Cố Chấp Giam Cầm

Chương 2




Nội dung chương đang bị khóa. Vui lòng mở lại quảng cáo
để tiếp tục ủng hộ dịch giả và đọc Chương 2 miễn phí!
  Bốn,
Lần đầu gặp Tống Tri Thời, chàng vẫn chưa phải là dáng vẻ người ghét cẩu chán như bây giờ.

Hôm đó, ta vừa chuyển đến vách núi mới ưng ý.

Sống ở đồng bằng lâu quá, ta muốn đổi vị, cảm nhận cảm giác đứng trên cao nhìn xuống.

Ta vẫn nhớ đó là một ngày mưa bụi, rất thích hợp để dọn nhà.

Ta xòe rộng khuẩn cái, sợi nấm lan tỏa khắp nơi để nô đùa cùng mưa bụi, thật là thanh thản.

Đột nhiên, một đống "rác" to lớn từ trên trời giáng xuống, nện thẳng lên người ta.

Dẫu là cây nấm sống ngàn năm, lúc đó cũng cảm nhận được sức nặng không thể chịu nổi của kiếp nhân sinh.

Cấm ném đồ từ trên cao!

Ta phải khó khăn lắm mới cứu được bản thể, dùng sợi nấm bao c.h.ặ.t lấy "thứ bị vứt bỏ" này rồi treo lơ lửng bên vách đá.

Ta thò đầu ra xem, ồ, là một con người.

Tính theo tuổi tác nhân tộc, chàng ta chắc tầm mười tám, mười chín, b.úi tóc cũng chưa cài.

Chàng bị thương, áo trắng nhuốm đỏ m.á.u, mặt mày tái mét.

Ta đau lòng xoa xoa bản thể của mình, lạnh lùng nhìn chàng, định bụng đợi chàng c.h.ế.t đi sẽ chôn dưới đất làm phân bón.

Thế mà sức sống của kẻ này thật mãnh liệt, qua mấy canh giờ, chàng thế mà run rẩy mở mắt.

Khi nhận ra mình đang bị treo lơ lửng giữa không trung, đồng t.ử chàng co rút lại, bản năng vươn tay chộp lấy thứ có thể chống đỡ.

Bị nắm c.h.ặ.t vào sợi nấm của ta: ?

Đến nấm mà cũng dám nắm?

Tính sai rồi, lẽ ra phải treo xa thêm chút nữa.

Ta tức giận rút sợi nấm lại, kẻ đó rơi xuống bất ngờ, hắn hoảng sợ, túm càng c.h.ặ.t hơn.

Á! Đau c.h.ế.t nấm mất.

Ta buộc phải thu nhỏ bản thể, rồi nhảy vọt ra khỏi tay chàng.

Kẻ kia rơi xuống trong sự bàng hoàng.

Không ngờ tới chứ gì?

Ta không chỉ biết thu nhỏ mà còn biết nhảy vọt đấy.

Ngươi xuống dưới đó đi.

Cho đến tận hôm nay, mỗi khi nhớ lại chuyện vứt Tống Tri Thời xuống, ta đều thấy hơi áy náy.

Có khi kẻ này bây giờ trở nên điên khùng như vậy là vì lúc đó bị ngã hỏng não.

Nhưng lúc ấy, kẻ vẫn chưa biết mình sắp rơi vào móng vuốt của ai là ta, chỉ ngây ngốc tính đi xuống chân vách đá nhặt xác, thu hoạch con mồi đầu tiên trong đời.

Năm,

Nấm vốn không rành việc đi săn, ta lớn lên nhờ uống sương ăn gió, đây là lần đầu tiên ta thử đi "săn" vật sống.

Ta vô cùng phấn khích.

Tuy lý do chủ yếu là vì kẻ này rơi xuống một cách t.h.ả.m hại, nhưng ít nhất ta đã kiên nhẫn chờ đợi, lại còn tốn sức nhảy vọt.

Gọi chàng là con mồi của ta, quả là hợp lý!

Ta hí hửng ngồi xổm bên cạnh nhân tộc, chờ chàng tắt thở.

Hồ ly Hồ Mặc từng bảo ta, tốt nhất không nên sát sinh bừa bãi để tránh vướng vào nhân quả.

Vì thế, ta nhẫn nại chờ đợi, tiện thể suy nghĩ xem làm sao để tận dụng cái xác này cho trọn vẹn.

Một canh giờ trôi qua, chàng vẫn còn thở.

Nửa ngày trôi qua, chàng vẫn còn thở.

Ta: ...

Sao trên đời lại có người mệnh cứng đến thế?

Mưa dần nặng hạt, trên núi sương mù giăng kín.

Ta bắt đầu mất kiên nhẫn, huyễn hóa ra nhân hình, vạch mắt chàng ra nhìn.

Khí thanh thanh tượng trưng cho sinh cơ vẫn luân chuyển trong mắt, chưa hề có dấu hiệu tan đi.

Kẻ này thế mà mệnh không nên tuyệt.

Phía xa vọng lại tiếng cỏ lay, chúng nó bảo rằng có người đang đến.

Ta chán nản, chuẩn bị dẹp đường hồi phủ.

Lần đi săn đầu tiên thất bại rồi, hu hu.

Còn kẻ này, chắc sẽ có người đến cứu thôi.


Ta vừa định buông mí mắt chàng xuống, tròng mắt chàng khẽ động, mí mắt không thoải mái giãy dụa trong tay ta, cố ý chớp chớp.

Chàng tỉnh rồi.

Chàng hít một hơi, n.g.ự.c phập phồng dữ dội.

Vì đau đớn, tiếng th* d*c vang lên như gió lốc va đập vào vách đá.

Đôi môi chàng mấp máy hồi lâu mới thốt nên lời.

Chàng nói:

"Tùng, buông tay."

Ồ.

Nhân tộc yếu quá, chỉ mới vạch mắt một chút đã thấy khó chịu, ta ngượng ngùng buông tay ra.

Mà thân thể ta huyễn hóa ra đâu có khó chịu chút nào, hắc hắc!

Đắc ý.jpg

Tên nhân tộc yếu ớt vừa nói xong câu ấy lại hôn mê bất tỉnh, hơi thở mong manh.

Tiếng bước chân xa xa ngày càng gần, mưa cũng càng lúc càng nặng hạt.

Có lẽ do mưa lớn quá làm đầu óc ta đầy nước, nhìn kẻ này, ta lại quỷ dị nhớ đến Hồ Mặc.

Hồ Mặc vì không có tiền đồ mà bị một nhân loại nuôi dưỡng, ngày ngày vẫy đuôi lấy lòng (đó là ta tưởng tượng).

Nếu ta có thể nuôi một nhân loại làm thú cưng, chẳng phải chứng tỏ ta mạnh hơn hắn sao?

Ta, nuôi một nhân loại; Hồ Mặc, bị một nhân loại nuôi.

Ta mạnh hơn Hồ Mặc.

Thật tuyệt!

Chẳng mảy may do dự, ta xách cổ áo tên nhân loại kia lên, bước vào trong sương mù của núi rừng.

Sáu,

Tên nhân loại này trông thật yếu ớt, nhưng lại vô cùng kiên cường.

Dáng vẻ chàng lúc nào cũng như sắp trút hơi thở cuối cùng, vậy mà vẫn luôn cố gắng níu giữ lấy mạng sống.

Tựa như một mầm cây nhỏ dốc sức vươn mình tìm ánh mặt trời, vì sinh tồn mà bám lấy mọi cơ hội, không ngừng vươn lên.

Khi ta đút thảo d.ư.ợ.c, dù ý thức còn mơ hồ, bị cái đắng làm cho nhăn mặt đau đớn, chàng vẫn theo bản năng mà nuốt xuống.

Chính vì cái khao khát sống mãnh liệt ấy, linh hồn của chàng trong mắt ta tỏa sáng lấp lánh, thật khiến nấm nhỏ đây hài lòng.

Quả không hổ danh là thú cưng ta đã chọn!

Cứ thế, một kẻ nỗ lực cứu, một kẻ nỗ lực sống, chẳng bao lâu sau, chàng đã tỉnh lại.

Chàng nói mình tên là Tống Tri Thời, còn nói rất nhiều lời cảm tạ.

Ta chẳng giỏi đặt tên, thú cưng tự có tên thế này thật quá tốt.

Ta như người lần đầu nuôi mèo, lạ lẫm mà gọi tên chàng mãi:

"Tống Tri Thời, ngươi tỉnh rồi sao?"

"Tống Tri Thời, uống t.h.u.ố.c thôi!"

"Tống Tri Thời, t.h.u.ố.c có đắng không? Người các ngươi, ừm, ý ta là, có phải muốn ăn chút gì ngọt không?"

"Tống Tri Thời, chàng muốn ăn gì nào?"

Tính tình chàng rất tốt, chỉ cần gọi là chàng sẽ đáp lời, dù có bị làm phiền đến mấy cũng chỉ hơi nhíu mày mà thôi.

Tống Tri Thời bị thương không nhẹ, ta chữa lành nội thương cho chàng, nhưng xương cốt gãy rời thì chỉ có thể chờ thời gian tĩnh dưỡng.

Tiểu Yêu ở Núi Phiêu Phiêu 🍑

Nửa tháng đầu, dù đã tỉnh táo nhưng chàng vẫn phải nằm liệt giường không thể cử động.

Lần đầu nuôi thú cưng, lại còn trong tình trạng trọng thương như vậy, ta thật sự rất lóng ngóng.

Khi chàng có nhu cầu của nhân tộc, đôi khi phải đợi chàng cất lời ta mới phản ứng kịp.

Lúc ấy, chàng luôn đỏ mặt đến tận mang tai, xấu hổ quay đầu đi chỗ khác.

Khi ta giúp chàng lau mình, cả người chàng đỏ rực như tôm luộc.

Có lúc ta chạm vào một chỗ nào đó quá lâu, chàng sẽ không tự nhiên mà run lên, giọng nói nghẹn ngào như muốn khóc:

"Cô nương, được rồi chứ?"

Thật đáng yêu.

Đợi vết thương đỡ hơn, chàng không chịu để ta chạm vào nữa, kiên quyết đòi tự mình làm.

Ta có chút tiếc nuối, nhưng cũng rất mừng.

Thú cưng ta nuôi biết tự chăm sóc bản thân kìa!

Chàng sẽ dậy sớm chải chuốt, làm sạch chính mình, rồi dựa vào đầu giường chờ ta về đút ăn.

Thật ngoan ngoãn và chịu được tịch mịch.

Bạn có thể dùng phím mũi tên hoặc WASD để lùi/sang chương.