Hoàng Hậu Của Hoàng Đế Hơi Dữ

Chương 5




Nội dung chương đang bị khóa. Vui lòng mở lại quảng cáo
để tiếp tục ủng hộ dịch giả và đọc Chương 5 miễn phí!

“Phó Vân Khanh, Phó Vân Khanh!” Ta tức đến cực điểm, hoàn toàn không quan tâm nàng đang nghỉ ngơi, phẫn nộ kêu lên.

Từ sau khi thay răng, về cơ bản ta đã cai đồ ngọt. Hai ngày trước rõ ràng nàng đã hứa tháng này cho ta ăn một chút phô mai, bây giờ lại lật lọng không chịu nhận!

Miệng nữ nhân, quỷ chuyên gạt người.

Ta tức giận trừng nàng. Dù sao gần đây vóc dáng nàng đã có dấu hiệu ngày càng đẫy đà, vậy thì chúc nàng nuốt lời mà béo lên đi, tốt nhất béo thành một đại mập mạp đi không nổi, như vậy hoàng đế sẽ không thích nàng nữa.

Ta đúng là xấu xa. Vừa nghĩ đến sau khi nàng béo lên, hoàng đế không còn sủng ái nàng nữa, ta vậy mà lại có chút hưng phấn không kìm được.

Nể tình tâm trạng ta không tệ, ai bảo ta là tiểu nhân nhưng độ lượng lớn chứ, chuyện này ta lười so đo với nàng.

Phó Vân Khanh bị ta hét tỉnh, hoảng hốt mở to mắt, trong mắt toàn là mờ mịt. Ta lập tức cảm thấy áy náy, cách lớp chăn vỗ nhẹ lên ngực nàng như an ủi: “Không sao, không sao, ngủ đi.”

Nàng hơi bực nhìn ta một cái, sau đó nhắm mắt ngủ tiếp.

Thật ra mỗi lần ngủ trưa cùng nàng, về cơ bản ta đều tỉnh. Thời gian dài đằng đẵng buồn chán vô vị, ta bèn ngắm gương mặt nàng, đếm xem lông mi của nàng rốt cuộc có bao nhiêu sợi. Nhưng đếm mãi đếm mãi ta lại hoa mắt, đến giờ vẫn chưa đếm rõ.

Nhìn kỹ rồi không thể không khen nàng sinh ra thật sự rất đẹp. Đôi mày lá liễu cong như trăng non, sống mũi thanh tú, gương mặt trong trẻo thoát tục. Cộng thêm vì mang thai mà khuôn mặt hơi tròn trịa, ngược lại càng thêm một vẻ quyến rũ khó nói thành lời, giống như cơn mưa xuân lặng lẽ thấm nhuần vạn vật, tràn đầy dịu dàng.

Ta đoán, hẳn là vì nàng đang mang em bé, cả người từ trong ra ngoài đều tỏa ra ánh sáng mẫu tính.

Haiz, ta nhớ mẫu thân, muốn về thảo nguyên, nhưng ta lại không nỡ rời Phó Vân Khanh.

Thời gian rốt cuộc vẫn như thoi đưa, lặng lẽ trôi qua kẽ tay. Lại thêm một năm cỏ thơm xanh biếc, trong ngoài hoàng cung treo đầy đèn lồng đỏ vui mừng, ta cũng thay y phục mới.

Đêm nay là đêm giao thừa. Tính ra, ta tới Trung Nguyên đã là năm thứ sáu rồi.

Rượu hổ phách, chén vàng, mâm ngọc... những món ngon bày ra nhiều đến hoa cả mắt. Trên long ỷ vàng son lấp lánh ở vị trí cao nhất trong điện là bậc cửu ngũ chí tôn ngạo nghễ nhìn thiên hạ.

Phía dưới ca múa thái bình, váy áo tung bay, tiếng chuông leng keng, mà ta lại hoàn toàn lạc lõng giữa khung cảnh mọi người nói cười vui vẻ, hòa thuận sum vầy nơi này.

Mỗi dịp lễ tết càng nhớ người thân, ta đương nhiên cũng không ngoại lệ. Nhất là trong ngày cả nhà đoàn viên như thế này, nỗi nhớ gia đình trong ta càng tuôn trào như suối.

Hốc mắt ta dần nóng ẩm. Không chống nổi cảm xúc cuộn trào trong lòng, ta nâng chén rượu lên, ngửa đầu uống cạn. Đây là lần đầu tiên ta uống rượu. Rượu trong hoàng cung không mạnh bằng rượu trên thảo nguyên, dư hương đầy miệng, thấm tận tim phổi.

Người ta đều nói rượu có thể giải sầu, mà nỗi nhớ quê cũng là sầu. Thế là ta uống hết chén này đến chén khác. Món điểm tâm ta xưa nay yêu thích bày trước mặt cũng chẳng khiến ta hứng thú chút nào, ta chỉ muốn say một trận cho xong.

Yến tiệc đi được nửa chừng, hoàng đế nói mình mệt rồi, dẫn Phó Vân Khanh và tiểu thái tử rời đi trước. Ta được một thị nữ đỡ về phòng nghỉ ngơi.

Đêm đến, đầu ta choáng váng, cổ họng khô khát, bèn bò dậy rót nước uống. Hai chân vừa chạm đất, trên đầu đã phủ xuống một bóng đen, mùi bồ kết nhàn nhạt quanh quẩn bên mũi. Ta được người đỡ lấy vai, một chén nước đưa tới bên môi, đút cho ta uống xuống.

Ta còn tưởng là thị nữ nào đó, mơ mơ màng màng mở mắt nhìn thử, không ngờ lại là Phó Vân Khanh.

Nàng lạnh mặt nhìn ta: “Tuổi còn nhỏ đã học uống rượu rồi?”

Chỉ cần Phó Vân Khanh tức giận, cả người nàng sẽ tỏa ra khí lạnh sắc bén, giống như con nhím đầy gai, khiến người ta không dám tới gần. Đây cũng là nguyên nhân chính khiến mỗi lần hoàng đế cãi nhau với nàng, đều tức tối phất tay áo bỏ đi.

Ta mới không sợ. Ta biết làm nũng mà. Ta móc lấy ngón út của nàng, áp mặt lên cánh tay nàng, hừ hừ hừ hừ lấy lòng.

Nàng cũng luôn không chịu nổi chiêu này của ta. Lúc ta còn nhỏ, nàng sẽ bế ta lên dỗ dành. Bây giờ ta sắp cao bằng nàng rồi, nàng chỉ có thể vỗ vỗ sau đầu ta, dịu giọng chiều theo ta. Lúc này chính là thời điểm nàng dịu dàng nhất, còn mềm mỏng hơn cả khi dỗ con trai nàng.

Được nàng v**t v*, người ta mềm nhũn ra như một con mèo ngoan ngoãn, bất giác muốn dán sát nàng hơn một chút.

“Ta biết ngươi nhớ nhà rồi.”

Nàng luôn thấu tình đạt lý như vậy, luôn hiểu ta như vậy.

Nỗi tủi thân trong lòng ta lập tức dâng lên. Ta ôm nàng khóc thút thít không ngừng, tay áo nàng dính đầy nước mắt nước mũi của ta. Sau đó ta nghe nàng thở dài một tiếng, ngồi xuống bên cạnh ta, ôm ta vào lòng: “Lớn từng này rồi còn khóc nhè, chẳng khác gì mèo hoa nhỏ.”

“Ta nhớ nhà...” Ta thút thít ngẩng đầu lên, mặt đầy vệt nước mắt, tủi thân nhìn nàng nói: “Năm mới, cô và hoàng thượng, tiểu thái tử, còn có những phi tần khác đều là một đại gia đình vui vẻ sum vầy, chỉ có ta cô đơn một mình. Ta thật sự khó chịu lắm, ta muốn về nhà.”

Nàng dùng đầu ngón tay nhẹ nhàng lau nước mắt cho ta, vừa nói: “Còn ba năm cuối cùng nữa, ngươi có thể trở về thảo nguyên làm tiểu công chúa vô ưu vô lo của ngươi rồi.”

Đúng vậy, minh ước giữa hoàng đế và thảo nguyên chỉ còn ba năm nữa. Ba năm sau, bộ tộc Nabu của chúng ta sẽ trở thành nước phụ thuộc của triều Tấn.

Nói ra thì chỉ là một con số rất ngắn, chớp mắt là qua. Ta đã ở trong cung sáu năm rồi, bây giờ nghĩ lại cũng phải cảm thán một câu thời gian trôi nhanh như tên bắn.

“Ta cũng nhớ nhà, cũng nhớ huynh trưởng và tỷ tỷ rồi.” Nàng bỗng nói.

Ta biết đại khái về gia cảnh của nàng. Ca ca nàng đã tử trận nơi sa trường, còn tỷ tỷ nàng là Phó Vân Tuyết, vị tiên hoàng hậu kia, đã treo cổ tự vẫn ngay trong cung điện này. Hiện giờ Phó gia chỉ còn lại hai vị lão nhân nương tựa lẫn nhau.

Về nguyên nhân tỷ tỷ nàng tự vẫn, Phó Vân Khanh không muốn nhắc với ta quá nhiều. Thỉnh thoảng ta nghe được vài câu chuyện phiếm từ cung nhân, nói rằng hoàng đế vì yêu đến si mê nên sinh lòng ghen tuông, ban chết người mà tiên hoàng hậu yêu.

Nghe nói khi Phó Vân Tuyết qua đời đã mang thai ba tháng. Một xác hai mạng. Hoàng đế chịu đả kích nặng nề, ôm thi thể nàng suốt một ngày một đêm không ăn không uống, cả người tiều tụy hốc hác. Nếu không phải Thái hậu đích thân tới khuyên nhủ, e rằng hắn còn không biết sẽ suy sụp đến mức nào.

Khi ấy nghe Phó Vân Khanh kể sơ qua câu chuyện của tỷ tỷ nàng, ta còn nhỏ, theo bản năng buột miệng nói rằng tỷ tỷ nàng thật đáng thương, gả cho người mình không yêu, còn hoàng đế cũng khá đáng thương, yêu mà không được.

Phó Vân Khanh lập tức mất bình tĩnh, tức giận mắng hoàng đế không đáng được đồng tình, nói hắn hoàn toàn là tự làm tự chịu, suốt ngày chỉ biết tự oán tự trách, tự chuốc lấy phiền não.

Nàng nói không sai. Dùng bốn chữ “tự chuốc phiền não” để hình dung hoàng đế quả thực quá chính xác.

Sau khi Phó Vân Tuyết chết, hắn vẫn luôn sống trong hồi ức, coi Phó Vân Khanh như thế thân của tỷ tỷ nàng rồi cưỡng ép đưa vào cung, sắc phong làm hoàng hậu.

Hành động trẻ con đến điên cuồng ấy khiến Thái hậu tức đến suýt thăng thiên. Nếu không phải Phó gia có địa vị cực kỳ quan trọng trong triều, hơn nữa Phó Vân Khanh và tiên hoàng hậu đều là đích nữ, thân phận cũng xứng với hoàng thất, thì dù có chết bà cũng sẽ không để mặc hoàng đế hồ đồ như vậy.

Bởi vì gương mặt giống tiên hoàng hậu đến kinh người, sau khi vào cung, Phó Vân Khanh luôn bị ép sinh con, để bù đắp nỗi tiếc nuối vì đã mất vợ và con năm xưa.

Nhưng tính cách của nàng và tỷ tỷ lại hoàn toàn trái ngược.

Nàng cứng cỏi, tuy là nữ tử nhưng lại có khí phách thà gãy chứ không chịu cong. Mỗi lần hoàng đế tới ngủ lại cùng nàng, nàng đều lập tức uống thuốc tránh thai.

Sau khi biết chuyện, hoàng đế nổi trận lôi đình. Nhưng nhìn gương mặt ấy, hắn lại thu hồi mệnh lệnh xử tử nàng, bày ra dáng vẻ quyết chiến với nàng đến cùng.

Suốt một khoảng thời gian rất dài, đêm nào hoàng đế cũng tới. Đêm nào trong phòng Phó Vân Khanh cũng vang lên tiếng khóc thét đau đớn đến xé lòng.

Ta vốn tưởng Phó Vân Khanh sẽ cứ tiếp tục giằng co với hắn như thế.

Nhưng sau này nàng đột nhiên thỏa hiệp.

Nàng mang thai.

Sinh được một hoàng tử.

Đứa bé thuận lý thành chương được lập làm thái tử.

Mà địa vị hoàng hậu của nàng cũng vững như bàn thạch, không thể lay chuyển.

Trong mắt người ngoài, Phó Vân Khanh chính là người thắng cuộc của cuộc đời. Không cần hao tâm tổn trí tranh đấu chốn hậu cung, cũng không cần nịnh nọt lấy lòng. Hoàng đế tự mình chạy đến. Sủng ái có, địa vị có, tất cả đều có.

Đặt vào ai mà chẳng ngưỡng mộ.

Ai mà chẳng đỏ mắt ghen tị.

Người ngoài chỉ thấy vẻ hào nhoáng bên ngoài, nhưng ai từng nhìn thấy sự cô độc và bi thương khi nàng lặng lẽ rơi nước mắt một mình?

Những đêm khuya tiểu thái tử quấy khóc, nàng bực bội đến cực điểm nhưng lại bất lực. Có được cốt nhục thân sinh rồi, đôi móng vuốt sắc bén trời sinh của nàng cũng dần dần bị mài mòn.

Ta hận hoàng đế đã cưỡng ép mang đến cho nàng những giày vò cả thể xác lẫn tinh thần.

Ta hận chốn thâm cung đã giam cầm nàng.

Ta càng hận chính bản thân mình.

Là sự xuất hiện của ta khiến nàng bị xiềng xích trói buộc, trở thành chim lồng cá chậu.


Bạn có thể dùng phím mũi tên hoặc WASD để lùi/sang chương.