Giờ Em Còn Chạy?

Chương 3




Nội dung chương đang bị khóa. Vui lòng mở lại quảng cáo
để tiếp tục ủng hộ dịch giả và đọc Chương 3 miễn phí!

Anh dừng một nhịp, ánh mắt như vô tình lướt qua tôi.

“Tiếc là chúng ta không gặp nhau sớm hơn. Có lẽ tôi còn có thể chăm sóc cô đôi chút.”

Chu Hành bật cười mỉa mai.

“Chú út đừng bị vẻ ngoài cô ấy lừa. Phiền phức lắm, suốt ngày gây chuyện.”

“Vậy sao?”

Lục Chính Châu khẽ nâng mắt.

Nhả từng chữ chậm rãi:

“Nhưng tôi lại cảm thấy…”

Ánh mắt anh dừng trên mặt tôi, sâu đến mức khiến người ta không dám đối diện.

“Cô Giang chắc hẳn rất ngoan.”

Tay tôi siết chặt ly nước.

Trong đầu bất chợt hiện lên vô số đêm khuya.

Người đàn ông này từng ôm tôi vào lòng, giọng khàn khàn ghé bên tai:

“Sao bé cưng của anh lại ngoan như vậy…”

Tôi lập tức nâng ly nước lên uống một ngụm lớn như để che giấu sự hoảng loạn.

Không khí trên bàn ăn bỗng trở nên kỳ lạ.

Chu Hành lại vô tư lên tiếng:

“À phải rồi chú út, dạo này ba cháu ở công ty không gây khó dễ cho chú chứ?”

Lục Chính Châu nhướng mày.

“Sao tự nhiên hỏi vậy?”

“Cháu nghe ông ấy cứ nói mấy câu kiểu ‘con nuôi cuối cùng cũng chỉ là người ngoài’ trước mặt ông nội.”

Chu Hành nhún vai.

“Tính ông ấy là vậy, chú đừng để bụng.”

Lục Chính Châu không đáp.

Chỉ chậm rãi xoay ly rượu trong tay, vẻ mặt bình thản đến mức không đoán nổi cảm xúc.

Tôi ngồi bên cạnh mà tim đập loạn.

Chuyện kiểu này…

Là thứ có thể nói trước mặt người ngoài sao?

May mà Chu Hành nhanh chóng đổi chủ đề.

“Lần này về nước chú tính ở lại bao lâu?”

“Còn tùy.”

Ánh mắt Lục Chính Châu lơ đãng lướt qua tôi.

“Ông nội thúc quá, lần này trở về chủ yếu là để xem mắt.”

Xem mắt.

Hai chữ ấy như một cây kim đâm thẳng vào tim.

Ngón tay tôi bất giác siết chặt.

Một cảm giác khó chịu khó gọi tên âm thầm lan ra trong lồng ngực.

Lục Chính Châu bỗng nhìn tôi.

“Cô Giang có vẻ không vui?”

Anh hơi nghiêng đầu, giọng điệu tưởng như vô hại.

“Có ý kiến gì với chuyện xem mắt của tôi sao?”

Tôi ép khóe môi cong lên.

“Sao lại thế được?”

“Anh Lục ưu tú như vậy, chắc chắn sẽ sớm gặp đúng người thôi.”

Tôi mỉm cười, cố khiến giọng mình nghe thật tự nhiên.

“Chắc không bao lâu nữa sẽ được uống rượu mừng của anh. Chúc mừng trước nhé.”

Lục Chính Châu nhìn tôi thật lâu.

Rồi bất ngờ bật cười.

Nụ cười rất nhẹ.

Nhưng lạnh đến mức không chạm tới đáy mắt.

“Vậy…”

Anh chậm rãi nâng ly.

“Xin nhận lời chúc của cô Giang.”

04

“Khụ—”

Tôi suýt bị ngụm nước làm nghẹn.

Đặt chiếc cốc xuống bàn, ánh mắt vô thức dừng lại nơi bàn tay trái của Lục Chính Châu.

Trên ngón áp út của anh là một chiếc nhẫn bạc đơn giản.

Không phải loại đắt tiền hay tinh xảo gì, chỉ là kiểu dáng trơn nhẵn, mép nhẫn theo thời gian đã được mài bóng bởi những lần chạm tay quen thuộc.

Nhưng tôi nhận ra ngay.

Đó là chiếc nhẫn năm đô tôi từng mua vội ở một quầy hàng nhỏ bên đường lúc ở nước ngoài.

Khi ấy, tôi còn cười cợt nói:

“Đợi sau này em kiếm được nhiều tiền rồi, sẽ mua cho anh chiếc đẹp hơn.”

Chỉ là một câu nói vu vơ.

Không ngờ anh vẫn giữ đến tận bây giờ.

“Chú út có bạn gái rồi sao?”

Chu Hành lập tức ngẩng đầu, mắt sáng rực như vừa phát hiện chuyện động trời.

“Là người thế nào vậy?”

Vẻ hóng chuyện hiện rõ đến mức chẳng cần che giấu.

Tôi khẽ siết chặt ngón tay dưới bàn, chỉ mong Lục Chính Châu nể tình mà đừng nói linh tinh.

Nhưng anh chỉ nhìn tôi.

Ánh mắt sâu và chậm, như cố ý khiến người khác bất an.

Tôi lập tức quay đi, giả vờ không để ý.

“Vẫn đang theo đuổi.”

Khóe môi anh cong nhẹ, giọng nói mang theo ý cười khó đoán.

“Sau này có cơ hội sẽ dẫn đến gặp.”

Dừng một chút, anh lại bổ sung:

“Đến lúc cưới, vị trí phù rể chắc chắn phải để dành cho cháu.”

Chu Hành lập tức ngồi thẳng người.

Hiếm hoi lắm mới thấy mái tóc vàng nổi bật ấy đi kèm vẻ nghiêm túc.

“Chú út cứ yên tâm, chuyện này cứ giao cho cháu.”

Tôi cúi đầu nhìn chiếc đĩa trước mặt, lòng rối như tơ vò.

Nhịp tim chẳng hiểu vì sao lại hỗn loạn đến thế.

Cuối cùng cũng chịu đựng được đến lúc bữa ăn kết thúc.

Lục Chính Châu đứng dậy thanh toán.

Tôi tranh thủ định rời đi trước thì bị Chu Hành bước tới chắn ngang.

Một tay anh ta đút túi quần, nheo mắt nhìn tôi đầy dò xét.

“Tôi cứ thấy…”

Anh cố tình kéo dài giọng, ánh mắt lướt qua gương mặt tôi.

“Không khí giữa cô với chú út tôi hơi lạ.”

“Hả?”

Tim tôi như rơi thẳng xuống.

Không lẽ bị phát hiện thật rồi?

“Trông rất hợp nhau.”

Chu Hành chống cằm, tặc lưỡi cảm thán.

“Tự nhiên thấy cô chắc sẽ thích kiểu đàn ông như chú út tôi.”

Tôi âm thầm thở phào.

Quả nhiên là nghĩ nhiều rồi.

Nhưng cũng thật muốn mở đầu anh ta ra xem bên trong chứa thứ logic gì.

Có ai lại nói vị hôn thê của mình hợp với người đàn ông khác như vậy không?

“Tôi về trước đây, không cần tiễn.”


Bạn có thể dùng phím mũi tên hoặc WASD để lùi/sang chương.