Alpha Cấp S Cũng Muốn Ở Rể

Chương 256: PN Kỳ Vọng – Lục Từ Thiên 1




Nội dung chương đang bị khóa. Vui lòng mở lại quảng cáo
để tiếp tục ủng hộ dịch giả và đọc Chương 256 miễn phí!

Đường đua.

Kỳ Vọng cưỡi chiếc xe điện lao vút như bay, cuối cùng dừng lại bằng một đường cong uyển chuyển đến mức ngay cả nhà toán học cũng không thể vẽ ra. Cửa xe bật mở, tiếng hoan hô bốn phía lập tức dâng lên cao hơn cả lúc trước.

Hắn chính là tay đua ngầu nhất nơi đây, không ai có thể sánh.

“Được lắm, Kỳ Vọng, ngươi lại phá kỷ lục rồi!”

Bạn bè đang định ùa tới khoác vai bá cổ thì thấy hắn lấy điện thoại từ trong túi ra, làm một động tác “suỵt”.

“Alo? Ba? Có chuyện gì a?”

“Ngươi đang lang thang ở đâu đó?” Giọng ba hắn vừa nghiêm khắc vừa gấp gáp, “Mau về ngay cho ta!”

“Làm gì a, ta còn hẹn người đi ăn tiệc mừng chiến thắng đây.”

“Mừng cái rắm, mau lăn về, ta đã hẹn nhà thiết kế quần áo đến lấy số đo cho ngươi.”

“Gấp cái gì chứ.” Kỳ Vọng bĩu môi, xoay lưng lại với đám bạn đang ríu rít bên cạnh, bực bội nói, “Không thể để hắn chờ ở nhà sao? Có thiếu tiền của hắn đâu, ta thật sự còn có việc.”

“Không được! Chúng ta đã xác nhận đơn rồi, không còn kịp nữa. Lễ sinh nhật 18 tuổi của thiếu gia Lục gia đột nhiên mời cả nhà chúng ta tham dự, đây là cơ hội ngàn năm có một, ngươi đừng để ta mất mặt.”

“Ai da, ta không quen biết.”

Kỳ Vọng vốn ít khi quan tâm mấy chuyện xã giao của cha mẹ. Trong mắt hắn, cái gì mà Lục gia có tiền thì liên quan gì đến hắn, còn chẳng bằng đi uống chút rượu với bạn rồi ngắm mấy cô em xinh đẹp.

“Cùng học một trường, người ta thành tích tốt lắm, nhập học đứng đầu đó.” Ba hắn chậc một tiếng, “Được rồi, nói nhiều vô ích, mau lăn về. Đây là lần đầu tiên nhà họ mời nhà ta, nếu vì ngươi mà xảy ra sơ suất gì, ta sẽ bán đấu giá toàn bộ xe đua của ngươi.”

Dứt lời, trong điện thoại chỉ còn tiếng tút tút.

Kỳ Vọng ném điện thoại, phiền não cực độ.

“Sao vậy, anh Vọng , sao mặt khó chịu thế?” Bên cạnh, bạn hắn rít thuốc, thấy hắn cau mày thì hỏi.

Kỳ Vọng vươn tay giật điếu thuốc từ miệng đối phương ném xuống đất: “Vì một tên mọt sách, ba ta bắt ta về nhà.”

Hắn xoay chìa khóa xe trong tay, leng keng vang lên. Vì một người xa lạ mà phải cho bạn bè leo cây, hỏa khí trong lòng Kỳ Vọng bốc ngùn ngụt, lái xe cũng mang theo chút giận dữ.

Mà phiền phức thật sự còn ở phía sau.

Về đến nhà, vừa bước qua cửa, hơn mười ánh mắt đồng loạt đổ dồn về phía hắn.

Kỳ Vọng liếc một cái đã thấy cha mình ngồi giữa phòng, bên cạnh là một đống nhà thiết kế đã chờ từ lâu.

“Kẹt xe.” Kỳ Vọng mở miệng nói, “Đo nhanh lên, ta đã bảo bạn giữ chỗ, lát nữa ta còn phải đi.”

“Ách…” Nhà thiết kế dẫn đầu lộ ra vẻ khó xử, chỉ nhìn cũng biết vị thiếu gia này không dễ hầu hạ, “Kỳ thiếu gia, chúng ta không nhanh được… Bởi vì ba ngài muốn làm phiên bản cao cấp nhất, cần phải rất tinh tế tỉ mỉ.”

Kỳ Vọng quay đầu liếc cha mình, trong mắt đầy sự không kiên nhẫn.

Cha hắn ngẩng cằm: “Sao, có ý kiến à?”

“Tất nhiên có. Người khác mười tám không phải ta mười tám, sinh nhật thành niên của ta cũng chẳng long trọng thế này, dựa vào cái gì mà cẩn thận từng li từng tí ở sinh nhật y như vậy. Y xứng sao?”

“Lục gia- nhà giàu số một ở thủ đô, ngươi nói xem y xứng hay không?”

“Xứng thì liên quan gì đến ta.”

Thật sự không hiểu mấy dịp tổ chức chỉ để giới thượng lưu giao lưu như thế này có gì cần hắn tham dự. Hắn vừa không quen thiếu gia Lục gia, vừa chẳng quan tâm đến công ty của cha mẹ, đến đó ngoài việc ngồi trong góc chơi game thì còn làm được gì.

Trong lòng Kỳ Vọng oán niệm sâu nặng, đối với vị thiếu gia Lục gia trong truyền thuyết kia cũng chẳng có ấn tượng tốt gì.

Nhưng oán niệm chưa kịp nguôi, hôm sau bạn hắn lại rủ đi một vũ trường nổi tiếng ở thủ đô.

Nhìn vũ công xoay tròn trên sân khấu, tâm trạng Kỳ Vọng ít nhiều cũng thoải mái hơn một chút.

Bạn hắn huých khuỷu tay: “Thích cô nào, gọi xuống bồi đi.”

“Không thấy vừa mắt ai.” Kỳ Vọng mặt mày nhạt nhẽo, tựa như có hứng thú, nhưng hứng thú ấy lại chẳng sâu.

Thái độ hắn đối với mấy thứ này giống như thưởng thức chứ không phải thật sự thích. Bản thân vốn là sinh viên nghệ thuật, gặp cái đẹp liền có loại thôi thúc muốn giám định và thưởng thức. Nhưng nếu thật sự bắt hắn gọi người lại gần để ngắm kỹ, hắn lại thấy càng nhìn lâu càng dễ phát hiện sự giả tạo dưới lớp hào nhoáng.

Nói cũng kỳ lạ, Kỳ Vọng vốn không mê học, điểm vào đại học Kim Bảng toàn nhờ vào việc cha mẹ bỏ số tiền lớn mời gia sư nổi tiếng, thêm chút điểm cộng ở khu vực thủ đô, cùng với may mắn trời ban. Bình thường lên lớp cũng hay trốn vài tiết, ra ngoài phong lưu khoái hoạt, nhưng lại có một chuyện hắn chưa từng chạm vào, chính là yêu đương.

Không hiểu vì sao, con gái và cả nam Omega đều khiến hắn thấy như thiếu mất chút gì. Nhưng nếu nói thật muốn cùng một Alpha yêu đương… hắn chỉ nghĩ tới cảnh cha mình sẽ đánh gãy chân rồi đuổi khỏi nhà.

Vài ngày sau, đội ngũ thiết kế hối hả mang đến bộ lễ phục cao cấp đặt riêng. Kỳ Vọng soi thử trong gương, suýt chút bị chính mình soái đến mù mắt chó.

Bạn bè thường trêu hắn là “đệ nhất soái ca thủ đô”, vì thế mới chướng mắt bất kỳ ai. Kỳ Vọng chỉ coi đó là trò đùa, nghe rồi bỏ qua.

Nhưng hôm nay, lễ phục ôm trọn dáng người hắn, chỗ nên nhô thì nhô, nên lõm thì lõm, khí chất toàn thân là một vị vương tử ngạo mạn đến cực điểm.

Đúng là dáng vẻ soái ca đệ nhất thủ đô.

Đây là lần đầu tiên hắn thật sự để mấy lời bạn bè nói lọt tai, lại suýt nữa gây ra chuyện ngoài ý muốn.

Đêm yến hội, Kỳ Vọng theo cha mẹ bước vào hội trường sinh nhật do Lục gia tổ chức.

Đó là một tòa lâu đài cổ kiểu Trung cổ, bên ngoài giữ nguyên dáng dấp lâu đài, bên trong lại được cải tạo thành khách sạn xa hoa.

Thiếu gia Lục gia trong truyền thuyết còn chưa xuất hiện. Kỳ Vọng theo cha mẹ đi vòng quanh chào hỏi khách khứa, khách khí hàn huyên.

Mà hắn căn bản chẳng nhớ nổi trước mặt là chú Trương, chú Vương hay chú Lý, cứ gọi chung “chú” là không sai.

Bỗng có người buột miệng khen:
“A, tiểu thiếu gia nhà Kỳ gia lớn lên cũng quá đẹp trai đi.”

Theo lẽ thường, câu sau hắn phải khiêm tốn kiểu: “Ai nha, không dám, ngài quá khen rồi.”

Nhưng chẳng hiểu sao, đầu óc Kỳ Vọng vừa trượt một cái, liền đáp thẳng:
“Đúng vậy, ta chính là soái ca đệ nhất thủ đô.”

Người chú kia sững sờ, cha mẹ hắn cũng sững sờ theo.

Hoàn hồn lại, cha mẹ hắn hận không thể giơ tay tát cho hắn một cái.

Người vừa khen kia chính là một trong những “trưởng bối hài tử khống” nổi tiếng, ngày thường thích nhất là khen con người khác xinh đẹp. Vậy mà Kỳ Vọng lại dám ở đây tự phụ, ngông cuồng đáp như thế!

Mấy vị trưởng bối lúng túng, còn Kỳ Vọng thì chẳng thấy xấu hổ. Loại lời khen này bạn bè cùng lứa vẫn hay nói, hắn không ngờ trong mắt trưởng bối lại có ý nghĩa hoàn toàn khác.

Cha mẹ hắn đang định lấy lý do “thằng nhóc không hiểu chuyện” để gỡ tình huống khó xử, thì trong sảnh vang lên tiếng nhạc trống trầm hùng. Có người dùng micro truyền giọng đi khắp hội trường.

Kỳ Vọng là sinh viên nghệ thuật, vừa nghe đã nhận ra — đó chính là vị MC nổi tiếng nhất thủ đô.

“Quý vị khách quý, xin vỗ tay hoan nghênh nhân vật chính của tiệc sinh nhật hôm nay — đại thiếu gia của Lục gia, Lục Từ.”


Bạn có thể dùng phím mũi tên hoặc WASD để lùi/sang chương.