Chờ Đợi Một Cơn Mưa - Trừng Tịch

Chương 50




Nội dung chương đang bị khóa. Vui lòng mở lại quảng cáo
để tiếp tục ủng hộ dịch giả và đọc Chương 50 miễn phí!

Sáng sớm hôm sau, Chu Tễ Hoà xuất hiện trước cửa phòng bệnh của Trần Thịnh.

Đúng lúc Trần Linh Hy mở cửa định đi lấy nước.

Vừa nhìn thấy Chu Tễ Hoà đứng bên ngoài, cô vừa cảm thấy nằm trong dự liệu, lại vừa như ngoài dự liệu.

Bàn tay cầm bình nước siết chặt hơn. Cô không dám nhìn vào mắt đối phương, chỉ cúi đầu lẩm bẩm: “Chị… cuối cùng chị vẫn đến.”

“Em biết chị sẽ đến.” Giọng Chu Tễ Hoà không phải câu hỏi mà là một lời khẳng định bình thản.

“Hôm qua lúc chị hỏi em còn đủ tiền không, em đã đoán được rồi.” 

Dù mới vừa trưởng thành không lâu nhưng Trần Linh Hy đã sớm nếm đủ lạnh ấm tình người và sự đời bạc bẽo.

Trong cuộc gọi hôm qua, sự thay đổi cảm xúc trong giọng nói của Chu Tễ Hoà, cô không phải không nhận ra.

Chính vì nhận ra nên mới thấp thỏm cả đêm.

Giờ thật sự gặp được người, ngược lại cô lại thấy nhẹ nhõm hơn nhiều.

“Bệnh gì?” Chu Tễ Hoà hỏi.

“Suy thận giai đoạn cuối. Khá nghiêm trọng, phải nằm viện điều trị dài hạn.”

Trần Linh Hy cười khổ. Sự ngang bướng và sức sống thường ngày trong mắt cô dường như biến mất.

“Ông ấy đối xử với em tệ như vậy, cuối cùng vẫn là em phải chăm sóc. Nếu những năm qua ông ấy đối xử với em tốt hơn một chút, trong lòng em cũng không thấy bất công đến thế.”

Là đạo đức ép buộc cũng được. Là lòng dạ tối tăm cũng được.

Nói cho cùng, lý do duy nhất khiến cô đối xử với Trần Thịnh như vậy chỉ là mối quan hệ máu mủ giữa hai người.

Là vì trách nhiệm và nghĩa vụ, chứ chẳng có bao nhiêu tình cảm thật lòng.

Nghĩ kỹ lại, đó cũng là một loại bi ai.

Chu Tễ Hoà nhìn cô vài giây rồi nhẹ giọng nói: “Chị không thể khuyên em đừng hận ông ấy. Nhưng trên đời này không có gì quan trọng hơn mạng sống con người. Nếu nghĩ như vậy, có lẽ em sẽ thấy dễ chịu hơn một chút.”

“…Chị, chị không trách em sao?” Trần Linh Hy ngẩn người. Lời nói mang ý ám chỉ rõ ràng.

“Em còn nhỏ. Chị sao có thể trách em được.” Chu Tễ Hoà lắc đầu.

“Vậy chị với… anh rể thế nào rồi? Đừng vì chuyện này mà giận nhau nhé, nếu không em sẽ áy náy cả đời mất.”

“Không liên quan đến em.” Chu Tễ Hoà đáp: “Vấn đề giữa chị và anh ấy, chủ yếu vẫn là ở chị.”

Trần Linh Hy đương nhiên không tin. Cô cho rằng Chu Tễ Hoà chỉ đang an ủi mình nên vội vàng giải thích: “Nói tới nói lui vẫn là do em vô dụng. Hồi ở đồn cảnh sát, Trần Thịnh đồng ý hoà giải riêng là vì anh rể đưa cho ông ấy một khoản tiền. Khi đó chị đang bệnh, bọn em đều không muốn làm phiền chị, nên những chuyện lặt vặt ấy anh ấy tự mình giải quyết hết.”

Nghe xong toàn bộ đầu đuôi câu chuyện, lông mày Chu Tễ Hoà khẽ động.

Cô thấp giọng nói: “Chị thà rằng anh ấy đừng làm gì vì chị cả.”

Anh làm quá nhiều khiến cô không biết phải trả lại thế nào.

“Vài ngày trước bệnh viện đột nhiên gọi điện cho em, nói Trần Thịnh đổ bệnh. Sau khi chẩn đoán xác định, cần một khoản tiền điều trị rất lớn. Trong tay em không có nhiều tiền như vậy… Lúc cuống quá em mới gọi điện cho anh rể.”

Khoảnh khắc biết xảy ra chuyện, người đầu tiên cô ấy nghĩ tới thực ra là Chu Tễ Hoà. Nhưng câu nói ngày đó của Úc Cẩn Nam:

— ‘Sau này có chuyện gì thì cứ liên hệ trực tiếp với tôi.’

Đã ăn sâu vào tiềm thức cô.

Cô biết anh không muốn cô tiếp tục làm phiền Chu Tễ Hoà. Sau nhiều lần cân nhắc, cô vẫn chọn gọi cho anh.

Sau đó, Úc Cẩn Nam chuyển cho cô một khoản tiền qua WeChat. Hôm qua còn đưa thêm cho cô một tấm thẻ ngân hàng.

Trần Linh Hy không biết Chu Tễ Hoà phát hiện chuyện này bằng cách nào.

Nhưng dù sao đi nữa, làm sai thì phải nhận lỗi.

“Xin lỗi chị… Là lỗi của em, em không nên giấu chị. Số tiền này em sẽ trả lại. Sau này cũng tuyệt đối không gây phiền phức cho hai người nữa.”

“Cứu người quan trọng hơn. Chị hiểu mà.” Chu Tễ Hoà đưa tay vuốt nhẹ mái tóc đỏ rượu của cô ấy: “Dạo này đừng tới cửa hàng nữa. Ở bệnh viện chăm sóc ông ấy cho tốt.”

“Chị, chị có thể đừng nói rõ mọi chuyện với Thập Ngũ được không?”

“Em không muốn cậu ấy biết sao?”

“Có thể coi là vậy.” Trần Linh Hy dừng lại một chút: “Cậu ấy quá tốt. Em không muốn cậu ấy phải cùng em đối mặt với những chuyện tồi tệ này.”

Đoạn Thời Ngọ đối với cô mà nói là chút ấm áp hiếm hoi trong đời. Cô thật sự không nỡ kéo cậu xuống vực sâu lạnh lẽo cùng mình.

“Chị hứa với em.” Chu Tễ Hoà nói.

Chiều hôm đó.

Trần Linh Hy trở về nhà Chu Tễ Hoà một chuyến.

Thu dọn hành lý đơn giản xong liền bắt taxi tới bệnh viện. Âm thầm bắt đầu những ngày tháng túc trực chăm sóc.

Còn Chu Tễ Hoà lấy lý do “nhà không có người” rồi chuyển ra khỏi nhà Úc Cẩn Nam.

Khi ấy người đàn ông chỉ nhìn cô thật sâu trong chốc lát, nhưng không lên tiếng ngăn cản.

Anh dành cho quyết định của cô sự tôn trọng tuyệt đối.

Những ngày sau đó, lịch dạy học của Chu Tễ Hoà vô cùng bận rộn.

Hai người dần dần ít gặp nhau hơn.

Không ai chủ động sửa chữa vết rạn nứt nhỏ bé nhưng đã xuất hiện trong mối quan hệ này.

Rõ ràng trước đó không lâu, họ còn quấn quýt đến chết đi sống lại, làm những chuyện thân mật nhất.

Chu Tễ Hoà hiểu rõ hơn ai hết là mình đang cố tình trốn tránh.

Có lẽ câu nói “Anh yêu em” đêm đó quá dễ khiến người ta chìm đắm.

Ngay sau khi bị thực tế kéo trở về nguyên hình.

Nghe thấy ba chữ ấy, cô chỉ cảm thấy xấu hổ đến mức không còn chỗ dung thân.

Anh yêu cô bao nhiêu, cô lại càng chật vật bấy nhiêu.

Cô không biết mình đang trốn tránh vì cảm thấy bản thân không xứng với sự tốt đẹp của anh. Hay vì yêu chưa đủ sâu.

Có công thì phải báo đáp.

Chính vì yêu chưa đủ nên cô mới luôn tính toán xem phải trả lại thế nào mới cân bằng được những gì anh đã bỏ ra.

Tiếng mở cửa cắt ngang dòng suy nghĩ của cô.

Chu Tễ Hoà ngẩng đầu lên, đúng lúc bắt gặp ánh mắt của Bùi Tiêu vừa bước vào.

Bùi Tiêu sửng sốt một chút rồi cười hỏi: “Chị, hôm nay sao tới sớm thế?”

“Ở nhà cũng không ngủ được nên tới sớm thôi.”

Cậu nhìn quầng thâm dưới mắt cô: “Nếu có tâm sự, em có thể giúp chị phân tích. Em đoán nguyên nhân mất ngủ chắc chắn liên quan đến chuyện tình cảm.”

Một câu trúng ngay trọng tâm.

Chu Tễ Hoà bật cười: “Biết em là cao thủ tình trường rồi, nhưng thôi bỏ đi. Nhiều vấn đề ngoài người trong cuộc ra thì chẳng ai giải quyết nổi.”

“Nếu người trong cuộc tự xây tường gạch bao quanh mình thì đúng là chẳng còn cách nào giải quyết được nữa.”

“Tuổi không lớn mà nhìn thấu ghê đấy.” Chu Tễ Hoà nhướng mày trêu chọc.

“Đương nhiên.” Bùi Tiêu nhún vai: “Em nghe Đoạn Nguyễn nói sắp khai giảng rồi?”

“Ừ, sắp rồi.”

Cậu lười biếng ngồi xuống đối diện cô: “Khai giảng xong em chỉ có thể cuối tuần tới phụ giúp thôi. Loại không nhận lương ấy.”

“Lương vẫn phải trả. Nếu không chị thấy áy náy.”

Nghe vậy, nụ cười bất cần trên mặt Bùi Tiêu càng sâu hơn: “Chị à, hay em tiết lộ cho chị một bí mật nhé?”

“Bí mật gì?”

“Thực ra là Trần Dụ Ngôn gọi em tới làm thêm. Anh ấy là anh họ của em. Sau khi biết bí mật này rồi… Chị còn thấy áy náy nữa không?”

“…”

Biểu cảm của Chu Tễ Hoà trở nên kỳ quái. Một lúc sau mới nói: “…Bảo sao hai người lại giống nhau đến vậy.”

“Giống lắm sao? Em thấy mình đẹp trai hơn anh ấy một chút đấy.”

Chu Tễ Hoà tự động bỏ qua câu bông đùa của cậu: “Anh ấy đã có bạn gái rồi, cần gì phải làm chuyện thừa thãi như vậy.”

“Chỉ trên danh nghĩa thôi.” Bùi Tiêu thuận miệng giải thích: “Cô em thúc ép anh ấy ghê lắm. Thật ra anh ấy nhớ chị suốt nhiều năm nay. Em thấy anh ấy đáng thương nên nghĩ dù sao kỳ nghỉ hè cũng chán, liền đồng ý tới đây giúp anh ấy dò xét tình hình đối thủ.”

Thực ra Bùi Tiêu đã biết đến sự tồn tại của Chu Tễ Hoà từ rất lâu.

Anh họ cậu hoàn toàn trái ngược với cậu, là một kẻ si tình chính hiệu.

Ấn tượng sâu sắc nhất là vào một ngày nhiều năm trước.

Hôm ấy tan học, cậu tiện đường ghé nhà cô ăn cơm.

Buổi tối, Trần Dụ Ngôn hớn hở trở về nhà, đi thẳng vào bếp, bận rộn với đủ loại nguyên liệu và nồi niêu xoong chảo.

Bùi Tiêu lập tức thấy hứng thú, tiến tới trêu chọc: “Anh à, hôm nay thiết lập nhân vật của anh có gì đó sai sai.”

Trần Dụ Ngôn tranh thủ đáp một câu: “A Tiêu, em biết cảm giác ước nguyện thành hiện thực là thế nào không?”

“Không biết.” Cậu nhún vai như một ông cụ non: “Em chẳng có ước nguyện gì cả.”

“Thôi bỏ đi, giờ nói em cũng không hiểu đâu. Đợi em trưởng thành sẽ biết.”

“Vậy rốt cuộc anh vào bếp làm gì?”

“Anh luyện tay nghề trước.” Ánh mắt Trần Dụ Ngôn sáng rực: “Ngày mai anh sẽ chính thức nấu cho cô ấy một bữa cơm. Người ta bảo muốn chiếm được trái tim con gái thì phải chiếm được dạ dày của cô ấy trước. Anh định thử xem sao.”

“…Lý thuyết này chán thật đấy.”

Về sau, Bùi Tiêu tận mắt chứng kiến toàn bộ quá trình một người từ vui sướng tột độ đi đến đau khổ tận cùng.

Cho đến trước kỳ nghỉ hè năm nay.

Cậu vẫn không hiểu, không hiểu vì sao Trần Dụ Ngôn nhiều năm như vậy vẫn cố chấp treo mình trên một cái cây.

Rõ ràng chỉ cần mở rộng tầm mắt là có thể nhìn thấy cả bầu trời bao la.

Cho đến khi tới cửa hàng làm thêm và gặp Chu Tễ Hoà ngoài đời.

Cậu dần hiểu được đôi chút.

Cô đủ xinh đẹp, đủ chân thành, cũng đủ trọng tình nghĩa. 

Cô sinh ra vốn nên nhận được sự thiên vị của tất cả mọi người. Nhưng điều cô muốn lại chỉ là một góc nhỏ trong sự thiên vị của một người nhất định.

Người cô không nhận định thì dù đối phương có dâng hết chân thành trước mặt, cô cũng chẳng nhận lấy.

Cô có thể nhận sự tốt bụng của Đoạn Nguyễn, có thể nhận sự tốt đẹp của Úc Cẩn Nam. Nhưng lại không thể nhận sự cho đi vô điều kiện của Trần Dụ Ngôn.

Suy cho cùng, Trần Dụ Ngôn đã trở thành người qua đường trong cuộc đời cô. Chỉ là bản thân anh vẫn vọng tưởng xoay chuyển tình thế.

Mà vấn đề lớn nhất của Chu Tễ Hoà lại nằm ở chỗ khác. Cô thiếu cảm giác an toàn quá mức.

Người cô càng để tâm, cô càng muốn theo đuổi sự cân bằng giữa cho đi và nhận lại.

Đó là nút thắt trong lòng mà chính cô cũng không nhận ra.

Tâm bệnh cn phải dùng tâm dược chữa.

Sau một hồi thất thần, Bùi Tiêu nghe thấy Chu Tễ Hoà nói: “Chuyện này là lỗi của chị. Năm đó chị không nên cho anh ấy bất kỳ hy vọng nào.”

“Chuyện giữa hai người em không hiểu rõ lắm.” Bùi Tiêu nói: “Nhưng nếu đã là chuyện quá khứ thì không cần tự trách mình nữa.”

An ủi đến đó, cậu lại tiếp tục: “Chị à, nắm lấy hiện tại mới là điều quan trọng nhất.”

— Nắm lấy hiện tại.

Chu Tễ Hoà cố làm ra vẻ thoải mái: “Có lẽ chị hợp sống cô độc đến già hơn.”

“Em có chút không hiểu.”

“Không hiểu gì?”

“Chị là người kiêu hãnh như vậy. Vì sao lại luôn tự xem nhẹ bản thân?”

Gương mặt Chu Tễ Hoà thoáng cứng lại: “Tự xem nhẹ bản thân… sao?”

“Vậy rốt cuộc chị và anh ấy đã xảy ra chuyện gì? Nói ra ít nhất cũng sẽ dễ chịu hơn.”

“Có lẽ… cũng không có gì.” Chu Tễ Hoà khẽ nói: “Chỉ là chị đột nhiên phát hiện, có lẽ mình không yêu anh ấy nhiều đến thế.”

Bùi Tiêu lập tức chỉ ra điểm mâu thuẫn trong lời cô: “Nếu không yêu thì sao chị phải mất ngủ? Nếu một người thật sự không có quá nhiều cảm xúc với người khác, trong lòng hẳn sẽ chẳng gợn sóng chút nào.”

Cô nghe hết từng lời. Nhưng đầu óc lại trống rỗng.

Thấy cô im lặng, Bùi Tiêu hỏi thẳng: “Rốt cuộc là không đủ yêu… Hay là không dám yêu?”

Chu Tễ Hoà hoàn toàn cứng người.

Hết chương 50


Bạn có thể dùng phím mũi tên hoặc WASD để lùi/sang chương.