Năm mười lăm tuổi, lễ cập kê của ta, vậy mà ta lại vắng mặt.
Hoàng huynh dẫn theo một đám hoàng thân quốc thích đẩy cửa xông vào, cao tăng Vô Trần của Hộ Quốc Tự, vốn dĩ phải tới cầu phúc cho ta, lại đang xuất hiện trên giường của ta với y phục xộc xệch.
Chúng ta bị hạ dược, vậy mà hắn thà dùng mảnh sứ c ắt vào tay mình, cũng không muốn chạm vào ta.
Hoàng huynh cho hắn hai lựa chọn, một là hoàn tục cưới ta, hai là ban cho ta một dải lụa trắng.
Hắn im lặng hồi lâu, cuối cùng nói: "Thân này của bần tăng, vốn đã hứa với Phật tổ và con dân Đại Thịnh. Nếu Bệ hạ nhất quyết như vậy, bần tăng nguyện lấy một cái ch ết để đổi lấy sự bình an cho Công chúa, bảo toàn thanh danh cho cửa Phật."
Ta nắm chặt chuỗi hạt hắn tặng thuở nhỏ, bước ra từ sau bình phong để giải vây cho hắn.
"Hoàng huynh không cần làm khó Vô Trần đại sư, đây chẳng qua chỉ là một ván cược giữa huynh muội ta mà thôi, ta nguyện đánh cược nguyện chịu thua."
Sắc mặt hắn cứng đờ, giọng nói lộ rõ vẻ giận dữ: "Điện hạ sao có thể hoang đường như vậy! Lấy chuyện chung thân đại sự và thanh danh cửa Phật ra làm trò cá cược?"
Hắn tức giận phất tay bỏ đi: "Từ nay về sau, sơn môn Hộ Quốc Tự, không bao giờ hoan nghênh Công chúa đặt chân tới nữa!"
Hắn không biết rằng ta sẽ không bao giờ quấn lấy hắn nữa, bởi vì ván cược lần này chính là bản thân ta.
Ván cược thua rồi, ta phải đi sang tận vùng biên ải để hòa thân thôi.
(1)
"Hoàng huynh, hãy chuẩn bị mọi việc cho chuyến hòa thân của ta đi."
Hoàng huynh ngồi vững trên đại điện, ánh mắt nhìn ta mang theo chút thương xót.
"Ngọc Ninh, thiên hạ này thiếu gì nam tử tốt, hà tất phải lãng phí thời gian trên người một hòa thượng?"
"Muội là cùng một mẫu thân với trẫm, ván cược này hoàn toàn có thể không tính, trẫm chọn một nữ tử nhà thế gia phong làm Quận chúa rồi gả cho Hô Tà Thiền Vu kia cũng như nhau cả thôi."
Bảy ngày trước, sứ thần Hung Nô cầu hôn Công chúa Đại Thịnh, chiến sự phía Bắc vốn đang căng thẳng, hòa thân trở thành lựa chọn tốt nhất.
Thế nhưng hoàng huynh thương xót ta, muốn thành toàn cho tấm chân tình mà ta dành cho Vô Trần bao năm qua.
Huynh ấy đánh cược với ta, nếu Vô Trần nguyện ý hoàn tục cưới ta, huynh ấy cũng có lý do để bịt miệng các đại thần tiền triều.
Nhưng nếu hắn không nguyện ý, ta phải ngoan ngoãn đi hòa thân ở biên ải.
Tin tức hòa thân đã lan đi năm ngày rồi, Vô Trần vẫn không hề có động tĩnh gì.
Hoàng huynh vì muốn giúp ta một tay, đã giấu ta bày ra "Hồng môn yến" này, muốn gạo nấu thành cơm.
Nào ngờ hữu ý vô tình, Vô Trần thà ch ết cũng không muốn cưới ta.
Ta mỉm cười cay đắng, lắc đầu: "Ngọc Ninh những năm qua hoang đường, nhiều lần làm tổn hại đến thể diện hoàng thất, gây ra cho Hoàng huynh không ít phiền toái, hòa thân chính là bến đỗ tốt nhất của Ngọc Ninh."
"Huống hồ trong hoàng cung đâu đâu cũng thấy hình bóng xưa cũ, nghe nói thảo nguyên bao la, nếu có thể rong ruổi trên mảnh đất rộng lớn ấy, ta nghĩ rồi cũng sẽ quên được hắn thôi."
Hoàng huynh không khuyên ta nữa, chiến loạn phía Bắc ba năm nay đã làm hao người tốn của, ta tự nguyện đi hòa thân đã là kế sách tốt nhất rồi.
Chỉnh đốn lại y phục, lễ cập kê vẫn phải tiếp tục.
Vô Trần đứng trước đạo tràng cầu phúc, hai tay chắp lại, ánh mắt nhìn ta không một chút gợn sóng.
"Bần tăng nguyện vì Công chúa tụng kinh bảy ngày, thứ nhất cầu Công chúa năm năm an khang, phúc thọ dài lâu."
"Thứ hai chúc Công chúa tâm tính dịu dàng, đoan trang hiền thục."
"Thứ ba cầu cho gia quốc mãi an yên, thịnh thế trường ninh."
Hắn nắm lấy mép tay áo, ta nhìn thấy trong ống tay áo giấu một chiếc trâm gỗ khắc.
Hắn từng hứa với ta, ngày cập kê sẽ tặng ta một món quà, mấy ngày trước ta không kìm được nóng lòng, muốn nói với hắn rằng nếu hắn không cưới ta thì ta sẽ đi hòa thân.
Ta lén lút lẻn đến Hộ Quốc Tự, nhìn thấy hắn đang mài chiếc trâm này.
Tiểu sa di bên cạnh hỏi hắn: "Sư phụ, đây là tặng cho vị quý nhân nào vậy? Người mài mỗi ngày, làm rồi lại hỏng, hỏng rồi lại làm, đã hơn hai tháng nay rồi."
Y khẽ thở dài: "Lễ cập kê tặng cho một cố nhân, nhưng ta cứ thấy vẫn chưa đủ tốt, nàng ấy xứng đáng với những gì tốt đẹp hơn."
Ta nấp sau cột trụ, trong lòng ngập tràn hạnh phúc, hóa ra sự lạnh lùng xa cách trước đây của hắn đều là giả vờ cả.
Ngày đó ta hạ quyết tâm, nhất định phải nhân ngày lễ cập kê, làm nũng đòi quà trước mặt mọi người, buộc hắn phải thừa nhận tấm lòng, hoàn tục cưới ta.
Giờ xem ra, lại là ta tự mình đa tình rồi.
Ta không còn quấn lấy bên cạnh hắnnhư trước, mà chỉ cúi người hành lễ.
"Đa tạ Đại sư đã chúc cầu cho ta, nguyện cho hương hỏa Hộ Quốc Tự mãi mãi không dứt, nguyện cho giang sơn Đại Thịnh của ta mãi bền vững."
Hành lễ xong, khi xoay người lại, ta khẽ thì thầm.
"Cũng chúc ngươi được như ý nguyện, giữ trọn thanh đăng cổ Phật, một đời thanh tịnh."
(2.
Sau lễ cập kê còn có cung yến.
Hoàng thân quốc thích và tiểu thư các thế gia ở chính điện chúc thọ ta, Vô Trần cùng chúng tăng nhân Hộ Quốc Tự dùng cơm chay ở điện bên.
Mọi người trong điện chúc tụng lẫn nhau, ánh mắt các tông thân và gia quyến cận thần nhìn ta đầy khinh bạc.
Lời ra tiếng vào vẫn cứ lan truyền.
"Nghe nói chưa, Ngọc Ninh Công chúa hạ loại thuốc đó cho Vô Trần đại sư, mà Vô Trần đại sư thà chếc không theo."
"Đường đường là Công chúa một nước, sao có thể tự hạ thấp mình đến mức ấy?"
"Ngọc Ninh thật quá ph óng đ ãng, làm mất hết thể diện hoàng gia chúng ta rồi."
Hoàng huynh bị một phong quân báo khẩn cấp tám trăm dặm gọi đi, chỉ còn lại mình ta trong điện nghe những lời châm chọc của họ.
Ta không thể chối cãi, vì những lời họ nói đều là sự thật, bao năm qua vì hắn mà danh tiếng của ta vốn đã tan nát.
Ta chỉ đành mượn rượu giải sầu, từng chén rượu trái cây nốc cạn, cũng đã say đến năm phần.
Lâm Tích Vi, đích nữ của Trấn Quốc Công, bưng chén rượu tiến lại gần ta.
"Công chúa điện hạ, hành động anh dũng của người, khắp cung đều đồn thổi cả rồi."
Ả từ nhỏ đã thích tranh hơn thua với ta, lúc này lại càng không thể chờ đợi mà đến mỉa mai ta.
Ta ngước mắt nhìn ả, giọng nói lạnh lùng: "Dám bàn tán chuyện mật của hoàng gia, Lâm Tích Vi, cái đầu trên cổ ngươi còn muốn giữ không?"
Ả cười chế nhạo, lộ ra chiếc vòng hạt trên cổ tay: "Công chúa hà tất phải nóng giận như vậy, nói thật lòng, quả ép không bao giờ ngọt."
"Chiếc vòng tay người cầu xin Vô Trần tặng hồi mười tuổi ấy, ta chỉ cần một câu là lấy được rồi, Vô Trần đại sư thật sự chẳng có chút ý niệm gì với người đâu."
Ta trừng mắt nhìn chằm chằm vào cổ tay ả, trên chuỗi thập bát tử có treo thẻ bạc "Hộ Quốc Tự".
Mặt sau của thẻ khắc chữ "Trần", thứ mà ta đã quá quen thuộc.
Ta theo bản năng sờ vào chuỗi hạt hắn tặng, trên đó chỉ còn lại hai hạt bồ đề cuối cùng, vân hoa thô ráp vốn đã bị ta vân vê đến mức bóng loáng tròn trịa.
Trong phút chốc ta nhớ lại năm mười tuổi, hoa ngọc lan ở Hộ Quốc Tự nở rộ, ta quấn lấy hắn khi đó mới chỉ gặp mặt hai lần để đòi tín vật.
Hắn đỏ mặt từ chối ta: "Công chúa là cành vàng lá ngọc, muốn thứ gì mà chẳng có, bần tăng chẳng có món gì xứng để tặng cho Công chúa cả."
Đến lần thứ ba ta tìm lý do đến Hộ Quốc Tự cầu phúc, hắn rốt cuộc cũng không lay chuyển được ta, đầu ngón tay vê mười tám hạt bồ đề vừa mới xâu xong.
"Chuỗi bồ đề này có thể che chở Công chúa được bình an, Công chúa đừng đùa giỡn với bần tăng nữa."
Khi đó ánh mắt hắn vẫn chưa thanh lãnh như bây giờ, giọng điệu lại càng hiếm thấy sự dịu dàng.
Ta toại nguyện, cười rạng rỡ: "Đã là thứ ngươi tặng ta, thì ta sẽ đeo cả đời, ngươi nhất định phải nhớ lấy ta mãi mãi."
Hắn tuy không hứa, nhưng cũng không tránh né ánh mắt của ta, nâng tay chạm vào đỉnh đầu ta, bảo ta không được nói bậy nữa.
Hương hoa ngọc lan và mùi đàn hương trên người hắn bao trùm khứu giác, khi đó ta cứ ngỡ, hắn đối với ta cũng có vài phần tình ý.
Thế nhưng về sau thì sao?
Hắn phụng chỉ vào cung cầu phúc cho hoàng tử, nghe người khác đùa cợt về quan hệ giữa ta và hắn.
Hắn lạnh mặt phủ nhận, nói với ta chẳng qua chỉ là bèo nước gặp nhau, không hề có chút tình cảm nào.
Ta cầm theo hồ lô đường đặc biệt mang đến cho hắn, khóc đến xé lòng dưới chân tường cung.
Trở về tẩm điện, ta đập vỡ hạt bồ đề đầu tiên.
Ta tự nhủ với lòng, hắn là cao tăng, đương nhiên không thể thừa nhận mình có tình cảm, hãy cho hắn thêm một cơ hội nữa.
Lại sau đó nữa, hắn tránh ta như tránh tà, không chịu gặp ta, nhưng chưa bao giờ từ chối việc đến phủ Trấn Quốc Công để cầu phúc cho Lâm Tích Vi, ta đập vỡ hạt thứ hai.
Hắn đem đống kinh thư ta cất công sưu tầm thiêu rụi, bảo ta đừng phí tâm tư vì y nữa, ta đập vỡ hạt thứ ba.
......
Chuỗi hạt bồ đề trên tay ngày một vơi bớt. Ta hết lần này đến lần khác thuyết phục bản thân rằng hắn không hề vô tình với ta, cứ thế mặt dày mày dạn mà lẽo đẽo theo sau hắn.
Cho đến ngày hôm nay, khi hắn từ chối không chịu cưới ta, nhìn chuỗi hạt trống không trên cổ tay, ta thế mà lại chẳng nỡ đập vỡ nó nữa.
Lâm Tích Vi đung đưa chuỗi hạt trong tay, phát ra những tiếng va chạm lanh lảnh.
Ta nở nụ cười cay đắng, hóa ra thứ ta xem như trân bảo, người khác lại dễ dàng có được đến thế.
Lâm Tích Vi ghé sát lại gần ta: "Phải rồi, ta thấy xót xa cho điện hạ, muốn tác thành lương duyên cho hai người, nên đã kể cho Vô Trần đại sư nghe chuyện người sắp đi hòa thân."
"Người đoán xem y nói gì? Y bảo người hoang đường kiêu ngạo, đây chẳng qua chỉ là thủ đoạn để người giở trò giận dỗi mà thôi."
"Điện hạ, bao năm nay người luôn đè đầu cưỡi cổ ta, thế nhưng riêng chuyện nam nhân này, người đúng là thua một nước rồi."
"Người nói xem, sự si mê đeo bám mấy năm nay của người, chẳng phải rất giống một trò cười hay sao?"
.......

