Cục não khô khốc kia như sống lại vậy, há miệng ra một cái cắn xuống.
Tiểu Thập Tam nhíu mày đau đớn, nhưng ánh mắt lại cực kỳ độc ác.
Hữu Manh Manh lấy tay che miệng nhỏ, mặt lộ vẻ kinh ngạc: “Bạn… bạn…”
Cái dáng vẻ đó, rõ ràng bị cảnh tượng trước mắt làm kinh hãi.
Bất kể là ai nhìn thấy Hữu Manh Manh lúc này, đều sẽ cảm thấy đây là một đứa bé gái tội nghiệp đáng thương.
Tiểu Thập Tam cảm nhận được sức mạnh trong cơ thể đang điên cuồng bùng nổ.
Cảm giác này anh chưa từng trải qua bao giờ.
Trước đó còn đang chống cự lại loại lực lượng này, nhưng bây giờ…
Cảm giác loại lực lượng này không ngừng tăng cường, còn sướng hơn cả nhìn số dư trong tài khoản ngân hàng không ngừng tăng trưởng.
Tiểu Thập Tam lại một lần nữa nhấc lên một cục não lớn, đưa ra sau lưng…
Khi cục não thứ hai cũng trở thành một phần của Tiểu Thập Tam, khí thế của Tiểu Thập Tam đột nhiên biến đổi, cơn lốc xung quanh trong khoảnh khắc này tăng lên gấp mười lần không chỉ.
Nguyên bản năng lực sử dụng gió của Tiểu Thập Tam, vẫn chỉ là năng lực sát thương đơn thuần.
Nhưng lúc này…
Cơn lốc này đã đạt đến trình độ lốc xoáy.
Lốc xoáy xoay chuyển trên bề mặt cơ thể anh, anh chính là tâm bão của lúc này.
“Tự liệt, cuối cùng cũng đến tự liệt, chính là cảm giác này!”
“Không sai, đây chính là ta muốn, đây chính là…”
“Sướng…”
Lốc xoáy cuốn lên hai cục não lớn còn sót lại trên mặt đất đưa ra sau lưng.
Biểu cảm trên mặt Tiểu Thập Tam hơi méo mó một chút, cơn lốc xoáy kia lại càng thêm mãnh liệt và mạnh mẽ hơn không ít.
Nhưng sắc mặt của Tiểu Thập Tam lại không được hài lòng.
Anh cho rằng đã dùng năm cục não, ít nhất có thể đạt đến tự liệt năm.
Nhưng lúc này anh, khoảng cách tự liệt năm thực ra còn rất xa.
Xem ra, những khối não mà ta hấp thụ, không phải là thứ tinh túy nhất.
Lốc xoáy nghiền nát trời đất trực tiếp cuốn lên tòa nhà đổ nát bên cạnh, con đường nguyên vẹn ban đầu cũng bị lốc xoáy phá hủy.
Hữu Manh Manh kinh hãi nhìn tất cả trước mắt, cơn gió mãnh liệt muốn đưa cô ấy vào trong gió.
Chất dịch nhầy sau não trong khoảnh khắc hóa thành mấy chục cây kim nhọn c*m v** mặt đất, cố định thân thể của Hữu Manh Manh tại chỗ.
“Đối… đối không khởi!”
Hữu Manh Manh ngoài ba chữ “đối không khởi”, đã không biết nên nói gì.
“Ha ha ha ha ha…”
Tiểu Thập Tam điên cuồng cười, lúc này anh, trong đầu lóe lên một khuôn mặt quỷ dị.
Cảm giác bị phái áp chế, vào thời khắc then chốt, cảm giác bùng nổ tiểu vũ trụ đánh bại phái.
Bản thân lúc này, chính là cảm giác bùng nổ tiểu vũ trụ đó.
“Ngươi không cảm thấy lời ‘đối không khởi’ của ngươi nói quá nhiều rồi sao?”
“Ngươi… cho ta chết đi!”
Tiểu Thập Tam chỉ vào Hữu Manh Manh, cơn lốc xoáy kinh khủng như thiên tai trong khoảnh khắc thoát ly thân thể, hướng về Hữu Manh Manh lao tới.
Hữu Manh Manh nhắm mắt lại, mấy chục cây kim nhọn do chất dịch nhầy hóa thành trong khoảnh khắc thu nhỏ, trực tiếp biến thành một đôi cánh khổng lồ.
Đôi cánh vỗ một cái, sải cánh trực tiếp đạt đến hơn ba mươi mét.
“Đừng!”
Hữu Manh Manh kinh hãi hô to.
Đôi cánh khổng lồ khẽ vỗ, cả người hóa thành một đường tia đen lao về phía lốc xoáy.
Trong chớp mắt.
Đôi cánh khổng lồ bao bọc lấy Hữu Manh Manh, thử xông qua lốc xoáy.
Lốc xoáy cuốn theo đủ loại cát đá và gạch vụn, như đạn pháo đập về phía Hữu Manh Manh.
Sức gió khổng lồ kéo lấy thân thể của Hữu Manh Manh.
“Không… muốn~”
Hữu Manh Manh lại một lần nữa hét lên hai chữ này.
Tiểu Thập Tam cười càng thêm đắc ý.
“Ha ha ha ha… đối không khởi, ta cũng không muốn, là ngươi ép ta!”
“Lần này, lời ‘đối không khởi’ để ta nói!”
Tiểu Thập Tam cảm nhận sức mạnh mãnh liệt vừa mới có được trong cơ thể, cả người đều chìm đắm trong cảm giác kh*** c*m này.
Nhưng trong chớp mắt…
Tiểu Thập Tam cảm thấy rất không thoải mái.
Anh nhìn thấy, nhìn thấy đôi mắt của cô gái đó, cách bản thân rất gần, rất gần rất gần.
Cô gái sợ hãi nhìn anh, trong đôi mắt đẫm lệ toàn bộ là nỗi kinh hoàng.
Tiểu Thập Tam cúi đầu nhìn bản thân.
Chất lỏng màu đen nối liền thân thể của bản thân và cô gái.
Còn cơn lốc xoáy kia…
Đang từ từ nhỏ lại, những mảnh ngói vỡ và gạch đá trước đó bị cuốn lên trời như mưa rơi xuống, đập xuống mặt đất vang lên tiếng lách tách.
Ta đã trở thành một phần của cô gái?
Tiểu Thập Tam trước đó nhìn thấy sau lưng cô gái xuất hiện rất nhiều những sợi tơ hình thành từ chất nhầy.
Còn bản thân, bây giờ chính là một phần của những sợi tơ đó.
Thậm chí, anh ta đều không biết bản thân đã trở thành một phần như vậy.
Chẳng lẽ bản thân không hoàn toàn ở đây và chiến đấu cùng cô ấy sao?
Tại sao lại như vậy?
Tiểu thập tam nhìn về phía nơi bản thân vừa đứng.
Ngay dưới chân mình, không biết từ lúc nào, cũng đã sinh ra rất nhiều chất dịch nhầy màu đen.
Những chất dịch màu đen ấy đang ngo ngoe cựa quậy, như đang đắc ý, lại như đang khoe công.
Chúng là những tấm thiếp mời từ Địa Ngục!
Trong lúc ngươi không biết, đã gửi lời mời tới ngươi rồi.
“Xin lỗi, tôi… tôi đã bảo chúng đừng lại! Nhưng… nhưng chúng không nghe lời tôi…”
Một con sâu bọ từ từ thò cái đầu to ra phía sau lưng, cúi người một cách áy náy.
Cùng lúc đó, phía sau lưng con sâu bọ ấy lại một lần nữa xuất hiện mấy cái đầu dịch nhầy mới sinh ra.
Mấy cái đầu dịch nhầy màu đen này, trông giống hệt mấy cái đầu mà tiểu thập tam vừa sử dụng trước đó.
Con gái này, thật đáng sợ!
Đây là ý thức cuối cùng của tiểu thập tam.
Con sâu bọ run rẩy, đối với thi thể của tiểu thập tam cúi sâu một cái.
“Xin lỗi, thật sự xin lỗi, tôi… tôi không phải cố ý đâu!”
……
“Bùm! ~”
Hữu Hổ một quyền đánh bay Cao Cửu.
Cao Cửu cái thân thể khô quắt kia, trực tiếp đâm sầm vào một tòa nhà, làm sập cả tòa, đất đá văng tung tóe, bụi khói mù mịt.
Hữu Hổ há miệng thở hổn hển, trên mặt mồ hôi lạnh đầm đìa, quần áo trên người cũng rách mất mấy chỗ.
Khóe miệng thậm chí còn lưu lại vết máu tươi đỏ thẫm.
Ai có thể ngờ được Cao Cửu lại là Ma Cổ Tự Liệt.
Trước đây chỉ nghe nói qua cái tự liệt này, không nghĩ tới trong đội trưởng đội hộ vệ lại ẩn giấu một dị loại như vậy.
Ma Cổ Tự Liệt vô nghi là một tồn tại khá thiên lệch trong số các siêu phàm tự liệt.
Cách tu luyện của tự liệt này rất khác biệt, bọn họ dựa vào việc hoán huyết để tu luyện.
Những siêu phàm giả của tự liệt này, bọn họ sẽ không ngừng đổi máu trên người thành máu tươi của những cường giả khác, bất kể là máu của siêu phàm giả, hay là máu của ác dị, đều có thể.
Lâu ngày như vậy, những người tu luyện theo phái này dần trở nên nửa người nửa ma, hình dạng quỷ dị khôn lường.
Cho nên mới bị xưng là Ma Cổ Tự Liệt.
Nếu không phải Hữu Hổ quá mạnh, buộc Cao Cửu phải lộ ra chân tướng, ai có thể nghĩ anh ta lại là Ma Cổ Tự Liệt?
Cao Cửu một mình dùng mấy cái đầu kia, chỉ là mượn sức mạnh thực chất của bản thân để cưỡng ép đối đầu với Hữu Hổ.
Đổi thành kẻ khác, có lẽ sớm đã bị Cao Cửu ám toán chết rồi.
Cao Cửu gia nhập Tiền lão bọn họ, cũng là muốn có được máu tươi của Trần Dã.
Chỉ tiếc, tham lam quá đáng, một mình Hữu Hổ đã đè chết Cao Cửu rồi.

