Chờ Đợi Một Cơn Mưa - Trừng Tịch

Chương 2




Nội dung chương đang bị khóa. Vui lòng mở lại quảng cáo
để tiếp tục ủng hộ dịch giả và đọc Chương 2 miễn phí!

Cửa tiệm rộng lớn trống trải, giọng cô bé tuy không lớn nhưng lại vang lên rõ mồn một khắp căn phòng.

Chu Tễ Hòa: “…” Nếu cô nhớ không nhầm thì ban nãy mình nói hình như là… thấy cậu của cô bé khá thú vị? Sao lại biến thành cô có ý với anh rồi?

Đối mặt với lời nói trẻ con vô tư ấy, Chu Tễ Hòa không thấy quá xấu hổ. Cô kiên nhẫn ngồi xổm xuống ngang tầm mắt cô bé, gọi cả họ tên: “Bạn nhỏ Phó Khả Trừng, không được đánh tráo khái niệm.”

Vốn dĩ Chu Tễ Hòa đã có nhan sắc rực rỡ, lúc nhìn người ta đuôi mắt lại hơi xếch lên đầy tùy ý. Bây giờ còn cố tình nghiêm mặt dọa người, thật sự tạo cảm giác không dễ chọc vào.

Phó Khả Trừng vô thức rụt vai, níu lấy mép áo khoác cậu mình rồi lùi ra phía sau anh.

“Cô… cô giáo tự nhiên hung dữ quá.”

Ngoài miệng nói thế, nhưng đôi mắt cô bé đảo lia lịa, tinh nghịch vô cùng, rõ ràng chẳng sợ chút nào.

Chu Tễ Hòa thu lại biểu cảm dư thừa, hơi dùng sức đứng thẳng dậy rồi mới ngước mắt nhìn vào đôi mắt đen lạnh nhạt của người đàn ông.

“Chào anh, tôi là giáo viên múa của Trừng Trừng. Nếu tiện, tôi có thể nói chuyện với anh một chút được không?”

Ánh mắt cô chuyển sang khuôn mặt anh. Từng đường nét trên gương mặt ấy đều tinh xảo vừa vặn. Đôi mắt phượng hẹp dài đầy mê hoặc, đuôi mày còn có một nốt ruồi nhỏ màu nhạt.

Gương mặt không có bất kỳ cảm xúc gì, cả người lạnh lẽo như tuyết tháng Chạp. Lạnh lẽo băng giá, nhưng lại khiến người khác khó dời mắt.

Có một khoảnh khắc, Chu Tễ Hòa bỗng thấy gương mặt này rất quen, như thể trước kia từng gặp ở đâu rồi. Chưa kịp nghĩ kỹ, cô đã thấy người đàn ông như khựng lại một chút, sau đó nghe anh nói: “Được.”

Sau khi được anh đồng ý, Chu Tễ Hòa dẫn Phó Khả Trừng đến ngồi xem hoạt hình cạnh máy tính, còn mình cùng anh đi tới quầy bar gần đó.

Chu Tễ Hòa đi thẳng vào vấn đề: “Là thế này, giờ học của Trừng Trừng là buổi tối. Tan học cũng đã hơn chín giờ, để một bé gái ngồi một mình ngoài hành lang chờ người lớn tới đón thật ra khá nguy hiểm. Hơn nữa nghe ý con bé thì anh và bố mẹ bé đều rất bận. Nếu thực sự không thể đảm bảo đưa đón đúng giờ thì liệu có thể cân nhắc thuê bảo mẫu không?”

Thật ra nếu chỉ có một lần hôm nay thì cô cũng không cần nói những lời này. Thế nhưng cô bé học chưa tới hai tháng mà đã về muộn vài lần. Mỗi lần hỏi đều là vì người nhà bận, chỉ tranh thủ được thời gian đưa bé tới.

Nghe xong, người đàn ông nhấc mí mắt nhàn nhạt nhìn cô.

“Điều này đúng là sơ suất của chúng tôi.”

“Vậy thì…” vẫn nên cân nhắc thuê bảo mẫu.

“Chỉ là lúc nhỏ con bé từng bị bảo mẫu bắt cóc, để lại ám ảnh tâm lý nên rất nhiều việc cần chúng tôi tự làm.”

Mấy chữ phía sau còn chưa kịp nói ra, lời cô đã bị cắt ngang. Giọng người đàn ông không cao không thấp, nhưng lại mang theo chút cảm giác áp chế nhàn nhạt.

Đúng là người đàn ông bất lịch sự.

Chu Tễ Hòa vô thức nheo mắt. Không biết có phải ảo giác không, cô luôn cảm thấy thái độ của anh với mình chẳng mấy thân thiện, thậm chí còn có phần bài xích, như thể thấy cô xen vào chuyện người khác, hoặc đơn giản là không thích cô.

Rõ ràng chỉ là người xa lạ mới gặp lần đầu, cô cũng đâu chọc gì tới anh chứ? Nghĩ vậy, giọng điệu của Chu Tễ Hòa cũng bớt đi chút khách sáo.

“Nếu vậy thì mong mọi người làm phụ huynh để tâm đến con bé hơn. Phía tôi cũng sẽ cố gắng phối hợp.”

Ánh mắt người đàn ông nhìn sang vẫn chẳng có mấy phần ấm áp.

“Không làm phiền cô Chu đâu. Sau này chúng tôi sẽ chú ý, tuyệt đối không tái phạm.”

Hai người nói thêm vài câu, cuộc trò chuyện cứ thế nhàn nhạt kết thúc.

Chu Tễ Hòa trực tiếp ra ý tiễn khách. Liếc anh một cái, cô hơi dùng sức nhảy xuống khỏi ghế cao, cả người tỏa ra vẻ kiêu hãnh mơ hồ.

Dù sao chuyện lấy mặt nóng dán mông lạnh, nhiều năm trước cô đã không làm, bây giờ dù cuộc sống có khó khăn đến đâu cũng chẳng thèm làm.

Khóe mắt thoáng thấy người đàn ông chậm rãi đứng dậy. Có lẽ khí thế của anh quá mạnh, khiến sự chú ý của Chu Tễ Hòa vô thức dồn hết lên người anh, đến mức quên mất dưới chân còn một bậc cửa. Vài giây sau, chân trái vừa bước ra đã bị v*t c*ng vấp phải, cơ thể lập tức mất thăng bằng. Còn chưa kịp phản ứng, người cô đã không khống chế được mà ngã thẳng sang khoảng trống bên cạnh.

Ngay lúc Chu Tễ Hòa nghĩ mình sắp ngã đến chấn động não, một bàn tay mạnh mẽ bất ngờ nắm lấy cổ tay mảnh khảnh của cô. Trong cơn quay cuồng, cô mơ hồ cảm thấy mình bị một lực kéo mạnh sang bên. Ngay sau đó, cô bị kéo vào lòng người đàn ông.

Khoảng cách giữa hai người gần đến mức, dù cách hai ba lớp vải, cô vẫn cảm nhận rõ nhiệt độ cơ thể anh nóng đến lạ, khiến cô hơi khó chịu.

Trên người anh thoang thoảng mùi gỗ trầm hương, giống như một nhà sư bước qua tuyết trở về, thắp lên nén hương thành kính trước tượng Phật trong chùa. Lạnh lùng cấm dục, lại xen lẫn cảm giác xa cách nồng đậm. Mùi hương trên người anh đúng là giống hệt con người anh.

Đang âm thầm phàn nàn trong lòng, bên tai cô lại không ngừng vang lên tiếng tim anh đập dữ dội.

Thình thịch. 

Hết nhịp này đến nhịp khác.

Lúc này, Úc Cẩn Nam hơi cau mày, đáy mắt dần sâu hơn, cúi đầu nhìn người phụ nữ trong lòng. Rõ ràng giây trước còn như con mèo hoang kiêu ngạo xù lông, giây sau lại ngoan ngoãn đến lạ.

Một lúc sau, anh thong thả kéo cô ra khỏi lòng mình, giọng điệu nhàn nhạt: “Cô Chu lần sau vẫn nên cẩn thận hơn. Không phải lần nào ngã cũng có người cứu đâu.”

Lời anh hoàn toàn kéo Chu Tễ Hòa về thực tại. Cô nhanh chóng lấy lại bình tĩnh, cười mà không cười hất cằm nhìn anh.

“Không có lần sau đâu. Nhưng vẫn cảm ơn anh đã nhắc nhở.”

Biểu cảm của cô tùy ý lại rực rỡ, giọng điệu mang theo chút bất mãn và bướng bỉnh, cử chỉ lời nói đều giống một cô tiểu thư kiêu căng.

Nhìn cảnh tượng trước mắt, cảm giác như quay về nhiều năm trước khiến ánh mắt Úc Cẩn Nam bất giác trầm xuống thêm vài phần.

Bầu không khí còn đang ngập ngừng thì Phó Khả Trừng — người ban nãy còn mải xem hoạt hình — chẳng biết từ lúc nào đã đi tới, ló cái đầu nhỏ ra nhìn.

“Cậu, cô Chu, hai người hẹn hò xong chưa ạ?”

… Hẹn hò?

Chu Tễ Hòa trực tiếp phớt lờ sự tồn tại của người đàn ông bên cạnh, đi tới trước mặt Phó Khả Trừng rồi nhẹ nhàng búng lên trán cô bé.

“Nhóc con, không được nói lung tung. Nhỏ như vậy con biết hẹn hò là gì không?”

“Hả? Hai người không phải đang hẹn hò sao?” Phó Khả Trừng đầy vẻ khó hiểu. “Trên TV nói rồi, nam với nữ ở riêng một phòng rồi còn đuổi người khác đi nữa, đó là hẹn hò mà.”

“Bớt xem mấy thứ linh tinh đi.” Úc Cẩn Nam tiếp lời, “Đi thôi, chúng ta về nhà.”

Phó Khả Trừng chậm chạp “ồ” một tiếng, nắm lấy ngón trỏ của cậu mình chuẩn bị rời đi. Trước lúc đi còn không quên quay đầu chào Chu Tễ Hòa.

“Cô Chu, mai gặp ạ!”

Chu Tễ Hòa lười biếng vẫy tay: “Mai gặp.”

Một lát sau, căn phòng chỉ còn lại sự yên tĩnh kéo dài.

Đáng lẽ nên về nhà sớm hơn mới phải, nhưng Chu Tễ Hòa đột nhiên chẳng còn tâm trạng vội vã nữa. Cô quay lại ngồi xuống quầy bar, ánh mắt trống rỗng nhìn ra ngoài cửa sổ ngẩn người.

Mưa bên ngoài đã nhỏ dần, ngay cả tiếng mưa đập vào cửa kính cũng nhẹ đi nhiều. Trong đầu cô bất giác hiện lên gương mặt người đàn ông vừa bất ngờ xông vào thế giới của mình không lâu trước đó, cùng mùi trầm hương mê hoặc trên người anh.

Anh đến cùng cơn mưa, rồi cũng rời đi trong cơn mưa.

Cô thừa nhận, mình vẫn có chút tò mò.

Vài ngày sau đó, Chu Tễ Hòa vẫn lên lớp như thường lệ, thỉnh thoảng cũng để ý tình hình của Phó Khả Trừng sau giờ học. 

Từ sau đêm ấy, cô không còn gặp cậu của cô bé nữa. Người tới đón thay vào đó là một cô gái trẻ. Chu Tễ Hòa cũng không định hỏi thêm, nhưng cô bé vốn nghĩ gì nói nấy, không giấu giếm mà kể với cô rằng dạo này cậu rất bận, nên nhờ chị gái hàng xóm phụ trách đưa đón mình.

Thấy cô gái kia bận trước bận sau chăm sóc Phó Khả Trừng rất tận tình, đưa đón chưa từng muộn, Chu Tễ Hòa cũng yên tâm, tiện thể ném luôn đoạn nhạc đệm xảy ra trong đêm mưa ấy ra sau đầu.

Sáng hôm đó, tiệm hoa vừa mở cửa chưa bao lâu thì Đoạn Nguyễn — người đi xem mắt không thuận lợi — hùng hổ xông vào tiệm, mắng Đoạn Thời Ngọ đang nằm dài trước quầy thu ngân lười biếng một trận.

Nợ mới nợ cũ tính cùng một lượt, Đoạn Thời Ngọ tất nhiên khó thoát. Thế là cậu chỉ đành đứng thẳng hai chân, cúi đầu giả vờ ngoan ngoãn, chờ chị mình xả xong cơn giận rồi tính tiếp.

Chu Tễ Hòa bị hai chị em này làm đau cả màng nhĩ, bất đắc dĩ lắc đầu. Cô quay người lấy một chai nước đá trong tủ lạnh đưa cho Đoạn Nguyễn, đồng thời dùng ánh mắt ra hiệu Đoạn Thời Ngọ mau chạy.

Thấy vậy, Đoạn Thời Ngọ lập tức chộp điện thoại trên quầy rồi chuồn mất. Đến cửa còn không quên ném lại một câu: “Chị Nặc Nặc, em yêu chị quá đi mất, chị đúng là nữ thần của em!”

Chu Tễ Hòa trực tiếp trợn mắt nhìn cậu.

Trong tiệm nhanh chóng yên tĩnh trở lại.

Đoạn Nguyễn uống một ngụm nước đá, mặt đầy phẫn nộ, hận không thể vặn đầu cậu em xuống.

“Cái thằng nhóc thối này! Mới tí tuổi đã lười như hủi, mình nhất định phải thay bố mẹ nó dạy dỗ một trận!”

“Nó mới mười tám tuổi thôi, cậu giận nó làm gì?” Chu Tễ Hòa liếc cô ấy, trực tiếp nói trúng nguyên nhân khiến cô ấy bực bội, “Lần xem mắt này lại vì sao mà toang nữa?”

“Đừng nhắc nữa, vốn dĩ lần này mình còn khá có cảm tình với người đó.” Đoạn Nguyễn càng nghĩ càng tức, “Hôm qua bọn mình đi xem phim, anh ta tình cờ thấy ảnh nền điện thoại của mình là ảnh chụp chung với cậu, rồi hỏi cậu có phải tên Chu Tễ Hòa không.”

“Rồi sao nữa?”

“Sau đó mình hỏi anh ta có ý gì, anh ta bảo là bạn học cấp ba của cậu, rồi luyên thuyên một đống chuyện xấu về cậu. Mình thấy anh ta lắm mồm quá nên cãi nhau luôn.”

Chu Tễ Hòa không giận, trái lại còn hứng thú hỏi tiếp: “Nói xấu mình cái gì?”

“Để mình nhớ xem…” Đoạn Nguyễn hồi tưởng một chút, “À! Anh ta bảo cậu kiêu căng ngang ngược, tính tình cực lớn, khó chiều vô cùng. Trước đây còn bắt nạt một nữ sinh đến mức chuyển trường nữa.”

Thấy Chu Tễ Hòa không nói gì, Đoạn Nguyễn lại nói: “Không được, Nặc Nặc, mình phải gọi điện mắng anh ta thêm trận nữa. Dựa vào đâu mà ra ngoài bịa đặt về cậu như thế chứ, vô lý thật.”

Người mà cô biết hoàn toàn không phải như vậy được không. Tuy đôi lúc đúng là có chút kiêu ngạo được nuông chiều từ trong xương cốt, nhưng tính cách dễ gần, làm việc chịu cực chịu khó, còn biết nhẫn nhịn. Chỗ nào ngang ngược khó chiều chứ?

“Đừng gọi nữa, cũng chẳng phải chuyện lớn gì.” Chu Tễ Hòa ngừng một chút, “Với lại anh ta nói cũng không sai.” Ngoại trừ câu cuối cùng.

“…Hả?”

Chu Tễ Hòa không nói tiếp, nhưng trong lòng lại dâng lên cảm giác như đã qua một đời. Thì ra trước đây cô cũng từng sống mãnh liệt đến vậy.

Ngày trước ấy à… Cho dù cô muốn cả mặt trăng trên trời, cũng luôn có người cam tâm tình nguyện hái xuống cho cô.

Hết chương 2


Bạn có thể dùng phím mũi tên hoặc WASD để lùi/sang chương.