Anh Bỏ Lỡ Ngày Con Chào Đời

Chương 3




Nội dung chương đang bị khóa. Vui lòng mở lại quảng cáo
để tiếp tục ủng hộ dịch giả và đọc Chương 3 miễn phí!

Tôi không trả lời anh ta thêm một câu nào nữa.

Buổi tối.

Lúc mẹ xuống căng tin mua cơm, tôi ở lại một mình trong phòng bệnh.

Tôi ôm con trong lòng.

Nhìn khuôn mặt nhỏ đang ngủ say của thằng bé.

Trong lòng ngổn ngang trăm mối cảm xúc.

“Con yêu, xin lỗi con.”

Tôi nhẹ nhàng vuốt gò má con.

“Mẹ đã không chọn cho con một người bố tốt.”

Dường như đứa bé nghe hiểu lời tôi nói.

Bàn tay nhỏ xíu nắm lại thành nắm đấm.

Đưa lên bên miệng.

“Nhưng mẹ hứa với con.”

“Mẹ nhất định sẽ bảo vệ con.”

“Để con lớn lên khỏe mạnh và vui vẻ.”

Đúng lúc ấy.

Điện thoại của tôi reo lên.

Là mẹ chồng gọi tới.

“Hiểu Vũ, nghe nói con sinh rồi à?”

Giọng mẹ chồng nghe có vẻ rất vui.

“Vâng, chiều hôm qua sinh ạ.”

“Là một bé trai.”

“Tốt quá!”

“Nhà họ Trần cuối cùng cũng có cháu đích tôn rồi!”

Mẹ chồng cười rất vui vẻ.

“Chí Viễn đâu?”

“Sao nó không gọi điện báo tin mừng cho mẹ?”

Tôi im lặng một lúc.

“Anh ấy đang đi công tác.”

“Đi công tác?”

Giọng mẹ chồng lập tức cao lên.

“Vợ sinh con mà nó còn đi công tác?”

“Cái thằng này sao lại chẳng hiểu chuyện như vậy?”

“Mẹ, không sao đâu.”

“Mẹ con đang ở đây chăm sóc con.”

“Thế sao được?”

Mẹ chồng nói ngay.

“Ngày mai mẹ sẽ qua.”

“Con một mình chăm con nhỏ vất vả biết bao.”

Sau khi cúp máy.

Tôi bật cười chua chát.

Mẹ chồng vẫn chưa biết đứa con trai ngoan của bà đang làm gì.

Ngày thứ ba.

Mẹ chồng tới bệnh viện.

Vừa bước vào phòng bệnh.

Bà đã bế đứa bé lên.

Yêu thích đến mức không nỡ buông tay.

“Ôi chao.”

“Thằng bé này giống hệt Chí Viễn lúc nhỏ.”

Mẹ chồng cười đến không khép nổi miệng.

“Hiểu Vũ, con vất vả rồi.”

“Mẹ đừng nói vậy ạ.”

“Chí Viễn khi nào mới về?”

Mẹ chồng hỏi.

Tôi và mẹ nhìn nhau.

Cả hai đều không lên tiếng.

“Sao thế?”

Mẹ chồng lập tức nhận ra điều bất thường.

Mẹ tôi không nhịn nổi nữa.

“Thông gia à.”

“Hay bà tự hỏi cậu con trai ngoan của mình xem nó đang làm gì đi.”

“Ý bà là sao?”

Mẹ tôi đưa điện thoại cho bà.

“Bà tự xem đi.”

Mẹ chồng nhận lấy điện thoại.

Xem được vài phút.

Sắc mặt càng lúc càng khó coi.

“Thằng nghịch tử này!”

Bà tức đến mức cả người run lên.

“Vợ sinh con mà nó lại đi du lịch?”

“Còn đi cùng một người phụ nữ khác nữa?”

“Mẹ, mẹ đừng tức giận.”

Tôi vội khuyên bà.

“Sao mẹ có thể không tức được?”

Vành mắt mẹ chồng đã đỏ lên.

“Mẹ sao lại sinh ra một đứa con bất hiếu như vậy chứ?”

“Hiểu Vũ, con chịu ấm ức rồi.”

Nhìn bộ dạng của mẹ chồng.

Trong lòng tôi càng khó chịu hơn.

Bà là người tốt.

Đáng tiếc lại có một đứa con trai chẳng nên thân.

“Hiểu Vũ, để mẹ gọi điện cho Chí Viễn.”

“Bắt nó lập tức quay về!”

Mẹ chồng cầm điện thoại lên định gọi.

“Đừng gọi nữa.”

Tôi ngăn bà lại.

“Nó sẽ không về đâu.”

“Tại sao?”

“Bởi vì trong lòng anh ấy vốn không có chúng con.”

Tôi cười chua chát.

“Một người đàn ông có thể bỏ mặc vợ sinh con để đi du lịch cùng người phụ nữ khác.”

“Mẹ nghĩ anh ấy còn quan tâm điều gì nữa đây?”

Mẹ chồng im lặng.

Nước mắt lặng lẽ rơi xuống.

“Hiểu Vũ.”

“Đều là lỗi của mẹ.”

“Mẹ không dạy dỗ nó cho tốt.”

Mẹ chồng nắm lấy tay tôi.

“Con muốn làm thế nào.”

“Mẹ đều ủng hộ con.”

Tôi nhìn đứa bé trong tã lót.

Trong lòng đã có quyết định.

3

Ngày xuất viện.

Trần Chí Viễn vẫn không xuất hiện.

Mẹ tôi và mẹ chồng cùng giúp tôi thu dọn đồ đạc.

Hai người lớn tuổi đều im lặng.

Bầu không khí vô cùng nặng nề.

“Hiểu Vũ.”

“Hai mẹ con cứ về nhà trước đi.”

“Mẹ đi mua ít đồ ăn.”

Mẹ tôi nói.

“Con mới xuất viện.”

“Phải bồi bổ cơ thể cho tốt.”

“Tôi cũng đi.”

Mẹ chồng tiếp lời.

“Mua ít nguyên liệu hầm canh gà.”

“Nấu cho Hiểu Vũ uống.”

Hai người cùng nhau ra ngoài.

Để lại tôi một mình trong nhà.

Tôi ôm con ngồi trên sofa.

Nhìn căn nhà từng rất đỗi ấm áp này.

Trong lòng ngổn ngang đủ loại cảm xúc.

Trên tường vẫn treo ảnh cưới của chúng tôi.

Trong bức ảnh.

Trần Chí Viễn cười rạng rỡ.

Một tay ôm eo tôi.

Trông vô cùng hạnh phúc.

Khi ấy.

Chúng tôi thật sự yêu nhau sao?

Hay chỉ là một mình tôi tự đa tình?

Đứa bé ngủ rất ngon trong lòng tôi.

Khuôn mặt nhỏ hồng hào.

Hàng mi dài.

Sống mũi cao thẳng.

Quả thực rất giống Trần Chí Viễn lúc nhỏ.

“Con yêu, bất kể bố con thế nào, mẹ cũng sẽ luôn yêu thương con.”

Tôi nhẹ nhàng vuốt gò má con.

Đúng lúc ấy.

Điện thoại của tôi reo lên.

Là Tiểu Nhã gọi tới.

“Hiểu Vũ, nghe nói cậu sinh rồi à? Chúc mừng nhé!”

Giọng Tiểu Nhã đầy phấn khích.

“Cảm ơn cậu.”

Giọng tôi hơi khàn.

“Sao thế? Nghe có vẻ không vui lắm.”

Tiểu Nhã rất nhạy bén, lập tức nhận ra cảm xúc của tôi.

Tôi do dự một lúc.

Cuối cùng vẫn kể cho cô ấy nghe mọi chuyện xảy ra trong mấy ngày qua.

“Cái gì cơ?”

Giọng Tiểu Nhã lập tức cao vọt lên.

“Trần Chí Viễn đúng là đồ khốn!”

“Tớ đã thấy hắn chẳng vừa mắt từ lâu rồi!”

“Tiểu Nhã…”

“Hiểu Vũ, cậu nghe tớ nói.”

Giọng cô ấy trở nên nghiêm túc.

“Loại đàn ông như vậy không thể giữ lại được.”

“Cậu vẫn còn trẻ.”

“Ly hôn rồi vẫn có thể bắt đầu lại.”

“Nhưng còn đứa bé…”

“Đứa bé thì sao?”

“Không có bố vẫn có thể trưởng thành tử tế.”

Tiểu Nhã nói.

“Cậu nhìn tớ đi.”

“Bố mẹ tớ ly hôn từ khi tớ còn rất nhỏ.”

“Tớ lớn lên cùng mẹ.”

“Giờ chẳng phải vẫn sống rất tốt sao?”

Tiểu Nhã nói không sai.

Bố mẹ cô ấy ly hôn từ khi cô còn nhỏ.

Cô sống cùng mẹ.

Hiện giờ đã là quản lý bộ phận của một công ty nước ngoài.

Sự nghiệp thành công.

Cuộc sống cũng rất rực rỡ.

“Hơn nữa…”

Tiểu Nhã tiếp tục.

“Cậu có từng nghĩ tới việc quan hệ giữa Trần Chí Viễn và Tô Uyển không chỉ đơn thuần là quan hệ công việc hay chưa?”

Tim tôi khẽ thắt lại.

“Cậu có ý gì?”

“Một người đàn ông sẽ đưa nữ cấp dưới đi du lịch vào lúc vợ mình sinh con sao?”

“Cậu nhìn những tấm ảnh đó đi.”

“Hành động của họ thân mật như vậy.”

“Trông giống lần đầu tiên à?”

Lời của Tiểu Nhã giống như một con dao.

Đâm thẳng vào tim tôi.

Tôi nhớ lại những thay đổi của Trần Chí Viễn trong mấy tháng gần đây.

Thường xuyên tăng ca.

Về nhà rất muộn.

Ngày càng lạnh nhạt với tôi.

Ngay cả điện thoại cũng bắt đầu đặt mật khẩu.

“Hiểu Vũ, cậu còn nghe không đấy?”

Giọng Tiểu Nhã kéo tôi trở về thực tại.

“Tớ đang nghe.”

“Tớ khuyên cậu nên thuê thám tử tư.”

“Điều tra xem rốt cuộc Trần Chí Viễn và Tô Uyển có quan hệ gì.”

Tiểu Nhã nói.

“Biết người biết ta mới có thể nắm thế chủ động.”

“Tớ sẽ suy nghĩ.”

“Đừng suy nghĩ nữa.”

“Tớ có một người bạn làm nghề này.”

“Rất chuyên nghiệp.”

“Cũng rất kín miệng.”

“Tớ gửi phương thức liên lạc cho cậu.”

Sau khi cúp máy.

Tôi nhìn số điện thoại Tiểu Nhã vừa gửi.

Trong lòng vô cùng mâu thuẫn.

Tôi thật sự phải điều tra chính chồng mình sao?

Nhưng nghĩ lại.

Anh ta đã có thể làm ra chuyện như vậy.

Vậy tại sao tôi còn phải bận tâm đến cái gọi là tình nghĩa vợ chồng?


Bạn có thể dùng phím mũi tên hoặc WASD để lùi/sang chương.