Lê Dữ Tường người ngợm thô kệch, khỏe như trâu mộng, vừa phản ứng lại là lập tức ra tay trả đũa. Hiện trường náo loạn không sao tả xiết. Chị dâu Nam Bắc đứng đó nhảy cẫng lên chửi bới, chửi cả Chương Vọng Sinh lẫn Nam Bắc: “Con ranh này đúng là đồ không biết xấu hổ, còn dám lôi người ngoài về đánh anh ruột mình!” Cô ta lại hét lên với vợ chồng chị cả, đối mặt với Chương Vọng Sinh, rốt cuộc bọn họ vẫn là người một nhà, liền cùng nhau lao lên hỗ trợ.
“Chương Vọng Sinh!” Lê Dữ Tường túm lấy cổ áo anh: “Mẹ kiếp, có phải mày sớm đã thông đồng với em gái tao để đến đây cướp gia sản nhà họ Lê không! Tao nói cho mày biết, nằm mơ đi nhé. Cái loại nhà quê, dân nông thôn như mày thì đừng có mà mơ mộng hão huyền!”
Sự việc diễn ra ngay trong sân đồn cảnh sát, các đồng chí cảnh sát nhanh chóng chạy ra tách họ ra. Vợ Lê Dữ Tường tức đến run rẩy, chỉ ngón tay vào mũi Nam Bắc mà mắng đồ đê tiện, rồi giữ chặt lấy cảnh sát mà nói: “Đồng chí cảnh sát, tên này năm xưa là kẻ buôn người, bắt em gái tôi về nhà làm con dâu nuôi từ bé, giờ lại muốn đến chiếm đoạt gia sản. Trời đất ơi, đồng chí cảnh sát nhất định phải làm chủ cho gia đình chúng tôi!”
Các đồng chí cảnh sát vốn đã nắm rõ tình hình từ trước, bị cái gia đình này cãi vã làm cho nhức cả đầu, bèn bảo chuyện gia đình thì tốt nhất về nhà mà bàn bạc, nếu còn đánh nhau nữa là sẽ bị tạm giam. Lê Dữ Tĩnh bước lên trước, nhìn Chương Vọng Sinh bằng ánh mắt khinh miệt, đầu anh bị rách, trông cũng khá chật vật.
“Chương Vọng Sinh, năm xưa mày với Lê Dữ Thời đã chẳng trong sáng gì rồi, đừng tưởng người nhà này không tới Nguyệt Hòe Thụ nghe ngóng. Nó mới tí tuổi đầu đã bị cái loại hạ lưu như mày xúi giục làm hư hỏng. Mày lặn lội đường xa tới đây hôm nay, chẳng qua cũng chỉ muốn chia chác chút đỉnh thôi. Tao nói cho mày biết, nợ cũ năm xưa còn chưa tính đâu. Hay lắm, hôm nay nợ cũ nợ mới tính gộp luôn một thể!”
Chương Vọng Sinh bị Lê Dữ Tường đấm một cú trúng tim, sắc mặt anh trắng bệch. Anh cũng chẳng buồn biện bạch. Nam Bắc đăm đăm nhìn anh, rồi đột nhiên lao đến trước mặt anh, cơn giận bùng lên như lửa đốt: “Tại sao anh lại đến đây? Tại sao hả?!” Ánh mắt cô như ngọn đuốc, quét qua từng người có mặt ở đó: “Ở đây không ai xứng đáng để nói chuyện với anh cả! Không một ai xứng hết! Họ thậm chí không xứng đáng là một chữ trong lời nói của anh, không xứng làm cả một dấu phẩy, dấu chấm!” Nước mắt cô rốt cuộc vẫn tuôn rơi, cô đưa tay kéo chiếc áo khoác quân đội cũ kỹ trên người anh, tiếng hét ngày một lớn, giọng nói khản đặc: “Họ còn chẳng bằng một cái khuy áo trên người anh, chẳng bằng nổi cái áo cũ của anh đâu. Chương Vọng Sinh, tại sao anh phải chạy đến đây để cho người ta sỉ vả, để cho người ta đưa ra những suy đoán độc địa nhất? Nửa đời trước anh chịu đựng chưa đủ sao? Vẫn chưa đủ hả? Bây giờ chẳng phải anh đã có một công việc tử tế rồi ư? Tại sao phải đến, tại sao khi người ta chà đạp anh, anh lúc nào cũng im hơi lặng tiếng thế hả? Những hạng người này thậm chí không xứng để anh liếc mắt nhìn một cái, anh có biết không?!”
Cô đau lòng quá đỗi. Bất kể lúc nào anh cũng khiến cô đau lòng đến thế. Trái tim cô kể từ khi bị móc ra vào năm 1975 vẫn chưa bao giờ lành lặn, đến tận bây giờ nó vẫn chưa lành.
Chương Vọng Sinh vẫn im lặng, anh bất động nhìn cô. Đám người nhà kia không chịu nổi những lời cô nói lại bắt đầu chửi bới. Các đồng chí cảnh sát nghiêm giọng cảnh cáo, bảo Chương Vọng Sinh mau chóng đưa cô đi khuất mắt.
Anh vẫn không nói gì mà bước tới nắm tay cô, mặc cho mấy người kia đứng phía sau nhục mạ thế nào, anh vẫn chỉ lầm lũi bước đi. Chương Vọng Sinh vẫy một chiếc taxi, bảo tài xế đưa họ đến bệnh viện gần đó. Toàn là vết thương ngoài da nên cũng dễ xử lý. Bác sĩ lại dùng ống nghe kiểm tra cho Chương Vọng Sinh một hồi. Loay hoay ở bệnh viện nửa ngày trời, trời cũng đã sẩm tối.
Chương Vọng Sinh đưa cô đến một quán nhỏ ven đường ăn cơm, trên tấm bảng viết thực đơn phục vụ hôm nay. Chiếc áo khoác quân đội của anh chẳng biết bị quệt vào đâu mà rách một đường, lòi ra một đoạn bông trắng, phất phơ trông khá buồn cười. Nam Bắc nhìn thấy nhưng không nói gì. Cô chẳng còn chút cảm giác thèm ăn nào, cũng không muốn nói chuyện nữa, hai người cứ thế lầm lũi húp canh thịt viên.
Anh nói: “Ăn miếng bánh nướng đi, bụng không có gì tí nữa về lại lạnh đấy.”
Nam Bắc nhai mẩu bánh nướng, tinh thần uể oải, trán lại đau. Cô đang mặc một chiếc áo khoác cắt may rất tinh tế, bên trong là áo len cashmere, lúc này cũng đã bị vò nát. Chương Vọng Sinh sợ cô lạnh, định đưa tay sờ thử tay cô nhưng rồi lại thận trọng thu về.
Anh nói: “Ăn xong, anh đưa em về nhà.”
Nam Bắc ngẩn ngơ ngồi im, không có phản ứng gì. Chương Vọng Sinh nói khẽ: “Nếu em không muốn về, anh đưa em ra nhà khách.”
Cuối cùng hai người vẫn đến nhà khách. Trời rất lạnh, Chương Vọng Sinh đi lấy nước nóng về. Thấy Nam Bắc vẫn ngồi đờ đẫn trên mép giường, anh bèn bê chiếc ghế lại gần, đặt chậu rửa lên trên, bóp sẵn kem đánh răng, thêm nước nóng vào cốc rồi đưa cho cô.
Nam Bắc đánh răng một cách máy móc, nhổ cả vào trong chậu. Chương Vọng Sinh lại bưng chậu ra ngoài cọ rửa hồi lâu, đôi bàn tay bị cóng đến đỏ ửng. Anh thêm nước nóng vào chậu, thử lại nhiệt độ nước rồi nói: “Lau mặt một cái đi, đừng chạm vào trán, vài ngày nữa là tan vết sưng thôi.”
Thấy cô không nhúc nhích, giống như đã nhập định, Chương Vọng Sinh đành phải vắt khô khăn mặt, lau mặt cho cô từng chút một. Hơi nóng từ chiếc khăn áp vào mặt khiến cô thấy thật ấm áp. Cô nằm xuống trong trạng thái vô cùng mệt mỏi. Chương Vọng Sinh ra quầy lễ tân hỏi mượn móc treo quần áo và bàn là.
Nhân viên lễ tân bảo: “Làm gì có bàn là chứ?”
Chương Vọng Sinh nói: “Áo khoác của em gái tôi bị nhăn rồi, mai mặc đi trông không ra làm sao cả.”
Lễ tân đáp: “Thật sự là không có thứ đó đâu.”
Khi anh quay lại phòng, Nam Bắc đã nhắm mắt. Chương Vọng Sinh cẩn thận treo chiếc áo khoác lên, nó khá nặng, cầm lên là biết loại vải cực tốt. Thế là anh lấy khăn ướt nóng, chầm chậm là phẳng những chỗ bị nhăn, chẳng quản ngại phiền phức. Khăn nguội thì lại thêm nước nóng vắt khô, tiếp tục áp lên mà vuốt. Chương Vọng Sinh làm việc vô cùng chuyên chú, gần như nhập tâm, dường như chỉ còn mỗi việc này là đáng để anh dốc sức vậy.
Xong xuôi chiếc áo, anh lại cầm đôi giày da của Nam Bắc lên, quan sát một lúc rồi mậc áo khoác quân đội đi ra ngoài. Anh mua xi đánh giày ở gần đó, quay về đặt đôi giày lên gối, nâng niu vô cùng, bắt đầu đánh xi lên giày rồi từ tốn lau cho bóng loáng, gần như không phát ra tiếng động nào.
Chẳng biết từ bao giờ, Nam Bắc đã mở mắt, lặng lẽ dõi theo anh.
Anh đã ngoài ba mươi rồi, lại mấy năm không gặp. Dưới ánh đèn, trông anh dường như chẳng khác gì cái năm ở Bắc Kinh ấy. Có lẽ vậy, vì anh đeo kính nên cô cũng không nhìn rõ được từng nét, họa chăng là già đi một chút, ai mà biết được? Cô thì khác, cô như một bông hoa đang kỳ nở rộ, rực rỡ và căng tràn nhựa sống.
Thấy anh đứng dậy, Nam Bắc lại nhắm mắt lại. Lần này cô thực sự thiếp đi rất nhanh, vì đã quá mệt mỏi rồi.
Họ ở lại nhà khách hai ba ngày. Anh ở phòng bên cạnh, nhưng đêm nào cũng đợi cô ngủ say mới sang ngồi bên giường nhìn cô một lúc rồi mới chịu về. Cô lười vận động, không muốn ra ngoài, cứ nằm ngủ cả ngày dài, mỗi ngày chỉ ăn một bữa. Đến ngày thứ ba, cô thấy nhất định phải tắm rửa một cái, bèn bảo anh đi mua đồ dùng vệ sinh để mình ra nhà tắm công cộng.
“Một mình có ổn không?” Chương Vọng Sinh lo cô bị ngất trong nhà tắm. Nhà tắm ở miền bắc người đông, chật chội, hơi nước mịt mù như cái xửng hấp, thật sợ cô ngất ở trong đó mà bên cạnh lại chẳng có người quen.
Hồi cô mới đến, anh còn từng tắm cho cô nữa cơ. Giữa mùa hè nắng gắt, buổi trưa phơi nước cho nóng, cô c** s*ch sành sanh, trông gầy như một con khỉ nhỏ, xương sườn cứ thế lộ ra dưới lớp da thịt mỏng manh. Chị dâu chạy sang bảo anh không được tắm cho Nam Bắc nữa, con bé không còn là đứa trẻ một hai tuổi, làm anh ngượng chín cả mặt.
Nam Bắc nói: “Em tự làm được.”
Thế là anh vẫn đầy lo lắng đưa cô đến nhà tắm và đứng đợi ở cửa. Nam Bắc tắm nước nóng xong, cuối cùng cũng thấy dễ chịu hơn. Đôi má cô đỏ hồng, trong túi đựng bộ đồ lót vừa thay ra. Lúc ở trong nhà tắm, đám phụ nữ cứ nhìn cô c** đ* lót, kiểu dáng đồ lót của cô rất tân thời, gợi cảm, là loại không thể tìm thấy trong nước. Đám phụ nữ ở đây toàn mặc đồ lót vải bông rộng thùng thình, chẳng có dáng dấp gì cả.
Cô muốn gọi một cuộc điện thoại quốc tế, bèn đưa túi đồ cho Chương Vọng Sinh mang về nhà khách trước. Chương Vọng Sinh xách túi về, định bụng giặt giúp cô. Vừa nhìn thấy bộ đồ lót kia, mặt anh không tự chủ được mà đỏ bừng, trong lòng cũng cảm thấy bồn chồn không yên. Anh lại nhớ đến cái dư vị khiến xương cốt rã rời ấy, chuyện ** *n nam nữ, anh cũng chỉ mới nếm trải được vài ngày rồi từ đó chưa từng chạm vào nữa.
Mấy bà chị nhiệt tình ở cơ quan từng giới thiệu đối tượng cho anh, anh toàn mỉm cười cho qua, một lòng vùi đầu vào công việc. Chuyện cá nhân của anh có khối người muốn lo liệu, anh cả cũng từng nhắc tới, nhưng Chương Vọng Sinh cảm thấy không còn khả năng đó nữa, anh sẽ không tìm thêm ai khác.
Thật nhục nhã, cũng thật đê tiện. Cô vừa mất đi người thân nhất, thậm chí còn đang chịu tang, vậy mà anh nhìn thấy một chiếc áo lót của cô lại nảy sinh tình ý, nảy sinh d*c v*ng. Chương Vọng Sinh cảm thấy vô cùng hổ thẹn, nhưng ngọn cờ d*c v*ng ấy dù đã giũ sạch vẫn cứ treo lơ lửng ở đó, anh gần như không còn mặt mũi nào đối diện với cô.
Thực ra cho đến tận hôm nay, Nam Bắc vẫn không hỏi tại sao anh lại tới đây. Lê Quân Hồng đã lâu không liên lạc với Chương Vọng Sinh rồi. Có một ngày, anh đọc được cáo phó của Lê Quân Hồng trên báo, thấy rất bất ngờ. Anh có chút đắn đo, không biết có nên gửi tiền phúng điếu không, nhưng rồi cuối cùng lại thôi. Thế nhưng cuộc điện thoại của Trần Sính Đình lại gọi đến tận cơ quan anh, nhờ anh đến khuyên nhủ Nam Bắc sớm quay về Mỹ. Trong lòng bà, có lẽ vẫn coi anh như một người anh trai của Nam Bắc, hoặc một vị trí nào đó tương tự. Cuộc điện thoại của bà cũng khiến Chương Vọng Sinh vô cùng bất ngờ. Anh chẳng có danh phận gì để đến cả, rất khó xử, nhưng Trần Sính Đình rất khẩn thiết, đem toàn bộ tình hình nói rõ, đó là một sự tin tưởng tuyệt đối.
Anh không thể từ chối thêm nữa, vội vã chạy đến nơi. Nhà cô không có ai, hàng xóm bảo đã bị đưa ra đồn cảnh sát rồi. Tim Chương Vọng Sinh lúc đó thắt lại, đoán chắc cô đã bị thương. Quả nhiên, vừa nhìn thấy bộ dạng đó của cô, anh thực sự đau xót, vừa bất lực lại vừa phẫn nộ. Anh cứ nghĩ đến việc cô bị người ta đánh là cảm thấy mình như muốn chết đi được. Cuối cùng anh cũng bị người ta đánh, chật vật hay không anh không còn thiết nữa, anh chỉ nghĩ cô từ nhỏ đã kiêu kỳ, hễ va quệt vào đâu là lại gọi: “Anh ba, anh thổi cho em, thổi cho em đi!” Anh thấy tim mình như vỡ vụn.
Chương Vọng Sinh ở nhà khách đợi Nam Bắc về. Rất lâu sau cô mới quay lại, đuôi tóc bị đóng băng cứng ngắc. Anh lấy một chiếc khăn khô mới bảo cô lau tóc. Ở Mỹ cái gì cũng có, trong phòng sẽ không lạnh thế này, cũng có cả máy sấy tóc. Nam Bắc lạnh đến mức chui tọt vào chăn, chân lạnh ngắt.
Cô vừa biết tin Phùng Trường Canh đã về nước và đến nhà cô rồi. Cậu ta cũng nghe chuyện của bố cô nên đi theo về. Nam Bắc biết cậu ta có chút tình cảm với mình, bao nhiêu phần thì chỉ có mình Phùng Trường Canh rõ thôi. Cậu ta đã chia tay bạn gái để theo đuổi cô, nhưng Nam Bắc vẫn chưa đồng ý.
Phùng Trường Canh cảm thấy cô cần được chăm sóc, vì tính tình cô trở nên thất thường, tâm trạng không ổn định, ai cũng nhận ra điều đó. Đương nhiên là cô kiếm được tiền, nghe nói đã kiếm được một trăm nghìn đô la Mỹ, quả là một con số thiên văn. Chẳng biết thật giả ra sao, dù sao trong giới du học sinh cũng có rất nhiều lời đồn thổi về cô, khiến người ta ngưỡng mộ không thôi. Có những người tự túc đi du học, trước kia ở trong nước vốn là giáo sư đại học, sang Mỹ cũng phải bắt đầu từ việc rửa bát đĩa, cực kỳ mất tôn nghiêm, cực kỳ ảo mộng. Còn cô, một cô gái trẻ mới ngoài đôi mươi đã đứng vững ở Mỹ, đúng là tốt số.
Bây giờ là lúc cô yếu đuối nhất về mặt tình cảm, rơi xuống đáy vực sâu. Nam Bắc đại khái đoán được Phùng Trường Canh đang nghĩ gì, cô vốn luôn hiểu rõ cậu ta. Thế nhưng giữa người với người, dường như chỉ cần có được một chút chân tình thôi là đã to lớn lắm rồi, quý giá lắm rồi.
“Em đã ăn cơm chưa?” Chương Vọng Sinh khách khí hỏi cô.
Nam Bắc lắc đầu, Chương Vọng Sinh định đi mua ngay lập tức.
“Anh ba, để mai ta đi cùng nhau nhé. Mai em còn phải mua vài thứ, giờ em không muốn ăn gì cả.”
Tim Chương Vọng Sinh khẽ rung động. Tiếng anh ba này đã cách trở bao nhiêu ngày bao nhiêu đêm rồi nhỉ? Anh trở nên có chút gò bó, nói: “Được, vậy em nghỉ sớm đi.”
Nam Bắc nói tiếp: “Ngày mai, chúng ta cùng tới cửa hàng bách hóa tổng hợp. Anh đi cùng em mua ít đồ nam, Phùng Trường Canh sắp đến rồi, em chuẩn bị cho cậu ta vài thứ. Tối mai em sẽ không ở lại đây nữa.”
Chương Vọng Sinh không rõ là đang mang vẻ mặt gì, lòng bỗng chùng xuống. Chuyện này có gì lạ sao? Hình như là không. Anh cũng chẳng biết bản thân mình đang lờ mờ mong chờ điều gì nữa, vốn dĩ đã sớm không còn khả năng rồi. Trước khi đến, chẳng phải anh đã định sẵn rồi sao, nếu cô còn bằng lòng nghe anh nói vài câu thì tốt quá, nếu cô không muốn gặp thì anh sẽ quay về. Anh có thể chăm sóc cô mấy ngày nay đã là tốt lắm rồi, hiếm có lắm rồi. Chăm sóc cô là bản năng của anh, không cần ai phải nói.
Anh thần người ra một lúc, sắc mặt rất tệ, nhưng rồi nhận ra Nam Bắc đang đăm đăm nhìn mình. Anh khẽ gật đầu với cô: “Được, ngày mai anh đi cùng em. Ngủ đi.”
Chương Vọng Sinh bước rư từ phòng cô, anh tựa lưng vào tường, đứng lặng ở đó hồi lâu mới quay về phòng mình.

