phòng cùng Cẩm Thư Hoa trừng mắt nhìn nhau.
Trong phòng, Trì Mộ Tinh thay quần áo xong, kéo tay Hà Manh.
“Ngươi vừa rồi… có hỏi được gì không?”
“Có.” Vừa nãy còn cười toe toét, bây giờ sắc mặt Hà Manh nghiêm lại, “Gã là đứa con duy nhất của thủ phạm giết cha mẹ ngươi.”
“Cái gì?”
Trì Mộ t*nh h**n toàn không biết chuyện này, khi ấy cậu còn quá nhỏ, căn bản không nhớ được gì. Ông nội cũng không muốn để cậu vướng thêm ký ức xấu, nên chưa từng kể lại quá khứ này.
Cậu cũng là đến giờ mới biết, kẻ giết cha mẹ mình thế nhưng còn có một đứa con mồ côi.
“Gã muốn báo thù thay cha mẹ sao?” Trì Mộ Tinh nghi hoặc, “Nhưng tại sao? Rõ ràng cha mẹ gã mới là người ra tay trước làm hại cha mẹ ta mà.”
“Không.” Hà Manh lắc ngón tay, “Trì Mộ Tinh, gã chỉ đơn thuần muốn hại ngươi. Bởi vì khi đó gã cũng bị bắt đi, suýt chút nữa chết cùng cha mẹ gã.”
“…” Trong lòng Trì Mộ Tinh dâng lên một tia áy náy.
Cậu biết ông nội mình thủ đoạn tàn nhẫn, chuyện đã làm thì chắc chắn sẽ nhổ cỏ tận gốc, không để lại hậu hoạn, điều đó cũng bình thường.
Nhưng Trần Tử Kiện khi ấy cũng chỉ là một đứa trẻ thôi, gã có làm sai gì đâu…
“Gã không chết, nhưng toàn thân trọng thương, để lại đầy những vết sẹo dữ tợn.” Hà Manh lấy di động ra, mở ảnh vừa chụp cho Trì Mộ Tinh xem.
Chỉ thoáng nhìn, Trì Mộ Tinh đã không nỡ nhìn tiếp.
Quả thật, khi đó bọn họ suýt chút nữa đã lấy mạng Trần Tử Kiện.
“Hà Manh.” Trì Mộ Tinh cảm thấy ngực mình nghẹn lại, hô hấp khó khăn, “Ngươi… có nói với Lộ Tử Nhiên chưa?”
“Không.” Hà Manh đáp, “Cẩm Thư Hoa bảo ta tạm thời đừng nói, nên từ lúc bước vào đây ta cũng chưa nhắc đến chuyện này.”
“Trước tiên đừng nói với hắn… được không?”
“Tại sao? Gã làm ngươi bị thương, ngươi còn muốn che giấu cho gã sao?” Hà Manh khó hiểu, bĩu môi nhìn Trì Mộ Tinh.
“Ta không phải đau lòng gã.” Trì Mộ Tinh thở dài, “Ta chỉ không muốn ký ức trân quý trong lòng Lộ Tử Nhiên bị vấy bẩn.”
Vừa nói, cậu vừa kéo vạt áo Hà Manh, giống như làm nũng, đôi mắt ngấn nước nhìn cầu khẩn.
Hà Manh bị ánh mắt đáng thương này làm cho bó tay: “Được rồi được rồi, ta đáp ứng ngươi. Vậy người kia… xử lý thế nào?”
“Người…” Trì Mộ Tinh trầm mặc suy nghĩ một lúc, rồi thử hỏi: “Ngươi… có cách nào để gã không bao giờ xuất hiện trước mặt ta và Lộ Tử Nhiên nữa không?”

