Chờ Đợi Một Cơn Mưa - Trừng Tịch

Chương 15




Nội dung chương đang bị khóa. Vui lòng mở lại quảng cáo
để tiếp tục ủng hộ dịch giả và đọc Chương 15 miễn phí!

“Ngày nào hai cậu cháu anh cũng gặp nhau, có gì mà nhớ chứ.”

Chu Tễ Hòa tìm một tư thế thoải mái trong lòng anh, không nhịn được mà buột miệng càm ràm. Nghĩ tới Phó Khả Trừng, cô lại nói: “Hôm nay con bé chắc bị dọa sợ rồi, lúc về anh nhớ an ủi bé nhiều chút nhé.”

Bầu không khí bất giác rơi vào im lặng.

Thấy Úc Cẩn Nam không đáp, Chu Tễ Hòa theo phản xạ ngẩng đầu nhìn anh, vừa hay bắt gặp khóe môi người đàn ông cong lên một độ cong rất nhẹ, như đang cười.

Phải nói là… rất đẹp trai.

Chu Tễ Hòa tự nói một mình mãi không được đáp lại cũng chẳng giận, thuận miệng cảm thán: “Úc Cẩn Nam, anh nên cười nhiều hơn đi, lúc nào cũng lạnh mặt làm gì.”

Người đàn ông đột nhiên bị gọi tên khẽ thu lại thần sắc, khóe môi mím thành một đường thẳng.

“Cô yên tâm đi, lá gan của Trừng Trừng lớn hơn đa số bé gái cùng tuổi nhiều.” Anh cúi đầu nhìn vào mắt cô, trực tiếp bỏ qua câu trước đó của cô: “Lát nữa đưa cô về nhà trước, nếu buồn ngủ thì ngủ một lát trên xe đi, tới nơi tôi gọi.”

Rõ ràng là cố ý chuyển chủ đề, đến nói cũng không cho cô nói hết.

“Đồ keo kiệt.” Nói xong câu ấy, Chu Tễ Hòa không thèm để ý tới anh nữa, mặc cho anh bế cô bước ra khỏi thang máy.

Xe đỗ ngay trước cửa bệnh viện.

Úc Cẩn Nam đặt cô vào hàng ghế sau, còn mình ngồi ghế phụ phía trước, sau đó nói với Trịnh Mịch: “Đi Bắc Uyển trước đi, nếu buồn ngủ thì đổi tôi lái.”

Trên đường về, Trịnh Mịch uống cạn ngụm cà phê cuối cùng rồi nói: “Yên tâm đi anh Nam, thức khuya chút thôi mà, tuyệt đối không ảnh hưởng tới tay lái của em đâu.” Nói rồi khởi động xe.

Hai người đàn ông ngồi phía trước câu được câu chăng trò chuyện, tiếng nói chuyện đứt quãng truyền vào tai Chu Tễ Hòa, nghe như tiếng ru ngủ.

Cả đêm không chợp mắt, cơn buồn ngủ tất nhiên kéo tới dữ dội. Chu Tễ Hòa cố nhịn đau, tựa người vào ghế rồi nhắm mắt nghỉ ngơi.

Trên đường đi, đầu óc cô mơ màng hỗn loạn, trong lúc ý thức lơ lửng, cô mơ một giấc mơ khác hẳn mọi khi.

Trong mơ vẫn là mùa hè năm ấy.

Cô nhìn thấy bản báo cáo giám định ADN đặt trên bàn trà. Mang theo nghi hoặc mở ra xem, ở trang cuối cùng viết rõ kết luận giám định:

—— Căn cứ vào tài liệu hiện có và kết quả phân tích ADN, loại trừ khả năng Chu Học Trình là cha ruột sinh học của Chu Tễ Hòa.

Chu Tễ Hòa như bị sét đánh ngang tai.

Khung cảnh đột ngột thay đổi.

Qua khe cửa hé mở, Chu Tễ Hòa nhìn thấy người cha vốn luôn yêu thương vợ con đang cãi nhau dữ dội cùng mẹ cô. Những lời chửi rủa khó nghe liên tục vang lên bên tai, khiến tim cô đau nhói.

Dời non lấp biển cũng khó hình dung nổi tâm trạng khi ấy của cô.

Khung cảnh liên tục biến đổi, khuôn mặt cha cô dần méo mó quái dị, từng chữ từng chữ nhả ra những từ giống hệt người đàn ông tới gây chuyện ở phòng múa.

Không biết liêm sỉ. Con hoang. Chôn cùng.

Hai khuôn mặt dần chồng lên nhau.

Tựa như một con thú dữ há miệng đầy máu, muốn nuốt chửng cô vào bụng.

Chu Tễ Hòa lập tức mở mắt. Mồ hôi theo tóc mai nhỏ xuống xương quai xanh, hơi thở dồn dập từng nhịp một.

Ánh sáng trong xe mờ tối khó phân biệt.

Trịnh Mịch nhìn về phía cô qua gương chiếu hậu, lo lắng hỏi: “Cô Chu, cô không sao chứ?”

Chu Tễ Hòa lắc đầu: “Không sao, bệnh cũ tái phát thôi, nghỉ chút là được.”

Nghe vậy, Trịnh Mịch không hỏi thêm, thu ánh mắt lại tiếp tục lái xe.

Một lúc sau, Úc Cẩn Nam đột nhiên lên tiếng: “Dừng ở cửa hàng tiện lợi phía trước.”

“Ớ? À vâng… được.” Trịnh Mịch gật đầu lia lịa, đánh lái đưa xe tấp vào ven đường.

Úc Cẩn Nam không nói nhiều, bước chân dài trực tiếp xuống xe.

Khi quay lại, trong tay anh cầm một ly sữa nóng còn bốc hơi.

Người đàn ông mở cửa ghế sau rồi hơi cúi người ngồi vào. Đưa ly sữa cho Chu Tễ Hòa, anh chỉ nói bốn chữ: “Uống cái này đi.”

Chu Tễ Hòa nhìn chất lỏng trong ly, hàng mày hơi nhíu lại: “Tôi không thích uống sữa, mùi khó ngửi lắm.”

Hồi nhỏ vì đang tuổi lớn, cha cô thường dỗ cô uống sữa, ngày nào cũng một ly chưa từng bỏ.

Nghĩ đến cha mình và giấc mơ vừa rồi, lòng cô lại âm ỉ đau. Từ nhỏ cô được ông nâng niu chiều chuộng mà lớn lên, dù sau này ông hoàn toàn thay đổi, trong lòng cô vẫn còn giữ sự biết ơn với hơn mười năm dưỡng dục.

Đang thất thần, cô nghe Úc Cẩn Nam nhàn nhạt nói: “Dù sao cũng uống một chút đi, giúp ổn định tinh thần.”

Giọng anh không quá dịu dàng, nhưng lại âm thầm len vào lòng người.

Cuối cùng cô vẫn không muốn làm mất mặt anh, đưa tay nhận lấy ly sữa. Thành ly nóng hổi, làm lòng bàn tay vừa nóng vừa tê.

“Về tới nhà thì nghỉ ngơi sớm đi.” Úc Cẩn Nam nói.

Chu Tễ Hòa nghèn nghẹn đáp một tiếng: “Ừm.” Giọng nói nhỏ nhẹ mềm mại.

Cúi đầu uống một ngụm sữa, vài sợi tóc theo vai trượt xuống, đuôi tóc xoăn tự nhiên vô tình cọ qua mu bàn tay người đàn ông.

Vô thức mà mê hoặc.

Úc Cẩn Nam thất thần hai giây, sau đó không để lộ dấu vết mà dùng hai ngón tay nhẹ nhàng v**t v* lọn tóc ấy.

Trong hơi thở quanh quẩn mùi hoa nhài thanh mát.

Lúc này Chu Tễ Hòa chỉ chăm chăm uống sữa, hoàn toàn không phát hiện hành động nhỏ của anh.

Hơn mười phút sau, Trịnh Mịch lái xe vào Bắc Uyển, vòng vèo một đoạn rồi dừng dưới lầu khu chung cư.

Bắc Uyển là khu chung cư cũ, nhà không cao nên không có thang máy.

Úc Cẩn Nam bế cô lên tận tầng năm.

Khoảnh khắc lấy chìa khóa trong túi cô mở cửa, cả hai đều sững người. Nhìn vào trong, cả căn nhà như biến thành hang động nước.

Ống nước cũ kỹ đột nhiên vỡ, căn hộ bị ngâm nước cả đêm, trong khe sàn còn đọng rõ những vũng nước bẩn.

“Thế này ở kiểu gì? Vào đây bơi luôn được rồi.”

Chu Tễ Hòa từ trong lòng anh nhảy xuống bằng một chân, chỉ đứng ngoài cửa nhìn vào, bên trong gần như không còn chỗ đặt chân.

Úc Cẩn Nam quay sang nhìn cô: “Cô có kiểm tra định kỳ đường ống nước không?”

“… Kiểm tra gì cơ?”

Nhìn cô hai giây, Úc Cẩn Nam khẽ thở dài: “Hỏi gì cũng không biết, thật chẳng hiểu cô sống một mình tới giờ kiểu gì.”

Chu Tễ Hòa nhún vai: “Tôi mới chuyển tới không lâu, còn chưa kịp kiểm tra nhà.”

Biểu cảm cô vô tội, giọng điệu lại đầy kiêu kỳ có lý chẳng sợ, vài ba câu đã phủi sạch trách nhiệm.

Quả nhiên vẫn giống hệt thời cấp ba.

Úc Cẩn Nam lạnh nhạt nghĩ.

Dù nghĩ vậy, cơ thể anh lại thành thật bước vào nhà. Đôi giày da đắt tiền cứ thế lội nước mà không một lời oán trách.

Kiểm tra đường ống và sàn nhà vài lượt, anh nói: “May mà sàn chống nước, không thì tầng dưới lên tìm từ lâu rồi.”

“Vậy giờ làm sao đây?”

“Ở đây không ở được nữa, lát tôi gọi người tới sửa.”

Úc Cẩn Nam đưa tay khóa van nước, dòng nước lập tức ngừng chảy.

“Thu dọn ít đồ rồi đi theo tôi.” Nửa câu sau của anh nghe mập mờ khó tả.

Như chưa nghe rõ, Chu Tễ Hòa mềm giọng nhắc lại: “Đi theo anh sao?”

Câu hỏi mang chút nghi hoặc, âm cuối cố tình kéo dài, quanh quẩn như đang trêu chọc.

Có lẽ nhận ra lời mình khiến cô hiểu lầm. Đôi mắt dài hẹp của Úc Cẩn Nam hơi nheo lại, bổ sung: “Chân cô bất tiện, cần người chăm sóc.”

Một câu nói kéo cô về thực tại. Mọi cảm giác mơ hồ lập tức tan biến.

Chu Tễ Hòa không trêu anh nữa, trở lại bình thường.

“Tôi nhớ trước đây có người từng chắc nịch nói ghét tôi, còn bảo chúng ta không phải kiểu quan hệ có thể hẹn ăn cơm cùng nhau. Bây giờ mặc kệ tôi chẳng phải hợp ý anh hơn sao?”

Chỉ trong thời gian ngắn, anh nói đổi là đổi. Đúng là vô cớ khiến người khác tò mò.

Úc Cẩn Nam im lặng hồi lâu rồi bất ngờ hạ thấp giọng: “Tôi sẽ không mặc kệ cô.”

Hết chương 15


Bạn có thể dùng phím mũi tên hoặc WASD để lùi/sang chương.