Ký Sự Nguyệt Hoè Thụ - Tung Hổ Khứu Hoa

Chương 49




Nội dung chương đang bị khóa. Vui lòng mở lại quảng cáo
để tiếp tục ủng hộ dịch giả và đọc Chương 49 miễn phí!

Chẳng ai nói với ai lời nào, Chương Vọng Sinh một tay ôm chặt lấy cô, tay kia kéo cửa đóng lại, trong lúc hỗn loạn sờ thấy then cài liền gạt phắt qua. Anh không biết tại sao cô đột nhiên tới đây, cũng không biết mục đích cô làm vậy là gì, đầu óc mụ mị cả đi, anh chỉ biết cạy mở đôi môi cô ra rồi tiến sâu vào bên trong. Anh m*t lưỡi cô thật mạnh, dư vị ấy vẫn luôn khiến anh không cách nào quên được, nay có lại được, anh tự nhiên cảm thấy biết ơn cô vô cùng.

Mới vài ngày trước cô còn đối xử với anh như kẻ thù không đội trời chung, công khai nhục mạ anh, vậy mà lúc này cô lại chạy đến tìm anh. Trái tim Chương Vọng Sinh trở nên mềm yếu vô cùng, anh vốn chẳng bận tâm đến những điều đó, anh biết cô đau lòng, là anh có lỗi với cô. Bất kể lần này cô muốn làm gì, vậy cứ để cô làm đi, cô muốn đối xử với anh thế nào cũng được. Nhưng anh chẳng ngờ, cô vừa tới đã hôn anh một cách triền miên và mãnh liệt đến thế.

Nam Bắc vừa th* d*c vừa cắn môi anh. Ở trường, tinh thần cô cứ bất định mãi, muốn chạy tới hỏi anh cho ra lẽ. Thật ra cô không biết anh đã đi hay chưa, nhưng dù đi hay chưa, cô cũng phải tìm anh cho bằng được. Khoảnh khắc anh mở cửa, tim cô đập thình thịch, chẳng màng gì nữa hết.

Cô không nằm mơ, người đang ôm cô đây là một Chương Vọng Sinh bằng xương bằng thịt. Cô vô cùng vội vã, vội vã hôn anh, vội vã ôm anh. Cô lần mò tìm tới những chiếc cúc áo sơ mi, muốn cởi chúng ra. Chương Vọng Sinh đã hoàn toàn trở nên mê loạn, anh muốn giúp cô, nhưng Nam Bắc đã trực tiếp giật đứt cúc áo, chiếc cúc rơi xuống đất, lăn tới một góc.

Mọi chuyện diễn ra quá nhanh, cũng quá hỗn loạn. Chương Vọng Sinh cảm thấy hơi chóng mặt, anh chưa từng thân mật với ai như thế, dư vị của nụ hôn quá đỗi tê dại, cơ thể run lên một cái là linh hồn cũng run rẩy theo một cái.

Ngoài hành lang vang lên tiếng bước chân và tiếng trò chuyện. Chương Vọng Sinh nghe ra là mấy người bạn đồng hành, Trịnh Phong Niên quả nhiên tới gõ cửa: “Vọng Sinh, mở cửa đi, ra nếm thử vịt quay này!” Lại là một tràng cười: “Vọng Sinh, lão Trịnh mời chúng ta ăn vịt quay, phòng cậu rộng, ăn ở phòng cậu nhé!”

Chương Vọng Sinh một tay tì vào cửa, một tay vòng ôm lấy cô. Nam Bắc ngước mặt lên nhìn yết hầu anh chuyển động, lông mi rủ xuống thật sâu. Cô thấy anh thực sự rất tuấn tú, từ nhỏ cô đã thấy anh đẹp trai, đây là sự thật. Máu nóng dồn hết lên đại não Chương Vọng Sinh: “Cảm ơn mọi người, tôi…”

Tay Nam Bắc cứ theo bản năng mà di chuyển, cô chẳng cần biết bên ngoài là ai, cứ thế mà làm. Mặt Chương Vọng Sinh đỏ bừng lên trong nháy mắt, lỗ tai cũnh nóng bừng, cơ thể tĩnh lặng bấy lâu bị k*ch th*ch đến mức co thắt, suýt chút nữa thì r*n r* thành tiếng.

“Vọng Sinh, Vọng Sinh, cậu sao thế?” Người bên ngoài vừa nói vừa cười, cũng không quá để tâm, không biết anh ở trong phòng lề mề cái gì mà không mở cửa.

Chương Vọng Sinh nắm chặt cổ tay cô, không để cô đụng chạm lung tung nữa.

“Anh Trịnh, mọi người ăn đi, tôi ăn rồi, hơi nhức đầu nên muốn nghỉ ngơi sớm.” Anh cảm thấy giọng mình chắc chắn rất kỳ quặc, sợ người ta nghe ra. Nam Bắc cứ ngửa đầu nhìn anh, anh cúi xuống, ánh mắt hai người chạm nhau, cô chợt mỉm cười đầy tinh quái, giống như đang nhịn cười để bày trò nghịch ngợm.

Bên ngoài, Trịnh Phong Niên và mấy người kia vẫn còn trêu chọc: “Thật sự không ăn à? Thế bọn này ăn nhé, mai đừng có mà hối hận!”

Chương Vọng Sinh hít thở sâu: “Không sao, mọi người ăn đi.”

Tiếng bước chân của họ cuối cùng cũng xa dần, âm thanh cũng nhỏ hẳn đi.

Đôi môi hồng nhuận của Nam Bắc hé mở: “Em cũng muốn ăn đồ ăn.”

Chương Vọng Sinh vẫn còn đang trong cơn chấn động của sắc dục, anh có chút lúng túng, không được tự nhiên cho lắm: “Đói rồi à? Để anh đi mua gì đó cho em ăn.”

Cô v**t v* thắt lưng anh, cất giọng đầy ám muội: “Em có thể ăn anh, anh phải nuôi em.”

Đầu óc Chương Vọng Sinh tỉnh táo lại một chút, mặt anh rất đỏ, ánh mắt cũng hơi mơ màng. Anh cảm thấy như vậy không ổn, mọi chuyện vẫn chưa nói rõ ràng, cô đường đường là một sinh viên đại học, chạy đến nhà khách tìm đàn ông, truyền ra ngoài thì ảnh hưởng sẽ rất xấu.

Anh thiếu tự nhiên mời cô ngồi xuống chiếc ghế sofa đơn, hỏi cô có muốn uống trà không.

Nam Bắc lại như dây leo quấn quýt lấy anh, cô nói rất trực tiếp: “Em đến đây là để ngủ với anh, anh đừng giả vờ không hiểu, cũng đừng có nói với em là anh không muốn ngủ với em.”

Tim Chương Vọng Sinh đập như trống dồn, chuyện này là sao chứ? Khi trước hai người đã làm loạn thành như thế, nay gặp lại cũng chẳng mấy vui vẻ gì, cô vẫn giống như xưa, bá đạo và tùy hứng, muốn cái gì là nói thẳng ra cái đó. Những gì anh có thể cho cô thì đã cho cô từ sớm rồi, những gì không thể cho, cho đến tận ngày hôm nay anh vẫn không thể. Cô còn chưa tốt nghiệp đại học, chuyện này sao có thể làm được?

Nam Bắc nhìn ra sự do dự của anh, cô dán chặt lấy anh, cọ xát vào lồng ngực anh. Chiếc sơ mi của anh đã sớm bung ra, hỗn loạn không chịu nổi, thắt lưng cũng lỏng lẻo trễ xuống, cả người trông rất thiếu chỉnh tề.

“Anh luôn muốn ngủ với em, chỉ là không dám thôi. Giờ em đã lớn rồi, anh cũng lâu rồi chưa chạm vào phụ nữ đúng không?” Cô khêu gợi anh một cách vừa vụng về vừa nhiệt tình. Chương Vọng Sinh bị đánh động, anh rất khó kháng cự lại một cơ thể chân thật như thế. Anh vuốt tóc cô, động tác này gợi lại những ký ức chua xót, lòng anh tràn ngập nỗi bàng hoàng.

“Anh không rõ em suy nghĩ thế nào, nhưng chuyện này đối với con gái mà nói rất quan trọng, không thể cứ hồ đồ như thế được. Em còn đang học đại học, anh cũng…”

Nam Bắc bịt miệng anh lại: “Em không muốn nghe anh giảng đạo lý.” Cô bĩu môi: “Anh lúc nào cũng giả tạo như thế, thứ anh muốn nhưng anh không bao giờ dám đòi.”

Chương Vọng Sinh nắm lấy tay cô: “Chúng ta nên nói chuyện trước đã, nói chuyện một lát đã được không?”

Nam Bắc nói: “Nói gì? Anh muốn cả đời này làm anh ba của em sao?”

Chương Vọng Sinh lại bị cô làm cho đau đớn: “Anh quả thực đã từng nghĩ như vậy, nhưng mọi chuyện không như ý muốn. Chúng ta cứ ngồi xuống nói chuyện một lúc đã có được không?”

Nam Bắc thất vọng nhìn anh: “Em không nói. Anh lúc nào cũng từ chối em, có phải em rất rẻ rúng không? Bởi vì em là đứa chủ động dâng tận cửa nên anh không cần? Anh yêu Hình Mộng Ngư đến thế, cưới cả chị ta rồi, sao cuối cùng vẫn tan đàn xẻ nghé thế hả?”

Nói xong cô liền quay người đi. Chương Vọng Sinh ôm lấy cô từ phía sau, anh chẳng kịp suy nghĩ gì nữa, hễ thấy cô có ý định đó là anh sợ cô đi mất, anh thấy rất sợ hãi.

“Đừng nói mình như vậy, em biết anh chưa bao giờ có ý đó mà.”

Nam Bắc lập tức ngoái đầu lại, cô hôn lên cổ anh, v**t v* cằm anh, nỉ non gọi một tiếng “anh ba”. Chương Vọng Sinh nghe thấy cách xưng hô này, nước mắt liền rơi xuống.

“Anh ba đây, anh ba ở đây.” Anh nghẹn ngào đáp.

Nam Bắc nâng mặt anh lên nói: “Anh cưới em có được không? Em tốt nghiệp là chúng mình cưới nhau, em sắp tốt nghiệp rồi.”

Trái tim Chương Vọng Sinh như bị cô cắn xé, anh ôm chặt lấy cô. Anh cảm thấy mình thật không biết liêm sỉ, rõ ràng biết mình đã không còn xứng với cô nữa, anh lớn hơn cô bao nhiêu tuổi, nhưng cô muốn gả cho anh, vậy mà anh lại cảm thấy thật tốt quá.

Giữa hai người có biết bao hiềm khích sâu đậm, một câu cũng chưa nói ra, lòng Chương Vọng Sinh có chút rối loạn, nhưng Nam Bắc cứ liên tục cắn tai anh nói những lời tình tứ: “Từ bé em đã muốn gả cho anh, nghĩ đã hơn hai mươi năm rồi, anh không được bỏ em. Anh mà còn bỏ em nữa là chúng mình già hết cả đấy, trong lòng anh có tính toán gì không hả?”

Giọng điệu nũng nịu của cô y hệt như lúc còn nhỏ. Chương Vọng Sinh ấn chặt cô vào lồng ngực mình, anh thật sự quá yêu cô, anh có thể chết vì cô, chỉ cần cô sống tốt là được. Cô là tâm can của anh, là linh hồn của anh, bao nhiêu năm qua chưa từng thay đổi.

Nghĩ đến dáng vẻ của cô lúc ở trong lớp học, anh đau lòng mãi không thôi. Anh cảm thấy cô chưa hề tha thứ cho anh, cô cũng không nhắc lại những chuyện đó. Anh muốn xin lỗi nhưng lời nói thật nhẹ hẫng, không thể thốt ra thành lời. Anh thấy hai người nên từ từ quen lại nhau, để anh có thời gian bù đắp cho cô, chứ không thể như lúc này, anh cảm thấy như vậy là quá không tôn trọng nỗi đau của cô.

Nam Bắc đã lấy từ trong túi ra một chiếc bao cao su. Thứ này vào thời điểm đó chưa phải là hàng chính quy được bán công khai trên thị trường, đây là hàng Mỹ. Chương Vọng Sinh làm sao mà thấy qua được. Cô kéo tay anh, nằm xuống giường: “Anh sợ em có thai đúng không? Sẽ không đâu, dùng cái này là được.”

Chương Vọng Sinh đại khái hiểu được thứ cô cầm trên tay là gì. Anh có chút xấu hổ vì chưa từng thấy qua. Anh còn đang khổ sở nghĩ cách nói chuyện với cô thì cô đã hôn anh tới tấp rồi. Dư vị này thật khiến con người ta chìm đắm, chìm đắm chính là khi lý trí bay lên cao, còn tình cảm và cơ thể thì rơi xuống dưới.

Loại chuyện mà vợ chồng mới được làm này, dĩ nhiên phải trở thành vợ chồng mới được, Chương Vọng Sinh thầm nghĩ như vậy. Nam Bắc tháo kính của anh ra, cô chạm vào vết hằn trên sống mũi anh rồi ngước mắt lên, lập tức nhìn thấu mọi tâm tư trong mắt anh ba. Tim cô đập rất nhanh, cô đã muốn ngủ với anh từ sớm rồi, mầm mống ái dục bị chôn vùi thành hóa thạch nay bỗng sống lại, cô lại được thấy anh rồi.

“Anh ba, anh sợ đúng không?”

Chương Vọng Sinh run rẩy rõ rệt hơn cô, anh gật đầu: “Để anh suy nghĩ đã, lúc này lòng anh loạn lắm. Em xem, chúng ta vừa mới gặp lại đã thế này thì thật không thích hợp, em cũng hãy suy nghĩ lại đi, đừng bốc đồng như vậy.”

Nam Bắc lại nhìn sâu vào mắt anh đến xuất thần. Khóe mắt anh đã có những nếp nhăn mờ nhạt. Ba mươi, anh đã ba mươi tuổi rồi. Nếu một người có thể sống đến bảy mươi tuổi thì coi như đã đi được gần một nửa chặng đường.

Nghĩ đến đây, cô liền khóc. Chương Vọng Sinh tìm khăn tay lau nước mắt cho cô, cô vừa khóc vừa nói: “Anh ba, chúng mình đã cùng chịu khổ ở Nguyệt Hòe Thụ.”

Chương Vọng Sinh không biết phải an ủi cô thế nào nữa, cô khóc, anh cũng khóc theo. Cô nói gì anh cũng cứ gật đầu thể hiện rằng anh đang lắng nghe. Sau đó, cô khóc đến thương tâm, nằm bò lên vai anh mà cắn xé. Anh không ngừng vuốt tóc cô, mái tóc cũng nhuốm đầy đau khổ.

“Anh ba, anh còn có thể là của em nữa không?” Nam Bắc khóc đến mức ruột gan đứt đoạn.

Chương Vọng Sinh mím môi ngăn dòng nước mắt: “Có, anh vẫn luôn là của em.”

Nam Bắc lắc đầu: “Sao anh lại lừa em nữa, anh không cần em mà.” Gương mặt dính dấp nước mắt của cô cọ vào anh, trong lúc kề tai mài tóc mà oán trách anh, nức nở như một con cún nhỏ đáng thương. Thần trí Chương Vọng Sinh hoang mang vô định, anh cứ ngỡ mình đang ở Nguyệt Hòe Thụ, nhưng rõ ràng nơi đây chẳng phải là ánh trăng năm ấy nữa rồi.

“Anh cần mà, sao anh lại không cần em chứ?” Anh đáp lại nụ hôn của cô, nụ hôn cũng mang vị đắng chát, thứ gì cũng đắng. Hai người cứ hôn nhau hết lần này đến lần khác, cảm giác của anh dành cho cô mãnh liệt đến mức anh sớm đã hoàn toàn buông xuôi, để mặc cô xử lý cơ thể mình. Anh luôn cảm thấy mình đã không còn gì để cho cô nữa, học vấn, tiền tài, thanh xuân, những thứ tốt đẹp trên đời này cô đều đã có, giờ chỉ còn mỗi thân xác này thôi, cô muốn thì cứ lấy cả đi. Bây giờ cô có giết anh, anh cũng sẽ tự tay dâng dao lên.

Từng món quần áo của anh được cởi bỏ, Chương Vọng Sinh quỳ phía trên cô, anh có chút thẫn thờ. Anh không phải không nhớ vẻ đẹp thanh tân kiều diễm thời thiếu nữ của cô, nhưng khi cô thực sự trưởng thành, cơ thể nảy nở quá đỗi tuyệt đẹp khiến anh một lần nữa rơi nước mắt. Giá mà anh trẻ hơn một chút thì tốt biết mấy, mặc dù lúc này vóc dáng anh cao ráo, săn chắc, đang độ thanh niên sung sức. Anh muốn dành cho cô những gì tốt đẹp nhất và toàn bộ sức lực của mình, nhưng sự chênh lệch tuổi tác là khoảng cách không thể vượt qua. Chương Vọng Sinh như đang hành lễ, nhẹ nhàng v**t v* gò má mịn màng sáng bóng của cô.

Trong lòng Nam Bắc không hề có chút sợ hãi nào, cô hiểu rõ, anh ba đang nhìn mình, là cô để cho anh nhìn ngắm. Dù có chút bẽn lẽn, tim đập rất nhanh, nhưng cô vẫn đường hoàng rộng mở bản thân, nhiệt liệt chờ đợi anh.

Chương Vọng Sinh vô cùng căng thẳng, tim đập mạnh đến mức như muốn làm chính mình điếc đặc. Gương mặt Nam Bắc đỏ bừng, cô ngồi dậy hôn anh, mặt cô cứ đỏ mãi như thế, cực kỳ xinh đẹp và kiều diễm. Anh rung động khôn nguôi, có thể khiến cô vui vẻ, trong lòng anh cảm thấy vô cùng mãn nguyện, là một sự mãn nguyện không gì có thể thay thế được.

“Anh ba…” Nam Bắc gọi anh, giống hệt như lúc trước. Chương Vọng Sinh yêu chiều ôm lấy cô, không ngừng hôn lên người cô, cả hai đều vô cùng đ*ng t*nh. Dù có tiếp tục thế nào, chuyện này đối với Chương Vọng Sinh vẫn rất lóng ngóng, chưa từng làm bao giờ, anh có chút ngượng ngùng, nhất thời đờ người ra, thậm chí có phần túng quẫn.

Cô không ngừng đưa tay vuốt tóc anh, vô cùng kiên nhẫn. Cô thầm nghĩ: Anh ba sao mà ngốc thế không biết. Nước mắt của Chương Vọng Sinh rơi lên mặt cô, anh cũng chẳng biết tại sao nữa, cứ thế mà khóc, lại triền miên hôn lên đôi má cô. Nước mắt mằn mặn hòa lẫn vào đó, anh nghĩ mình nhất định phải đối xử thật tốt với cô, nghĩ đến phát điên lên được.

Nửa đêm, anh lại không kìm lòng được mà hôn cô. Nam Bắc đang ngái ngủ, khép hờ đôi mắt mà hé mở làn môi. Dư vị này thật khiến người ta chìm đắm, mê muội khôn cùng.

Chương Vọng Sinh không cùng các bạn đồng hành ra ga tàu hỏa, anh ở lại. Nam Bắc xin nghỉ phép một tuần không đến trường. Hai người ở trong nhà khách hầu như không ra khỏi cửa, mặt trời mọc rồi lại lặn, hai người ngủ thiếp đi rồi tỉnh dậy, lại như đói như khát mà ôm chầm lấy nhau, ngay cả ngày mai cũng chẳng buồn nghĩ tới.


Bạn có thể dùng phím mũi tên hoặc WASD để lùi/sang chương.