Khi Hoa Mộc Lan Nở

Chương 6




Nội dung chương đang bị khóa. Vui lòng mở lại quảng cáo
để tiếp tục ủng hộ dịch giả và đọc Chương 6 miễn phí!

Chương 6: HẾT

Từ đó, hắn đóng cửa tu hành, ngày ngày cầu nguyện cho Đại Thịnh và Hung Nô, từ chối gặp bất kỳ ai.

 

Mãi cho đến ba năm sau, nghe tin phương Bắc đại hạn, Ngọc Ninh gửi thư cầu viện, hắn mới cuối cùng chịu bước ra khỏi Hộ Quốc Tự.

 

Hắn quỳ trước hoàng cung ba ngày, khẩn cầu Thánh thượng ân chuẩn, cho phép hắn đi cùng đoàn xe vận chuyển lương thảo, trâu bò đến Hung Nô, hắn muốn thay Hung Nô cầu mưa ban phúc.

 

Thánh thượng cuối cùng cũng nới lỏng khẩu khí: "Ngươi đi xem Ngọc Ninh giúp trẫm cũng tốt, sau khi đến đó đừng làm khó Ngọc Ninh."

 

Sau khi cân nhắc kỹ lưỡng, hắn đeo lên mặt một chiếc mặt nạ dịch dung.

 

Sau khi tới Vương đình Hung Nô, Thiền Vu Hô Tà và Ngọc Ninh đều ở ngoài đón tiếp họ.

 

Vô Trần nấp trong đám đông quan sát Ngọc Ninh, nàng đã sạm nắng đi không ít, trong ánh mắt tuy có chút lo âu, nhưng trông vẫn thần thái rạng ngời.

 

Sau lưng nàng còn có một tiểu cô nương khoảng chừng hai tuổi, khuôn mặt nhỏ nhắn giống hệt nàng.

 

Nàng dồn hết tâm trí vào việc kiểm kê vật tư, không cẩn thận bị mảnh sứ vỡ cắt trúng tay.

 

Vô Trần theo bản năng tiến lên định băng bó cho nàng, lại bị Thiền Vu Hô Tà nhanh chân hơn, hắn xót xa đặt tay Ngọc Ninh lên môi thổi nhẹ, Ngọc Ninh thẹn đỏ mặt bảo hắn buông ra.

 

Người xung quanh đối với Ngọc Ninh đều vô cùng kính trọng, Hô Tà càng nâng niu nàng như bảo vật, Vô Trần vừa mừng vì nàng được hạnh phúc viên mãn, trong lòng lại vừa trào dâng nỗi xót xa âm thầm.

 

Nghi thức cầu mưa được sắp xếp vào ngày hôm sau, Ngọc Ninh trông thấy hắn có chút ngẩn người, nhưng dường như cũng không nhận ra người đang đeo mặt nạ như hắn, chỉ khách sáo một câu.

 

"Đại sư đường xa vất vả rồi."

 

Nhưng đúng đêm đó, mã phu từ Đại Thịnh đến, vô ý làm đổ đèn dầu thú, lại gặp lúc thời tiết hanh khô, thế lửa hung hăng vô cùng.

 

Bị đánh thức, Vô Trần lo lắng cho Ngọc Ninh, giày cũng chưa kịp xỏ đã chạy về phía vương trướng của nàng.

 

Vương trướng bị thiêu rụi đỏ rực cả một vùng, Ngọc Ninh đứng trước trướng kêu gào thảm thiết, những người xung quanh liều mạng ôm lấy nàng.

 

"Để ta vào! Hô Tà và Tiểu Chi vẫn còn ở bên trong! Ta phải vào cứu họ!"

 

"Vương phi, hỏa thế quá lớn, Thiền Vu lệnh cho chúng ta bảo vệ ngài, ngài không thể vào trong đó!"

 

Vô Trần nghiến răng, nhân lúc không ai chú ý, xông thẳng vào biển lửa.

 

Tìm kiếm một vòng trong vương trướng, y phát hiện ở góc phòng Thiền Vu Hô Tà đang cõng con gái Tiểu Chi, vì ngạt khói mà hôn mê bất tỉnh.

 

Trong đầu hắn chợt lóe lên một ý nghĩ, nếu họ biến mất, liệu mình có thể mang Ngọc Ninh rời đi không?

 

Tiếng kêu khóc của Ngọc Ninh quá lớn, hắn lập tức dập tắt ý niệm đó.

 

Hắn không khỏi tự trách bản thân, năm tuổi xuất gia, vốn dĩ mình luôn lấy từ bi làm gốc, những tư tâm ít ỏi suốt mấy năm qua dường như đều là vì Ngọc Ninh.

 

Vô Trần cởi y phục tăng bào của mình, che miệng mũi cho họ, rồi vỗ mạnh để đánh thức.

 

Hô Tà tỉnh lại, cõng Tiểu Chi, vừa nói lời cảm tạ vừa kéo Vô Trần cùng chạy ra ngoài.

 

Vô Trần thấy cây cột gỗ trên đầu sắp sụp xuống, lập tức đẩy Hô Tà về phía cửa thoát hiểm, còn bản thân thì bị cây cột đổ ập trúng, biển lửa lập tức nuốt chửng lấy hắn.

 

"Đừng bận tâm đến ta, mau đi đi!"

 

Hô Tà nhìn ấu nữ trong lòng, đành nghẹn lòng chạy ra ngoài trướng.

 

"Lang quân anh dũng, Hô Tà nhất định ghi lòng tạc dạ ân cứu mạng này, kiếp sau xin báo đáp!"

 

Vô Trần mỉm cười, kiếp sau sao?

 

Ý thức dần dần tan rã, trong cơn mê man, hắn như thấy được kiếp sau, Ngọc Ninh năm mười lăm tuổi, dưới gốc cây ngọc lan, hắn đeo chuỗi Thập bát tử ấy lên tay nàng, rồi ôm lấy Ngọc Ninh vào lòng, hai người cuối cùng đã được bạc đầu không chia lìa.

 

Ngọc Ninh thấy phu quân và con bình an bước ra, không kìm được rơi lệ.

 

Đúng lúc này, chiếc trâm hoa ngọc lan trong túi áo tăng bào của Vô Trần rơi ra ngoài.

 

Ngọc Ninh nhìn chiếc trâm ấy mà ngẩn người.

 

Đứa trẻ nhặt chiếc trâm lên: "Mẫu phi, chiếc trâm đẹp quá, rất hợp với mẫu phi."

 

Đứa trẻ cài chiếc trâm lên búi tóc nàng, nàng lại càng khóc dữ dội hơn.

 

Người cũ đã mất, cuộc sống của nàng hiện tại cũng rất viên mãn, mọi thứ cũng như một giấc mộng thuở thiếu thời mà thôi.

 

(Hoàn)


Bạn có thể dùng phím mũi tên hoặc WASD để lùi/sang chương.