“Thật sao?”
Tiểu Nhã nhìn tôi thật kỹ.
“Cậu gầy đi nhiều rồi.”
“Mắt cũng thâm nữa.”
“Mới đi làm nên còn đang thích nghi.”
Tôi đáp.
“Một thời gian nữa sẽ ổn thôi.”
“Hiểu Vũ.”
“Cậu phải chú ý sức khỏe.”
Tiểu Nhã lo lắng nói.
“Tiểu Bảo cần một người mẹ khỏe mạnh.”
“Tớ biết.”
Tiểu Nhã ở lại nhà tôi cả buổi chiều.
Trước khi đi.
Cô ấy nắm lấy tay tôi.
“Hiểu Vũ.”
“Nếu gặp khó khăn gì.”
“Nhất định phải nói với tớ.”
“Chúng ta là bạn thân.”
“Đừng khách sáo.”
“Tớ sẽ.”
Tôi khẽ gật đầu.
Sau khi tiễn Tiểu Nhã.
Tôi ôm Tiểu Bảo ngồi trên sofa.
“Tiểu Bảo.”
“Bạn bè của mẹ đều rất thích con.”
Tôi nhẹ nhàng vuốt gò má con.
“Con phải lớn lên khỏe mạnh và vui vẻ nhé.”
Dường như Tiểu Bảo nghe hiểu.
Con cười khanh khách.
Tiếng cười trong trẻo khiến lòng tôi mềm lại.
Sau hai tháng đi làm.
Tôi dần thích nghi với nhịp sống hiện tại.
Đồng nghiệp trong công ty đều rất thân thiện.
Ông chủ cũng rất thông cảm cho hoàn cảnh của tôi.
Thỉnh thoảng tôi cần xin nghỉ để chăm con.
Ông đều đồng ý.
“Lâm Hiểu Vũ.”
“Công việc của cô làm rất tốt.”
Trong buổi tổng kết cuối tháng.
Ông chủ công khai khen ngợi tôi.
“Sổ sách rõ ràng.”
“Chưa từng xảy ra bất kỳ sai sót nào.”
“Cảm ơn sếp.”
Tôi vô cùng vui khi được công nhận.
“Tháng sau.”
“Công ty có một dự án mới.”
Ông chủ tiếp tục nói.
“Cần một kế toán dự án.”
“Cô có muốn thử không?”
“Lương sẽ được tăng thêm.”
“Tôi đồng ý!”
Tôi không chút do dự đáp ngay.
Có thêm thu nhập.
Tiểu Bảo sẽ có cuộc sống tốt hơn.
Hôm đó tan làm về nhà.
Tôi phát hiện sắc mặt bà Vương có vẻ không được tốt lắm.
“Bà Vương, bà sao vậy?”
Tôi lo lắng hỏi.
“Không sao đâu.”
Bà Vương gượng cười.
“Chỉ hơi mệt một chút thôi.”
“Hay bà tới bệnh viện kiểm tra đi?”
“Không cần đâu.”
“Nghỉ ngơi một lát là ổn.”
Bà xua tay.
“Hôm nay Tiểu Bảo rất ngoan.”
“Hầu như đều ngủ cả ngày.”
Tôi bế con từ tay bà.
Lúc chạm vào trán con.
Tôi lập tức cảm thấy có gì đó không ổn.
“Bà Vương.”
“Tiểu Bảo có phải đang không khỏe không?”
Tôi đưa tay sờ trán con.
Nóng hầm hập.
“Tôi cũng thấy hôm nay thằng bé hơi lạ.”
Bà Vương lo lắng nói.
“Hay đưa cháu tới bệnh viện kiểm tra đi.”
Tôi lập tức ôm con tới bệnh viện.
Sau khi khám.
Bác sĩ nói chỉ là cảm lạnh thông thường kèm sốt.
Rồi kê một ít thuốc.
“Đứa bé còn quá nhỏ.”
“Phải theo dõi sát.”
Bác sĩ dặn dò.
“Nếu nhiệt độ vượt quá ba mươi tám độ rưỡi.”
“Phải lập tức đưa tới bệnh viện.”
Trở về nhà.
Tôi thức trắng cả đêm.
Luôn túc trực bên cạnh con.
Đến nửa đêm.
Cơn sốt của Tiểu Bảo càng nghiêm trọng hơn.
Tôi vội vàng ôm con quay lại bệnh viện.
“Cần truyền dịch.”
Bác sĩ nói.
Nhìn cây kim đâm vào bàn tay nhỏ xíu của con.
Tim tôi đau như thắt lại.
Nước mắt không ngừng rơi xuống.
“Không sao đâu.”
“Mẹ ở đây.”
“Con đừng sợ.”
Tôi nắm bàn tay bé nhỏ của con.
Nhẹ giọng dỗ dành.
Trong phòng truyền dịch còn rất nhiều bệnh nhân.
Phần lớn là người già và trẻ nhỏ.
Ngồi bên cạnh tôi.
Là một người phụ nữ ngoài ba mươi tuổi.
Cô ấy cũng một mình đưa con đi khám bệnh.
“Cô cũng một mình nuôi con à?”
Cô ấy chủ động bắt chuyện.
“Vâng.”
Tôi khẽ gật đầu.
“Không dễ dàng gì.”
Cô ấy thở dài.
“Tôi ly hôn được hai năm rồi.”
“Một mình nuôi con gái.”
“Con gái chị bao nhiêu tuổi?”
Tôi hỏi.
“Năm tuổi.”
Cô ấy nhìn sang bé gái đang ngồi chơi đồ chơi bên cạnh.
“Hồi mới bắt đầu cũng khó khăn lắm.”
“Bây giờ thì ổn hơn nhiều rồi.”
“Thật sao?”
Tôi tò mò hỏi.
“Tất nhiên rồi.”
Cô ấy cười.
“Phụ nữ mà.”
“Khi bị dồn tới đường cùng.”
“Chuyện gì cũng có thể làm được.”
“Bây giờ tôi tự mở một cửa hàng.”
“Thu nhập cũng khá ổn.”
“Cửa hàng gì vậy?”
“Cửa hàng online.”
“Bán đồ mẹ và bé.”
Cô ấy đáp.
“Nếu cô có hứng thú.”
“Có thể thử xem.”
“Bây giờ thương mại điện tử rất dễ làm.”
“Thời gian cũng linh hoạt.”
Những lời ấy khiến tôi vô cùng động lòng.
Truyền dịch xong trở về nhà.
Đã ba giờ sáng.
Cơn sốt của Tiểu Bảo đã hạ bớt.
Nhưng tinh thần vẫn chưa tốt lắm.
Tôi ôm con ngồi bên mép giường.
Trong đầu không ngừng nghĩ tới những lời người phụ nữ kia nói.
Có lẽ.
Tôi cũng nên thử làm thêm một công việc phụ.
Tăng thêm thu nhập.
Ngày hôm sau là cuối tuần.
Tôi không đi làm.
Chỉ ở nhà chăm sóc Tiểu Bảo.
Bà Vương cũng tới thăm con.
Sắc mặt bà tốt hơn hôm qua một chút.
“Tiểu Bảo thế nào rồi?”
Bà quan tâm hỏi.
“Khá hơn nhiều rồi.”
“Tối qua cơn sốt đã hạ.”
Tôi đáp.
“Bà Vương.”
“Hôm qua có phải bà cũng không khỏe không?”
“Có chút cảm lạnh.”
Bà Vương có vẻ áy náy.
“Có lẽ đã lây cho Tiểu Bảo.”
“Đều tại tôi.”
“Không phải lỗi của bà.”
Tôi vội an ủi.
“Trẻ con còn nhỏ.”
“Sức đề kháng yếu.”
“Rất dễ bị bệnh.”
“Sau này tôi sẽ cẩn thận hơn.”
Bà Vương nói.

