Kinh Hoa Trú Dạ - Bánh Anh Đào

Chương 3: Nhà ma ám (3)




Nội dung chương đang bị khóa. Vui lòng mở lại quảng cáo
để tiếp tục ủng hộ dịch giả và đọc Chương 3 miễn phí!
*Chương này có nội dung ảnh, nếu bạn không thấy nội dung chương, vui lòng bật chế độ hiện hình ảnh của trình duyệt để đọc.

Chu Kỳ đi vào nhà sau. Một hầu gái rụt rè đang đứng đợi bên cạnh cửa, trông thấy nàng đến bèn đi lên hành lễ. Có lẽ vì ít gặp người lạ nên em chỉ lí nhí gọi “đạo trưởng” rồi cúi đầu dẫn đường.

 

Hầu gái mặc áo ngắn màu tro có kiểu dáng khá đứng tuổi. Cái áo này đã hơi chật, phần dưới còn nối thêm một đoạn vải, nhưng hầu gái vẫn mang bao tay áo bảo vệ, có lẽ là em quý bộ đồ này lắm.

 

Chu Kỳ dịu dàng hỏi:

 

– Em là người hầu của cụ hay của bà?

 

Hầu gái ngập ngừng đáp:

 

– Dạ trong nhà không phân việc như vậy đâu. Lúc thì phụ bếp, lúc lại quét dọn, có khi em còn may vá cho cụ nữa ạ.

 

Chu Kỳ ngạc nhiên hỏi:

 

– May vá, nấu nướng gì em cũng rành hết hả? Em giỏi ghê đó.

Hầu gái đỏ mặt, cười bẽn lẽn.

 

Toà nhà này không rộng lắm, chỉ đi mấy bước là tới sảnh đường của gian nhà chính. Vườn hoa ở dưới thềm trước nhà chính trồng cây hành. Mùa này lá hành héo khô cả rồi, chờ xuân sang là đâm chồi trổ lá lại ngay.

 

Dân chúng Trường An phong nhã lắm, chuộng trồng hoa cỏ, cây cảnh đẹp đẽ trước thềm nhà. Bởi thế, Chu Kỳ chẳng mấy khi gặp được một nhà có sở thích giản dị, mê trồng rau như mình. Nàng từng trồng mầm tỏi trong bồn hoa Đông Hán ở nha môn Can Chi vệ. Tỏi lên khá tươi tốt, cắt vào xào với trứng gà ăn ngon ra trò. Hơn nữa, không ngờ nhà này lại còn buôn bán cây cỏ nên Chu Kỳ cảm thấy chuyện này lại càng hiếm thấy hơn nữa.

 

Một bà lão vóc người thấp bé, gầy nhom đi ra đón.

 

Biết đây chắc chắn là mẹ của Triệu Đại Lang, Chu Kỳ khẽ phẩy phất trần, thi lễ rồi chào bà cụ một câu.

 

Triệu mẫu nhìn Chu Kỳ một lượt, mời nàng vào nhà ngồi nói chuyện.

 

Chu Kỳ ngồi trên sạp cũng nhìn lại Triệu mẫu. Bà lão này chải tóc gọn gàng, mặc chiếc áo màu nước tương giống kiểu với hầu gái ban nãy, tay đeo đôi vòng bạc chạm khắc bản to, có lẽ vì sợ lạnh nên không đeo sát da mà đeo ngoài tay áo. Bà ta có mí mắt hơi sụp, cánh môi mỏng tanh, khoé miệng đầy nếp nhăn, đầu teo đít tóp trông như hạt táo tàu.

 

– Nghe đứa ở nói, đạo trưởng quen biết chư vị quý nhân ngoài nhà trước?

 

Chu Kỳ khẽ mỉm cười:

 

– Bần đạo từng giải đáp nghi hoặc cho Thôi lang quân của phủ Kinh Triệu. Ngài ấy tin tưởng bần đạo lắm. Hôm qua bần đạo vừa gieo một quẻ cho Tạ lang quân của Đại Lý Tự.

 

Triệu mẫu chậm rãi gật đầu.

 

– Nghe người quý phủ nói, mấy ngày nay cụ thường mơ thấy ác mộng ghê lắm phải không ạ?

 

Triệu mẫu rút khăn trong tay áo ra lau nước mắt.

 

– Đạo trưởng bói giúp con của lão một quẻ đi. Giấc mơ đó ghê lắm. Trong mơ, nó nằm ở nơi tối om, mình mẩy bê bết máu, miệng cứ kêu oan mãi.

 

– Trong mơ còn có gì khác nữa không?

 

Triệu mẫu lắc đầu đáp:

 

– Chỉ nhiêu đó thôi.

 

Chu Kỳ gật đầu.

 

– Đạo trưởng có đạo hạnh cao thâm, lại quen biết với các vị quan lớn, xin ngài giúp con lão với! Con trai lão… sợ là lành ít dữ nhiều rồi.

 

Nói đoạn, Triệu mẫu bỗng khóc nức nở.

 

Đúng lúc này, một người phụ nữ trẻ vội vàng bước vào phòng.

 

Ánh mắt Chu Kỳ ngời lên. Người phụ nữ này khoảng hơn hai mươi tuổi, mắt hạnh, mày liễu, vòng eo thon thả, mặc áo ngắn màu xanh ngọc phối với váy dài vải bông màu lam hơi cũ, quàng dải gấm màu ngọc lam. Tuy chỉ là y phục thường ngày nhưng trông trang nhã cực kỳ.

 

– Mẹ ơi, mẹ lại khóc nữa rồi. Con đã nói rồi mà, phu quân chắc chắn sẽ bình an thôi.

 

Giọng nói của cô lịch thiệp và nhã nhặn làm sao, nghe khác hẳn giọng Sơn Nam* của Triệu mẫu.

Nguyên văn “山南道” (Sơn Nam đạo): đây là một khu vực trong mười khu vực hành chính thời nhà Đường, nay là vùng Hồ Bắc (Trung Quốc).

Triệu mẫu nín khóc, cầm khăn tay lau mắt, sầm mặt chẳng nói gì nữa. Chu Kỳ và người phụ nữ trẻ chào nhau. Chu Kỳ khuyên nhủ:

 

– Cụ với cô không cần lo lắng quá đâu. Bần đạo từng xem ngày sinh tháng đẻ của cậu Triệu nhà mình rồi. Quẻ ứng là cậu hưởng phúc tới tận bảy mươi lận, sao mà yểu mệnh được?

 

– Thật chứ?

 

– Thật sao?

 

Triệu mẫu và người phụ nữ trẻ đồng thanh hỏi lại.

 

– Đương nhiên rồi! Có điều… ngày sinh tháng đẻ là số mệnh tiên thiên. Giống như một cái cây vậy, hạt giống tốt là một chuyện, nhưng nếu gieo trồng ở nơi đất đai cằn cỗi, khí hậu khắc nghiệt, thậm chí còn nhiều sâu bệnh… thì đó gọi là số mệnh hậu thiên xấu. Con người cũng vậy thôi. Nếu đức hạnh bản thân, mệnh cách thân nhân, phần mộ tổ tiên, phong thuỷ nhà cửa,… mà bất ổn thì sẽ ảnh hưởng xấu đến số mệnh của người đó. – Chu Kỳ chuyển sang đề tài khác. – Bần đạo thấy tướng mạo của cụ và cô đều sang quý cả. Lẽ nào là…

 

Người phụ nữ trẻ lắc đầu, cầm khăn che miệng nói:

 

– Tuy gia trạch mang tiếng xui xẻo nhưng nhà tôi đã sống ở đây mấy năm rồi mà có gặp điều gì bất thường đâu.

 

– Chuyện này thì chưa chắc!

 

Bà lão nói có vẻ ẩn ý.

 

Chu Kỳ hỏi Triệu mẫu:

 

– Ồ? Cụ biết chuyện gì sao?

 

Triệu mẫu mím môi, một lúc sau mới nói:

 

– Lão chỉ thấy nó hơi u ám. Ngày trước thật sự không nên mua tòa nhà này…

 

Giọng điệu có vẻ hối hận lắm. Ngoài cửa có một người hầu đến bẩm là người của quan phủ đã về rồi.

 

Vợ Triệu Đại Lang đứng lên:

 

– Có người của quan phủ tìm giúp rồi, chắc nay mai phu quân sẽ quay về cũng nên. Giờ chúng ta là thần hồn nát thần tính đấy thôi.

 

Chu Kỳ mỉm cười, không tiếp lời. Triệu mẫu bỗng nhiên nói:

 

– Cô đi bế thằng Kế Tổ lại đây cho đạo trưởng xem thử, coi nó có khắc cha nó không.

 

Vợ Triệu Đại Lang bỗng sững ra, nhìn Triệu mẫu chằm chằm, nhưng cuối cùng cô vẫn lễ phép đáp “vâng” rồi mời Chu Kỳ chờ một lát.

 

Chu Kỳ gật đầu, liếc nhìn Triệu mẫu một cái rồi khẽ chau mày như đang suy nghĩ điều gì. Chẳng mấy chốc vợ Triệu Đại Lang bế một đứa bé chừng một tuổi đến. Đứa bé trắng trẻo đáng yêu, đang ngủ ngon lành trong chăn. Chu Kỳ nhìn kỹ đứa bé thật kỹ rồi cười nói với Triệu mẫu:

 

– Bé có tướng mạo tốt lắm, không hề xung khắc với cha mẹ.

 

Triệu mẫu gật đầu, có vẻ mệt mỏi, phất tay nói:

 

– Bế nó về đi.

 

Người phụ nữ trẻ lại hành lễ rồi bế đứa bé đi. Chu Kỳ hỏi han Triệu mẫu mấy câu, thấy chẳng có gì mới mẻ bèn ngỏ ý muốn đi một vòng quanh nhà xem thử. Triệu mẫu định tự mình dẫn nàng đi xem, Chu Kỳ nói:

 

– Không dám làm phiền cụ. Cụ cứ sai một đứa hầu dẫn đường cho bần đạo là được rồi.

 

Hầu gái dẫn Chu Kỳ vào nhà ban nãy tiếp tục đưa nàng đi dạo một vòng.

 

Toà nhà này không rộng lắm, phía trước là nhà chính, phía sau là sân, hai bên có thêm hai dãy nhà ngang*, sau cùng là một khoảnh vườn nhỏ. Có vẻ chủ nhà cũ là một người tao nhã. Trong khoảnh vườn nhỏ ấy thứ gì cũng có, nào vườn hoa, nào ao cá, nào bàn đá để đánh cờ. Chỉ tiếc rằng bây giờ tất cả đều bị bỏ hoang cả rồi. Viền gạch quanh vườn hoa bị dỡ gần hết, sửa vườn hoa thành luống trồng rau. Ao cá cũng bị san phẳng, nếu không thấy bờ đá thì chả ai nhận ra đó từng là cái gì. Bàn đá để đánh cờ vẫn còn, nhưng ghế ngồi thì đã nứt từ lâu.

* Nguyên văn “跨院” (khoá viện): gian nhà phụ xây liền kề với nhà chính. Nhà chọn từ “nhà ngang” có nét nghĩa tương tự để biên tập, bạn đọc có ý hay hơn xin góp ý cho nhà với nhé. Hình tham khảo cuối chương (Tham khảo Baidu, truy cập ngày 13/11/2023).

Chu Kỳ chỉ vào một gian phòng khách sau vườn, hỏi:

 

– Nơi này còn có một phòng khách nhỏ nữa à?

 

Nàng đến gần xem thử, thấy phòng khách này có vẻ không được tu sửa lại như mấy gian phía trước, nhưng cửa nẻo vẫn còn khá sạch sẽ.

 

– Trong nhà không dùng đến nên chẳng sửa sang gì, chỉ quét dọn sơ thôi ạ. Bà chủ thấy mùa hè ở đó thoáng mát nên thỉnh thoảng sẽ đến nghỉ trưa, đôi khi cũng ra đây ngồi đọc sách hoặc hóng gió. Bà nói ngồi ở đây thấy bình yên đấy ạ.

 

Đưa mắt nhìn một vườn đầy rau xanh, Chu Kỳ gật gù, thầm nghĩ: “Ừm, cũng bình yên đấy.”

 

Sân sau có một cánh cửa, bên trên có một ổ khoá to tướng. Chu Kỳ ghé mắt xem xét, thấy ổ khoá đã gỉ sét cả rồi.

 

Hầu gái khẽ nói:

 

– Nghe nói hồi trước ở bên ngoài cánh cửa này có người chết nên ông chủ cho khoá cửa lại, từ đó tới giờ chưa bao giờ mở ra cả.

 

Chu Kỳ “ồ” một tiếng, gật đầu.

 

Chu Kỳ cảm thấy khu vườn này có vẻ đẹp rất riêng, bèn đi dạo thêm một vòng nữa. Vừa đi, nàng vừa nói chuyện phiếm với hầu gái. Cũng chỉ là dăm ba chuyện vặt vãnh như: “Em tới nhà họ Triệu giúp việc từ khi nào?”, “Cụ bà, ông chủ và bà chủ có tốt với em không?”, “Trong nhà có mấy người hầu, tính nết họ thế nào?”, “Ông chủ có thương bà chủ không?”,… mà thôi.

 

Hầu gái khá nhút nhát, kiệm lời, nhưng có lẽ là thấy Chu Kỳ hiền lành nên nói chuyện một hồi cũng dạn dĩ và cởi mở hơn.

 

– Ông chủ thương bà chủ lắm ạ.

 

Hầu gái hé môi cười:

 

– Bà chủ mà nói chuyện với đàn ông là ông chủ ghen ngay. Vì thế bà nhà em chẳng mấy khi đi ra ngoài.

 

Chu Kỳ cũng cười:

 

– Đúng là hiếm có ông chồng nào lại thương vợ như thế! Bà chủ nhà em trông cũng hiền lành. Chắc hai người họ chả bao giờ cãi nhau đâu nhỉ?

 

– Đâu có…

 

Hầu gái hơi ngập ngừng, qua một hồi lâu mới kể tiếp:

 

– Mấy ngày trước em đang quét sân thì loáng thoáng nghe tiếng ông với bà cãi nhau đấy ạ.

 

– Hai vợ chồng ân ái như thế, sao mà cãi nhau vậy chứ?

 

– Hai người nói nhỏ lắm. Em chỉ nghe được là “có người” gì đó thôi.

 

Chu Kỳ gật đầu, cười nói:

 

– Chắc là có người mua cây quỵt tiền, ông nhà em kể cho bà nghe, rồi bà với ông cùng nhau mắng người nọ. Vì thế em nghe nhầm thành họ cãi nhau cũng nên.

 

Hầu gái nhíu mày, định lắc đầu nhưng rồi cũng chỉ gật đầu.

 

Chu Kỳ trở lại chỗ Triệu mẫu, nói rằng toà nhà này đúng thật là có khí âm, nàng phải về chuẩn bị lập đàn làm pháp mới được.

 

Triệu mẫu đưa cho nàng một túi tiền. Chu Kỳ vẫy phất trần, mỉm cười nói:

 

– Chờ lệnh lang trở về rồi cụ cúng cho bần đạo cũng không muộn.

 

Triệu mẫu ngẫm nghĩ rồi gật đầu đồng ý:

 

– Nhờ Chu đạo trưởng hỏi các vị quan lớn giúp cho lão với. Chút tiền này không tính là gì, sau này lão sẽ còn hậu tạ ngài thêm nữa.

 

Chu Kỳ nói cảm tạ rồi cáo từ. Nàng bước ra khỏi nhà họ Triệu, đang định đi vòng ra phía sau xem chỗ “vô cùng xui xẻo” kia mặt ngang mặt dọc thế nào, chợt thấy Thôi Dập và Tạ Dung đang đứng nói chuyện với Thịnh An Quận công. Bọn họ vẫn chưa đi kia à?

 

Tổ tiên của Thịnh An Quận công là một trong những khai quốc công thần. Nhiều năm trôi qua, khai quốc công thần chỉ còn lại một nhà này. Nghe nói trước đây nhà họ cũng từng bị biếm tước, tịch thu gia sản, mặc dù sau này được trả lại nhưng vẫn chịu tổn thất nặng nề.

 

Hai đời nhà Thịnh An Quận công này đều rất mực an phận, luôn lo sợ không biết ngày nào đó chiếc mũ quan của mình bị Hoàng Đế tước mất. Phen này chắc là thấy ông trời con Thôi Dập xuất hiện ở phường Thăng Bình, sợ mình đã gây ra chuyện gì nên mới tới nghe ngóng thử, hoặc cũng có thể chỉ là tới bắt chuyện xã giao, tạo quan hệ mà thôi.

 

Thật ra Thịnh An Quận công Mục Vịnh vẫn còn rất trẻ, độ chừng hai lăm hai sáu tuổi, diện mạo cực kỳ tuấn tú, chỉ là hơi “nữ tính”. So với Thôi Dập hùng hổ và Tạ Dung lạnh lùng đang đứng bên cạnh, hắn giống như chú thỏ bằng gạo nếp bày bán trên phố vào tết Trung thu.

 

Chu Kỳ đi đường vòng qua con hẻm phía sau, vừa đi vừa nghĩ ngợi: “Thế thì Thôi Dập chẳng khác nào cây kẹo tranh đường* hình hổ trong tết Nguyên đán, mang tiếng là vua của muôn loài chứ thực ra lại ngọt ngào và hơi dính răng. Còn Tạ Thiếu Khanh ấy à, chắc là giống cái bánh ú* trong ngày tết Đoan ngọ, mã đẹp, mùi thơm, nhưng ăn vào rồi… sợ là khó tiêu lắm đấy”

* Nguyên văn “粽子” (tống tử): còn gọi là bánh bá trạng, bánh ú. Đây là một món bánh truyền thống của Trung Quốc, thường ăn vào Tết Đoan Ngọ (Tham khảo Baidu, truy cập 1/11/2023).


Bạn có thể dùng phím mũi tên hoặc WASD để lùi/sang chương.