Duyên Đứt Duyên Nối

Chương 8




Nội dung chương đang bị khóa. Vui lòng mở lại quảng cáo
để tiếp tục ủng hộ dịch giả và đọc Chương 8 miễn phí!
Ta thuận thế ngồi trở lại ghế, thấp giọng nói:

“Bởi vì ta không dám đ.á.n.h muội. Đối đầu với muội, người chịu khổ lúc nào cũng là ta.”

Nàng ta sững người.

Tống Lan hoàn hồn lại, giọng khàn khàn:

“Trăn Trăn, ta sẽ bù đắp cho muội.”

Tống Nhược Vân lo lắng muốn xem vết thương trên mặt hắn, lại bị Tống Lan đẩy ra.

Nàng ta vô cùng tủi thân: “Huynh trưởng...”

Tống Lan rời khỏi lều trại.

Tống Nhược Vân căm hận nhìn ta một cái, rồi vội vàng đuổi theo.

Ta cúi đầu nhìn bàn tay vừa tát Tống Lan, sự bực bội trong lòng đã vơi đi đôi chút, khóe môi cũng khẽ cong lên.

Mặt trời bên ngoài dần ngả về tây, Quý Văn Lễ ló đầu từ ngoài vào:

“Trăn Trăn, đi nào, huynh dẫn muội đi cưỡi ngựa.”

Ta bước ra ngoài mới nhìn thấy, trong tay hắn đang dắt một con ngựa nhỏ màu táo đỏ.

Hắn v**t v* đầu ngựa: “Nó rất ngoan.”

Hắn dạy ta cách lên ngựa, rồi đỡ ta ngồi lên lưng ngựa.

Bỗng nhiên cách mặt đất một khoảng khá xa, trước mắt ta hơi choáng váng:

“Biểu huynh, ta sợ.”

Hắn nắm dây cương, trước tiên không để ngựa di chuyển, rồi nói với ta:

“Đừng nhìn xuống đất.”

“Hãy nhìn về phía trước.”

Ta hít sâu một hơi, ngẩng đầu nhìn về phía trước.

Đột nhiên phát hiện, tầm nhìn trở nên rộng mở, trời cao mây nhạt.

Ta ngẩn người một lúc, con ngựa chậm rãi bước về phía trước, trái tim đang căng thẳng cũng dần thả lỏng.

Quý Văn Lễ dắt ngựa, ngẩng đầu nhìn ta:

“Thế nào?”

“Cưỡi ngựa thú vị lắm phải không?”

Ta gật đầu với hắn, tiếp tục ngắm nhìn phong cảnh dọc đường.

Đứng ở độ cao khác nhau, nhìn thấy cảnh sắc cũng khác nhau, mà tâm trạng của người ngắm cảnh cũng khác.

Con ngựa đi dọc theo bờ suối.

Tâm trạng bị hai người kia làm rối loạn cũng dần bình tĩnh lại.

Phía trước không xa có một nhóm cô nương đang câu cá.

Các nàng nhìn thấy chúng ta, trong đó có một người vẫy tay về phía này.

Quý Văn Lễ nói với ta:

“Người đang vẫy tay là tỷ tỷ của huynh.”

“Người mặc váy màu vàng ngỗng bên cạnh là Phúc Khang công chúa.”

Hắn đưa tay đỡ ta xuống ngựa.

Ta tiến lên hành lễ với các nàng.

Phúc Khang công chúa phất tay: “Ra ngoài thì không cần đa lễ.”

Biểu tỷ bước tới nắm lấy tay ta, hiếu kỳ đ.á.n.h giá ta:

“Đây chính là Trăn Trăn biểu muội sao?”

Ta gật đầu: “Biểu tỷ.”

Ánh mắt nàng nhìn ta có chút phức tạp, vừa như thương hại, lại vừa như đau lòng.

Chắc hẳn chuyện nhà ta, nàng đều đã biết cả.

Cần câu đặt bên bờ đột nhiên rung lên.

Phúc Khang công chúa vui vẻ chạy tới cầm cần câu, nhất thời không chú ý dưới chân, dẫm phải một hòn đá, bị trẹo chân, may mắn được nha hoàn đỡ kịp, nên không ngã xuống.

Công chúa đau đến hít một hơi lạnh:

“Hình như bị trẹo đến xương rồi.”

Nha hoàn đỡ công chúa ngồi lên một tảng đá lớn.

“Nô tỳ đi gọi thái y tới.”

Trong lòng ta khẽ động, tiến lên phía trước:

“Điện hạ. Thái y đến đây còn cần thời gian.”

“Thần nữ từ nhỏ học y thuật. Xin mạo muội thử một lần.”

Nha hoàn bên cạnh công chúa nhíu mày, rõ ràng có chút không yên tâm.

Truyện được đăng trên page Ô Mai Đào Muối

Phúc Khang công chúa nhìn ta một cái:

“Vậy ngươi thử xem.”

Ta bước tới, ngồi xổm trước mặt nàng, cách lớp tất sờ thử mắt cá chân của nàng:

“Không tổn thương đến xương.”

“Chắc là bị trẹo gân.”

“Xoa bóp một chút là được.”

Ta nói với Quý Văn Lễ: “Xin biểu huynh tránh mặt.”

Hắn gật đầu với ta, rồi xoay người đi ra xa.

Ta cởi giày và tất của công chúa, lấy từ túi thơm bên hông ra một lọ dầu t.h.u.ố.c, thoa lên chân nàng:

“Điện hạ cố chịu đau một chút.”

Nàng lập tức bày ra vẻ mặt như sắp ra chiến trường.

Ta men theo đường gân mà xoa bóp.

Nghe thấy tiếng nàng cố nhịn đau vang lên phía trên đầu.

Sau một lúc, ta buông tay ra:

“Điện hạ thử cử động cổ chân xem.”

Phúc Khang công chúa lắc lắc cổ chân.

“Đỡ hơn nhiều rồi.”

Ta thở phào nhẹ nhõm, đi tới bờ suối rửa tay.

Phía sau, nàng lên tiếng hỏi:

“Mấy túi thơm bên hông ngươi đựng những gì vậy?”

Ta sờ lên túi thơm: “Một ít t.h.u.ố.c đơn giản thôi.”

Nàng hứng thú hỏi: “Ngươi chẳng phải là đại tiểu thư phủ Tể tướng sao?”

“Sao còn mang theo mấy thứ này bên người?”

Ta mím môi cười: “Chỉ là để phòng lúc cần dùng thôi.”

Lần đầu tiên Tống Nhược Vân phát bệnh dị ứng trước mặt ta.

Ta đã hận bản thân không có t.h.u.ố.c trong tay, nhưng phụ mẫu không cho ta tiếp xúc với y thuật và d.ư.ợ.c liệu nữa.

Họ nói sau này ta sẽ không cần dùng đến.

Sau khi chuyển vào Vương phủ, ta tự chuẩn bị cho mình rất nhiều loại t.h.u.ố.c.

Thuốc trị vết thương… dầu hồng hoa… t.h.u.ố.c dị ứng...

Mang chúng bên người, ta cảm thấy yên tâm hơn.

Nha hoàn giúp công chúa mang lại giày tất.

Nàng nhìn ta rồi nói: “Ngươi đã giúp bản cung một lần.”

“Muốn phần thưởng gì?”

Ta biết, cơ hội của mình đã đến.

Ta trực tiếp bước tới trước mặt Phúc Khang công chúa, quỳ xuống, hành đại lễ.

“Thần nữ muốn vào cung làm y nữ. Kính xin điện hạ chuẩn cho.”

13

Công chúa kinh ngạc:

“Đang là thiên kim tiểu thư yên ổn không làm, lại muốn đi làm công việc hầu hạ người khác sao?”

Ta lộ vẻ chua xót: “Điện hạ phúc trạch thâm hậu.”

“Thần nữ chỉ muốn mượn phúc của điện hạ, đi trên một con đường rời xa gia đình.”

Tống Lan có một câu nói không sai.

Ta không thể ở mãi trong Vương phủ, sớm muộn gì cũng sẽ có người khuyên ta trở về phủ Tể tướng.

Ta phải tránh khỏi tương lai đó ngay từ bây giờ.

Nghe xong, công chúa như hiểu ra điều gì đó, trong mắt hiện lên một tia thương xót:

“Ồ… Đứng lên đi.”

Ta không kể lể phủ Tể tướng đối xử với mình tệ thế nào, nói nhiều rồi lại thành ra ta không biết nhớ ơn sinh thành.

Điểm đến là dừng là đủ.

Công chúa không từ chối, ta tạ ơn rồi mới đứng dậy.

Biểu tỷ bước tới bên cạnh ta:

“Quyết định rồi sao?”

Ta nghiêm túc gật đầu: “Không thể làm phiền di mẫu cả đời được.”

Nàng khẽ thở dài, không nói thêm gì nữa.

Mặt trời dần khuất núi, Công chúa cưỡi một con ngựa nhỏ.    

Bạn có thể dùng phím mũi tên hoặc WASD để lùi/sang chương.