Chờ Đợi Một Cơn Mưa - Trừng Tịch

Chương 57




Nội dung chương đang bị khóa. Vui lòng mở lại quảng cáo
để tiếp tục ủng hộ dịch giả và đọc Chương 57 miễn phí!

Rốt cuộc Chu Tễ Hòa vẫn lên xe của Úc Cẩn Nam.

Năm phút trước.

Khi thấy anh nghiêng đầu tránh nụ hôn ấy, ánh mắt cô dần trở nên đờ đẫn, như thể đang cố dùng hết khả năng suy nghĩ để phân tích điều gì đó.

Nhưng thực tế, trong đầu cô chỉ còn lại một mớ hỗn độn.

Người phụ nữ say rượu khác hẳn ngày thường. Bớt đi sự bướng bỉnh, cũng không còn kiêu hãnh đến thế. Lúc này cô ngoan ngoãn và yên tĩnh như một chú mèo vừa được ăn no.

Dường như cô còn chưa kịp cảm nhận quá nhiều về sự từ chối của anh, thế nên cũng chẳng có phản ứng cảm xúc quá lớn.

Không nghĩ ra được. Vậy thì thôi không nghĩ nữa.

Chu Tễ Hòa lảo đảo lùi lại nửa bước, kéo giãn khoảng cách với anh một chút, rồi khẽ lẩm bẩm vào khoảng không: “Em muốn ngồi xe của anh.”

Em muốn ngồi xe của anh chứ không phải xe của em.

“Trên chiếc xe đồ chơi của cậu có một cái hộp màu đen, bên trong có ảnh của cô.”

Trong tiềm thức, Chu Tễ Hòa vô cùng để tâm đến câu nói ấy của Phó Khả Trừng. Cho dù đầu óc không đủ tỉnh táo, cô vẫn mang theo một tâm lý muốn xác minh cho bằng được.

Dù sao đây cũng chỉ là một yêu cầu rất nhỏ. Cô biết anh sẽ không từ chối.

Vì thế, năm phút sau, cô được như ý nguyện ngồi vào ghế phụ chiếc xe của Úc Cẩn Nam.

Sự yên lặng kỳ lạ lan tràn trong khoang xe.

Dưới ánh đèn đường hắt vào từ bên ngoài cửa kính, Úc Cẩn Nam nghiêng đầu nhìn cô rất lâu như thể muốn tìm kiếm điều gì đó trong tận đáy mắt cô.

“Sao anh cứ nhìn em mãi vậy?” Chu Tễ Hòa cau mày, bất giác lẩm bẩm một câu.

Úc Cẩn Nam thu hồi ánh mắt, thản nhiên nói: “Thắt dây an toàn.”

“Không muốn.” Chu Tễ Hòa khẽ hừ hai tiếng đầy bất mãn: “Khó chịu lắm.”

Giọng cô vốn mềm mại. Khi nói câu này, âm cuối còn vô thức kéo dài mang theo nét quyến rũ mà chính cô cũng không nhận ra.

Trong vô thức, bầu không khí trong xe trở nên nhẹ nhàng hơn.

Hơi thở của cả hai như âm thầm quấn lấy nhau.

Cuộc giằng co không lời ấy kết thúc bởi động tác bất ngờ của Chu Tễ Hòa.

Cô bắt đầu đảo mắt nhìn khắp nơi. Trong lòng không ngừng suy nghĩ xem cái “hộp màu đen” mà Phó Khả Trừng nói rốt cuộc ở đâu.

Rất nhanh, ánh mắt cô khóa chặt vào ngăn chứa đồ màu đen đặt giữa hai người.

Nhưng còn chưa kịp mở nắp, cổ tay đã bị người đàn ông giữ lấy.

Úc Cẩn Nam khẽ thở dài, lặp lại một lần nữa: “Đừng nghịch. Thắt dây an toàn vào.”

Cổ tay truyền đến cảm giác hơi lạnh.

Ngay sau đó, anh buông tay. Lực nắm của anh không mạnh nhưng trên làn da cô vẫn để lại một vết nhàn nhạt.

Nhờ ánh đèn bên ngoài chiếu vào, Chu Tễ Hòa trước tiên nhìn “thành quả” của anh, sau đó đưa cánh tay ra trước mặt anh.

“Thật là tàn nhẫn.” Cô đưa ra lời đánh giá cuối cùng.

Úc Cẩn Nam không đáp. Dường như anh chẳng có hứng thú tranh luận với một người đang say.

Cùng với một tiếng *“cạch”*, anh đưa tay tháo dây an toàn của mình. Sau đó chống tay phải lên lưng ghế phụ, dùng tay trái kéo dây an toàn bên phía cô.

Trong thoáng chốc, Chu Tễ Hòa bị hơi thở của anh bao trùm.

Hơi thở người đàn ông nóng bỏng. Từng đợt từng đợt phả lên gò má cô.

Đều đặn, chậm rãi, mang theo cảm giác áp bức như có như không.

Khoảng khắc lướt qua nhau ấy khiến thời gian dường như bị kéo dài vô tận.

Khoảng cách giữa họ gần trong gang tấc.

Nhưng anh từ đầu đến cuối vẫn không nhìn thẳng vào đôi mắt đầy mê hoặc kia.

Trong không gian tối mờ, mọi giác quan đều trở nên nhạy bén hơn bao giờ hết.

Ma xui quỷ khiến thế nào, Chu Tễ Hòa luồn hai tay vào trong áo khoác của anh, xuyên qua khe hở giữa sơ mi và áo khoác ngoài, ôm lấy vòng eo săn chắc của người đàn ông.

Nhịp tim hai người hòa lẫn vào nhau.

Chu Tễ Hòa tìm một vị trí thoải mái nơi cổ anh, vô thức cọ cọ vài cái rồi dựa theo cảm giác mà hỏi: “Lúc nãy… vì sao anh không hôn em?”

Vì sao không hôn em? Vì sao lại tránh đi?

Không phải cô không để tâm. Ngược lại, cô để tâm đến mức khó chịu vô cùng.

Rượu rất dễ khiến người ta làm chuyện sai lầm. Nhưng cũng có bản lĩnh buộc người ta đối diện với nội tâm mình.

Càng để tâm điều gì, lúc say lại càng nghiền ngẫm điều đó. Cho đến khi mổ xẻ hết những mâu thuẫn trong lòng mới chịu thôi.

Úc Cẩn Nam khẽ mím môi. Anh không từ chối sự chủ động của cô lúc này nhưng cũng không định đáp lại.

Anh chỉ hỏi: “Em biết mình đang làm gì không?”

Chu Tễ Hòa gật đầu rồi rất nhanh lại lắc đầu.

Cô có chút hoang mang, không biết anh đang nói đến chuyện trong thang máy lúc nãy hay là cái ôm hiện tại.

Đầu óc hỗn loạn cùng tửu lượng tệ hại hoàn toàn không đủ để cô sắp xếp lại logic của mọi chuyện.

Trong lúc cuống quýt, Chu Tễ Hòa nghèn nghẹn hỏi: “Vậy anh còn yêu em không?”

Câu hỏi buột miệng không qua suy nghĩ. Đương nhiên cũng chẳng nhận được câu trả lời như ý.

Quả nhiên, cô nghe thấy Úc Cẩn Nam nói: “Em biết câu trả lời của tôi mà.”

Nghe đến đó, hơi thở Chu Tễ Hòa ngừng lại hai giây. Đầu óc hỗn loạn cũng tỉnh táo hơn đôi chút.

Cô mơ hồ nhớ lại. 

Tối hôm trước khi hai người bắt đầu chiến tranh lạnh. Cô từng hỏi anh một câu tương tự.

Khi ấy anh cũng trả lời gần như thế này.

—— “Nặc Nặc, em biết đáp án mà.”

Đúng vậy. Cho dù khi đó anh không nói thẳng, chỉ cần nhìn ánh mắt anh, cô cũng biết đáp án chắc chắn là gì.

Nhưng bây giờ… Nhưng bây giờ đã khác rồi.

Cùng một câu trả lời nhưng đáp án có lẽ đã không còn như trước.

Anh trao quyền từ chối anh vào tay cô. Nhưng cô lại chẳng muốn đánh cược. 

Chu Tễ Hòa không dám cược, cũng không có đủ vốn liếng để phung phí.

Đây dường như là một ván cờ chết, không có cách nào cứu vãn.

“Nếu em bù lại lời giải thích đã đến muộn đó…” Cô khịt mũi, giọng nói đặc quánh tiếng nghẹn ngào: “Nếu em giải thích… anh còn yêu em không?”

Lúc này, hai người có cử chỉ thân mật đến vậy. Nhưng khoảng cách giữa trái tim lại xa đến lạ.

Chu Tễ Hòa không hiểu nổi.

Rõ ràng biết kết quả sẽ không thay đổi. Vì sao cô vẫn khiến bản thân mất mặt đến thế?

Đây hoàn toàn không phải phong cách của cô.

Úc Cẩn Nam không trả lời ngay. Anh chậm rãi gỡ hai tay cô ra, sau đó trực tiếp thắt dây an toàn giúp cô.

Khi trở về chỗ ngồi của mình, anh nói: “Nặc Nặc. Trên đời không có thuốc hối hận.”

Từ trong ra ngoài, Chu Tễ Hòa lạnh dần.

“Huống hồ… em cũng không cần tôi yêu em.”

Một câu kết luận dứt khoát.

Chu Tễ Hòa không còn gì để nói.

Sáng sớm hôm sau.

Chu Tễ Hòa tỉnh dậy trên giường ngủ ở nhà mình.

Đầu đau như búa bổ. Trong đầu trống rỗng.

Rõ ràng cảm thấy mình nhớ được điều gì đó. Nhưng càng cố nhớ lại lại càng không nhớ nổi mà chỉ khiến đầu đau hơn.

Cô nằm nhìn trần nhà ngẩn người một lúc. Bỗng nghe thấy tiếng bước chân từ phòng khách truyền đến.

Mang theo nghi hoặc, cô tùy tiện khoác một chiếc áo ngoài rồi mở cửa phòng ngủ.

“Chị dậy rồi à?” Trần Linh Hy dừng động tác trong tay, nghiêng đầu nhìn về phía cô.

Biết cô ấy có chìa khóa nhà mình nên Chu Tễ Hòa không quá bất ngờ trước sự xuất hiện đột ngột ấy, chỉ thuận miệng hỏi: “Sao em tới sớm vậy?”

Lần trước gặp Trần Linh Hy là tối trước ngày nhập học.

Mái tóc đỏ rượu nổi bật đã được nhuộm lại thành màu nâu sẫm trầm hơn. Phong cách ăn mặc cũng không còn nổi loạn và cá tính như trước.

Những góc cạnh và sự phản nghịch dần được mài phẳng. Cả người trưởng thành hơn không ít.

Đêm đó, hai người đã trò chuyện suốt cả đêm.

Sáng hôm sau trời còn chưa sáng hẳn, Trần Linh Hy đã kéo vali lên đường đến trường.

Sau đó hai người gần như chẳng liên lạc nhiều.

Giờ gặp lại, cô dường như đã thay đổi thêm lần nữa.

Vì đợt huấn luyện quân sự mà da cô ngăm hơn trước. Nhưng tinh thần lại tốt hơn rất nhiều. Tính cách cũng trở nên cởi mở hơn.

“Hôm nay là Chủ nhật, em được nghỉ. Em nghĩ qua đây ăn sáng với chị, rồi lát nữa ghé cửa hàng thăm mọi người.”

Trần Linh Hy rót sữa đậu nành đã xay vào cốc, vừa làm vừa nói: “Hôm nay Thập Ngũ cũng tới cửa hàng phụ giúp. Tối bọn em sẽ cùng quay lại trường.”

Biết trường của cô bé và Đoạn Thời Ngọ ở gần nhau, Chu Tễ Hòa gật đầu, không nói thêm gì.

Đi tới ngồi xuống bàn ăn.

Cắn một miếng sandwich, cô hỏi: “Bố em dạo này thế nào rồi?”

“Vẫn vậy thôi. Không tốt cũng chẳng xấu.”

Nhắc tới cha mình, Trần Linh Hy không còn kích động hay bài xích như trước: “Từ sau khi biết mình mắc bệnh, ông ấy không dám uống rượu nữa, tính tình cũng đỡ hơn nhiều. Bây giờ bọn em hầu như không cãi nhau. Nhưng cũng chẳng có gì để nói.”

“Như bây giờ cũng tốt.” Chu Tễ Hòa chân thành cảm thán.

“Đúng vậy.” Trần Linh Hy gật đầu: “Ít nhất còn hơn ngày nào cũng cãi đến long trời lở đất.”

Ăn được một nửa, Trần Linh Hy đột nhiên kéo ghế sát lại bên cạnh Chu Tễ Hòa, sau đó ghé sát cổ cô ngửi ngửi.

“Sao em ngửi thấy mùi rượu nồng thế?” Cô khó hiểu hỏi: “Chị uống rượu à?”

Chu Tễ Hòa không định giấu, tùy tiện “ừ” một tiếng.

“Với ai?” Trần Linh Hy nghĩ một chút: “Không đúng nha. Tửu lượng chị kém thế, chị Nguyễn bình thường còn không dám ép chị uống, huống hồ người khác.”

Chu Tễ Hòa tạm thời không muốn kể chuyện tối qua gặp Úc Cẩn Nam ở nhà Lâm Nhã Kỳ.

Thấy cô ấy nhìn mình đầy tò mò, cô khéo léo chuyển chủ đề: “Mất ngủ… nên uống đại vài ngụm đồ uống có cồn thôi. À đúng rồi, em với Thập Ngũ thế nào rồi? Có tiến triển gì chưa?”

“… Gì vậy?” Trần Linh Hy bĩu môi: “Chị định làm bà mai hả? Trước giờ em không phát hiện chị còn có năng khiếu nhiều chuyện đấy.”

“…”

Chủ động hóng chuyện người khác vẫn hơn bị người khác hóng chuyện mình.

“Em cũng không biết phải nói sao.” Trần Linh Hy ngập ngừng: Thật ra em luôn cảm thấy Thập Ngũ rất tốt. Chính vì quá tốt nên em thường nghĩ… có lẽ cậu ấy xứng đáng với một cô gái tốt hơn em.”

Không hiểu vì sao, khi nghe những lời ấy, Chu Tễ Hòa cảm giác như đang soi gương.

Lời an ủi còn chưa kịp nói ra, Trần Linh Hy đã tiếp lời: “Thôi bỏ đi. Hiện tại em cũng chẳng muốn yêu đương gì. Kiếm tiền mới là quan trọng nhất.”

Nói xong, cô uống cạn cốc sữa đậu nành. Sau đó lấy từ trong túi ra một tấm thẻ ngân hàng.

“Chị à, trong đây là tiền lương tháng trước em làm ở cửa hàng với tiền em kiếm được từ việc làm thêm ở trường.”

Dường như biết cô định làm gì, Chu Tễ Hòa nói: “Giữ lại mà dùng. Em còn nhiều chỗ cần tiền.”

“Tiền hết rồi có thể kiếm tiếp. Nhưng nợ ân tình thì vẫn phải trả.” Trần Linh Hy lắc đầu: “Lúc nào tiện, chị đưa giúp em tấm thẻ này cho anh rể… À không, cho anh Úc. Rồi nói giúp em một tiếng cảm ơn. Phần tiền còn lại sau này em sẽ từ từ trả.”

Biết tính cách cứng đầu của cô, Chu Tễ Hòa không từ chối nữa mà nhận lấy tấm thẻ.

Ăn sáng xong, hai người cùng xuống lầu.

Đi được vài bước.

Trần Linh Hy đột nhiên như nhớ ra điều gì, vỗ mạnh lên trán: “À đúng rồi chị. Hình như sáng nay em nhìn thấy anh Úc.”

Chu Tễ Hòa dừng bước, quay đầu nhìn cô: “Lúc em tới đây, em thấy gần tòa nhà mình có đậu một chiếc G màu đen. Em nhìn sơ qua biển số, cảm giác rất giống xe của anh ấy.”

Chu Tễ Hòa nhìn theo hướng cô chỉ. Nhưng chỗ đậu xe đó đã trống không từ lâu.

Cô lên tiếng phủ nhận: “Cùng một mẫu xe có rất nhiều. Hơn nữa anh ấy cũng chẳng tới đây làm gì.”

Tối qua tới đây là chuyện tối qua. Sáng nay sao anh còn có thể xuất hiện ở đây được?

Úc Cẩn Nam đâu có lý do gì để không về nhà.

Dù không nhớ rõ tối qua mình về bằng cách nào nhưng cô vẫn có ấn tượng.

Là anh đưa cô về.

Còn giữa họ đã xảy ra những gì, đã nói những gì, Chu Tễ Hòa hoàn toàn không nhớ. Sau khi tỉnh dậy gần như quên sạch. 

Uống rượu đúng là hỏng việc.

“Chắc thật sự là em nhìn nhầm.” Trần Linh Hy nói: “Cũng phải. Hai người đâu còn liên quan gì nữa, anh ấy tới đây làm gì.”

Hôm nay giờ học của Phó Khả Trừng giống hệt hôm qua.

Còn khoảng mười lăm phút mới vào lớp thì cô bé đã đẩy cửa chạy vào.

Vui vẻ tung tăng. Tâm trạng cực kỳ tốt.

Chu Tễ Hòa vốn tưởng người đưa cô bé tới hôm nay sẽ là Trịnh Mịch hoặc Lâm Nhã Kỳ. Không ngờ lại nghe thấy cô bé hào hứng nói: “Là cậu đưa con tới đó!”

Nghe thấy cái tên Úc Cẩn Nam, Chu Tễ Hòa đang rót nước bỗng khựng lại.

Thái dương giật mạnh hai cái. Cơn đau đầu càng dữ dội hơn.

Trong đầu Chu Tễ Hòa bắt đầu hiện lên từng khung cảnh như đèn kéo quân. Ngay sau đó, vô số mảnh ký ức như nhận được tín hiệu nào đó, cưỡng ép ghép lại thành những hình ảnh quen thuộc mà xa lạ của đêm qua.

Nụ hôn dang dở trong thang máy. Cái ôm quá mức chủ động của cô trong xe. Những lời làm nũng, những câu hỏi của cô. Ánh mắt bình thản và câu trả lời của anh.

—— “Anh còn yêu em không?”

—— “Em không cần tôi yêu em.”

… Tối qua rốt cuộc cô đã làm cái gì vậy?!

Sau một hồi tự hoài nghi bản thân, Chu Tễ Hòa cuối cùng cũng nhớ lại được đại khái những chuyện đã xảy ra tối qua.

Nhưng thứ cô nhớ được chỉ là những mảnh ký ức rời rạc, không trọn vẹn. Cảm giác nửa tỉnh nửa mê như bị mất đoạn ký ức này khiến người ta vô cùng hoảng hốt.

Cô không dám nghĩ tiếp nữa. Vội vàng vặn chặt nắp cốc nước, tự thôi miên bản thân rồi nhanh chóng lên lầu dạy học.

Ba tiếng sau, buổi học kết thúc đúng giờ.

Khi Chu Tễ Hòa thay đồ xong bước ra khỏi phòng nghỉ, vừa hay nhìn thấy Phó Khả Trừng đang ngồi trên chiếc ghế dài ở tầng hai.

Cô bước đến gần: “Sao con vẫn chưa về?”

“Cô Chu, con đang đợi cô đó!” Cô bé nhảy xuống khỏi ghế, dùng một tay nắm lấy hai ngón tay của cô: “Cậu nói sẽ đón cả cô cùng về.”

“…”

Bây giờ cô tránh anh còn không kịp!

Nhanh chóng chỉnh lại suy nghĩ, Chu Tễ Hòa ngồi xổm xuống trước mặt cô bé: “Trừng Trừng à, lát nữa cô còn có việc, hôm nay không thể về cùng hai người được.”

Dù không biết Úc Cẩn Nam làm vậy với mục đích gì. Nhưng có hai điều cô rất rõ.

Thứ nhất, cuộc trò chuyện của hai người tối qua không hề vui vẻ.

Thứ hai, trong thang máy, anh thực sự đã tránh nụ hôn ấy.

Thái độ từ chối quá rõ ràng. Nếu gặp lại nhau lúc này, chỉ càng khiến cả hai thêm khó xử.

Ít nhất sau một đêm say rượu, Chu Tễ Hòa vẫn muốn giữ lại chút thể diện cho mình.

Thế giới của trẻ con quá đơn giản. Đương nhiên cô bé tin ngay lời nói dối của cô.

Phó Khả Trừng lập tức xị mặt: “Vậy được rồi… Tạm biệt cô Chu.”

Chu Tễ Hòa thầm thở phào nhẹ nhõm, đang định vẫy tay tạm biệt cô bé, khóe mắt lại vô tình nhìn thấy một bóng dáng cao lớn xuất hiện nơi cầu thang.

Áo gió đen kết hợp cùng sơ mi lanh tối màu. Cách ăn mặc giống hệt tối qua. Dường như anh còn chưa kịp về nhà thay đồ.

Úc Cẩn Nam sải bước tiến tới, cuối cùng dừng lại trước mặt cô.

Anh khẽ nâng mí mắt, ánh nhìn bình lặng không gợn sóng: “Tỉnh rượu rồi?”

“… Ừm, tỉnh rồi.” Cô cố tỏ ra bình tĩnh đáp lại.

Trước sự xuất hiện đột ngột của anh cùng câu hỏi ấy, Chu Tễ Hòa không biết nên diễn tả cảm xúc của mình thế nào.

Lúng túng, xấu hổ, thậm chí còn có chút muốn độn thổ.

Cô hoàn toàn không thể phớt lờ những dao động cảm xúc mà anh mang lại.

Nghĩ đến đó, cô ngẩng mắt nhìn thẳng vào anh.

Khi thấy quầng thâm nhàn nhạt dưới mắt anh, cô thất thần vài giây rồi khẽ nói: “Nếu không có chuyện gì thì em sẽ không đi cùng mọi người đâu. Giúp em gửi lời hỏi thăm đến chị Nhã Kỳ nhé.”

Một khoảng lặng ngắn ngủi.

Ngay khi Chu Tễ Hòa cho rằng anh sẽ không đáp lại, cô nghe thấy anh nói: “Xe của em không lấy nữa à?”

Xe của cô. 

Cô thế mà quên mất chiếc xe vẫn còn đỗ bên ngoài khu chung cư đó.

Hóa ra đây mới là mục đích anh đến hôm nay.

Không hiểu sao trong lòng cô lại dâng lên cảm giác chua xót khó tả.

“Tôi tiện đường đưa em qua đó. Đến nơi em tự lái xe về.”

“Vậy em đi lấy túi.”

Chu Tễ Hòa cùng Phó Khả Trừng ngồi ở hàng ghế sau.

Vừa lên xe không lâu, cô bé đã đòi ăn kẹo sữa Thỏ Trắng.

Úc Cẩn Nam nói: “Trong hộp đấy, tự lấy đi. Trừng Trừng, hôm nay chỉ được ăn viên cuối cùng thôi.”

Phó Khả Trừng vui mừng khôn xiết, hô lớn: “Cậu tuyệt nhất!”

Sau đó thò nửa người qua khe giữa hai ghế trước, đưa tay với tới ngăn chứa đồ màu đen phía trước.

Một loạt động tác hoàn thành.

Trong tay cô bé có thêm hai viên kẹo sữa Thỏ Trắng, đồng thời còn lấy ra một tấm ảnh.

Cô bé hí hửng đặt cả kẹo lẫn ảnh vào tay Chu Tễ Hòa: “Nè cô Chu, con mời cô ăn kẹo!”

Bỗng dưng có thêm hai món đồ trong tay, Chu Tễ Hòa cúi đầu nhìn.

Sự chú ý lập tức bị tấm ảnh thu hút. Người trong ảnh lại chính là cô.

Váy trắng dài, mái tóc đen buông đến eo, hai bên tóc được cố định phía sau bằng một cây trâm.

Khoảnh khắc trong ảnh là lúc cô hoàn thành động tác múa cuối cùng.

Chu Tễ Hòa nhớ rất rõ. Đây là bức ảnh được chụp vài năm trước khi cô dẫn học sinh tham gia một cuộc thi.

Sau khi rửa ra, nó vẫn luôn được treo trên bức tường trưng bày ở tầng hai của phòng học.

Thỉnh thoảng Từ Quả và mọi người sẽ lấy ảnh đó đi photo để làm tài liệu quảng bá.

Có thêm vài tấm hay thiếu vài tấm cũng chẳng ai để ý. Sau đó lại bổ sung vào như cũ.

Chỉ là cô không ngờ, tấm ảnh này lại xuất hiện trong xe của Úc Cẩn Nam.

“Cô Chu, con đâu có nói dối.” Phó Khả Trừng ghé sát tai cô thì thầm: “Trong chiếc hộp màu đen thật sự có ảnh của cô. Đây là bí mật của chúng ta nha.”

Không gian trong xe chật hẹp lại yên tĩnh.

Chu Tễ Hòa biết chắc Úc Cẩn Nam nghe thấy hết những lời đó.

“Ngoan nào, ăn kẹo đi.”

Cô xoa đầu cô bé hai cái. Gương mặt vẫn bình thản như thường rồi đặt tấm ảnh trở lại chỗ cũ. Coi như chưa từng có chuyện gì xảy ra.

Nửa tiếng sau.

Chiếc xe rẽ vào khu dân cư rồi dừng lại dưới tòa nhà.

Úc Cẩn Nam bế Phó Khả Trừng đang lim dim buồn ngủ lên.

Trước khi đóng cửa xe, anh để lại một câu: “Đợi tôi trong xe.”

Vài phút sau, anh quay trở lại.

Chu Tễ Hòa bước xuống xe. Đi vòng qua đầu xe rồi mở cửa ghế phụ ngồi vào.

“Thật lòng mà nói, em không hiểu rốt cuộc anh có ý gì.” Cô đi thẳng vào vấn đề.

“Ý em là chuyện nào?” Úc Cẩn Nam xoa xoa mi tâm đầy mệt mỏi.

“Chuyện tối qua, em nên xin lỗi anh. Em uống quá nhiều. Còn những lời em nói hay những chuyện em làm lúc đó… anh không cần xem là thật.”

Một câu “không cần xem là thật” khiến ánh mắt Úc Cẩn Nam trầm xuống: “Nhớ lại rồi?”

“Đại khái vậy.” Chu Tễ Hòa nhìn ra ngoài cửa sổ: “Tối qua người đẩy em ra là anh. Vừa rồi người bảo em đợi cũng là anh. Còn cả tấm ảnh đó nữa. Úc Cẩn Nam, cho nên em thật sự không hiểu anh đang nghĩ gì.”

Mâu thuẫn đâu chỉ có mình cô.

Nếu đã không còn yêu nữa, vậy anh cần gì phải đối xử với cô như thế? Chi bằng lạnh lùng triệt để còn dễ chịu hơn.

Úc Cẩn Nam thu lại vẻ mệt mỏi. Cuối cùng cho cô một lời giải thích: “Tôi sẽ không bàn chuyện tình cảm với người đang say.”

Chu Tễ Hòa khựng lại.

Tối qua anh từ chối rõ ràng như thế… Chỉ vì lý do đó thôi sao?

“Anh từng nói với em, trên đời này không có thuốc hối hận.” 

Lẽ nào không phải vì nhận ra cô đang hối hận nên mới khuyên cô như vậy?

Cô từng nghĩ ý của anh là:

—- Trên đời không có thuốc hối hận. Chúng ta đã chia tay rồi, dù có hối hận cũng đã quá muộn.

“Trong trạng thái đó mà đưa ra quyết định, em sẽ hối hận.” Úc Cẩn Nam đơn giản giải thích thêm ý nghĩa câu nói tối qua.

*Vậy anh còn yêu em không?* 

Chu Tễ Hòa khẽ hé môi. Nhưng cuối cùng không hỏi.

Không còn men rượu làm chỗ dựa, cô sẽ không bao giờ hỏi một câu có quá nhiều khả năng khiến mình thất vọng như thế.

“Thôi bỏ đi.” Cô khẽ lẩm bẩm, từ bỏ ý định hỏi tiếp: “Em biết giữa chúng ta sẽ không có tương lai. Cho nên anh đừng khiến em hiểu lầm nữa. Em không muốn tiếp tục lãng phí thời gian của anh.”

“Không phải hiểu lầm.”

“Hả?”

Đến đây là dừng.

Úc Cẩn Nam kiên nhẫn lặp lại một lần nữa: “Không phải hiểu lầm.”

Ngay giây tiếp theo, trái tim Chu Tễ Hòa như lỡ mất một nhịp.

Hết chương 58


Bạn có thể dùng phím mũi tên hoặc WASD để lùi/sang chương.