Danh Sách Đường Cái Cầu Sinh: Ta Tại Tận Thế Thăng Cấp Vật Tư

Chương 255




Nội dung chương đang bị khóa. Vui lòng mở lại quảng cáo
để tiếp tục ủng hộ dịch giả và đọc Chương 255 miễn phí!

Trời vừa mới sáng sớm.
Ánh sáng bình minh chỉ mới vừa ửng hồng nhạt.
Hôm nay vẫn tiếp tục là một ngày mưa phùn nhỏ.
Hơi ẩm vừa len lỏi từ cửa xe vào bên trong, nhiệt độ mát mẻ k*ch th*ch khiến tất cả lông tay trên người Trần Dã đều dựng đứng.
Mưa phùn nhỏ vẫn tiếp tục rơi không ngừng, đã kéo dài được một khoảng thời gian rồi.
Trợ lý đội trưởng Tiểu Phó đi tới, bảo Trần Dã đi một chuyến.
Đi vào trong lều, Trần Dã nhìn thấy Chu Triệt đã bày sẵn một bàn trà, điều này thật sự bất ngờ và hiếm thấy.
Hoàn toàn là bộ dạng chuẩn bị mời Trần Dã uống trà sáng.
Không chỉ có mỗi Chu Triệt ở đây, mà ngay cả cô gái tóc hồng và Đinh Đông cũng có mặt.
Rõ ràng, hai người họ đối với ông lão Chu Tự tại đây cũng rất tò mò.
Sau vài lời chào hỏi qua loa.
Trử đội trưởng đã rót trà cho mấy người.
Chu Triệt bắt đầu nói về kết quả của hôm qua.
“Khế ước Tự Liệt có một loại lực lượng đặc biệt, chỉ cần có được chữ ký của đối phương, thì có thể dựa theo tên của đối phương để lập nội dung khế ước.”
“Bởi vậy, lúc đó muốn lấy chữ ký của cậu, chính là vì muốn lấy được đao của cậu và súng trên người.”
Khi nói tới vấn đề này, ánh mắt của Chu Triệt không tự nhiên trượt xuống góc dưới bên trái một cái, nhưng rất nhanh ánh mắt liền trở nên kiên định trở lại.
Dường như sự thực chính là như vậy.
Nghe Chu Triệt rất nhanh đã đưa ra câu trả lời này, Trần Dã cũng giật mình.
Loại lực lượng này xem như nghịch thiên rồi.
Hoàn toàn đủ để tự mình cảnh giác.
Cô gái tóc hồng thì hít một hơi khí lạnh.
Trong lòng đã âm thầm cảm thấy may mắn, nếu ông lão này tìm tới mình, thì bản thân mười phần có đến tám chín phần sẽ trúng chiêu.
Phải biết rằng, câu chuyện của ông lão đó đối với bản thân hoàn toàn là rất có sức hấp dẫn.
Cô gái tóc hồng thậm chí còn nhớ tới sau khi nghe xong câu chuyện này, khóe mắt mình đã hơi đỏ ửng.
Đinh Đông cũng vẫn còn sợ hãi.
Hắn nghĩ nếu bản thân trúng chiêu, vậy hậu quả cũng sẽ không tốt lành gì.
“Loại lực lượng này cũng quá đáng sợ thôi!”
Cô gái tóc hồng không nhịn được có chút kinh hãi.
“Mọi người đừng nghĩ nó thần bí như vậy, lực lượng này cũng có hạn chế, thứ nhất, yêu cầu phải là một tờ giấy khế ước trắng, không phải loại giấy nào cũng được, nhất định phải là giấy khế ước trắng.”
“Hơn nữa, trên giấy khế ước trắng không được có chữ, không được có nếp gấp, không được có vết bẩn, không được có hư hỏng, người bình thường không thể tùy tiện ký tên mình lên tờ giấy người khác đưa.”
“Nói đơn giản, Trần Dã, tờ giấy trắng cậu kiểm tra được đó, không phải là loại giấy trắng thông thường, đó là một tờ khế ước trắng trơn.”
“Bởi vậy ông lão đó mới ngụy trang thành một cuốn ‘Sổ ghi bạn bè’.”
Cô gái tóc hồng lúc này mới thở phào nhẹ nhõm một hơi.
“Còn có một yếu tố rất quan trọng, loại khế ước này cũng không phải hiệu quả với tất cả mọi người, Chu Tự tại là Tự Liệt cấp 2, nếu hắn nhắm vào Thiến Thiến, hiệu quả sẽ kém đi rất nhiều.”
“Đặc biệt là loại Tự Liệt Kiếm Tiên mạnh mẽ này! Hắn muốn dùng lực lượng khế ước để khiến Thiến Thiến làm gì, thì càng khó hơn.”
Khế ước của kẻ Tự Liệt thấp với bậc Tự Liệt cao không có uy lực khống chế mạnh mẽ như vậy đâu.
Tôn Thiển Thiển đã đạt tới tầng thứ ba của Tự Liệt, còn lão già kia chỉ mới tầng thứ hai.
Không trách ông lão này không đi tìm Tôn Thiển Thiển, trái lại tìm tới bản thân dễ lừa gạt hơn.
“Ông lão đó vì sao không đi tìm Đinh Đông, trái lại tìm tôi? Chẳng lẽ tôi dễ bắt nạt?”
Đinh Đông lên tiếng nói: “Hắn tìm qua tôi, chỉ là lúc đó tôi đang bận, không rảnh để tiếp hắn.”
Đinh Đông lúc đó đang chăm sóc những hạt giống của cô ấy.
Phải biết, những hạt giống đó có thể nói là bảo bối của Đinh Đông, mưa liên tục nhiều ngày như vậy, Đinh Đông hận không thể một ngày đi xem mấy lần, sợ xảy ra vấn đề gì.
“Chẳng lẽ cũng tìm qua cậu?”
Trần Dã nhìn Chu Triệt.
Chu Triệt cười một tiếng ngượng ngùng: “Tìm qua tôi, chỉ là lúc đó tôi đang bận!”
Lúc đó Chu Triệt và Trử đội trưởng đang ngồi trong lều thưởng thức trà.
Nếu tiếp đón ông lão đó, vậy là phải mời hắn uống trà.
Phải biết, lá trà ngày càng ít, Trử đội trưởng mới không nỡ, vì vậy liền trực tiếp bảo Tiểu Phó từ chối rồi.
Nghĩ tới Trử đội trưởng vì tính keo kiệt mà tránh được một ít phiền phức.
Trần Dã lúc này mới hiểu ra gật đầu: “Thảo nào!…”
Nói tới đây, nhưng các thành viên đội khác đã hiểu ý tứ của Trần Dã là gì rồi.
Phải biết, hình tượng của Trần Dã nhìn lên là cả đội xe khó trêu chọc nhất, và thanh danh của Trần Dã trong đội xe cũng là tồi tệ nhất.
Ông lão này lại sao có thể ngu ngốc, đáng lý ra cũng nên chọn người dễ nói chuyện trước mới đúng.
Như vậy, cũng giải thích thông suốt rồi.
Bản thân là lựa chọn cuối cùng của ông lão đó.
Chu Tự tại nếu còn sống, chắc chắn sẽ khóc lớn: Các người tưởng ta muốn tìm các người à, chỉ là người khác không có thời gian tiếp ta, ta mới tới chỗ các người thử thôi.
“Đồ vật già này láu cá rất, lúc trước đi Thần Tượng thôn, chính là dùng tờ giấy khế ước trắng này lừa Trần Vĩnh Cố một phen.”
May mà Trần Vĩnh Cố tuy không phải Tự Liệt Kiếm Tiên, nhưng cũng đạt tới cảnh giới Tự Liệt, xem ra cũng chẳng chịu thiệt thòi gì!
“Nghĩ tới, Trần Vĩnh Cố đồ già này một chút cũng không đề cập, ước chừng là muốn xem lão tử ăn hố.”
“Đồ già này, thật là gian xảo!”
Trần Vĩnh Cố lúc đó cũng có đề cập tới chuyện khế ước siêu phàm với Chu Triệt, nhưng cái hố khế ước trắng trơn thì một chút cũng không mang theo đề cập.
Đáng lẽ là muốn bản thân cũng ăn hố, muốn cho Chu Triệt cũng ăn một hố.
“Đồ già này, quả nhiên một tên còn gian xảo hơn một tên!”
“Mẹ nó, lần sau đừng để lão tử gặp lại hắn!”
Chu Triệt đối với mưu mẹo nhỏ của Trần Vĩnh Cố, rất không vui.
Thôn trưởng Trần Vĩnh Cố ở tận chân trời, vừa từ công trường trở về liên tục hắt hơi mấy cái.
Trong miệng lẩm bẩm: “Không biết thằng chó Chu Triệt trên đó thế nào rồi. Căn cứ vào độ láu cá của tiểu tử kia thì khó khăn lắm. Nhưng Chu Tự Tại cũng chẳng phải hạng vừa đâu. Hai người mà gặp nhau thì có trận hay để xem, tiếc là ta không được chứng kiến.”
Trần Dã nhìn quanh trong lều một lượt, nhất thời có chút nghi hoặc.
“Ông lão bất tử này đâu rồi?”
Chu Triệt thu lại sắc mặt khó xử, có chút ngượng ngùng nói: “Dã tử, xin lỗi, ta… hắn chạy mất rồi!”
“Trâu đó…” Trần Dã vội vàng đứng phắt dậy: “Trốn rồi? Cái lão gia hỏa đó trên người có biết bao nhiêu món tốt, Chử đội trưởng, anh đã để hắn chạy mất rồi?”
Chử Triệt hai tay bất lực giang ra, sắc mặt càng thêm ngượng ngùng: “Tôi… tôi cũng không biết đâu a, cái lão gia hỏa đó trên người còn có kỳ vật nữa, chính là trên đầu của hắn có một sợi tóc không mấy bắt mắt!”
“Ai mà nghĩ được một sợi tóc cũng có thể trở thành kỳ vật, chính là sợi tóc đó đã giúp hắn trốn thoát rồi.”
“Lần này… là lỗi của tôi, tôi đã chủ quan rồi.”
“Kỳ vật ý? Cũng mất rồi sao?”
Hôm qua Trần Dã mang theo da thú quái cấp cao, nên không kịp lục soát đồ trên người lão đầu.
Và cũng là xuất phát từ một chút tin tưởng đối với Chử Triệt, nghĩ rằng trên người lão đầu chắc chắn không chỉ có nhiêu đó thôi, nên đã để Chử Triệt lục soát một lượt trước.
Nào ngờ Trử đội trưởng ngay cả một chút tin tưởng nho nhỏ cũng giữ không nổi.
Lại còn có một nguyên nhân nữa, so với kỳ vật trên người lão đầu, da thú quái mới là nhiệm vụ cấp thiết nhất hiện tại.
Sau đó Trần Dã xử lý xong việc nâng cấp da thú Ma Nhật, muốn đi xem những kỳ vật kia.
Kết quả lúc đó Trử đội trưởng đang ở thời khắc then chốt thẩm vấn, Trần Dã cũng không tiện quấy rầy.
Lại sau đó thì đã quá muộn rồi.
Hắn nghĩ rằng cũng không qua sớm muộn gì, lúc đó cũng không có quá gấp.
Nào ngờ đến tay vịt đã bay mất rồi.
Chử Triệt có chút hư hỏng nói: “Mất rồi!”
Lúc Chử Triệt nói câu này, ánh mắt còn có chút không dám nhìn Trần Dã nữa.
Phải biết, trên người lão đầu kia, ngoài những thứ Trần Dã đã biết, còn có hai món kỳ vật nữa.
Giờ một cái toàn bộ mất sạch rồi.
Chử Triệt thậm chí đã nghĩ đến cơn thịnh nộ của Trần Dã.
Hồng Mao Đầu Nữ và Đinh Đông hai người cũng có chút căng thẳng.
Phải biết, đó có thể là hai món kỳ vật a, ít nhất cũng là hai món kỳ vật.
Dù cho là tự kỷ phạ cũng sẽ đau lòng lắm a.
Ai ngờ Trần Dã lại không nổi giận, chỉ rất bình tĩnh nhìn Chử Triệt.
“Chử đội trưởng, anh là cố ý thả hắn chạy đúng không!”


Bạn có thể dùng phím mũi tên hoặc WASD để lùi/sang chương.