Bệ Hạ, Nguyên Soái Lại Mang Bầu Bỏ Trốn Rồi!

Chương 3




Nội dung chương đang bị khóa. Vui lòng mở lại quảng cáo
để tiếp tục ủng hộ dịch giả và đọc Chương 3 miễn phí!

Mang tiếng là ra ngoài làm thợ sửa xe, nhưng thực chất công việc chính của tôi là đi khảo sát xung quanh để vẽ bản đồ địa hình, tìm kiếm mỏ lõi sao mà liên minh từng bỏ hoang ở đế quốc.

Đứng trên khu mỏ cũ hoang phế, sau khi kiểm tra xong, tôi lộ rõ vẻ thất vọng: "Không phải ở đây."

Phó quan nhanh chóng ghi chép lại: "Nguyên soái, phía liên minh đã giục giã nhiều lần rồi, yêu cầu chúng ta phải nhanh chóng phản hồi thông tin chính xác."

Trong nửa năm qua, phạm vi tìm kiếm liên tục được mở rộng nhưng tung tích của mỏ lõi sao vẫn bặt vô âm tín. Kế hoạch rút quân về liên minh cứ thế phải trì hoãn hết lần này đến lần khác.

Sau khi truyền tin đi, phó quan đưa cho tôi một ống thuốc ức chế: "Nguyên soái, dù sao ngài cũng là một Omega, tốt nhất nên giữ khoảng cách với gã Alpha lai lịch bất minh kia thì hơn. Nếu ngài vắng mặt trong quân đội quá lâu, chắc chắn sẽ gây ra biến động lớn trong tinh hệ."

"Sẽ không ở lại đây quá lâu đâu." Tôi ngẫm nghĩ một lát: "Nhiều nhất là một tháng nữa, tôi sẽ quay về để chủ trì đại cục."

Lúc trở về nhà, tôi thấy Carayan đã có thể đứng dậy đi lại được, tốc độ hồi phục nhanh hơn tôi tưởng rất nhiều. Chỉ có điều, hắn đang đứng trong phòng sách của tôi, ánh mắt chăm chăm nhìn vào đống tài liệu khiến bản năng quân nhân của tôi lập tức dựng đứng dậy cảnh giác.

"Cậu đang tìm lõi sao à?"

Thân hình tôi khựng lại, tay âm thầm siết chặt khẩu súng giấu bên hông, sẵn sàng giết người diệt khẩu bất cứ lúc nào: "Anh biết lõi sao?"

Rõ ràng là tình thế đang giương cung bạt kiếm, vậy mà người đàn ông kia lại tỏ ra vô cùng thong dong và điềm tĩnh. Một luồng gió lạnh thổi qua, hắn khẽ ho một tiếng, thẳng thắn đáp: "Tôi là người của gia tộc Car, ít nhiều cũng biết một chút. Trong kho báu nhỏ ở nhà có một đống lõi sao xếp như núi, tôi từng thấy rồi."

"Trong kho báu nhỏ của nhà anh á?" Tôi kỳ lạ nhìn hắn, một lúc sau mới ngập ngừng nói: "Thứ này không phải nên nằm trong quốc khố sao?"

Bầu không khí bỗng chốc rơi vào sự im lặng quái dị: "..."

Carayan dời mắt đi chỗ khác: "Cũng có thể là người trong nhà lén vào quốc khố xúc trộm về không chừng. Sau này nếu có cơ hội, tôi lái máy cày chở cậu vào trong đó xúc vài xẻng."

Dù tôi nghĩ tám chín phần mười là hắn đang vẽ bánh nướng cho tôi ăn, nhưng tôi vẫn xua tay, thứ của cải bất nghĩa ấy tôi chẳng thèm chấp. "Khỏi đi. Nghe nói hoàng thất Loyin coi tiền như mạng sống, lúc anh bị tịch thu gia sản thì đừng có kéo tôi vào."

"Hình như cậu có hiểu lầm gì đó với Loyin rồi." Carayan cau mày khựng lại một chút, khẽ tiếng nói: "... Dẫu sao cũng là hoàng thất, không đến mức bủn xỉn thế đâu. Cậu đã cứu mạng tôi, tôi có thể giúp cậu tìm. Nhưng cậu phải nói cho tôi biết, cậu cần lõi sao để làm gì?"

Lời nói xem chừng rất có nghĩa khí, nhưng tôi chẳng ôm hy vọng gì ở hắn. "Tôi chỉ là một thằng thợ sửa xe, học hành không đến nơi đến chốn, muốn kiếm chút lõi sao để làm giàu bất chính không được à?"

Carayan trầm ngâm một lát: "Nếu muốn tiền, sính lễ của nhà tôi..."

Đột nhiên, cánh cửa bên ngoài bị binh lính đập rầm rầm.

"Tân đế đăng cơ, ban bố sắc lệnh, tất cả những người từ nơi khác đến đều phải đăng ký vào sổ sách, kiểm tra ba đời, hoặc phải có bạn đời làm chứng!"

Nửa năm nay để thuận tiện đi lại, tôi đã làm giả giấy tờ tùy thân của mình, làm sao mà chuẩn bị chu toàn được đến tận ba đời. Tôi lấy lại vẻ bình thản: "Thưa trưởng quan, việc làm sạch giấy tờ cũng cần có thời gian, chuyện này..."

Đám lính đối diện chẳng thèm giảng đạo lý: "Không có giấy tờ thì tống vào ngục trước, có rồi tính sau!"

Nghe nói nhà tù của đế quốc một khi đã vào thì gần như không có đường ra, tôi liền đưa tay định rút súng. Nếu việc ẩn mình thất bại, tôi buộc phải dùng vũ lực để phá vòng vây tháo chạy. Cho dù có chết, cũng tuyệt đối không được rơi vào tay kẻ địch.

Đúng lúc này, một bàn tay trắng trẻo, thon dài nhưng đầy lực bỗng đặt lên vai tôi, là Carayan bước ra. Vì vết thương chưa lành hẳn nên bước chân hắn vẫn còn hơi loạng choạng, nhưng lời nói ra lại mang theo áp lực của kẻ quen thói bề trên lâu năm.

"Chúng tôi là bạn đời của nhau."

Tên lính bán tín bán nghi: "Nhưng mà, chẳng phải hắn ta là Alpha sao?"

Hắn động đậy ngón tay, thân mật m*n tr*n lên tuyến thể của tôi: "Không nhận ra sao? Tôi là Omega của cậu ấy."

Chính vào khoảnh khắc đó, toàn thân tôi cứng đờ. Ngón tay của Carayan đã chạm trúng miếng dán chặn tin tức tố của tôi. Đồng thời, đầu ngón tay của hắn cũng đột ngột mất đi nhiệt độ trong một cái chớp mắt, sau sự run rẩy là một niềm cuồng nhiệt, không thể tin nổi.

Bầu không khí trong không trung bỗng chốc tăng nhiệt, trở nên vô cùng kỳ quái. May mà tên lính không nhận ra điều gì bất thường, gật đầu rồi ghi tên giả của tôi và Carayan vào sổ sách chứ không hạch hỏi thêm.

Nhưng trước khi đi, tên lính vẫn không nhịn được mà nhổ bọt một cái: "Nói thế chứ anh cũng là dân có luyện tập... làm Alpha mà lại thấp hơn cả Omega của mình, anh thật làm mất mặt đám Alpha chúng tôi quá."

Tôi: "..."

Chuyện này thực sự không thể trách tôi được. Tôi vốn dĩ đã vượt qua chiều cao trung bình của một Alpha từ lâu rồi, chỉ tại Carayan quá cao, lại còn uể oải gác tay lên vai tôi từ phía sau, thành ra mới làm bật lên dáng vẻ trông tôi giống như một Omega chưa lớn vậy.

Trong lòng bực bội, tôi quay sang hỏi hắn: "Vừa nãy anh nói tiền nông sính lễ gì cơ?"

Carayan lúc này mới hoàn hồn lại: "Không có gì."

Đột nhiên hắn lên tiếng hỏi tôi: "Tôi nghe nói Đại nguyên soái ba quân của liên minh, Thẩm Ngạn, là một Alpha, có đúng vậy không?"

Hỏi một câu kỳ lạ hết sức, mạch câu chuyện tự dưng chuyển hướng kiểu gì thế này? Tôi nhướng mày: "... Chuyện đó chẳng phải ai ai cũng biết sao?"

Carayan cụp mắt: "Phải, ai ai cũng biết."

Ánh mắt hắn dừng lại trên tuyến thể của tôi một lát, khẽ nuốt nước bọt rồi nhanh chóng đánh trống lảng sang chuyện khác: "Mấy ngày nữa vết thương của tôi sẽ lành hẳn, tôi không yếu ớt như cậu nghĩ đâu."


Bạn có thể dùng phím mũi tên hoặc WASD để lùi/sang chương.