Anh Bỏ Lỡ Ngày Con Chào Đời

Chương 10




Nội dung chương đang bị khóa. Vui lòng mở lại quảng cáo
để tiếp tục ủng hộ dịch giả và đọc Chương 10 miễn phí!

“Mẹ…”

“Đến cả mẹ cũng vậy sao?”

“Đó là vì mẹ muốn tốt cho con.”

Mẹ chồng nghẹn ngào nói.

“Hiểu Vũ là một cô gái tốt.”

“Con không biết trân trọng.”

“Rồi sẽ có người khác biết trân trọng con bé.”

“Thay vì để con bé tiếp tục chịu khổ trong căn nhà này.”

“Chi bằng trả lại tự do cho nó.”

Trần Chí Viễn nhìn mẹ chồng.

Lại nhìn sang tôi.

Cuối cùng.

Anh ta cầm bút lên.

Run rẩy ký tên vào bản thỏa thuận.

“Ký xong rồi.”

Anh ta đưa bản thỏa thuận cho tôi.

Giọng nói rất khẽ.

Tôi nhận lấy.

Nhìn chữ ký bên dưới.

Trong lòng ngổn ngang đủ loại cảm xúc.

Ba năm hôn nhân.

Cuối cùng cũng kết thúc như vậy.

“Còn một chuyện nữa.”

Tôi nói.

“Ngày mai tôi sẽ chuyển đi.”

“Trả lại căn nhà này cho anh.”

“Em định chuyển tới đâu?”

Trần Chí Viễn hỏi.

“Không liên quan đến anh.”

Tôi lạnh nhạt đáp.

“Còn con…”

“Con sẽ theo tôi.”

Tôi ôm chặt đứa bé trong lòng.

“Trong thỏa thuận ghi rất rõ.”

“Quyền nuôi dưỡng thuộc về tôi.”

Trần Chí Viễn nhìn đứa bé.

Ánh mắt đầy lưu luyến.

“Anh…”

“Anh có thể bế con một lát được không?”

Tôi do dự vài giây.

Cuối cùng vẫn đưa đứa bé cho anh ta.

Trần Chí Viễn cẩn thận ôm con vào lòng.

Nước mắt không ngừng rơi xuống.

“Xin lỗi con.”

“Bố xin lỗi con.”

Đứa bé dường như cảm nhận được điều gì đó.

Bàn tay nhỏ bé nắm lấy ngón tay anh ta.

“Nó rất giống anh lúc nhỏ.”

Trần Chí Viễn nghẹn ngào nói.

“Đúng vậy.”

Tôi bình tĩnh nhìn anh ta.

“Đáng tiếc.”

“Nó lại không có một người bố tốt.”

Lời nói của tôi như một nhát dao.

Đâm thẳng vào tim Trần Chí Viễn.

Nhưng lần này.

Anh ta không phản bác.

“Được rồi.”

“Trả con lại cho tôi.”

Tôi đưa tay ra.

Trần Chí Viễn lưu luyến trao đứa bé lại.

Sau đó chống nạng đứng dậy.

“Hiểu Vũ.”

“Anh…”

Anh ta còn muốn nói điều gì đó.

“Không cần nói nữa.”

Tôi ngắt lời.

“Từ hôm nay trở đi.”

“Chúng ta chỉ là người xa lạ.”

Trần Chí Viễn nhìn tôi.

Trong mắt tràn ngập đau khổ và hối hận.

Nhưng đã quá muộn rồi.

Có những sai lầm.

Một khi đã phạm phải.

Sẽ không bao giờ có cơ hội cứu vãn.

“Tôi vào phòng thu dọn đồ đạc.”

Tôi ôm con đi về phía phòng ngủ.

“Hiểu Vũ.”

Trần Chí Viễn gọi tôi lại.

Tôi quay đầu nhìn anh ta.

“Nếu…”

“Nếu sau này em gặp khó khăn.”

“Có thể liên lạc với anh.”

Tôi lắc đầu.

“Sẽ không có ngày đó đâu.”

“Từ nay về sau.”

“Cuộc đời của tôi.”

“Không còn bất cứ liên quan gì đến anh nữa.”

Nói xong.

Tôi ôm con trở về phòng.

Đóng cửa lại.

Ngăn cách hoàn toàn với thế giới bên ngoài.

Qua cánh cửa.

Tôi nghe thấy tiếng khóc nghẹn của Trần Chí Viễn.

Cùng tiếng thở dài bất lực của mẹ chồng.

Tôi ngồi bên mép giường.

Nhìn đứa bé đang ngủ say trong lòng.

Trong lòng vừa đau đớn.

Lại vừa nhẹ nhõm.

Đau đớn.

Vì ba năm tình cảm cuối cùng vẫn phải kết thúc.

Nhẹ nhõm.

Vì tôi rốt cuộc đã thoát khỏi cuộc hôn nhân đầy đau khổ này.

Có thể bắt đầu lại từ đầu.

“Con yêu.”

“Từ ngày mai trở đi.”

“Sẽ chỉ còn mẹ ở bên cạnh con thôi.”

Tôi nhẹ nhàng vuốt gò má con.

“Nhưng mẹ hứa với con.”

“Mẹ sẽ cho con một cuộc sống tốt nhất.”

Đứa bé như nghe hiểu lời tôi nói.

Khóe môi nhỏ khẽ cong lên.

Lộ ra một nụ cười non nớt.

Nhìn thấy nụ cười ấy.

Trong lòng tôi bỗng dâng lên một dòng nước ấm.

Dù con đường phía trước có khó khăn đến đâu.

Ít nhất.

Tôi vẫn còn có con.

Như vậy.

Là đủ rồi.

7

Sáng sớm hôm sau.

Tôi bắt đầu thu dọn hành lý.

Mẹ và mẹ chồng đều tới giúp.

Ba người lặng lẽ sắp xếp đồ đạc của tôi và đứa bé.

Quần áo.

Sữa bột.

Tã lót.

Đồ chơi…

Ba năm hôn nhân.

Cuối cùng chỉ gói gọn trong hai chiếc vali.

“Hiểu Vũ.”

“Con thật sự quyết định rồi sao?”

Mẹ chồng đỏ hoe mắt hỏi.

“Con quyết định rồi.”

Tôi ôm đứa bé trong lòng.

“Mẹ đừng buồn.”

“Chúng ta vẫn là người một nhà.”

“Vậy hai mẹ con con định chuyển tới đâu?”

“Con thuê một căn hộ hai phòng ngủ một phòng khách ở trung tâm thành phố.”

Tôi đáp.

“Rất gần công ty cũ.”

“Sau này tìm việc cũng thuận tiện hơn.”

“Tìm việc?”

Mẹ chồng lập tức lo lắng.

“Đứa bé còn nhỏ như vậy.”

“Con đi làm thế nào được?”

“Con sẽ nghĩ cách.”

Tôi cười nhạt.

“Con không thể mãi dựa vào người khác nuôi mình được.”

Mẹ chồng định nói gì đó.

Nhưng cuối cùng vẫn nuốt trở vào.

Trần Chí Viễn ngồi trên sofa trong phòng khách.

Từ đầu tới cuối vẫn nhìn chúng tôi thu dọn đồ đạc.

Nhưng không nói một lời nào.

Chân anh ta vẫn đang bó bột.

Đi lại khó khăn.

Chỉ có thể bất lực nhìn chúng tôi rời đi.

Sau khi thu dọn xong.

Tôi ôm con chuẩn bị rời khỏi nhà.

“Hiểu Vũ.”

Trần Chí Viễn gọi tôi lại.

Tôi dừng bước.

Nhưng không quay đầu.

“Chăm sóc bản thân thật tốt.”

“Chăm sóc con thật tốt.”

Giọng anh ta rất khẽ.

“Không cần anh bận tâm.”

Tôi lạnh nhạt đáp.

“Nếu em cần giúp đỡ…”

“Sẽ không cần đâu.”


Bạn có thể dùng phím mũi tên hoặc WASD để lùi/sang chương.