Duyên Đứt Duyên Nối

Chương 5




Nội dung chương đang bị khóa. Vui lòng mở lại quảng cáo
để tiếp tục ủng hộ dịch giả và đọc Chương 5 miễn phí!
Trong khoảng thời gian tiếp theo.

Nếu Quý Văn Lễ ở nhà, di mẫu sẽ bảo hắn dẫn ta ra ngoài giải khuây.

Lúc Quý Văn Lễ không có mặt, di mẫu sẽ để ta theo bên cạnh mình, xem di mẫu xử lý công việc trong phủ.

Vương phủ rất lớn, mọi chuyện lớn nhỏ đều vô cùng phức tạp, nhưng di mẫu lại sắp xếp mọi thứ đâu ra đấy.

Đôi khi di mẫu sẽ thuận miệng chỉ điểm cho ta vài câu.

Gặp phải hạ nhân lừa trên gạt dưới thì nên xử trí thế nào.

Các phu nhân, tiểu thư trong kinh thành thích gì, kiêng kỵ điều gì.

Di mẫu chưa bao giờ giảng giải quá nhiều, chỉ nói vừa đủ rồi dừng lại.

Lòng ta vô cùng yên tĩnh.

Những lời di mẫu nói tự nhiên thấm sâu vào trong lòng, đến mức khiến ta sinh ra một ảo giác.

Hóa ra làm một thiên kim tiểu thư khéo léo, chu toàn cũng không khó như ta từng nghĩ.

Ngay khi ta gần như đã ném hết mọi chuyện ở phủ Tể tướng ra sau đầu.

Thì có người đến Vương phủ.

Mẫu thân dẫn theo Tống Nhược Vân tự mình tới cửa.

Trên mặt mẫu thân treo nụ cười khách sáo, nói vài câu với di mẫu rồi nhìn về phía ta:

“Cứ quấy rầy di mẫu con mãi như vậy cũng không phải cách. Hôm nay theo ta về nhà đi.”

Tim ta chìm xuống đáy, theo bản năng nhìn sang di mẫu.

Tống Nhược Vân cay đắng lên tiếng:

“Tỷ tỷ, theo chúng ta về đi. Sau này Nhược Vân sẽ tránh xa tỷ. Tuyệt đối không xuất hiện trước mặt tỷ làm chướng mắt nữa.”

Nghe vậy, mẫu thân lập tức nhíu mày, ánh mắt nhìn ta cũng mang theo ý trách móc.

Ta biết bà lại cho rằng ta lòng dạ hẹp hòi.

So với Tống Nhược Vân, càng trở nên nhỏ nhen, không lên được mặt bàn.

Giọng nói của ta bất giác căng cứng:

“Con không về.”

Sắc mặt mẫu thân lạnh xuống:

“Con cứ ở mãi trong Vương phủ như thế này còn ra thể thống gì?”

“Phụ mẫu con vẫn còn sống sờ sờ đó.”

Tống Nhược Vân đặt tay lên vai mẫu thân, nhẹ giọng trấn an cơn giận của bà, rồi quay sang nói với ta:

“Tỷ tỷ, muội biết tỷ không nỡ rời xa di mẫu. Nhưng mẫu thân mới là người sinh ra tỷ.”

“Sao tỷ có thể vì di mẫu mà không cần mẫu thân nữa chứ?”

Chỉ bằng vài câu nói, ta đã trở thành đứa con bất hiếu.

Mà sắc mặt của mẫu thân cũng theo từng lời của nàng ta mà càng lúc càng khó coi.

Ta cũng càng lúc càng thất vọng về mẫu thân.

Khi mới trở về, ta chưa từng trải sự đời, không nghe ra được những mũi kim giấu trong lớp bông mềm của Tống Nhược Vân.

Nhưng mẫu thân đã làm phu nhân Tể tướng bao nhiêu năm.

Lẽ nào bà cũng không nghe ra? Chẳng qua là vì bà cho rằng những lời Tống Nhược Vân nói đều đúng.

“Muội nói rất đúng. Ta mới là người do mẫu thân sinh ra.”

“Vậy muội dựa vào đâu mà chiếm vị trí của ta, còn hết lần này đến lần khác hãm hại ta?”

Tống Nhược Vân lại bày ra dáng vẻ nhẫn nhịn chịu đựng:

“Muội không có...”

Di mẫu vẫy tay gọi ta: “Trăn Trăn, lại đây.”

Ta bước tới.

Di mẫu nắm lấy tay ta, giọng điệu dịu dàng:

“Di mẫu và Trăn Trăn ở cùng nhau chưa lâu.”

“Nhưng di mẫu cũng nhìn ra được đây là một đứa trẻ bản tính lương thiện. Nó không có nhiều tâm cơ, tính toán như vậy.”

“Nó đối đãi với người khác bằng sự chân thành. Có thể khiến nó cảm thấy chướng mắt...”

Di mẫu khẽ cười như có như không:

“Di mẫu cũng muốn biết, Nhược Vân, con đã làm gì với Trăn Trăn?”

Sắc mặt Tống Nhược Vân lập tức thay đổi, nàng ta c.ắ.n môi, nhỏ giọng nói:

“Con và tỷ tỷ chỉ là có chút hiểu lầm thôi.”

Di mẫu cười nhạt:

“Vậy sao? Một hiểu lầm thì dễ giải quyết.”

“Nhưng nhìn tình cảnh của các con bây giờ, e rằng không chỉ có một hiểu lầm.”

“Vậy hãy nói cho di mẫu biết.”

“Sau mỗi lần hiểu lầm, người được lợi là ai?”

“Người bị trách phạt lại là ai?”

Truyện được đăng trên page Ô Mai Đào Muối

Tống Nhược Vân siết c.h.ặ.t khăn tay, không nói nên lời.

Mẫu thân cười lạnh: “Thảo nào không muốn về nhà. Hóa ra là tìm được một chỗ dựa tốt rồi.”

Di mẫu khẽ nhíu mày, giọng nói dịu xuống:

“Muội muội...”

Mẫu thân đột ngột đứng bật dậy:

“Đủ rồi. Nó đã cố chấp muốn làm con gái của tỷ như vậy. Ta cũng không ép nữa.”

“Nhược Vân, chúng ta đi.”

Bà nhìn ta, ánh mắt sắc lạnh, hận ý cháy bỏng.

Một luồng lạnh lẽo thấu xương lập tức dâng lên trong lòng ta.

Mẫu thân dẫn theo Tống Nhược Vân rời đi.

Di mẫu cao giọng gọi với theo:

“Ta biết muội oán ta, hận ta. Nhưng họa không nên liên lụy đến trẻ con.”

“Nếu làm tổn thương tình mẫu t.ử của hai người, ta sợ sau này muội sẽ hối hận.”

Mẫu thân dừng bước, giọng nói lạnh như băng:

“Nó đã chọn tỷ. Vậy nó không còn là con gái của ta nữa.”

“Ta cũng không muốn có một con sói mắt trắng nuôi mãi không quen làm con gái.”

9

Ánh mắt của mẫu thân trước khi rời đi vẫn luôn hiện lên trong đầu ta.

Rõ ràng thời gian ta ở bên mẫu thân không dài, cũng đã quyết tâm đoạn tuyệt quan hệ với bọn họ.

Thế nhưng ta vẫn vô cớ ngã bệnh.

Nằm liệt trên giường, tâm sự chất chồng, không thể giải tỏa.

“Ta cũng không muốn có một con sói mắt trắng nuôi mãi không quen làm con gái.”

Câu nói ấy như một lời nguyền quấn lấy bên tai ta.

Trong mắt mẫu thân ruột thịt của mình, ta lại tệ hại đến như vậy.

Trong lúc ý thức mê man hỗn độn, có người ôm ta vào lòng, nhẹ nhàng vỗ về.

Ta mơ hồ lẩm bẩm: “A nương...”

Có người đáp lại ta: “Nương ở đây, đứa trẻ ngoan, ngủ một giấc đi.”

Ta cảm thấy mình mơ mơ màng màng ngủ rất lâu.

Khi tỉnh lại, toàn thân đã đổ đầy mồ hôi.

Nha hoàn đỡ ta ngồi dậy uống t.h.u.ố.c.

Không bao lâu sau, di mẫu bước vào, bà nhận lấy bát t.h.u.ố.c từ tay nha hoàn, tự mình đút cho ta uống.

Ta uống hết t.h.u.ố.c.

Di mẫu lại đưa một chén trà cho ta súc miệng:

“Đứa trẻ này thật khiến người khác bớt lo.”

“Trước đây mỗi lần biểu tỷ con uống t.h.u.ố.c đều phải làm ầm ĩ một hồi.”

“Con không thấy t.h.u.ố.c đắng sao?”    

Bạn có thể dùng phím mũi tên hoặc WASD để lùi/sang chương.