Kinh Hoa Trú Dạ - Bánh Anh Đào

Chương 107: Ma da (12)




Nội dung chương đang bị khóa. Vui lòng mở lại quảng cáo
để tiếp tục ủng hộ dịch giả và đọc Chương 107 miễn phí!

– Anh Tạ! A Chu!

Nghe có người gọi mình, Tạ Dung và Chu Kỳ quay đầu lại. Bên ngoài tiệm sách, Thôi Dập và một nữ lang đội mũ có rèm lụa mỏng che mặt đang đứng cùng đám tôi tớ, hầu gái.

– Hai người cũng đến chợ Đông chơi đấy à?

Thôi Dập cười hỏi, vẻ mặt rạng rỡ như thể vừa tình cờ gặp được bạn tốt.

“Người anh em, giọng điệu và vẻ mặt của anh hơi lố rồi đấy…” Chu Kỳ thầm trêu ghẹo như vậy nhưng ngoài mặt lại tỏ ra “mừng rỡ vì tình cờ gặp gỡ”. Tạ Dung thì chỉ mỉm cười.

Thôi Dập giới thiệu nữ lang đi cùng mình với Tạ Dung và Chu Kỳ:

– Đây là nữ lang nhà Bùi Lưu thủ ở Đông Đô. Còn đây là Tạ Thiếu khanh của Đại Lý Tự và Chu Tướng quân của Cấm Vệ.

Nữ lang vén rèm lụa lên để lộ khuôn mặt đẹp tựa hoa phù dung. Nàng ấy khẽ cúi chào Tạ Dung và Chu Kỳ. Tạ Dung và Chu Kỳ cũng chào đáp lễ.

Thôi Dập vẫn hỏi:

– Không ngờ lại gặp hai người ở đây. Hai người đến chợ Đông mua gì thế?

Chu Kỳ liếc nhìn nữ lang nọ một cái. Gò má nàng ấy thoáng ửng hồng, nụ cười trên môi có vẻ hơi ngượng nghịu. Chu Kỳ cực kỳ muốn nhắc nhở anh em của mình là con gái nhà người ta đã nhận ra rồi, đừng nhắc tới chuyện này nữa… Đúng là không nên bày cho anh chàng này cái kế dở hơi như thế.

Cảm thấy xấu hổ giùm Thôi Dập, Chu Kỳ quay sang nhìn Tạ Dung thì thấy chàng vẫn điềm nhiên như không. Nàng bất giác tự hỏi: “Hình như mình ‘dễ thẹn thùng’ quá rồi nhỉ?”

Chào hỏi xã giao xong, Thôi Dập mỉm cười nói với Bùi tiểu nương tử:

– Nàng cứ vào dạo một vòng xem có thích quyển sách nào không.

Giọng điệu của anh nghe có vẻ dịu dàng, khác hẳn những khi nói chuyện với Tạ Dung và Chu Kỳ.

Nữ lang mỉm cười gật đầu, xin phép Tạ Dung và Chu Kỳ rồi đi vào tiệm sách xem thử. Chủ tiệm sách và người giúp việc đang ngủ gật thì bị đám nam thanh nữ tú giàu có này đánh thức. Người giúp việc vội vàng đến dẫn đường.

Thôi Dập do dự nhìn hai người Tạ Dung. Chu Kỳ gần như chẳng chịu nổi nữa, vội vàng xua xua tay. Thôi Dập thấy thế còn cố ra vẻ, nhỏ giọng giải thích:

– Người Lạc Dương mà, các tiểu nương tử…

Chưa nói hết câu anh đã vội vã sải bước vào trong tiệm sách.

Đích Lư cúi gằm mặt cố nén cười lại. Tuyệt Ảnh cũng cúi đầu cười trộm.

Chu Kỳ nhìn Tạ Dung, Tạ Dung mỉm cười nhìn lại nàng.

Chu Kỳ mấp máy môi “vạch trần” ý đồ xấu xa của Thôi Dập:

– Khoe mẽ đấy!

Tạ Dung chỉ mỉm cười.

Chu Kỳ nhớ lại phép so sánh mà mình từng nghĩ đến: “Ba người mình đang ăn cơm tập thể với nhau, đến bữa thì tự dưng có người được mời riêng đi ăn quán. Giờ Thôi Dập không chỉ được ‘mời riêng đi ăn quán’ trước, mà còn được mời đến ‘quán ăn’ cực tốt nữa. Một tiểu nương tử vừa xinh đẹp, vừa thông minh, tính tình khá ôn hòa, gia thế cũng môn đăng hộ đối với Thôi Dập. Nàng ấy quả là một người hoàn hảo, đứng cạnh Thôi Dập hệt như một đôi người ngọc vậy. Bảo sao thằng nhóc Thôi Dập lại muốn khoe khoang như thế. Tạ Thiếu khanh thì chậm một bước, không được ‘mời riêng đi ăn quán’, đã vậy còn quyến luyến một đứa như mình nữa chứ.”

Nghĩ vậy, Chu Kỳ bỗng dưng cảm thấy hơi áy náy.

Chắc là sợ Tạ Dung và Chu Kỳ đợi lâu, Bùi tiểu nương tử trở ra rất nhanh. Thôi Dập vừa cầm hai quyển sách mà nàng ấy đã chọn, vừa hỏi:

– Không chọn thêm mấy quyển nữa hả?

Bùi tiểu nương tử lắc đầu cười đáp:

– Thế này là đủ rồi, đọc xong rồi lại đến tìm tiếp.

Thôi Dập gật đầu, không cần người hầu mà tự mình cầm sách đi trả tiền.

Đám người đi ra khỏi tiệm sách. Thôi Dập đề nghị đi dạo hàng tơ lụa ở phía Nam một vòng.

Bùi tiểu nương tử cười nói:

– Hay chúng ta đi dạo nơi khác đi. Tiệm đồ cổ, hàng đao kiếm gì đều được cả.

Rõ ràng là nàng ấy thấy ngại khi để Tạ Dung và Chu Kỳ phải đi theo mình.

Thôi Dập cười nói:

– Họ cũng muốn đến đó mà. Lần trước cá cược, anh Tạ thua A Chu hai thớt gấm thượng hạng nhưng vẫn chưa trả, phải không anh Tạ?

Nói đoạn, Thôi Dập nhìn về phía hai người.

Tạ Dung gật đầu:

– Ừ, vẫn chưa trả.

Chu Kỳ coi như nhìn rõ bộ mặt thật của Thôi Dập. Nhưng dù sao hai người cũng là anh em, không tiện vạch trần Thôi Dập trước mặt người trong lòng nên đành hùa theo Tạ Dung nói dối giúp anh, nàng nói với Tạ Dung:

– Tôi sẽ chọn thớt nào đắt nhất, anh coi chừng túi tiền của mình đấy nhé.

Tạ Dung mỉm cười:

– Được thôi.

Bùi tiểu nương tử nhìn Tạ Dung và Chu Kỳ rồi nhìn sang Thôi Dập với ánh mắt hơi trách móc, mím môi cười khẽ.

Chu Kỳ cho rằng với tính cách của Thôi Dập, hẳn là anh sẽ mua hàng theo cách mà nàng đã nói trước đây, cứ chọn những thứ tốt và đắt nhất: “Cái này với cái kia không lấy, còn lại đều gửi đến phủ của ông Bùi đi”.

Nào ngờ hôm nay Thôi Dập, người vốn xuề xoè vô tâm hơn hai mươi năm trời, lại đột nhiên trở nên tinh ý lạ thường. Anh không hề tự ý quyết định mà chỉ lẳng lặng đi bên cạnh Bùi tiểu nương tử, chỉ cần nàng ấy liếc nhìn món nào lâu hơn một chút là anh ra hiệu cho chủ tiệm ghi lại.

Bùi tiểu nương tử vội ngăn cản:

– Ta chỉ xem qua loa vậy thôi chứ nhiều thế này sao mà mặc cho xuể? Vả lại, có vài thớt không hợp với ta, mua về cũng chỉ bỏ đó. Một hai năm sau hoa văn đã lỗi thời rồi. Như vậy thì lãng phí lắm.

Thôi Dập im lặng một lát rồi khẽ nói:

– Ta thấy nàng mặc kiểu nào cũng đẹp hết mà.

Khuôn mặt mỹ lệ của Bùi tiểu nương tử lập tức ửng hồng.

Cửa tiệm không lớn lắm, Chu Kỳ lại là người luyện võ nên tai mắt cực kỳ tinh tường. Mặc dù Thôi Dập nói “khẽ” nhưng nàng vẫn nghe rõ mồn một. Chu Kỳ không khỏi thầm chậc chậc hai tiếng rồi lại nhìn sang Tạ Dung.

Tạ Dung lại chăm chú xem vải thật:

– Tấm này đẹp ghê.

Chu Kỳ nhìn sang, đó là một thớt vải sa Ích Châu màu lam sẫm. Màu vải tựa như bầu trời đêm mùa hạ, trong sắc lam pha lẫn ánh tím, một vẻ đẹp trầm lắng lại ẩn chứa nét kiêu sa và kín đáo.

Tạ Dung nói với Chu Kỳ:

– Hợp với nàng đấy.

Chu Kỳ cười nói:

– Sao tôi lại thấy nó hợp với anh hơn nhỉ? May một chiếc áo vải sa cổ chéo, tay áo rộng thùng thình, không thắt đai lưng, khoác vào ngồi trong gió đêm gảy đàn thổi tiêu, trông hệt như người thời Ngụy Tấn ấy.

Chu Kỳ lại nhìn tấm vải sa:

– May y phục nữ kể ra cũng ổn, tốt nhất là may váy, rồi nhờ thợ dùng chỉ bạc thêu lên những vì sao.

“Chẳng biết đến bao giờ mới được cùng A Kỳ mặc chung y phục được may từ một thớt vải sa đây…” Tạ Dung nghĩ vậy nhưng ngoài miệng lại mỉm cười nói:

– Nghe nàng nói đúng là may y phục nữ hợp hơn.

Tạ Dung vô cùng hối hận vì hành động đường đột đêm qua của mình. Nàng vốn đã có tâm sự, vậy mà mình còn nói những lời như vậy nữa… Hôm nay mắt nàng có quầng thâm nhàn nhạt, có lẽ đêm qua ngủ không ngon giấc.

Đám Thôi Dập bên kia đã chọn đồ xong bèn cùng hai người Tạ Dung, Chu kỳ đi ra. Sau đó, đám người lại đổi sang một tiệm khác. Dạo hết các cửa tiệm, bọn họ lại cùng nhau uống trà, ăn bánh ngọt và xem diễn xiếc. Mãi đến lúc chợ Đông sắp đóng cửa, cả đoàn người mới ra về.

Thôi Dập và Bùi tiểu nương tử đi về phía Bắc, còn Tạ Dung và Chu Kỳ đi về phía Tây.

Nhìn Thôi Dập cưỡi ngựa theo sát xe của Bùi tiểu nương tử, thỉnh thoảng lại quay đầu nói chuyện với cô gái ngồi trong buồng xe, Chu Kỳ mỉm cười nói:

– Tốt thật, tốt thật…

Quay đầu nhìn nụ cười đó của Chu Kỳ, Tạ Dung bỗng thấy xót xa. Nếu không có biến cố ấy, A Kỳ có lẽ cũng sẽ giống như Bùi tiểu nương tử, từ nhỏ có cha anh che chở, lớn lên trong gia đình quyền quý, sau đó lấy một lang quân môn đăng hộ đối, sinh con đẻ cái, an nhàn vô lo.

 

*

Lời của tác giả:.

Hôm nay là một ngày Thôi Dập vui vẻ “phản công”.

Thôi Dập: Cho hai vợ chồng anh suốt ngày bắt tôi ăn “cơm chó” này. Hôm nay thì đến phiên hai người rồi nhé, ha ha ha…

– Hết chương 107 –


Bạn có thể dùng phím mũi tên hoặc WASD để lùi/sang chương.