Bệ Hạ, Nguyên Soái Lại Mang Bầu Bỏ Trốn Rồi!

Chương 1




Nội dung chương đang bị khóa. Vui lòng mở lại quảng cáo
để tiếp tục ủng hộ dịch giả và đọc Chương 1 miễn phí!

Tôi là một thợ sửa xe thật thà an phận ở khu ổ chuột của đế quốc.

Hôm ấy vừa mở cửa tiệm thì gặp đúng lúc binh lính đế quốc đang đi tuần tra và thẩm vấn.

"Đã từng thấy gã Alpha nào người đầy máu đi qua đây chưa?" Giọng điệu gã lính mang theo vẻ uể oải, lười nhác sau một ngày làm việc mệt mỏi.

Tôi giắt chiếc cờ lê vào túi dụng cụ bên hông, cúi người thu dọn kích nâng xe. Chiếc quần bảo hộ lao động bó sát vào hông và đùi, làm lộ ra đường cong săn chắc đến kinh ngạc.

"Chưa thấy bao giờ. Có việc gì khác không?"

Có lẽ vì tôi sở hữu thân hình quá chuẩn của một thợ sửa xe, đối phương chỉ nhìn tôi bằng ánh mắt xét nét một lượt chứ không hỏi han gì thêm. Sau khi kiểm tra qua loa, bọn họ liền cho qua.

Vào một đêm mưa, tôi nghe thấy có tiếng động ngoài cửa. Bước ra xem thì thấy cạnh chiếc xe đang sửa dở có một người đàn ông người đầy máu đang nằm bất tỉnh.

Gương mặt hắn anh tuấn đến nghẹt thở, vóc dáng cao lớn, tin tức tố Alpha lẫn lộn với mùi máu tanh nồng nặc đang không ngừng tràn ra ngoài.

"Đám người đó đều là sát thủ đuổi giết anh à?"

Người đàn ông đẹp mã kia sắc mặt trắng bệch, không thốt nổi một lời, những ngón tay thon dài gầy guộc nhưng đầy lực đang ra sức bịt chặt vết thương đang chảy máu ở bụng dưới.

Nếu bây giờ tôi không ra tay cứu chữa ngay, gã này sẽ sớm mất máu mà chết ở đây mất. Có người chết ở cửa tiệm sẽ thu hút sự chú ý của quan chức tuần tra đế quốc, chuyện đó đối với một thợ sửa xe thấp cổ bé họng như tôi mà nói sẽ rất phiền phức.

Bản năng sinh tồn đã chiến thắng lý trí, người đàn ông dùng chút sức tàn đặt tấm lệnh bài bên thắt lưng vào tay tôi, yếu ớt thốt ra tên của mình: "... Carayan."

Tinh hệ đế quốc có hai vị hoàng tử, hoàng trưởng tử tính tình tàn bạo, còn hoàng tử út thì quanh năm đau ốm bệnh tật, sống khép kín, rất hiếm người từng được diện kiến dung nhan. Sau khi hoàng đế đột ngột băng hà, hoàng trưởng tử đã phát động binh biến, thẳng tay thanh trừng gã em trai cùng toàn bộ vây cánh ngay trong cung cấm.

Tôi vốn có ấn tượng với tất cả những nhân vật máu mặt của đế quốc. Nghĩ bụng gã này có lẽ là một thiếu gia vô danh nào đó trong giới quý tộc bị cuốn vào tai họa bất ngờ này thôi. Tôi chẳng mảy may hứng thú với cuộc tranh giành quyền lực của đế quốc, nhưng nghĩ lại, gương mặt của thiếu gia Carayan này biết đâu lại là tấm thẻ thông hành quyền lực nhất cho tôi trong tương lai.

Tôi kéo hắn vào trong nhà rồi bôi thuốc cho hắn. Có lẽ vì vết thương quá sâu nên người đàn ông này tỏ ra vô cùng ngoan ngoãn và phục tùng, chỉ khi đau đến mức không chịu nổi mới r*n r* vài tiếng.

Không có thuốc tê, lưỡi dao phẫu thuật trực tiếp khoét đi phần thịt thối. Hắn đau đến mức toàn thân run bắn lên, các ngón tay siết chặt lấy ngực áo tôi.

Dù những năm tháng giả làm Alpha đã khiến tôi quen với lối hành xử của đám đàn ông, nhưng việc đột ngột bị một Alpha xa lạ túm chặt như vậy vẫn khiến tim tôi nảy lên một nhịp. Chẳng lẽ tên này vô tình sờ trúng băng nịt ngực của tôi rồi sao?

Nghĩ vậy, tôi ngẩng đầu lên thì thấy hắn đã hôn mê bất tỉnh nhân sự, hoàn toàn không còn tri giác, nhưng các ngón tay vẫn không chịu buông lỏng.

m*n tr*n trong đêm mưa, dòng nước xối xả bên ngoài đã gột rửa sạch sẽ vết máu, không để lại bất kỳ dấu vết nào chứng tỏ từng có người ghé qua. Sau khi băng bó xong vết thương cho người đàn ông đang ngất lịm, tôi nghe thấy tiếng chim tu hú kêu ngoài cửa liền đứng dậy ra mở. Đó là tín hiệu liên lạc giữa tôi và liên minh.

Người đứng ngoài cửa là phó quan của tôi. Trông thấy trong nhà có thêm một người đàn ông, cậu ta rõ ràng giật nảy mình: "Đây... đây là vị nào thế ạ?"

Tôi nghiêng đầu nhìn sang: "Nhặt được ở cửa đấy, đang bị đế quốc truy sát, giữ lại chắc là có ích."

Phó quan vẫn chưa yên tâm, lại nghển cổ nhìn thêm cái nữa: "Nguyên soái đại nhân... hay là để thuộc hạ đi điều tra danh tính của hắn xem sao? Trông bộ dạng cứ như một kẻ vô dụng ấy. Nhưng hắn lại đẹp trai như thế, không chừng là một cái bẫy 'thả tép bắt tôm' thì sao?"

Cậu ta ra dấu tay: "Hay là chúng ta thủ tiêu trước..."

Người đàn ông nằm trên giường bỗng ho khan một tiếng kịch liệt, gương mặt trắng bệch tuấn tú trông càng thêm yếu ớt, hoàn toàn là dáng vẻ của một kẻ trói gà không chặt.

Tôi trầm ngâm một lúc rồi cũng không để tâm lắm. Dẫu sao thân phận hắn đưa ra cũng gần như trùng khớp với những thông tin tôi nắm được. Có nói là "thả tép bắt tôm" thì cũng phải là tôi bắt hắn mới đúng. Hơn nữa, tôi sẽ không đời nào để hắn tiếp cận được với thông tin nội bộ. Với năng lực của mình, hắn hoàn toàn nằm trong tầm kiểm soát của tôi.

Tiếng mưa rơi rả rích ngoài hiên, tôi cụp mắt, lạnh lùng nói: "Không cần, lai lịch của hắn ta, tôi tự có chừng mực."


Bạn có thể dùng phím mũi tên hoặc WASD để lùi/sang chương.