Thời gian lặng lẽ trôi qua.
Giữa mùa hè xanh ngắt, nắng gắt như thiêu đốt, buổi sáng ở Thanh Xuyên dường như còn oi bức hơn trước vài phần.
Chu Tễ Hòa đang ngủ bù thì bị người đàn ông vừa chạy bộ về gọi dậy.
Qua khe rèm nhìn ra bên ngoài, ánh mặt trời chói chang đến nhức mắt. Sự khó chịu ấy lập tức khiến cơn cáu ngủ của cô lên đến đỉnh điểm.
“Làm gì vậy…” Vừa che mắt, Chu Tễ Hòa vừa nhíu mày, giọng điệu tràn đầy bất mãn.
“Không phải em bảo anh gọi em dậy sao?” Úc Cẩn Nam chậm rãi nói: “Sáng nay em có lớp, không dậy sẽ không kịp đâu.”
“…”
Tối qua trước khi ngủ hình như cô thật sự đã dặn anh sáng nay gọi mình dậy.
Nghĩ vậy, Chu Tễ Hòa đành thỏa hiệp. Hít sâu hai hơi, miễn cưỡng dẹp bỏ cảm xúc tiêu cực, cô đưa hai cánh tay mềm mại về phía anh.
“Bế em.”
Úc Cẩn Nam nắm lấy tay cô, nhưng không kéo cô vào lòng. Anh chỉ hơi cúi người lại gần, giọng trầm thấp: “Sáng sớm đừng trêu anh, được không?”
“Ai trêu anh chứ.” Chu Tễ Hòa rút tay khỏi lòng bàn tay anh, lẩm bẩm: “Buồn ngủ quá thôi, bế em đi đánh răng rửa mặt đi.”
Dù ở bất cứ lúc nào hay nơi đâu, những lúc cô làm nũng luôn có thể dễ dàng khiến anh đầu hàng.
Úc Cẩn Nam biết mình không chống đỡ nổi, thế là anh trực tiếp bế bổng cô lên.
Hai tay đỡ dưới chân cô, từng bước đi về phía phòng tắm.
Chu Tễ Hòa vòng chặt tay quanh cổ anh. Hai chân quấn lấy eo anh như dây leo. Ánh mắt vô thức lướt qua mái tóc còn hơi ướt nơi thái dương.
Người đàn ông vừa vận động xong có vài lọn tóc rối rơi trước trán. Mấy sợi tóc vừa khéo che đi nốt ruồi nhạt bên đuôi mày.
Nhìn khóe mắt anh một lúc, Chu Tễ Hòa chợt nhớ ra điều gì đó: “Anh không bị cận mà, sao hồi cấp ba lại đeo cặp kính gọng đen đó? Che hết cả gương mặt thật luôn.”
Thảo nào lần gặp lại Úc Cẩn Nam ở tiệm hoa, cô không nhận ra anh ngay.
Sự thay đổi quá lớn. So với thời đi học đúng là một trời một vực.
“Có cận.” Úc Cẩn Nam đáp: “Lên đại học làm phẫu thuật xong mới bỏ kính.”
Nghe vậy, Chu Tễ Hòa “ồ” một tiếng rồi không nói gì nữa. Để mặc anh bế mình vào phòng tắm, nhét chiếc bàn chải đã được bóp sẵn kem đánh răng vào tay cô.
Sau khi vệ sinh cá nhân xong, Chu Tễ Hòa trở về phòng trang điểm.
Lúc ấy Úc Cẩn Nam đã thay bộ đồ thể thao màu đen ra, khoác áo choàng tắm và chuẩn bị đi tắm.
Đến khi hai người gặp lại nhau thì đã nửa tiếng sau.
Chu Tễ Hòa sửa soạn xong trước, ngồi trên ghế sofa. Cô ôm một chiếc gối vào lòng, chống cằm nhìn anh.
Người đàn ông đang đứng trước gương toàn thân cài chiếc cúc cuối cùng trên áo sơ mi. Sau đó khoác áo đồng phục bên ngoài.
Vai rộng, chân dài. Lạnh nhạt, cấm dục.
Quả thật rất mê người.
Ngón tay Chu Tễ Hòa gõ nhè nhẹ lên chiếc gối, thuận miệng hỏi: “Hôm nay phải ra tòa à?”
“Ừ.” Úc Cẩn Nam quay đầu nhìn cô: “Ngày mai có thể anh phải đi công tác, tối sẽ không qua đây.”
“Em biết rồi.”
Tuy trước đó cô chưa đồng ý chuyển đến ở cùng anh. Nhưng dạo gần đây anh thường xuyên sang đây ngủ lại. Lâu dần, cả hai đều đã quen với kiểu ở chung này.
Bận thì không quấy rầy nhau. Còn lúc rảnh thì dính lấy nhau.
“Anh đi công tác mấy ngày?” Chu Tễ Hòa hỏi.
“Hai ba ngày.” Úc Cẩn Nam đáp: “Cũng có thể lâu hơn.”
“Vậy đưa em thẻ ra vào với mật mã cửa nhà anh đi. Lúc rảnh em qua cho cá ăn.”
Mấy hôm trước lúc đi dạo chợ đêm, cô nổi hứng mua hai con cá koi màu cam tặng anh.
Thật ra chẳng có ý nghĩa gì đặc biệt. Chỉ đơn giản là một con trong đó có biểu cảm rất giống ai đó tối nọ lúc đang ghen.
Lại nghĩ chuyện tốt nên có đôi có cặp, thế là mua luôn hai con.
Úc Cẩn Nam nhướng mày. Anh lấy từ cặp tài liệu ra một tấm thẻ màu trắng nhạt rồi đặt lên kệ cạnh cửa.
“Tiện thể mang giúp anh vài chiếc sơ mi để thay.”
“Mật mã cửa là gì?”
“0530.”
0530?
“Dãy số đó có ý nghĩa gì vậy?” Nghe giống ngày kỷ niệm nào đó.
Úc Cẩn Nam chỉnh lại cổ tay áo đồng phục, chậm rãi đáp: “Em tự suy nghĩ đi.”
“…”
Chu Tễ Hòa ngồi ngẫm rất lâu. Cuối cùng cũng nghĩ ra đôi chút.
Ngày đó… Hình như chính là ngày họ gặp lại nhau.
—
Ngày thứ tư Úc Cẩn Nam đi công tác. Chu Tễ Hòa xuất hiện trước cửa nhà anh đúng như đã hẹn.
Cho cá ăn xong, cô đi vào phòng thay đồ. Lấy ra vài chiếc sơ mi màu sắc khác nhau trong tủ, gấp gọn bỏ vào túi. Sau đó mới thong thả bước ra ngoài.
Vừa khép cửa lại, cánh cửa đối diện cũng đồng thời mở ra.
Khóe mắt thoáng thấy Diêu Ngữ Nặc bước ra từ bên trong. Chu Tễ Hòa buông tay khỏi nắm cửa, quay đầu nhìn sang.
Diêu Ngữ Nặc thoáng sững người rồi nở nụ cười: “Cô Chu, lâu rồi không gặp.”
Chu Tễ Hòa mỉm cười đáp lại: “Lâu rồi không gặp.”
Không khí bỗng trở nên yên lặng. Sự gượng gạo mơ hồ quẩn quanh giữa hai người.
Diêu Ngữ Nặc giữ nụ cười xã giao trên môi, bước tới vài bước rồi dừng trước mặt cô.
“Nghe nói khóa học này của Trừng Trừng đã kết thúc rồi. Em còn tưởng trong thời gian ngắn sẽ không gặp lại cô Chu nữa cơ.”
Lời nói nghe có vẻ bình thường nhưng lại mang theo sự khôn khéo vừa đủ.
Chu Tễ Hòa vốn không định khách sáo. Thấy đối phương nói vậy, cô liền nở nụ cười sâu hơn: “Sao lại thế được. Có lẽ trong một khoảng thời gian tới cô vẫn sẽ thường xuyên gặp tôi đấy. Nhà không còn sơ mi dự phòng của Úc Cẩn Nam nữa. Thỉnh thoảng tôi phải qua lấy thêm vài bộ quần áo để anh ấy thay.”
Nhà. Quần áo thay.
Chỉ hai từ đơn giản.
Không cần nói rõ thêm, Diêu Ngữ Nặc cũng lập tức hiểu được ý trong đó.
Úc Cẩn Nam và Chu Tễ Hòa… Đã ở bên nhau rồi.
Trong thời gian ngắn như vậy, thậm chí còn giống như đã bắt đầu sống chung.
Sắc mặt Diêu Ngữ Nặc cứng lại. Trong lòng ngập tràn cảm giác sụp đổ vì tình cảm mình dành cho anh cuối cùng cũng thành công cốc.
Nhưng rất nhanh cô ta nhận ra mình thất thố nên lập tức khôi phục vẻ mặt bình thường, miễn cưỡng kéo khóe môi lên.
“Vậy thì chúc mừng cô và… anh Cẩn Nam nhé. Chúc hai người hạnh phúc.”
“Cảm ơn.” Chu Tễ Hòa khẽ cong môi, giọng điệu lịch sự nhưng xa cách.
Cô đang định cáo từ thì bỗng nghe Diêu Ngữ Nặc khó xử lên tiếng: “Cô Chu, thật ra có một chuyện… em nghĩ mình nên nói với cô.”
Chu Tễ Hòa không đáp lời, chỉ giữ lại chút kiên nhẫn cuối cùng chờ cô ta nói tiếp.
“Thời đại học, anh Cẩn Nam từng rất thích một cô gái. Năm nhất đại học, anh ấy còn sáng lập thương hiệu ‘Nặc Lai’ vì cô gái đó, ngay cả tên thương hiệu cũng được đặt theo tên cô ấy.”
Diêu Ngữ Nặc cố tình dừng lại, như đang hồi tưởng, cũng như đang bịa đặt. Sau đó lại nói:
“Cô ấy tên Hứa Nặc, là đàn chị hơn anh ấy một khóa. Trên bàn làm việc trong thư phòng của anh Cẩn Nam có đặt một khung ảnh. Bên trong là bản phác thảo ban đầu của logo thương hiệu ‘Nặc Lai’. Là do chính tay anh ấy vẽ.”
Một bí mật được bỏ lửng vừa đủ. Không nhiều, cũng không ít, chỉ vài ba câu đã đủ khiến người khác miên man suy nghĩ.
Diêu Ngữ Nặc không nói thêm nữa. Cô ta ngẩng đầu nhìn Chu Tễ Hòa, muốn tìm xem trên gương mặt đối phương có xuất hiện chút khác thường nào hay không.
Thế nhưng nụ cười trên môi Chu Tễ Hòa vẫn không hề thay đổi.
Sóng yên biển lặng. Như thể cô chỉ đang nghe một câu chuyện bát quái của người xa lạ.
Phản ứng ấy ngược lại khiến Diêu Ngữ Nặc, người chủ động khơi chuyện, rơi vào thế yếu.
Một lúc lâu sau, Chu Tễ Hòa đầy hứng thú đưa ra nhận xét:
“Tiếc thật, cuối cùng hai người vẫn không thể ở bên nhau.” Nghĩ ngợi một chút, cô lại nhấn mạnh từng chữ: “Ngược lại để tôi được hưởng lợi.”
Khóe môi Diêu Ngữ Nặc khẽ run, không thể thốt thêm bất cứ lời nào.
Tâm trạng bị phá hỏng vô cớ, Chu Tễ Hòa đâu dễ dàng bỏ qua cho cô ta như vậy. Đuôi mắt hơi nhướng lên, ánh nhìn dành cho cô ta cũng lạnh nhạt đi vài phần.
“Tôi nhớ trước đây cô từng hỏi về nhũ danh của tôi. Hôm đó hình như bị chuyện khác cắt ngang nên tôi chưa kịp trả lời. Thật ra… tôi cũng tên là Nặc Nặc. Vậy cô nói xem, có phải tôi đã nhặt được món hời không?”
—
Rời khỏi khu chung cư, Chu Tễ Hòa bắt taxi đến trung tâm thương mại.
Dọc đường, cô đã vô số lần kiềm chế ý định quay trở lại nhà Úc Cẩn Nam để vào thư phòng xem cho rõ ngọn ngành.
Lên tầng ba khu đồ gia dụng nhà bếp.
Sau khi đi một vòng quanh các gian hàng, cuối cùng cô mua một chiếc máy rửa bát có dịch vụ giao tận nhà.
Rời khỏi cửa hàng, Chu Tễ Hòa bắt đầu đi dạo không mục đích. Bất tri bất giác đi tới trước một cửa hàng treo biển “Nặc Lai”.
Cô khẽ đổi hướng bước chân, như bị ma xui quỷ khiến mà đi vào bên trong.
Phong cách bài trí của cửa hàng đơn giản mà thanh nhã. Tông màu chủ đạo là nâu cà phê nhạt.
Chu Tễ Hòa đi tới góc giá sách, tiện tay lấy xuống cuốn sách mang tên “Đôi điều về Nặc Lai”.
Vừa mở trang đầu tiên đã nhìn thấy lời giới thiệu về ý tưởng sáng lập thương hiệu.
Chỉ vỏn vẹn hai câu ngắn ngủi nhưng cô đọc rất lâu.
—— Lấy chữ Nặc làm lời hẹn ước, lấy tình yêu đặt tên.
—— Dẫu có đến rồi đi, vẫn không phụ lòng ban đầu.
Đọc hết dấu chấm cuối cùng. Cô đặt cuốn sách trở lại chỗ cũ rồi xoay người rời khỏi cửa hàng.
Đầu óc hoàn toàn trống rỗng. Không hiểu nổi, cũng nghĩ không thông.
Chu Tễ Hòa day day huyệt thái dương đang đau nhức. Lười nghĩ thêm những chuyện linh tinh ấy.
Cô trực tiếp chặn một chiếc taxi ven đường rồi về nhà.
Vừa về đến không lâu đã nhận được điện thoại của nhân viên giao hàng.
Máy rửa bát được chuyển lên tận tầng năm.
Hành lang của khu chung cư cũ khá chật mà thùng hàng lại quá lớn.
Nó mắc cứng giữa hành lang và cửa nhà, tiến không được mà lùi cũng chẳng xong.
Chu Tễ Hòa đành để người giao hàng đặt tạm ở đó, còn mình ngồi xổm bên cạnh nghiên cứu xem phải làm thế nào mới đưa được nó vào nhà.
Đúng lúc ấy điện thoại đổ chuông, là cuộc gọi video của Đoạn Nguyễn.
Liếc nhìn bóng lưng người giao hàng đã đi xa, Chu Tễ Hòa chạm tay vào nút nhận cuộc gọi.
Ngay lập tức trên màn hình xuất hiện một gương mặt rạng rỡ.
Trong hành lang trống trải, giọng nói vui vẻ của Đoàn Nguyễn vang lên rõ mồn một.
“Nặc Nặc, nhớ mình không?”
Chu Tễ Hòa tựa người lên thùng giấy, hỏi ngược lại: “Không lo tận hưởng tuần trăng mật đi, sao lại nhớ tới việc gọi video cho mình vậy?”
“Thập Ngũ vừa mới báo cáo nhỏ với mình về tình hình tình cảm của cậu.”
Đoạn Nguyễn nói: “Mình không tin thằng nhóc đó nên mới gọi hỏi trực tiếp đây. Cậu thật sự ở bên Úc Cẩn Nam rồi à?”
Nhắc đến Úc Cẩn Nam, Chu Tễ Hòa bất giác nhíu mày, khẽ đáp: “Chắc là vậy.”
“Ôi trời… sốt ruột chết mất! Chắc là vậy là sao? Rốt cuộc có phải hay không?”
“Không chắc lắm.” Chu Tễ Hòa thành thật nói: “Nghĩ kỹ lại thì bọn mình vốn dĩ cũng đến với nhau một cách mơ hồ mà.”
Không có lời tỏ tình.
Không có lời hứa hẹn.
Chỉ dựa vào một câu “thích” đơn giản của anh.
Và bản năng nguyên thủy được bóng đêm dung túng.
“Hồi trước Lâm Mậu Nhiên có gọi cho Tần Đàm một lần. Anh ta nhắc tới chuyện hôm nghe hòa nhạc thì gặp Úc Cẩn Nam. Đừng nói với mình là hai người dính lấy nhau ngay từ hôm đó nhé?”
“… Ừ.”
Đoạn Nguyễn nói trúng tim đen: “Vui đâu chầu đấy hả?”
“…”
Thấy cô không trả lời. Đoạn Nguyễn thở dài một hơi, giọng điệu hiếm khi nghiêm túc: “Nặc Nặc, cậu có thích anh ấy không? Thật ra mình khá bất ngờ. Không ngờ cậu lại dễ dàng ở bên anh ấy như vậy. Trước đó quan hệ giữa hai người đâu có rõ ràng.”
Chu Tễ Hòa mím môi. Trong đầu bất giác hiện lên hai câu nói trong cuốn *Đôi điều về Nặc Lai*.
Lấy chữ Nặc làm lời hẹn ước. Không phụ lòng ban đầu.
Cô gần như có thể tưởng tượng được người đàn ông khi nói ra những lời ấy đã chung thủy đến mức nào.
Ngực cô bỗng nặng trĩu. Cũng vào khoảnh khắc ấy, cô nhận ra vài điều.
Hóa ra cô không rộng lượng như mình vẫn tưởng. Những chuyện Diêu Ngữ Nặc cố tình nhắc tới. Hai câu chữ cô vừa đọc được. Và việc trái tim anh từng đập mãnh liệt vì một người khác.
Nói cho cùng… Không phải là cô hoàn toàn không để tâm.
Thế nhưng lòng tự ái đang quấy phá. Lúc này Chu Tễ Hòa chẳng muốn thừa nhận cảm giác ấy.
Đêm hôm đó rốt cuộc là thuận theo bản năng hay thuận theo trái tim. Giờ đây dường như cũng không còn quá quan trọng.
Nghĩ vậy, cô giả vờ thản nhiên nói: “Thích hay không thì có gì quan trọng đâu. Ăn uống nam nữ vốn là bản tính con người mà thôi. Nghiêm túc quá lại chẳng có ý nghĩa gì. Biết đâu một ngày nào đó bọn mình sẽ đường ai nấy đi.”
Nghe qua giống như đang tự lừa dối bản thân. Nhưng người trong cuộc dường như chẳng hề nhận ra.
Đoạn Nguyễn thở dài: “Cậu nghĩ được như thế là tốt. Mình chỉ sợ một người chẳng có kinh nghiệm yêu đương như cậu sẽ ngốc nghếch sa vào thôi.”
“Làm gì có.” Chu Tễ Hòa đáp: “Mình có chừng mực mà.”
Hai người trò chuyện thêm vài câu. Đầu bên kia vang lên tiếng Tần Đàm giục giã, Đoạn Nguyễn vội vàng cúp máy.
Chu Tễ Hòa ngồi ngẩn người nhìn bức tường tối màu trước mặt một lúc. Sau đó định quay vào phòng lấy kéo để cắt lớp thùng carton của máy rửa bát.
Vô thức ngẩng đầu lên, cô bỗng nhìn thấy một bóng dáng quen thuộc.
Người đàn ông đứng ngược sáng ở cách đó không xa. Thân hình cao ráo, thẳng tắp.
Cô không nhìn rõ biểu cảm trên gương mặt anh, nhưng lại có thể cảm nhận được ánh mắt sâu thẳm đang hướng về phía mình.
Lạnh như sương giá, tựa tuyết rơi giữa tháng sáu.
Trong khoảnh khắc ấy, sợi dây vốn đang căng chặt trong lòng Chu Tễ Hòa bỗng đứt phựt.
Mùi trầm hương nhàn nhạt phảng phất trong không khí.
Rồi lại dần tan biến.
Nơi giao thoa giữa ánh sáng và bóng tối, cuối cùng chỉ còn lại một khoảng trống mênh mang.
Dây đàn đã đứt.
Khó lòng nối lại.
Chẳng biết là ai, từ giây phút ấy đã không còn đường lui nữa.
Hết chương 30

