“Ta mới là đứa con gái mà phụ mẫu muốn có. Chẳng qua chỉ là huyết thống thôi. Nó quan trọng đến vậy sao?”
“Tình cảm giữa ta với phụ mẫu sâu đậm hơn nhiều.”
Ta nhìn nàng ta: “Nếu muội chắc chắn như vậy. Vì sao còn sợ ta ở lại phủ Tể tướng? Chẳng phải vì muội chột dạ sao?”
Tống Nhược Vân như bị bóp nghẹt cổ họng, mặt đỏ bừng lên, nhưng không nói được lời nào.
Ta v**t v* con ngựa nhỏ:
“Người mặt dày như muội. Cuộc sống chắc chẳng có gì khiến muội không vừa ý nhỉ?”
Nàng ta c.ắ.n môi, đột nhiên bật khóc:
“Trước khi tỷ trở về, cuộc sống của ta chẳng có gì không tốt cả.”
“Nhưng tỷ đã quay về. Bọn họ đều chia sự quan tâm cho tỷ.”
“Bởi vì muội là hàng giả.”
“Ta đâu có làm gì sai. Bị nhũ mẫu tráo vào phủ Tể tướng đâu phải do ta biết trước.”
“Hơn nữa… Lẽ nào tỷ muốn ta trơ mắt nhìn tỷ cướp đi tất cả những gì ta đang có sao?”
“Ta chỉ muốn giữ lại người nhà của mình. Dựa vào cái gì mà chỉ vì một dòng m.á.u. Mọi quá khứ của ta đều bị đóng đinh thành thứ không nên tồn tại?”
“Người đó không phải nhũ mẫu của muội. Mà là sinh mẫu của muội. Đồ hàng giả vô lương tâm.”
“Dựa vào đâu mà nói ta là hàng giả? Những gì một thiên kim phủ Tể tướng nên có, ta đều có.”
“Ngược lại là tỷ. Rụt rè nhút nhát. Ngu ngốc vô dụng. Ta chẳng qua chỉ thử vài lần đã nhìn ra bộ mặt thật của tỷ. Tỷ căn bản không xứng làm tiểu thư phủ Tể tướng.”
“Đồ hàng giả không biết xấu hổ.”
Hai tay nàng ta siết c.h.ặ.t, cả người run lên vì tức giận, cuối cùng cũng không nhịn nổi nữa.
Ta bước về phía nàng ta:
“Lại gần đây một chút. Ta sẽ nói cho muội một bí mật.”
Nàng ta thoáng nghi hoặc, đợi đến lúc nàng ta cảnh giác lùi lại phía sau, thì đã quá muộn.
Ta giật cây trâm trên tóc nàng ta xuống, rồi đ.â.m mạnh vào vai nàng ta.
Sau giây phút kinh ngạc, trong mắt nàng ta lại dâng lên niềm vui mừng.
Nàng ta loạng choạng chạy ra ngoài, vừa chạy vừa gào lớn:
“Mẫu thân… Tỷ tỷ muốn g.i.ế.c con!”
15
Lần này, ta không đứng ngây tại chỗ chờ bị phán xét nữa, mà nhìn vệt m.á.u trên tay mình một cái, rồi lập tức đuổi theo nàng ta.
Nàng ta vừa nhào vào lòng mẫu thân, còn chưa kịp mở miệng.
Ta đã túm nàng ta kéo ra, tát mạnh một cái lên mặt nàng ta, lớn tiếng chất vấn:
“Cùng một thủ đoạn, ngươi còn muốn hại ta bao nhiêu lần nữa?”
“Ta đã rời khỏi phủ Tể tướng, nhường chỗ cho ngươi rồi mà ngươi vẫn chưa thỏa mãn sao?”
“Nhất định phải ép ta đến c.h.ế.t ngươi mới cam lòng sao?”
Tống Nhược Vân ôm mặt, liên tục lắc đầu, nàng ta cầu cứu nhìn về phía mẫu thân:
“Con chỉ muốn khuyên tỷ tỷ về nhà thôi. Nhưng tỷ ấy đột nhiên như phát điên, nhất quyết muốn g.i.ế.c con.”
Lúc này, hai người con gái của mẫu thân.
Một người đáng thương vô cùng.
Một người đầy vẻ hung lệ.
Những người xung quanh đều không lên tiếng.
Ai nấy mở to mắt nhìn màn náo kịch này.
Sắc mặt mẫu thân khó coi, bà đỡ Tống Nhược Vân dậy, lạnh lùng quát ta:
“Con dù không thích muội muội mình cũng không thể động thủ. Ở nhà di mẫu con một thời gian, chỉ học được tính khí ngang ngược thôi sao?”
Bà lại một lần nữa không chút do dự đứng về phía Tống Nhược Vân.
Ta đứng đối diện bọn họ, giống như kẻ địch của cả hai người.
“Chính nàng ta tự đ.â.m mình. Ta muốn cứu nàng ta, nhưng nàng ta lại giữ c.h.ặ.t t.a.y ta, tự đẩy cây trâm đ.â.m sâu thêm vào người. Mục đích là hãm hại ta. Để mọi người càng thêm chán ghét ta.”
Mẫu thân cúi đầu nhìn Tống Nhược Vân.
Tống Nhược Vân ngấn lệ lắc đầu.
Mẫu thân lại nhìn về phía ta.
“... Nhược Vân là do chính tay ta nuôi lớn.”
Truyện được đăng trên page Ô Mai Đào Muối
“Ta hiểu nó. Nó không phải loại người như vậy.”
Ánh mắt mọi người nóng rực như lửa.
Đột nhiên ta hiểu ra.
Nếu thừa nhận Tống Nhược Vân lòng dạ hiểm độc.
Thì thanh danh của mẫu thân chẳng phải cũng bị hủy hoại sao? Chính bà nuôi dạy ra một đứa con gái phẩm hạnh bất chính như vậy.
Khi đó, bà không chỉ thua di mẫu ở địa vị, mà còn thua cả ở danh tiếng.
Thái y được gọi tới.
Mẫu thân muốn đưa Tống Nhược Vân vào lều băng bó.
Ta cất cao giọng: “Khoan đã.”
Giọng bà đầy mất kiên nhẫn:
“Nó đã bị thương thành thế này rồi. Con còn muốn làm gì nữa?”
Ta nhìn những người đang vây xem, đã đủ đông, lại còn có người đang tiến lại gần, lúc này ta mới chậm rãi mở miệng:
“Mẫu thân dựa vào sự thiên vị dành cho Tống Nhược Vân mà định tội ta.”
“Nàng ta có người bảo vệ. Ta chỉ có thể tự mình biện bạch.”
“Nếu đi theo các người vào lều. Ở nơi không ai giúp đỡ. Ta e rằng lại phải nuốt hết tủi nhục vào lòng. Nhận hết tội lỗi.”
“Cuối cùng còn bị các người vu cho là kẻ điên. Nếu Tống Nhược Vân thật sự không thẹn với lòng. Vậy chúng ta nói rõ ngay tại đây.”
Mẫu thân chắc chắn không muốn chuyện mất mặt như thế diễn ra trước mắt mọi người.
Nhưng Tống Nhược Vân lại rất tự tin, nàng ta lập tức đồng ý:
“Được.”
“Chúng ta nói ở đây.”
Di mẫu và biểu tỷ nhanh ch.óng đi về phía ta.
Phúc Khang công chúa đứng ở xa hơn một chút quan sát.
Ta hỏi mẫu thân: “Người có biết trước khi được đón về phủ Tể tướng, ta sống bằng nghề y nữ không?”
Mẫu thân gật đầu: “Thì sao?”
Ta nhìn người trong lòng bà:
“Ta là y nữ. Ta biết đ.â.m vào đâu mới có thể lấy mạng người chỉ bằng một nhát.”
“Nếu ta thật sự muốn nàng ta c.h.ế.t. Thì cây trâm đã không đ.â.m vào vai nàng ta.”
Tống Nhược Vân nói: “Lúc đó ta quá sợ hãi. Có lẽ tỷ tỷ chỉ muốn dọa ta một chút. Chứ không phải thật sự muốn g.i.ế.c ta.”
Ta cười lạnh: “Ở nơi đông người thế này mà ra tay đả thương người. Chỉ để dọa ngươi thôi sao?”
Tống Nhược Vân như vừa nghĩ ra điều gì:
“Không... không đúng. Tỷ tỷ muốn hãm hại ta. Tỷ ấy muốn vu khống ta!”
Những thủ đoạn vụng về về sau của nàng ta vẫn có thể thành công.
Không chỉ vì người trong phủ Tể tướng đã hoàn toàn thất vọng về ta, mà tình cảm dành cho nàng ta lại quá sâu đậm.

